Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 235



Ngưu Ma Vương cũng tức lắm, hắn hùng hục chạy lại chỗ Hồng Hài Nhi nhưng vẫn cố gắng duy trì nụ cười ấm áp của bản thân để ra dáng gia đình hòa thuận: "La Sát, ngươi chớ trách tội Thánh Anh, đứa nhỏ kia cũng chỉ có ý tốt thôi, bắt được Đường Tam Tạng cũng là vì muốn hiếu kính ta, thật sự là hài tử tốt của phụ vương! Hiếu thuận giống hệt ta vậy đó.”

Bàn tay của Ngọc La Sát lập tức hạ xuống, đúng vậy! Đứa nhỏ này cũng chỉ xuất phát từ lòng hiếu thảo, chắc do Phật Giáo đuổi giết quá gấp nên không đưa được Đường Tam Tạng đến thôi.

Hồng Hài Nhi giãy khỏi tay Ngọc La Sát, xoa xoa lỗ tai kêu lên: "Ai nói con bắt Đường Tam Tạng cho hai người? Con bắt hắn cho Tiểu Y kia mà!”

Nói đến đó lại gào lên: "Thế mà hai người còn muốn cướp quà của con, xấu xa, thế mà là người lớn à.”

Ngưu Ma Vương khựng lại, biểu tình cứng ngắc, không phải đưa cho ta sao? Lão tử vì giúp ngươi mà còn mời cả Yêu Vương của Tây Ngưu Hạ Châu đến đối phó với Phật môn, tài sản của lão tử cũng bay sạch rồi, tiểu thiếp cũng không còn, thậm chí còn trở thành tù nhân, thế mà giờ ngươi lại nói với ta là ngươi bắt Đường Tam Tạng không phải vì đưa cho lão tử? Từ đầu đến cuối đều do ta tưởng bở?

Hai lỗ mũi Ngưu Ma Vương phun khí vù vù, đôi mắt vằn đỏ, ngươi là tên khốn, lão tử muốn đánh chết ngươi.

Mặt Ngọc La Sát cũng tối sầm lại, vô thức nhìn sang Khổng Y bên cạnh, trông thì đẹp đấy, nếu có thể làm con dâu ta cũng không tệ.

Hồng Hài Nhi nhảy đến trước mặt Khổng Y, huơ huơ Hỏa Tiêm Thương với giọng đắc ý: "Tiểu Y, có ta ở đây thì ngươi cứ yên tâm, không ai cướp được Đường Tam Tạng đâu.”

Khổng Y nói nhỏ: "Thật ra ta cũng không muốn.”

"Ta cho ngươi thì ngươi cứ yên tâm mà dùng.” Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nhìn ba người trên bầu trời, tay cầm Hỏa Tiêm Thương ra vẻ nóng lòng muốn thử: "Nếu ngươi lo lắng bọn hắn sẽ làm gì thì không cần đâu, vừa rồi là do ta không cẩn thận mới bị đánh lén chứ ta mạnh hơn đám người đó nhiều.”

Minh Hà giáo chủ quay đầu nhìn Phật Tổ Như Lai: "Hiện tại thấy rõ chưa? Đường Tam Tạng không có bất kỳ quan hệ gì với Thúy Vân Sơn, nhưng ngươi lại đánh đến tận Thúy Vân Sơn, trấn áp nữ nhi của ta, ngươi nói ngươi có nên ăn đánh hay không?"

Như Lai Phật Tổ bực mình, sao mọi chuyện lại như vậy? Khóe miệng hắn giần giật, cuối cùng vẫn phải cúi đầu bất đắc dĩ: "Là do ta không điều tra rõ ràng, kính xin giáo chủ thứ tội.”

"Thôi! Hôm nay có Thái Thượng nên ta sẽ tha cho ngươi lần này.” Minh Hà giáo chủ vươn tay, Hồng Hài Nhi phía dưới lập tức bị hút bay lên không trung.

Hồng Hài Nhi không ngừng giãy dụa: "A! Ngươi là ai? Mau buông ta ra, phụ vương, mẫu hậu, cứu mạng!”

Minh Hà giáo chủ bắt Hồng Hài Nhi rồi nói với Thiết Phiến Công Chúa: "Theo ta trở về Huyết Hải!"

Thiết Phiến Công Chúa gật gật đầu, huyết vân cuộn tròn, nàng bay lên không rồi đứng bên cạnh Minh Hà giáo chủ, không nói một lời.

Ngưu Ma Vương vội vàng kêu lên: "Chờ ta, còn ta nữa mà!" Nói xong liền cưỡi mây bay lên cao.

"Ngưu Ma Vương!" Tiếng ai đó hét lớn.

Bầu trời nổi lên cực quang, Thạch Cơ và Cô Lương bước ra khỏi đó.

Ngưu Ma Vương lập tức dừng chân, hắn ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía hai người, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.

Thạch Cơ lấy ra một khối kim bài, nghiêm túc nói: "Ngưu Ma Vương kết đảng yêu ma, làm loạn Tây Ngưu Hạ Châu, đến mức khiến Phật Giáo phải nhận thất bại, Phật Đà La Hán ngã xuống vô số, đó là tội ác tày đình!

Nay Tư Pháp Thần Điện ra lệnh bắt Ngưu Ma Vương, áp giải về Thiên Đình chờ phán xét!"

Mí mắt Phật Tổ Như Lai giật giật, mặt hắn cũng tối sầm cả lại.

Cô Lương thì bật cười vui vẻ: "Quỳ Ngưu, đi theo chúng ta đi, nếu không lần sau sẽ là người khác đấy.”

Ngưu Ma Vương ỉu xìu, hắn nhìn Thiết Phiến Công Chúa bằng ánh mắt mong ngóng, cuối cùng chỉ đành đi theo Thạch Cơ và Cô Lương tiến vào trong cực quang.

Tại Hỏa Diệm Sơn xa xa, Tôn Ngộ Không kêu lên đầy phấn khích: "Thấy chưa? Thấy chưa? Đó chính là uy thế của Tư Pháp Thần Điện của lão Tôn ta đó.

Ngưu Ma Vương có là vua của các vị Yêu Vương cũng không dám phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, nào giống Phật Giáo, bị lão Ngưu dọa cái mà đã vắt chân lên giò chạy thẳng như thế.”

Trư Bát Giới giơ ngón tay cái ra chiều tán đồng lắm: "Thiên Đình đỉnh của đỉnh!"

Sa Ngộ Tịnh cũng gật đầu: "Thiên Đình đỉnh thật!"

Thiết Phiến Công Chúa đứng trên mây cao nhíu mày nhìn Ngưu Ma Vương đã biến mất, nàng lo lắng không biết Ngưu Ma Vương có chuyện gì không nữa.

Minh Hà giáo chủ nói: "Yên tâm đi! Tạm thời cũng không chết được đâu.

Đi thôi! Chúng ta cũng nên trở về.”

"Không! Ta không muốn đi, Tiểu Y, mau cứu ta, ta muốn dẫn ngươi đi làm Yêu Vương.” Hồng Hài Nhi ra sức giãy dụa.

"Bốp" Minh Hà giáo chủ giơ tay đánh bốp một cái lên mông Hồng Hài Nhi, còn muốn làm Yêu Vương? Trở về kế thừa Huyết Hải cho ta.

Ba người cũng biến mất khỏi Thúy Vân Sơn.

Trên Thúy Vân Sơn giờ chỉ còn lại một mình Phật Tổ Như Lai đứng trên đám mây cao cao, phía dưới là Đường Tam Tạng đang thắp hương cùng một tiểu cô nương trông giống như công chúa đang tò mò nhìn Phật Tổ Như Lai, nàng nghĩ, trên đầu hắn có nhiều nhục khấu như vậy, trông thật đáng thương.

Phật Tổ Như Lai cúi đầu nhìn xuống phía dưới, giọng điệu vô cùng uy nghiêm: "Không làm việc ác, theo đuổi cái thiện, tấm lòng trong sáng, chính là Phật Giáo.

Tiểu yêu Hạ Giới, xúi giục Yêu Vương bắt cóc Đường Tam Tạng, trong lòng ngươi có ác niệm, hãy theo bần tăng đến Linh Sơn thanh tu, tiêu trừ nghiệp chướng.”

Lần này Phật Giáo tổn thất quá lớn, tiểu yêu nữ này trông có vẻ bất phàm, không bằng đưa nàng ta vào Phật môn, sau này còn có thể trở thành một vị Bồ Tát.

Chương 1051: Đa tạ công chúa đã chiếu cố

Đường Tam Tạng ngẩng đầu, vội vàng kêu lên: "Khởi bẩm Phật Tổ, chuyện bắt cóc bần tăng không liên quan đến vị nữ thí chủ này, mọi chuyện đều do Hồng Hài Nhi kia gây ra, nếu không nhờ vị nữ thí chủ này ra tay bảo vệ, e là bần tăng đã bị Tiểu Yêu Vương kia hại chết rồi.”

Như Lai Phật Tổ lại nói: "Trong lòng có thiện niệm, như vậy rất tốt, tương lai ắt có thể tu thành chính quả.” Nói xong liền vươn tay ra với Khổng Y.

Thời không quanh mình Khổng Y bắt đầu ngưng đọng, vô số điểm sáng hiện ra rồi hình thành một đóa hoa sen bao phủ lấy cả cơ thể của Khổng Y.

Khổng Y muốn đạp nát đóa sen để thoát ra, nhưng chỉ cảm thấy pháp lực toàn thân đã đông cứng, không thể sử dụng được, nàng ngẩng đầu kêu lớn: "Bà ngoại, cứu con!"

Ầm! Một cột lửa sáng rực từ cơ thể Khổng Y phóng lên trời.

"Vụt!" Cột lửa hóa thành một con Chu Tước, nó vẫy vẫy hai cánh rồi ngửa mặt trời hót líu lo, tiếng hót trong veo nhưng có sức công phá đủ để chấn động tam giới.

Đóa sen bao quanh người Khổng Y nát bấy, con Chu Tước khổng lồ nhìn chằm chằm Phật Tổ Như Lai, đôi mắt lạnh nhạt không chứa cảm xúc.

Phật Tổ Như Lai trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật rồi cố kéo căng khóe môi cười gượng: "Hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm, ta chỉ cảm thấy đứa nhỏ này rất đáng yêu nên muốn mời nàng đến Tây phương làm khách thôi.”

Một hư ảnh từ phía Nam đi tới, người đó mặc áo bào màu đỏ, khí chất cao quý, khuôn mặt tuyệt mỹ, mới lóe lên vài cái đã tới Thúy Vân Sơn.

Khổng Y mừng rỡ: "Bà ngoại!"

Hư ảnh đó gật đầu với Khổng Y rồi bắt đầu nói: "Ta trấn thủ hồng hoang, bảo vệ hồng hoang biết bao năm, hiện giờ lại có người dám động đến hậu bối của ta, các ngươi tưởng ta không vào được hồng hoang sao?" Nói rồi liền chỉ thẳng tay vào mặt Phật Tổ Như Lai.

Hư ảnh Chu Tước trên đầu Khổng Y lập tức bay vút ra, nó dẫn theo thần hỏa của Chu Tước xông thẳng đến chỗ Như Lai.

Như Lai Phật Tổ vô thức muốn giơ tay cản lại, nhưng mới chớp mắt mà thần hỏa đã đi tới trước mặt như thể vượt qua mọi không gian và thời gian, cho dù Như Lai Phật Tổ có tu vi Nhị Thi Chuẩn Thánh cũng không kịp ngăn lại.

Ầm!

Ngọn lửa nóng bỏng phóng lên cao, thiêu đốt hư không, Phật Tổ Như Lai mất hút giữa tầng lửa đỏ.

Đường Tam Tạng quỳ gối trên mặt đất đầy vết máu, hắn ngơ ngác nhìn lên phía trên, hình như Phật Tổ lại bị đánh, lạ ghê, vì sao ta nói là "lại”?

Đường Tam Tạng quay khớp cổ cứng còng của mình để nhìn về phía Khổng Y, khô khốc hỏi: "Tiểu công chúa, ngài... bà ngoại ngài là ai?"

Khổng Y cười hì hì: "Bọn hắn đều gọi bà ngoại ta là Chu Tước Thánh Tôn.”

Đường Tam Tạng rùng mình, cho dù hắn có vô tri hơn nữa thì cũng phải nghe danh của Tứ Tượng Thần Thú, Chu Tước Thánh Tôn đánh Như Lai Phật Tổ, Phật Tổ đánh lại nổi sao? Hắn chỉ có thể chắp tay niệm: "Nam Mô A Di Đà Phật, cầu xin Phật ta phù hộ Phật Tổ bình an!"

Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh từ đâu bay đến, miệng không ngừng la lớn:

"Sư phụ!"

"Sư phụ, cuối cùng chúng ta cũng tìm được ngài.”

"Tiểu hòa thượng, ngươi chạy đi đâu thế.”

Trư Bát Giới sờ khắp người Đường Tam Tạng, vui mừng nói: "Sư phụ không có việc gì thì tốt quá.”

Đường Tam Tạng cũng vui mừng gật gật đầu, Bát Giới thật lòng quan tâm ta, Ngộ Tịnh cũng tốt với ta, còn con khỉ thối kia thì không đề cập đến cũng được!

Đường Tam Tạng vui mừng: "Vi sư không sao, Thánh Anh Đại Vương bắt bần tăng nhưng không làm khó ta mà đưa vi sư cho vị tiểu thần nữ này.”

Ba huynh đệ Tôn Ngộ Không cùng quay lại nhìn Khổng Y.

"Ta cũng nhìn thấy mà, tiểu hòa thượng ngươi còn mập ra kia mà.” Tôn Ngộ Không nhảy đến bên cạnh Khổng Y rồi cười ha ha: "Tiểu cô nương, ngươi từ đâu tới?"

"Con chào thúc, con từ nhà đến.” Khổng Y lễ phép.

"Ha ha, ngoan quá đi mất." Tôn Ngộ Không đưa tay lên như muốn xoa đầu Khổng Y.

Đường Tam Tạng trợn hai con mắt ốc nhồi, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh cũng run lên bần bật, người khác không biết cô nương này là ai nhưng bọn hắn biết.

Phụ thân nàng là Khổng Tuyên của đại đội chấp pháp, mẫu thân nàng là Chu Tước Thiên Nữ của đại đội chấp pháp, bà ngoại nàng là Chu Tước Thánh Tôn. Khi còn bé, nàng chơi đùa ở Thiên Đình đã từng ngủ ở Nguyệt lão Cung, đốt lửa ở Đâu Suất Cung nướng đồ, tè dầm lên người Hạo Thiên Thượng Đế, rồi được Dao Trì Vương Mẫu thay tã cho, đại đội chấp pháp đều là bậc thúc bá của nàng, còn thường đi theo làm nũng với Câu Trần.

Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh đồng thanh kêu to: "Dừng tay (vuốt) lại!"

Tôn Ngộ Không hoảng sợ, tay hắn khựng lại giữa không trung, hắn quay đầu lại nhìn bọn hắn với vẻ khó hiểu, lão Tôn ta chỉ biểu đạt tình cảm yêu thương với tiểu bối, các ngươi cần thiết làm đến mức đó sao?

Đường Tam Tạng vội vàng nhảy ra cản trước mặt Khổng Y rồi trợn mắt nhìn Tôn Ngộ Không.

Trư Bát Giới chạy qua, khuôn mặt tươi cười nói với nàng: "Tiểu sư muội, trong nhà Câu Trần Đại Đế mới có thêm một ít đồ chơi, ngươi mau trở về xem đi.”

Khổng Y cười tươi: "Ta nhận ra ngươi, ngươi là Thiên Bồng đại sư huynh.”

Trư Bát Giới cười to: "Hiện tại sư huynh trở nên xấu xí thế này rồi mà ngươi còn nhận ra, thật hiếm có, hiếm có! Sư huynh ta vô cùng vui mừng!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khổng Y nhăn lại, vô cùng nghiêm túc nói: "Đại sư huynh, đại phụ từng nói với ta rằng không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.”

"Đúng đúng, Đế Quân nói rất đúng, ngươi cũng đã lâu rồi không gặp Đế Quân phải không! Mau trở về thăm hắn đi, Đế Quân nói hắn nhớ ngươi.”

"Thật sao?" Khổng Y gật gật đầu vui vẻ: "Ta đi tìm đại phụ.”

Rồi lại quay đầu nói với Đường Tam Tạng: "Hiện tại ngươi cũng tìm được đồ đệ của ngươi rồi nên ta đi trước đây.”

Đường Tam Tạng chắp hai tay lại, cảm kích nói: "Đa tạ công chúa đã chiếu cố ta trong thời gian vừa qua, bần tăng vô cùng cảm kích.”

Chương 1052: Đệ tử đi bái kiến Nhị sư bá

Trên người Khổng Y lóe hào quang, nàng hóa thành một con khổng tước hoa lệ phóng lên trời, phía sau vẩy ra huỳnh quang xinh đẹp.

Thầy trò Đường Tam Tạng ngẩng đầu, đưa mắt tiễn Khổng Y rời đi, trên mặt bọn hắn là nụ cười ấm áp, trong lòng thì thầm cảm thán đúng là một tiểu cô nương đáng yêu, nếu ta cũng có một nữ nhi thì chắc chắn con bé cũng đáng yêu như vậy đó! Không đúng, bần tăng là hòa thượng, sao lại có nữ nhi được, nhưng nghĩ đến đó làm bần tăng buồn lòng quá.

"Này Bát Giới, ngươi biết nàng à? Nàng là ai thế? Sao phản ứng của các ngươi lại bất thường vậy?" Tôn Ngộ Không tò mò hỏi.

Trư Bát Giới giải thích: "Nàng là con của người trong đại đội chấp pháp.”

Sa Ngộ Tịnh tiếp lời: "Nàng là nghĩa nữ được Đế Quân hết mực yêu thương.”

Đường Tam Tạng chốt hạ: "Bà ngoại của nàng là Chu Tước, thần thú bảo vệ hồng hoang.”

Tôn Ngộ Không la to: "Cái gì?" Gia cảnh nhà cô nhóc đó lớn vậy sao!

Vào lúc thầy trò Đường Tam Tạng gặp nhau thì trong Hỗn Độn đột nhiên nứt ra một khe hở thời không, lửa đỏ vô cùng vô tận từ trong khe hở thời không phun ra, sau đó là một vị Phật kim quang lấp lánh.

Phật Tổ Như Lai nhìn bốn phía, trong lòng run lên, cơ thể bỗng cảm thấy vô cùng đau đớn, hắn không hiểu sao bản thân lại trở lại nơi này?

Chu Tước Thánh Tôn bước ra từ trong khe hở thời không, hiện tại đã không phải là hư ảnh, mà là bản thể.

Phật Tổ Như Lai chắp hai tay lại hành lễ, thành khẩn nói: "Thánh Tôn, nếu ta nói tất cả đều là hiểu lầm thì ngài có tin không?"

Chu Tước Thánh Tôn bước lên trước từng bước, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt hắn rồi nhẹ nhàng tung ra một quyền.

Phật Tổ Như Lai vội vàng giơ hai tay ra đỡ, "ầm” một tiếng vang chấn động không gian vang lên, Hỗn Độn khí cuồn cuộn tỏa ra bốn phía, hình thành nên một vùng chân không.

Như Lai đan chéo hai tay thành thế bảo vệ, Phật quang bao phủ khắp người, hắn đã dùng hết toàn lực rồi.

Chu Tước Thánh Tôn tiếp tục nâng tay.

Phật Tổ Như Lai vội vàng nói: "Thánh Tôn "

Chu Tước Thánh Tôn gằn giọng: "Ngươi còn muốn ngụy biện cái gì? Ngươi còn dám bắt nạt đứa nhóc nhà ta, ngươi tưởng ta không thể ra khỏi Chu Tước giới sao?"

"Đừng đánh vào mặt có được không?”

Một nắm đấm đột nhiên phóng đại trước mắt hắn, Kim Phật khổng lồ ngửa mặt lên trời, bay ngược ra ngoài, thật là thê thảm.

...

Vũ Dư Thiên, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong một cái đình hóng mát, trong ngực ôm một đĩa trái cây sấy khô vừa vui vẻ thưởng thức vừa cười ha hả nhìn hình ảnh Như Lai bị đánh trong Hỗn Độn.

Thông Thiên giáo chủ ngồi cạnh đó vô cùng tức giận: "Bạch Cẩm, ngươi càng ngày càng quá đáng?"

Bạch Cẩm ngẩng đầu: "Sư phụ, sao ngài lại nói như vậy, ta vẫn luôn ngoan ngoãn mà, cũng không gây chuyện thị phi.”

"Trước kia ngươi đều mang theo lễ vật đến, hiện tại không thèm mang theo lễ vật còn cướp trái cây sấy khô của sư phụ.”

"Sao lại có chuyện đệ tử không mang theo lễ vật được, không phải đây đó sao?” Bạch Cẩm duỗi tay, một con gà lóe ra dải màu ngũ sắc xuất hiện trong tay đang vỗ cánh kêu loạn.

Bạch Cẩm khoe khoang: "Sư phụ, đây là gia cầm do đệ tử đích thân bồi dưỡng, đệ tử đã cho chúng ăn linh thảo thần dược, uống linh tuyền sương sớm, còn mời mấy ngàn vị Phật Đà niệm kinh cho con gà này, để cho chúng nó tâm linh thanh tịnh, thịt càng ngon càng ngọt.”

"Gà này thật sự là do ngươi nuôi?”

"Nếu giả cho đổi trả, thiên địa chứng giám thực hư!”

Bạch Cẩm chỉ một ngón tay ra bên ngoài, "ầm ầm”, vô số vật liệu xây dựng trong trạng thái nát vụn hiện lên, phía trên là Tam Muội Chân Hỏa đang rực cháy, đám vật liệu đó vặn vẹo rồi dung hợp trong đám lửa.

Rầm! Một hàng rào khổng lồ bao phủ lãnh thổ vạn dặm nằm ở phía dưới đại địa, trên hàng rào còn có một ít hoa văn vẽ hoa sen, thần long...

Bạch Cẩm ném con gà năm màu vào trong đó, nó lập tức hóa thành mấy ngàn phi cầm tẩu thú lăng xăng chạy quanh, chúng đều là động vật thuộc loại như gà vịt, thỏ, dê, nhưng tất cả đều rất bất phàm.

Bạch Cẩm cười ha hả: "Sư phụ, sau này ngươi muốn ăn thì cứ bắt lấy mà giết thịt, đừng khách khí với ta.”

Thông Thiên giáo chủ nhìn những con gà vịt kia rồi gật gật đầu, đúng là chúng được nuôi rất khá, có thể thấy được người nuôi rất cất công chăm bẵm. Hắn bật cười nói với Bạch Cẩm: "Nếu ngươi đã có lòng thì vi sư cũng xin nhận.”

Bạch Cẩm tiếp tục nhìn đại chiến trong Hỗn Độn, miệng không ngừng gặm trái cây sấy khô: "Sư phụ, thần nữ đúng là khác chúng ta, đánh người cũng phải hoa lệ như vậy.”

"Cẩn thận người tiếp theo bị đánh chính là ngươi.”

Bạch Cẩm sửng sốt, cười ha hả có vẻ không thèm để ý: "Sư phụ không cần lo lắng, ta là thông gia với Chu Tước Thánh Tôn kia mà, quan hệ hai bên tốt lắm! Sao nàng ấy lại đánh ta được?"

"Không phải Chu Tước Thánh Tôn!”

"Quan hệ giữa ta và Minh Hà giáo chủ cũng rất tốt, chúng ta cũng là thông gia!”

"Không phải Minh Hà giáo chủ!”

Bạch Cẩm vuốt cằm, nói thầm: "Thanh Phong của Ngũ Trang Quán hình như đã ly hôn, có muốn mai mối cho hắn hay không, trở thành thông gia với Trấn Nguyên Đại Tiên.

Côn Bằng Yêu Sư không có đồ đệ nữ nhi, sao có thể kết làm thông gia với hắn được?"

Thông Thiên giáo chủ trừng Bạch Cẩm một cái, nói: "Còn có tâm trạng mà kết thân chắc? Sau chuyện tây hành lấy kinh rồi đến lượt ngươi khóc.”

"Kính xin sư tôn thỉnh giáo!”

"Tây hành chấm dứt, kinh Phật lưu truyền sang phương đông, Phật Giáo hưng thịnh, thiên địa đại thế đều tập trung vào đó, Đa Bảo nước lên thì thuyền lên, thành tựu Chí Cường.”

Bạch Cẩm khiếp sợ kêu lên: "Như Lai muốn chứng đạo Chí Cường?"

Thông Thiên giáo chủ gật gật đầu: "Tích lũy của hắn đã đủ rồi, có thêm đại thế thì có thể xông thẳng lên Cửu Tiêu.”

Bạch Cẩm quay đầu nhìn vị Phật khổng lồ trong Hỗn Độn đang không ngừng bị đánh, phảng phất như nhìn thấy tình cảnh bi thảm của bản thân sau này liền vội vã đứng dậy đi ra ngoài.

"Ngươi đi đâu?"

"Đệ tử đi bái kiến Nhị sư bá.”

"Xem cái dáng bần của ngươi kìa.”

Bạch Cẩm phóng lên trời.

Chương 1053: Oán niệm trải khắp Bắc Câu Lô Châu

Bạch Cẩm xách theo một chuỗi đá nhỏ tinh xảo chạy vào Thanh Vi Thiên, sửa sang lại dáng vẻ rồi đi vào Ngọc Hư Cung, cung kính quỳ gối xuống bồ đoàn rồi lạy: "Đệ tử bái kiến Nhị sư bá.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn trên chủ vị mỉm cười: "Đứng lên đi!"

"Đa tạ sư bá!”

Bạch Cẩm đứng dậy ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.

"Bạch Cẩm, sao ngươi lại làm tam giới đại loạn?”

Bạch Cẩm sửng sốt, lập tức kêu oan: "Sư bá, oan uổng ta quá! Nguyên nhân của việc này chính là do Hồng Hài Nhi bắt Đường Tam Tạng, Phật Giáo không điều tra rõ ràng đã tiêu diệt Tích Lôi Sơn cùng Thúy Vân Sơn, từ đầu đến cuối đều không liên quan gì đến ta.”

"Ta nghe được một ít lời đồn nói là ngươi âm thầm bày mưu tính kế, chính là vì ngăn cản chuyện tây hành của Phật Giáo.”

"Toàn là vu khống, một sự bôi nhọ rất vụng về. Sư bá, ngài sẽ không thật sự tin bọn hắn đâu, đúng không?"

Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha hả: "Đương nhiên là không, lời đồn này truyền ra từ Phật Giáo, tính tình của ngươi thế nào, ta hiểu rất rõ.

Nhưng chính ngươi cũng phải chú ý hơn mới được, cũng nên khống chế lời đồn đãi đang lan truyền trong tam giới một cách thích hợp, chúng ta biết được chân tướng nhưng chúng sinh tam giới thì không biết, nếu có kẻ xấu lợi dụng chuyện này thì sẽ gây ra bất lợi cho ngươi.”

"Đa tạ sư bá nhắc nhở, đệ tử trở về sẽ lên Tam Giới Thương Thành thanh minh ngay, khống chế dư luận của tam giới.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn gật đầu hài lòng.

Bạch Cẩm nhấc lên một chuỗi đá tinh xảo trong tay, nói: "Nhị sư bá, đây là một ít thần thạch mà đệ tử ngẫu nhiên phát hiện ở tam giới, đặc biệt hiến cho sư bá.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ tay, một chuỗi đính kết bằng những tảng đá bay vào trong tay hắn.

"Long Huyết Thạch, Tinh Thần Tinh Thạch, Vạn Linh Thạch, Băng Phách, Liệt Dương, chỗ đá này không dễ kiếm đâu.”

Bạch Cẩm cười ha hả: "Sư bá, đệ tử có nhiều công đức, phúc duyên thâm hậu, đi vài bước là gặp được bảo vật ấy mà.”

"Ha ha, vậy thì sư bá xin mượn phúc duyên của ngươi, vừa hay gần đây ta đang muốn luyện chế một món pháp bảo cần tới số đá này, sư bá xin nhận lấy vậy.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn vung tay, chuỗi thần thạch lập tức bay ra khỏi đại điện, hóa thành một mỏ đá thần phát ra hào quang năm màu mười sắc rồi nằm yên trong Thanh Vi Thiên.

Bạch Cẩm tò mò hỏi: "Sư bá, ngài muốn luyện chế pháp bảo gì?"

"Một thứ nhỏ mà thôi.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, cười ha hả: "Cuối cùng cũng đánh xong rồi.”

Không gian trước mặt bỗng gợn sóng, hình thành một màn sáng chiếu hình, trong đó, Chu Tước Thánh Tôn vừa tung ra một quyền ngay giữa trán Như Lai, một luồng gợn sóng đỏ rực lóe ra, không gian Hỗn Độn quanh đó chỉ kịp vang lên một tiếng chát chúa rồi nát bấy, Như Lai Phật Tổ hét lên thảm thiết rồi ngã xuống Hỗn Độn đã nát bấy.

Chu Tước Thánh Tôn vung tay: "Thôi, đến đây vậy! Tay ta đau.” Nói xong, bóng nàng nhạt đi rồi biến mất trong Hỗn Độn.

Không gian trên Tích Lôi Sơn đột nhiên vỡ nát, một đạo kim quang xẹt qua không trung, Phật Tổ ngã xuống mặt đất rách nát, mặt đất chấn động, khói bụi tung bay, vốn là chốn Hỗn Độn nay lại càng rách nát.

Như Khai Phật Tổ lồm cồm bò dậy khỏi hố sâu, mặt mũi bầm dập đến nỗi khó có thể miêu tả được thảm trạng của hắn, cơ thể bị đánh sưng phù trông như mập ra, nhưng lại càng có vẻ phì nhiêu, phú quý.

Phật Tổ Như Lai nháo nhác ngó quanh, miệng lẩm bẩm nói: "Sao ta lại ở đây?"

"Đương nhiên là ta mời ngươi tới, Vạn Phật Chi Tổ!” Một giọng nói trầm khàn vang lên.

Phật Tổ Như Lai quay đầu lại, Tích Lôi Sơn khi xưa đã sụp đổ, nay hình thành nên một ngọn núi cao chót vót, trên ngọn núi có một tấm bia đá, một bóng người nhỏ bé mặc trường bào màu đen đứng trước tấm bia ấy, trường bào thêu hoa văn mây nước màu xanh, tự nhiên xuất trần.

Phật Như Lai do dự một chút mới đi qua: "Sao Côn Bằng Yêu Sư lại đến Tích Lôi Sơn? Có gì thất lễ, ta xin chuộc tội.”

Mí mắt Côn Bằng Yêu Sư giật giật, hắn quát: "Nói chuyện cho tử tế.”

Phật Tổ Như Lai lập tức cảm nhận được một luồng khí mát ập thẳng vào người, khóe miệng sưng tấy lập tức khôi phục tri giác, hắn vô cùng mừng rỡ nói: "Đa tạ Côn Bằng Yêu Sư, vì sao yêu sư lại đến Tây Ngưu Hạ Châu? Không thể nghênh đón tử tế, ta xin được chuộc tội!"

Côn Bằng Yêu Sư đưa tay sờ tấm bia đá: "Phong Thần Chiến chấm dứt, Thiên Đình lên cao, uy áp tam giới.

Để tìm được một chút tự do dưới áp lực của các vị thần trong Thiên Đình, Yêu tộc và Phật Giáo đã định ra một hiệp ước.

Lúc trước là chính miệng ngươi nói sẽ cho phép Yêu tộc được tự do đi lại ở Tây Ngưu Hạ Châu, được Phật Giáo đồng ý, đám nhóc đó mới tràn đầy vui mừng từ Bắc Câu Lô Châu đi tới Tây Ngưu Hạ Châu, nhưng hiện tại tất cả đều đã chết.”

Từng cái tên trên văn bia cháy sáng: Xích Viêm Yêu Thần, Hòa Phong lão ma, Kỳ Kình Yêu Thần, Bằng Vũ Yêu Thần... Cổ Trạch Yêu Vương, Hắc Cốt Yêu Vương, Phong Linh Yêu Vương... từng cái tên xếp hàng ngay ngắn.

Trong lòng Phật Tổ Như Lai gióng lên một hồi chuông bất an, hắn chắp hai tay, vội vàng hành lễ: "Việc này không phải ý của ta, Khương Tử Nha hạ độc hại các vị Yêu Vương, đúng là đáng ghét.”

"Đầu tiên là hạ độc hại chết chư vị Yêu Vương, sau đó còn cắn nuốt hàng ngàn tiểu yêu, Yêu tộc ở Tây Ngưu Hạ Châu gần như tuyệt tích, hàng vạn tiểu yêu tuyệt vọng kêu rên, oán niệm trải khắp Bắc Câu Lô Châu.”

Côn Bằng Yêu Sư đột nhiên quay đầu nhìn về phía Phật Tổ Như Lai, phẫn nộ nói: "Đa Bảo, Phật Giáo ngươi vi phạm minh ước, hôm nay ngươi nhất định phải cho những đệ tử Yêu tộc đã ngã xuống này một lời giải thích.”

Như Lai lui về phía sau một bước, trong lòng hiện lên một ý niệm không ổn, đừng nói là chuyện đó sẽ lặp lại một lần nữa nhé!

Ầm! Nơi Như Lai Phật Tổ vừa đứng đã nát bấy, một lượng lớn thứ nước màu đen cuốn Như Lai Phật Tổ vào trong hư không đã vụn vỡ.

Chương 1054: Có thể đừng đánh vào mặt không

Côn Bằng Yêu Sư chắp tay ra sau lưng rồi bước từng bước nhàn nhã đi vào trong hư không đã nát bấy, hư không vặn vẹo rồi biến mất.

Trong Ngọc Hư Cung, Bạch Cẩm kinh ngạc nhìn màn hình trước mặt, chuyện Côn Bằng Yêu Sư sẽ ra tay nằm ngoài dự liệu của hắn, liên minh của bọn hắn tự đổ rồi? Liên minh đó yếu quá thể đấy!

Tiếng rên thảm thiết của Như Lai Phật Tổ từ trong Hỗn Độn truyền ra, ngay cả Như Lai, Nhị Thi Chuẩn Thánh, giáo chủ của một giáo phái lớn như Phật Giáo thì ở dưới tay chí cường giả vẫn chỉ là kẻ yếu đuối không có sức phản kháng, giống như một quả bóng da màu vàng bị ném đi ném lại giữa Hỗn Độn.

Bạch Cẩm nghĩ đến không lâu sau Như Lai cũng sẽ trở thành chí cường giả như vậy liền rùng mình, chắc sẽ không mời ta vào Hỗn Độn rồi "trao đổi” một phen đâu nhỉ?

"Bạch Cẩm, lòng ngươi không yên, đang lo lắng cái gì sao?”

"Sư bá, sau khi Phật Giáo đại hưng, Đa Bảo Như Lai cũng sẽ chứng đạo Chí Cường sao?

"Theo lý thì có thể.”

Bạch Cẩm lập tức xụ mặt: "Xong rồi, sư bá, ngài không biết đâu! Đa Bảo sư huynh hiểu lầm ta rất nhiều chuyện, ta sợ đến lúc đó hắn sẽ kiếm chuyện với ta.”

"Ngươi sợ rồi à?”

"Sợ? Sao mà ta phải sợ? Ta chính là đệ tử của Tam Thanh, Huyền môn chính tông, cho dù phải chết trong Hỗn Độn cũng tuyệt đối không lùi bước, khiến Tam Thanh mất mặt.” Bạch Cẩm nói giọng hiên ngang.

Nguyên Thủy Thiên Tôn gật gật đầu hài lòng: " Như vậy mới đúng, tu tiên cần kẻ có đạo tâm dũng cảm, luôn tiến về phía trước, nhưng ngươi cũng không cần quá lo lắng, sư tỷ ngươi - Vô Đương thánh mẫu cũng sắp chứng đạo Chí Cường rồi, thiên kiếp ở hồng hoang ảnh hưởng càng sâu, quyền hành của nàng càng lớn, chứng đạo Chí Cường chỉ là chuyện sớm muộn.”

Bạch Cẩm mừng rỡ nói: "Sư tỷ cũng sắp chứng đạo Chí Cường sao? Vậy thì tốt quá.”

...

Hồng hoang, Tây Hải, Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Vương Mẫu nằm phơi nắng trên ghế dài, bên cạnh còn đặt đồ uống và hoa quả, trên mặt đeo kính râm mua từ Tam Giới Thương Thành.

Dao Trì Vương Mẫu cười ha hả: "Hạo Thiên, lần này Như Lai bị đánh thảm lắm.”

Hạo Thiên Thượng Đế cười to: "Không có việc gì, công pháp của Phật Giáo da dày thịt béo, không chết được.”

Dao Trì Vương Mẫu mỉm cười: "Hạo Thiên, ngươi có muốn ra tay dạy dỗ Đa Bảo luôn không? Cơ hội hiếm có! Chờ đến khi Đa Bảo cũng chứng đạo Chí Cường thì không dễ như bây giờ đâu.”

"Một tiểu bối mới vào Chí Cường mà thôi, ta muốn đánh hắn lúc nào chẳng được.

Nhưng lời ngươi nói cũng có lý, cơ hội này quả thật hiếm có, ngươi ở chỗ này nhìn đi, ta xuống Hỗn Độn giãn gân giãn cốt tí.” Vừa nói xong thì Hạo Thiên Thượng Đế đã biến mất.

Trong Hỗn Độn, Côn Bằng Yêu Sư bước đi như rồng cuốn hổ chạy, hắn giơ tay lên quá đầu, hàng vạn Yêu tộc Thần Thông xông ra, Bạch Trạch Thần Thông văn chương trác tuyệt, Khâm Nguyên Thần Thông với Diệt Hồn Châm, Luy Ngư Thần Thông với Ô Trọc Chi Thủy, Ai Hồ Thần Thông phá hồn đế, Cùng Kỳ Thần Thông tham lam cắn nuốt, Y Dư Thần Thông, Thiên Cẩu Thần Thông, Tất Phương Thần Thông, Thắng Ngộ Thần Thông…

Vô số yêu thú hồng hoang, thần thú Thần Thông được thả ra, chúng phát huy uy lực khủng bố phi thường, cho dù là Yêu Thần Chi Tổ còn sống cũng phải cam bái hạ phong, hốt hoảng chạy trốn.

Ầm!

Như Lai Phật Tổ quay cuồng trong Hỗn Độn với tiếng kêu thảm thiết, đột nhiên có một bàn tay vươn ra từ trong Hỗn Độn rồi tóm lấy bả vai của Như Lai.

Hạo Thiên mỉm cười bước ra từ trong Hỗn Độn.

Côn Bằng Yêu Sư dừng chân, nhăn mặt nói: "Hạo Thiên Thượng Đế, ngươi làm gì vậy?”

Phật Tổ Như Lai hoàn hồn, vội vàng chắp hai tay bái lạy, giọng nói ẩn chứa sự cảm động vô hạn: "Đa tạ Hạo Thiên Thượng Đế cứu giúp.” Ta cảm động quá! Không ngờ Hạo Thiên Thượng Đế lại đến cứu ta, thật sự quá cảm động, chờ Phật Giáo đại hưng, bổn tọa sẽ giữ lại cho Thiên Đình một chút không gian sinh tồn để báo đáp ân tình hôm nay.

Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả: "Phật Tổ Như Lai, ngươi đừng vội cảm tạ.”

Nói rồi lại nhìn về phía Côn Bằng Yêu Sư: "Đạo hữu, đánh cũng đánh rồi, tức cũng tiêu rồi, nên đưa người này cho ta rồi đúng không.”

"Cho ta một lý do!” Côn Bằng Yêu Sư nhìn Hạo Thiên Thượng Đế, nếu không cần thiết thì hắn cũng không muốn giao đấu với Hạo Thiên Thượng Đế.

"Rắc rắc!” Hạo Thiên Thượng Đế bẻ khớp ngón tay: "Sự kiện lần này liên quan đến nhiều người, nhưng nguyên nhân chính cũng đều vì Phật Giáo hành sự lỗ mãng, ngang ngược, vô tổ chức.

Nhưng hiện tại Phật Giáo lại vu khống là Câu Trần Đại Đế của Thiên Đình bày mưu hãm hại Phật Giáo, trốn tránh trách nhiệm, vu khống Đế Quân Thiên Đình, đương nhiên phải trả giá đắt, lý do này đã đủ chưa?"

Côn Bằng Yêu Sư gật gật đầu, nói: "Đương nhiên có thể!" Chớp mắt người đã biến mất khỏi Hỗn Độn.

Phật Tổ Như Lai nhìn về phía Ngọc Hoàng Đại Đế, trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng, tiễn đi một người lại tới một người, hắn mệt đến nỗi không muốn giãy dụa nữa rồi, hắn chắp hai tay lại hành lễ, thành khẩn nói: "Bệ hạ, có thể đừng đánh vào mặt không!"

"Được thôi!” Một nắm tay phóng đại trước mặt Phật Tổ Như Lai.

"A!" Văng vẳng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên trong Hỗn Độn.

Bạch Cẩm ngồi trong Ngọc Hư Cung lắc đầu xuýt xoa: "Thật là thê thảm!"

Lại qua mấy ngày sau, Phật Tổ Như Lai đã đến độ da tróc thịt bong mới được lết về Linh Sơn.

Nhiên Đăng Phật Tổ, Di Lặc Phật Tổ, Quan Thế Âm Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Định Quang Hoan Hỉ Phật... đã đợi từ lâu, nhưng cuộc chiến ở Hỗn Độn cuối cùng cũng kết thúc.

Đột nhiên có một vầng mặt trời tỏa ánh sáng chói lòa trên Linh Sơn, nó chói mắt đến nỗi khiến người khác chỉ có thể thấy mờ mờ rằng ngay chính giữa có một bóng người vĩ đại ngồi xếp bằng, còn những thứ khác đều không rõ.

Tất cả Phật Đà Bồ Tát sực tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng cung kính cúi lạy: "Bái kiến Phật Tổ!"