Quan Thế Âm Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Đại Nhật Như Lai Phật, Định Quang Hoan Hỉ Phật và các Phật Đà Bồ Tát khác dù thương tích đầy mình, mặt mũi bầm dập, nhưng tối thiểu thì vẫn đỡ hơn Như Lai Phật Tổ.
Trận chiến này tuy rằng liên lụy rộng rãi, thanh thế to lớn nhưng không có bất kỳ vị Phật Đà Bồ Tát tu vi Chuẩn Thánh nào ngã xuống, Chuẩn Thánh đã có chữ Thánh thì đương nhiên cũng ít nhiều có uy năng của Thánh Nhân, nguyên thần nối liền đại đạo, cực kỳ khó chết.
Nếu muốn giết một vị Chuẩn Thánh thì phải đồng thời giết chết thân thể và trấn áp đại đạo, mài mòn nguyên thần của Chuẩn Thánh. Đánh bại một Chuẩn Thánh thì dễ nhưng giết một vị Chuẩn Thánh thì khó khăn vô cùng.
Trong chúng Phật, chỉ có Nhiên Đăng Phật Tổ là Nhị Thi Chuẩn Thánh, Di Lặc Phật Tổ có thể nhìn thấu kim quang, nhìn thấy bộ dáng Phật Tổ Như Lai, hai vị Phật Tổ thấy cảnh tượng Phật Tổ như vậy thì thân mình run như sàng, trong lòng hốt hoảng, Phật Tổ gặp phải chuyện gì mà lại bị đánh đến nông nỗi này, đến nỗi tu vi của Phật Tổ cũng không thể chữa khỏi cho bản thân?
Phật Tổ Như Lai nhìn quanh bốn phía, Phật quang lóng lánh bao quanh Linh Sơn thần thanh suốt quanh năm đã biến mất, tiếng Phạn ngâm xướng ngày ngày không dứt cũng không còn, chốn thánh địa như Linh Sơn đã bị máu làm ô nhiễm, có khác gì ngày tận thế đang giáng xuống đầu chư Phật đâu.
"Nam Mô A Di Đà Phật!" Tiếng niệm kinh nghẹn ngào vang vọng khắp trời đất.
Linh Sơn lập tức lóe ra vô số quang mang, Phật quang trên núi lóng lánh trở lại, tín đồ Bỉ Khâu từ nơi ẩn nấp đi ra, tất cả đều quỳ xuống đất, từng hồi ngâm xướng bằng tiếng Phạn vang vọng trong thiên địa.
Trên di chỉ Đại Lôi Âm Tự, các vị Phật Đà Bồ Tát cũng niệm theo: "Nam Mô A Di Đà Phật!" Phật hiệu vang khắp chốn, từng đạo Phật quang lại tỏa sáng, trừ bỏ ô uế do Huyết Hải lưu lại, xua tan huyết khí ở Linh Sơn và sát phạt chi khí của thiên địa đã ùn ứ bao ngày trên Linh Sơn.
Như Lai Phật Tổ hắng giọng nói: "Từ xưa đến nay, có âm tất có dương, có chính tất có tà, âm dương hòa hợp, họa phúc song hành, đại hưng tất sẽ đi theo đại kiếp nạn.
Đây là kiếp nạn cuối cùng trước khi Phật Giáo ta đại hưng, kiếp nạn đã qua, chư thiên chúng sinh nghênh đón thời kỳ hưng thịnh của Phật Giáo.”
Trên Linh Sơn, hàng ngàn La Hán, Bỉ Khâu, Phật Đà, Bồ Tát đều thoát ra khỏi vẻ mặt u sầu, mừng rỡ quỳ bái: "Nam Mô A Di Đà Phật, lễ tán bản sư Như Lai Phật.”
"Chu Thiên Phật Đà tôn giả mỗi người đều có vị trí của mình, mỗi người đều giữ chức vụ của mình.”
"Cẩn tuân pháp chỉ!” Tiếng hô vang dội khắp Linh Sơn.
Tất cả Phật Đà Bồ Tát La Hán, các vị cường giả cấp Chuẩn Thánh có mặt trên di chỉ Đại Lôi Âm Tự sau khi chắp tay hành lễ thì cũng lần lượt biến mất, mọi người tự đi tới trong đạo tràng của bản thân bế quan dưỡng thương, chứ lúc này nói thật lòng thì bọn hắn không có mặt mũi mà gặp người ngoài.
Phật Tổ Như Lai với kim quang rực rỡ hạ xuống di chỉ đã đổ nát, hắn vung tay cho mình một thuật biến hóa, ít nhất thì nhìn bên ngoài vẫn giống như trước mới xóa tan kim quanh bao quanh người.
Đa Bảo Như Lai nhìn Linh Sơn sơn sụp đổ thì tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, đánh nhau thì đánh nhau, phá nhà thì giỏi à? Đại Lôi Âm Tự của ta tan tành rồi!
Nhưng cũng không sao, cái cũ không đi cái mới không tới, Phật Giáo sắp đại hưng, Đại Lôi Âm Tự lúc trước đúng là hơi nhỏ, bổn tọa xây lại Đại Lôi Âm Tự khác càng tráng lệ, nguy nga hơn mới thể hiện hết được cái uy nghi của Phật Giáo đang kì đại hưng.
Đại Lôi Âm Tự sụp đổ, chỗ vật liệu cũ chắc cũng đã được A Nan và Già Diệp nhặt lại rồi, làm tốt lắm, chỗ đồ đó có thể tận dụng lại lần hai.
Như Lai Phật Tổ gọi to: "A Nan, Già Diệp."
Hai đạo Phật quang bay tới rồi dừng trước mặt Phật Tổ Như Lai, Phật quanh hóa thành A Nan và Già Diệp.
A Nan và Già Diệp chắp hai tay, cung kính thưa: "Bái kiến Phật Tổ!"
Phật Tổ Như Lai mỉm cười, nhưng hành động đó lại tác động đến vết thương trên mặt khiến hắn phải nhíu mày xuýt xoa.
Phật Tổ Như Lai nói: "Phật Giáo gặp kiếp nạn phải đổ máu, Đại Lôi Âm Tự bị nghiền nát âu cũng là số mệnh, khi bổn tọa và các vị Phật Đà Bồ Tát đối kháng ma đầu, các ngươi có thể thu hồi mảnh vỡ của Đại Lôi Âm Tự là rất tốt, bổn tọa vô cùng vui mừng.”
A Nan và Già Diệp ngơ ngác nhìn nhau.
A Nan Tôn Giả nói nhỏ: "Bẩm Phật Tổ, lúc Linh Sơn bị tấn công, chúng ta bận ngăn cản A Tu La, chưa có thời gian thu gom lại mảnh vỡ của Đại Lôi Âm Tự.”
Khuôn mặt Như Lai Phật Tổ cứng ngắc lại, bọn hắn không thu lại mảnh vụn của Đại Lôi Âm Tự thì chúng đâu rồi? Đây đều là thiên tài địa bảo ta thu thập qua mấy tỷ năm mới luyện chế ra được đấy.
Già Diệp lí nhí: "Phật Tổ, không chỉ là mảnh vụn Đại Lôi Âm Tự mà kho báu, mạch khoáng của Linh Sơn chúng ta, linh tuyền, trúc tím, linh ngư và gia súc gia cầm có Phật tính và một vườn thuốc của Phật Tổ cùng với Tàng Kinh Các, vườn rau... tất cả đều không thấy đâu nữa.”
"Cái gì?" Phật Tổ Như Lai hét lớn, chớp mắt sau đã không còn thấy đâu nữa.
Sau một khắc, Phật Tổ Như Lai xuất hiện ở một bãi đất trống, không gian trống không cùng cảnh sắc xung quanh hình thành tương phản rõ rệt, nơi này vốn là Phật Giá, à không, là vùng khoáng sản quý giá. Nhưng hiện tại đừng nói khoáng sản, ngay cả cái kho chứa cũng không còn.
Phật Tổ Như Lai tiếp tục biến mất khỏi khu đất trống đó rồi xuất hiện trước một cái hố sâu, nơi này vốn là nơi trồng cây quý là trúc tím, hiện tại lại chỉ còn một cái hố lớn ăn sâu vào đất đến ba thước, đừng nói là còn cây trúc nào, đến một sợi rễ cũng chẳng còn.
Như Lai Phật Tổ ngơ ngác đứng im tại chỗ, không cần nhìn những nơi còn lại thì hắn cũng đoán được chúng chẳng khác gì chỗ này. Càng nghĩ càng giận, hắn siết chặt tay, nghiến răng ken két, đầu đau như muốn nổ tung.
A Nan và Già Diệp bay tới.
A Nan dè dặt thưa: "Phật Tổ, chúng ta đang dốc toàn lực truy tìm kẻ trộm.”
"Không cần điều tra, khắp chốn hồng hoang còn kẻ nào vô sỉ đến mức làm ra chuyện này nữa, ngoại trừ hắn còn có thể là ai?” Tròng mắt Phật Tổ Như Lai bốc lên hai ngọn lửa.
Chương 1056: Váy tiên, túi xách
Già Diệp hỏi: "Phật Tổ, người ngài đang nói là ai ạ?"
"Đương nhiên là tên mồm mép tép nhảy giỏi nịnh hót Bạch Cẩm kia rồi!” Phật Tổ Như Lai nói xong câu đó lại bay đến nơi khác.
A Nan nói khẽ: "Câu Trần Đại Đế? Không, không! Câu Trần Đại Đế được khen là người tốt bụng nhất hồng hoang, làm việc quang minh chính đại, làm sao có thể làm ra loại chuyện trộm cắp này?"
Già Diệp cũng nhỏ giọng: "Có thể là Phật Tổ hiểu lầm rồi!”
Bạch Cẩm chính là Câu Trần Đế Quân của Thiên Đình, làm sao có thể thừa dịp Phật Giáo gặp nguy mà xông vào nhà trộm gà trộm chó được? Cho dù là Câu Trần Đại Đế vét sạch mỏ khoáng, gom hết bảo khố, linh tuyền, trúc tím, linh ngư, gia cầm súc vật, dược điền... thì cũng không thể nhặt cả mảnh vụn của Đại Lôi Âm Tự được! Đường đường là bậc Đế Quân, sao lại đi nhặt đồng nát được!"
A Nan gật đầu: "Nói rất có lý, vậy thì chắc chắn là do Phật Tổ hiểu lầm rồi, chúng ta phải tiếp tục điều tra ra kẻ trộm cắp, tìm lại vật đã mất của Phật Giáo chúng ta.”
"Thuận lòng thuận dạ tát biển Đông cũng cạn!”
...
Cùng lúc đó, tại Cực Lạc Thế Giới, nơi sâu nhất trong Hỗn Độn, Tiếp Dẫn Phật Tổ đang nằm ngủ trên một tảng đá lớn, Chuẩn Đề Phật Tổ ngồi dưới tàng cây Bồ Đề, tay thoăn thoắt tết một nhành cỏ thành hình người. Xong xuôi, hắn đặt người cỏ lên đất, người cỏ lập tức có được sinh mệnh, vui sướng chạy vòng vòng trên mặt đất.
Oong! Phật quang nở rộ, trên bầu trời hiện lên một Phật luân năm màu.
Phật Tổ Như Lai bớc ra từ Phật luân, mặt mũi bầm dập, hai con mắt đen như gấu trúc, máu mũi chảy ròng ròng... thảm thiết đến nỗi còn chẳng tên ăn mày ven đường.
Đa Bảo Như Lai bước lại gần hai vị Phật Tổ, hắn quỳ xuống bồ đoàn rồi lạy: "Cầu Phật Tổ ra mặt đòi công bằng cho Phật Giáo.”
"Ôi!" Chuẩn Đề Phật Mẫu thở dài, nàng nhìn về phía Phật Tổ Như Lai, trong mắt có chút thất vọng: "Đứng lên đi!"
Phật Tổ Đa Bảo Như Lai đứng dậy rồi chuyển sang thế ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, trong đôi mắt sưng phù là sự bất khuất không chịu thua.
Chuẩn Đề Phật Mẫu đưa tay chỉ vào Phật Tổ Như Lai, vết thương do Chí Cường Chuẩn Thánh gây ra đều khỏi hẳn, Phật giả Như Lai lại khôi phục thành hình tượng hiên ngang như xưa.
Phật Tổ Như Lai chắp hai tay lại hành lễ, cảm kích nói: "Đa tạ Phật Mẫu.”
Chuẩn Đề Phật Mẫu nói: "Nguyên nhân sự việc thế nào, ta và sư huynh đã biết đại khái, là ngươi quá mức kiêu ngạo.
Đường Tam Tạng bị bắt, nếu ngươi cẩn thận điều tra thì tra ra chỗ của Hồng Hài Nhi chẳng phải việc khó, chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra.”
Phật Tổ Như Lai gật đầu nói: "Vâng!"
"Ta biết Ngưu Ma Vương có nằm trong tính toán của ngươi, Tích Lôi Sơn cũng là một trong tám mươi mốt kiếp nạn, nhưng ngươi không nên khinh thường lực lượng của Tích Lôi Sơn, nếu Phật Giáo nghiêm túc suy tính thì đã có thể nhổ bỏ Tích Lôi Sơn ngay trong lần đầu tiên, cũng chẳng xảy ra những chuyện sau đó.”
"Phật mẫu nói rất đúng, đệ tử cũng bị thế đại hưng của Phật Giáo che đậy tâm linh, sau này sẽ không để xảy ra chuyện tương tự.”
"Còn chuyện của Minh Hà, Chu Tước Thánh Tôn, Côn Bằng Yêu Sư, Hạo Thiên Thượng Đế đã vượt qua khả năng ngươi có thể khống chế, những chuyện này không thể trách ngươi.”
Đa Bảo Như Lai lập tức nói: "Phật Mẫu, đệ tử cảm thấy chuyện này còn có ẩn khuất, nếu ban đầu là hiểu lầm thì sao lại càng lúc càng lớn chuyện, ngay cả Chí Cường giả cũng bị kéo vào chiến trường.
Giống như có một bàn tay đã sắp xếp tất cả mọi người, khiến nhiều lực lượng của hồng hoang tấn công Phật Giáo.”
"Ngươi nói là Bạch Cẩm?”
"Vâng! Đại đội chấp pháp nhúng tay vào tranh chấp giữa Phật Giáo và Tu La tộc, Bạch Cẩm Thừa loạn cướp bóc nội tình tích lũy hàng tỷ năm của Phật Giáo, những thứ này đều có thể lấy ra làm chứng cứ.”
"Sư huynh, ngươi xem thế nào?" Chuẩn Đề Thánh Nhân quay đầu nhìn Tiếp Dẫn Phật Tổ đang ngủ say bên cạnh.
Tiếp Dẫn Phật Tổ ngáp một cái dài: "Bạch Cẩm nhiều lần quấy nhiễu việc Tây Hành, ý đồ dẫn phát lượng kiếp, dẫn phát tam giới đại chiến, hủy thiên diệt địa, tội lỗi không thể tha thứ!"
Chuẩn Đề mỉm cười nói: "Cũng được, nên cảnh cáo hắn một phen!"
Hắn vung lên, trong phút chốc trời đất quay cuồng, ba người đi tới một không gian hư vô, từng đạo lưu quang ở bên ngoài không gian xẹt qua, tựa như sao băng.
Bùm! Từng bóng người hiện lên từ hư không, Thái Thượng Thánh Nhân, Thông Thiên Thánh Nhân, Nguyên Thủy Thánh Nhân, Nữ Oa nương nương, Bình Tâm nương nương! Bảy vị Thánh Nhân lần lượt hành lễ rồi ngồi xếp bằng trên giường mây.
Thái Thượng Thánh Nhân mỉm cười với Tiếp Dẫn Chuẩn Đề: "Hai vị đạo hữu triệu chúng ta đến đây là vì cớ gì?"
Tiếp Dẫn Thánh Nhân nói: " Bạch Cẩm có ý định phá hư Tây Hành, muốn để lượng kiếp bộc phát nên hôm nay ta mới mời chư vị sư huynh sư tỷ đến thương lượng đối sách.”
Nữ Oa nương nương che miệng cười khẽ: "Sợ là đạo hữu nói nhàm rồi! Đại năng trong tam giới nào có ai thành thực hơn Bạch Cẩm sư điệt.
Trong khoảng thời gian này, ngày nào Bạch Cẩm sư điệt cũng bận chế tác váy tiên, nào có thời gian nghĩ đến chuyện phá hư Tây Hành của các ngươi?"
"Hả? Váy tiên?" Bình Tâm nương nương vứt ánh mắt dò xét về phía Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa nương nương duỗi tay, một chiếc váy Lưu Vân xuất hiện trong tay, nàng cười tươi đáp lại: "Muội muội xem, đây chính là váy tiên do Bạch Cẩm chế tác, hắn đích thân thêu rồi tặng cho ta, cũng chỉ là váy tiên cấp linh bảo, coi như tàm tạm thôi. Hắn nói là muốn biểu đạt tấm lòng của bản thân nên nhất định phải tặng cho ta đấy.”
Trong mắt Bình Tâm nương nương lóe lên ánh sáng khó hiểu nhưng khuôn mặt vẫn nở một nụ cười xinh đẹp: "Không ngờ Bạch Cẩm còn biết làm thứ này!"
Nàng cũng duỗi tay ra khoe chiếc túi xách của mình: "Bạch Cẩm không làm cho ta váy tiên nhưng hắn làm cho ta một ngàn cái túi xách, tất cả đều là do hắn tự tay chế tác đấy, cũng nói là muốn biểu đạt lòng hiếu thảo của mình.
Chậc, ta thấy túi có nhiều hơn nữa cũng vô dụng thôi! Thật hâm mộ “một trăm” cái váy tiên của tỷ tỷ.”
Chương 1057: Nỗi oan này thấu tận trời xanh
Nữ Oa nương nương sượng mặt, một ngàn cái túi? Trong lòng thì đang tức nghiến răng nghiến lợi, ngươi hay lắm Tiểu Bạch, ta đối xử tốt với ngươi như thế mà ngươi chỉ cho ta một trăm cái váy tiên còn cho nàng ta một ngàn cái túi, mà váy còn do ta đòi mới có chứ.
Bình Tâm nương nương cũng giận lắm, hay lắm Tiểu Bạch, ta đối xử tốt với ngươi như thế mà ngươi tặng cho Nữ Oa một trăm chiếc váy tiên, lại chỉ tặng cho ta cái túi vớ vẩn gì đó, không phải một ngàn, không phải một trăm, chỉ có một, duy nhất một cái! Muốn đè Nữ Oa nương nương xuống nên Bình Tâm nương nương đại từ đại bi ta phải nói dối, nhưng mà cũng đâu tính là nói dối, có một ngàn đấy chứ, chẳng qua là còn chín trăm chín mươi chín cái chưa được giao đến chỗ ta mà thôi.
Bạch Cẩm ngồi trong Ngọc Hư Cung hắt xì mấy cái liên tiếp.
Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi trên chủ vị nhìn xuống, sắc mặt trông khá kỳ lạ.
Bạch Cẩm sờ sờ mũi, vội vàng: “Sư bá, đệ tử thật sự không kìm nổi, kính xin sư bá thứ tội!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn mỉm cười: "Không có việc gì, ngươi nên tự bảo trọng.”
Bạch Cẩm cảm động: “Đa tạ sư bá quan tâm.”
...
Trong không gian hư không, Thông Thiên giáo chủ tức giận truyền âm: “Đại huynh, ta cảm giác hiện tại Bạch Cẩm thay đổi rồi, có thứ tốt cũng không hiếu kính cho sư phụ đầu tiên.”
"Ngươi đừng nhúng tay làm việc rối thêm nữa, Bạch Cẩm mà đưa váy cho ngươi, ta còn sợ ngươi đánh chết hắn đấy.”
"Sao ta lại khiến mọi chuyện rối thêm được? Việc này đại biểu thái độ của hắn, trong lòng hắn, địa vị của kẻ làm sư phụ như ta thấp hơn rồi, ta phải dạy lại hắn mới được.”
Thái Thượng Lão Quân mặc kệ Thông Thiên giáo chủ, hắn quay sang cười với hai nữ nhân đang có mặt: "Hai vị sư muội nói xa quá rồi, hiện tại chúng ta cần thảo luận việc Bạch Cẩm có phá hư chuyện Tây Hành lấy kinh hay không.”
Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương liếc mắt nhìn nhau, tỷ muội thân thiện gật gật đầu, sau đó quay ngoắt đi ngay.
Nguyên Thủy Thiên Tôn lên tiếng: “Phá hư Tây Hành? Không bao giờ có chuyện đó, đứa nhỏ Bạch Cẩm này là người thế nào ta hiểu mà, từ nhỏ đã tuân thủ quy củ, là tấm gương cho đệ tử tam giáo.
Sau khi trở thành Câu Trần Đại Đế của Thiên Đình thì hắn càng công chính vô tư, Thiên Ma cũng phải hoảng hốt rút lui khi thấy đạo tâm trong sáng của hắn nữa là, hắn là người được mệnh danh là kẻ nhân từ nhất hồng hoang kia mà, đệ tử Huyền Môn như thế, làm sao có thể bày trò dẫn tới lượng kiếp, khiến tam giới máu chảy thành sông?
Chuẩn Đề chen vào: “Chẳng lẽ là có người cố ý hãm hại.”
Đa Bảo Như Lai mệt mỏi, ha ha, Thánh Nhân ngu xuẩn, các ngươi đều bị vẻ ngoài của hắn lừa gạt rồi! Từ khi nhập môn, hắn luôn là kẻ không tuân thủ quy củ nhất, ăn cây táo rào cây sung, đối địch với đồng môn. Còn chuyện Thiên Ma ấy à, ta còn hoài nghi Bạch Cẩm cấu kết với Ma tộc, nội ứng ngoại hợp, đặt nền móng tốt cho việc ma Giáo tấn công tam giới, là bước đệm để hắn thống trị tam giới kìa.
Thông Thiên gật gật đầu hài lòng: “Đây cũng là quan điểm của ta, Nguyên Thủy nói hay lắm, đương thưởng!" Hắn búng ngón tay, một đồng kim tệ lập tức bay tới chỗ Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Nguyên Thủy nhíu mày giận dữ, Công Đức Kim Tiền trên không trung hóa thành hư vô, tên Thông Thiên khốn khiếp kia lại ngứa đòn.
Chuẩn Đề mỉm cười: “Đa Bảo, ngươi nói cụ thể hơn đi!"
Đa Bảo Như Lai chắp hai tay lại hành lễ: “Từ khi Tây Hành bắt đầu tới nay, Bạch Cẩm đã nhiều lần nhúng tay vào chuyện Tây Hành, đầu tiên là dùng Kim Cô Chú trói buộc Đường Tam Tạng, sau đó lại dẫn đường cho Đường Tam Tạng trầm mê tiền tài, hiện tại tiếp tục âm thầm ủng hộ Ngưu Ma Vương để hắn đối địch với Phật Giáo, tính kế khiến Minh Hà giáo chủ, Chu Tước Thánh Tôn, Hạo Thiên Thượng Đế, Côn Bằng Yêu Sư đồng thời tấn công Phật Giáo, thiếu chút nữa liền chấm dứt chuyện Tây Hành.”
Chuẩn Đề kinh ngạc: “Nếu ngươi không nói thì ta còn không biết Bạch Cẩm đã làm nhiều như vậy!"
Rồi hắn nhìn sang Thông Thiên: “Sư huynh, chuyện Tây Hành liên quan nhiều người, Bạch Cẩm lại không ngừng gây sự, chỉ một chút sơ sẩy thôi sẽ dẫn đến kết quả sinh linh đồ thán, nếu không bị trừng phạt thì làm sao khiến chúng thần, chúng sinh tin phục? Khoan dung đối với hắn chính là đang coi thường chúng sinh hồng hoang.”
Chư vị Thánh Nhân nghe vậy đều nhíu mày, nếu Bạch Cẩm thật sự nhúng tay vào việc đó thì không dễ rồi, hiện tại đang lúc lượng kiếp, thiên cơ hỗn độn, Thánh Nhân cũng không có cách nào làm được đến mức toàn tri toàn năng chứ đừng nói Bạch Cẩm, hắn còn có năm vị Thánh Nhân che lấp thiên cơ cho, cho nên Bạch Cẩm làm cái gì, bọn hắn cũng không rõ.
Thông Thiên giáo chủ bễ nghễ nhìn xuống Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề rồi bật cười lớn: "Bạch Cẩm phụng mệnh ta làm việc, là ta muốn hắn đi phá hư Tây Du, muốn hỏi tội cũng được, đến Hỗn Độn đi, chúng ta đánh một trận.”
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đều im lặng, chúng ta đến đây là để hỏi tội và nói lý, hỏi tội thì được rồi, nhưng đối phương không nói lý thì làm sao bây giờ?
"Khụ khụ! Thông Thiên, ngươi ít nói vài câu đi.”
Thái Thượng Thánh Nhân than thở: “Đây đều là lời nói từ phía người bên Phật Giáo, cụ thể như thế nào thì để Bạch Cẩm đến biện giải đi!"
Các Thánh Nhân còn lại cũng gật đầu.
Không gian bỗng nổi gợn sóng, Bạch Cẩm xuất hiện trong hư không, nhìn thấy chư vị Thánh Nhân đều có mặt thì vô cùng cả kinh, vội vàng bái, nói: “Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến sư phụ, bái kiến đại sư bá, bái kiến nhị sư bá, bái kiến hai vị nương nương, bái kiến hai vị sư thúc.
Không biết sư phụ, sư bá, sư thúc triệu tập đệ tử đến là có việc gì sai bảo?"
Thái Thượng mỉm cười: “Đừng hoảng sợ, chỉ là Phật Giáo đến hỏi tội mà thôi?"
Bạch Cẩm mờ mịt: “Hỏi tội? Đệ tử có tội gì?"
Thông Thiên cười ha ha: “Bạch Cẩm, giáo chủ Phật Giáo nói rằng kiếp nạn Tây Hành lần này là do ngươi âm thầm mưu tính, thiếu chút nữa phá hủy chuyện Tây Hành lấy kinh, nhưng không thể không nói, ngươi làm khá lắm.”
Bạch Cẩm trợn mắt, vội vàng kích động kêu rên: "Sư phụ, chư vị sư bá, sư thúc, oan cho ta quá! Nỗi oan này thấu tận trời xanh!
Từ lúc Tây Hành bắt đầu, đại sư bá, nhị sư bá, hai vị nương nương đều có nhắc nhở đệ tử, nói Tây Hành lấy kinh là việc hết sức quan trọng, cho dù đệ tử có một trăm lá gan cũng không dám phá hoại mưu kế của chư thánh.”
Chương 1058: Thật sự không phải ta
Thái Thượng nhìn về phía Chuẩn Đề, cười ha hả: "Ngươi nghe thấy không?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng nói: “Xưa nay Bạch Cẩm là đứa nghe lời nhất.”
Phật Tổ Như Lai vừa nghĩ đến thảm trạng của Linh Sơn cùng với chuyện mình bị mất mặt trước toàn bộ tam giới là lửa giận phừng phừng rồi, hắn cố nén lửa giận, giữ nguyên giọng cung kính thưa: “Có thể cho phép tiểu tăng nói mấy câu không?"
Trong đầu Bạch Cẩm vang lên giọng nói của Thái Thượng: "Phật Giáo không có chứng cớ, dù bọn hắn ép hỏi như thế nào thì ngươi cũng không được thừa nhận.”
Bạch Cẩm thầm trả lời lại: "Sư bá, ta không làm gì thật mà!”
"Đúng vậy, phải giữ nguyên thái độ này.”
Bạch Cẩm im lặng là vàng.
Phật Tổ Như Lai vứt bỏ hết thảy tạp niệm, vô số manh mối, hình ảnh xẹt qua đầu hắn, hình thành một chuỗi đầu mối hoàn mỹ không có khuyết điểm.
Phật Tổ Như Lai trầm giọng: “Quỳ Ngưu chính là đệ tử của Tiệt Giáo ngày xưa, con trai của Quỳ Ngưu là Hồng Hài Nhi cũng coi như là nửa đệ tử Tiệt Giáo, Bạch Cẩm làm đại sư huynh ngoại môn của Tiệt Giáo, hắn hoàn toàn có năng lực thống lĩnh đệ tử Tiệt Giáo.
Hắn đã lén lút truyền lệnh cho Hồng Hài Nhi, sai hắn bắt cóc Đường Tam Tạng, sau đó đưa đến một nơi mà các vị thần tam giới cũng khó có mà tra ra, chính là không gian độc lập do Chu Tước Thánh Tôn thành lập.
Sau đó hắn lại để Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến Công Chúa công khai đứng ra thừa nhận bản thân đã bắt cóc Đường Tam Tạng, như vậy liền hình thành thế thật giả giả thật, mê hoặc chúng thần của hồng hoang, cũng mê hoặc Phật Giáo.
Đệ tử cũng bị hắn lừa gạt nên mới phái tu sĩ Phật Giáo tấn công Tích Lôi Sơn và Thúy Vân Sơn, dẫn đến tổn thất thảm trọng, sau đó mọi chuyện cũng diễn ra đúng như hắn dự đoán, Minh Hà giáo chủ của Huyết Hải ra mặt. Cuối cùng, hắn lệnh đại đội chấp pháp ngăn cản Phật Đà Bồ Tát của Linh Sơn, trực tiếp dẫn tới thảm kịch Huyết Hải nhấn chìm Linh Sơn.
Nếu như sự tình tiếp tục phát triển như vậy, Phật Giáo và Huyết Hải sẽ đánh tới khi cả hai lụn bại, Đường Tam Tạng cũng sẽ hoàn toàn mất đi tung tích, Tây Hành cũng không thể tiếp tục.”
Thông Thiên giáo chủ hài lòng: “Bạch Cẩm, làm tốt lắm, Quỳ Ngưu làm cũng không tệ, vi sư rất hài lòng.
Đáng tiếc vì sao ngươi không để cả Thiên Đình xuất binh tiêu diệt luôn Phật Giáo và Linh Sơn.”
Bạch Cẩm toát mồ hôi lạnh, sư phụ đừng thêm chuyện nữa, ngài đang ngại đệ tử sống quá thoải mái sao? Hắn vội vàng giải thích: "Sư phụ, ta không làm những chuyện đó, ngược lại thì có, chính ta đã mời Thái Thượng Lão Quân đến để ngăn chặn cuộc tranh đấu giữa Huyết Hải và Phật Giáo.”
Như Lai bày ra vẻ mặt ta đã biết hết kế hoạch của ngươi, hắn nói: “Bước này mới chính là chỗ cao minh của Bạch Cẩm, hắn làm vậy là đã đưa bản thân vào chỗ sáng, tạo cho mình một chứng cứ rõ ràng, trở thành vị Đại Đế hiểu đại cục của Thiên Đình và sẽ không còn ai hoài nghi hắn nữa.”
Bạch Cẩm chớp chớp đôi mắt to ngây thơ, chẳng lẽ ta làm vậy thật ư? Thật á! Ngoại trừ việc thừa dịp loạn lạc trộm đồ, không đúng, là nhặt đồ thì ta có làm gì đâu? Ta phải kiện ngươi vì tội phỉ báng!
Phật Tổ Như Lai tiếp tục buộc tội: “Âm hiểm nhất chính là Bạch Cẩm đã ra lệnh cho Hồng Hài Nhi giấu Đường Tam Tạng trong không gian độc lập do Chu Tước Thánh Tôn dựng lên, Bạch Cẩm đã quyết tâm phá tan mọi việc, cho dù hắn đứng ra khuyên can Phật Giáo cùng Huyết Hải thì chúng ta cũng không tìm được chỗ ở của Đường Tam Tạng, mà như vậy thì Tây Hành cũng không thể tiến hành.
Nhưng kết cục lại nằm ngoài dự liệu của hắn, tiểu tăng đã mượn uy lực của Kim Liên thập nhị phẩm tìm được Đường Tam Tạng, mặc dù cũng vì vậy mà đắc tội Chu Tước Thánh Tôn.”
Thái Thượng Thánh Nhân hỏi: "Bạch Cẩm, những lời đó đều là sự thật chăng?"
Bạch Cẩm vội vàng kêu lên: "Oan uổng, oan cho ta quá!"
Thông Thiên giáo chủ cười lớn: “Oan uổng cái gì? Đệ tử Tiệt Giáo ta đi thẳng ngồi ngay, có cái gì không dám thừa nhận? Bạch Cẩm, ngươi làm rất tuyệt.”
Bạch Cẩm không nói gì, kiểu sư phụ bẫy đồ đệ như vậy có ai cần không? Ta nhường cho.
Thông Thiên giáo chủ vẫn chưa hết hứng thú: "Bạch Cẩm còn làm cái gì nữa?"
Phật Tổ Như Lai tỏ ra rất đỗi bi thương: “Trong lúc đó, Bạch Cẩm nhận được tin tức từ một vị Phật Tổ mập mạp trong Phật Giáo của ta, rằng Phật Giáo ta muốn dùng Từ Bi Đan để đối phó với Yêu tộc trên Tích Lôi Sơn.
Vì thế hắn liền âm thầm truyền lệnh cho Khương Tử Nha, để Khương Tử Nha cũng dùng thứ mê hồn đan tương ứng với Từ Bi Đan, hai thứ đó trộn vào sinh ra một loại kịch độc đã giết chết rất nhiều Yêu Vương của Tích Lôi Sơn, cũng khiến Yêu Vương của Bắc Câu Lô Châu căm thù Phật Giáo, Côn Bằng Yêu Sư mới đánh Tây Ngưu Hạ Châu.”
Bạch Cẩm trợn tròn mắt, những thứ này đều là ta làm? Sao ta lại giỏi như vậy? Khương Tử Nha rõ ràng là người của Ngọc Hoàng Đại Đế, có quan hệ gì với ta?
“Đương nhiên là không!” Bạch Cẩm giậm chân kêu lên.
"Ha ha, Bạch Cẩm, ngươi làm hay lắm, vi sư rất mừng, đúng là có phong phạm năm đó của ta.”
Chuẩn Đề và Tiếp Dẫn Thánh Nhân liếc nhau, cả hai đều cười đầy ẩn ý, thoạt nhìn Như Lai đã chuẩn bị xong hết rồi, tốt lắm.
Bạch Cẩm cảm giác một trận lạnh lẽo, run lẩy bẩy! Hồng hoang lớn như vậy, tín nhiệm giữa Tiên và Tiên cũng không có sao? Hắn ủy khuất nhìn về phía Thông Thiên giáo chủ?
Thông Thiên giáo chủ hòa hoãn tâm tình có chút hưng phấn của mình, ho khan một tiếng hỏi: "Thật sự không phải ngươi?"
Ánh mắt Bạch Cẩm đột nhiên lớn lên một vòng, tựa như hai viên trân châu lớn treo trên mặt, chớp chớp đôi mắt to ngập nước, ủy khuất kêu lên: "Sư phụ, ngài nhìn ánh mắt chân thành này của ta xem?"
"Đã nhìn rồi, không phải là ngươi! Thông Thiên ta cả đời lỗi lạc lạc lạc, hành sự cũng không thẹn với lòng, đệ tử ta dạy ra sao có thể là đồ hèn hạ am hiểu âm mưu quỷ kế?"
"Khụ khụ." Thái Thượng ho khan hai tiếng, tam đệ càng ngày càng khó cân nhắc.
Thái Thượng lên giọng hỏi: "Thực sự không phải ngươi?"
"Sư bá, thật sự không phải ta!"
Chương 1059: Mời Đại Thiên Tôn đến đây một chuyến
Trong lòng Thái Thượng hiểu rõ, cười ha hả: "Nếu chư Thánh đã tề tụ, muốn biết rõ ràng cũng đơn giản thôi. Mời Minh Hà giáo chủ, Hồng Hài Nhi đến đây một chuyến đi!"
Các thánh còn lại tất cả đều gật gật đầu, Như Lai Phật Tổ giống như đấu sĩ bức ép Bạch Cẩm, lần này nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của ngươi.
Không gian hư vô chợt nổi lên một trận gợn sóng. Ở trong đó, Minh Hà giáo chủ lôi kéo Hồng Hài Nhi đi ra.
Minh Hà giáo chủ ôm quyền hành lễ: "Gặp qua chư vị sư huynh sư tỷ.”
Rất nhiều Thánh Nhân cũng gật đầu mỉm cười.
Hồng Hài Nhi cũng ngoan ngoãn ôm quyền: “Đệ tử Hồng Hài Nhi bái kiến Thánh Nhân!"
Minh Hà giáo chủ đứng dậy hỏi: "Không biết chư vị sư huynh sư tỷ triệu ta đến đây là vì sao?"
Dư quang liếc mắt nhìn Phật Tổ Như Lai một cái, trong lòng nổi lên từng đợt lẩm bẩm, hay cho cái tên đầu đầy bướu nhà ngươi, đánh không lại thì đi cáo trạng.
Thái Thượng Thánh Nhân mỉm cười: “Triệu tập sư đệ đến đây, chỉ là muốn hỏi Hồng Hài Nhi một chuyện mà thôi.”
“Sư huynh mời nói.”
Thái Thượng Lão Quân nhìn về phía Hồng Hài Nhi: “Ta hỏi ngươi mấy câu, nhất định phải thành thật trả lời.”
Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu, thành thật: “Thánh Nhân hỏi, ta nhất định biết sẽ nói hết, không gì không tận.”
“Phật Tổ nói ngươi cướp bóc Đường Tam Tạng chính là phụng mệnh Câu Trần Đại Đế, có việc này không?
Hồng Hài Nhi mơ hồ: “Câu Trần Đại Đế? Ai vậy! Tại sao ta lại hành động theo mệnh lệnh của hắn? Hồng Hài Nhi ta muốn làm Đại Yêu Vương, làm sao có thể nghe lời đại đế?"
Thánh Nhân liếc mắt một cái liền nhìn ra, hắn nói đây là lời thật, sắc mặt có chút cổ quái.
Bạch Cẩm kích động kêu lên: "Sư phụ, sư bá, sư thúc, Hồng Hài Nhi nói mới là thật, rốt cuộc oan khuất của ta cũng được rửa sạch rồi.”
Như Lai vội vàng: “Hồng Hài Nhi, nếu không phải người khác bày mưu tính kế, sao ngươi có thể giấu Đường Tam Tạng vào không gian do Chu Tước Thánh Tôn lập ra? Làm sao ngươi biết nơi đó có thể né được sự điều tra của Phật Giáo?"
Hồng Hài Nhi trả lời hợp tình hợp lý: “Cái gì mà né tránh điều tra? Ta không biết!
Ta mang theo Đường Tam Tạng đi tới không gian kia, đương nhiên là bởi vì Tiểu Y ở đó. Ta muốn tặng Đường Tam Tạng cho Tiểu Y, Tiểu Y sẽ đáp ứng làm Yêu Vương với ta!
Minh Hà đưa tay gõ vào đầu Hồng Hài Nhi một cái, tức giận: “Sau này bớt gây phiền toái cho ta, nhìn thấy cô gái kia thì trốn xa một chút, bằng không sau này ngươi chết như thế nào cũng không biết.”
"Vâng ạ." Hồng Hài Nhi ủ rũ đáp một tiếng, nguyện vọng làm đại Yêu Vương của ta còn chưa bắt đầu đã kết thúc. Tiểu Y, ca ca chung quy vẫn phụ ngươi.
Như Lai Phật Tổ trợn tròn mắt, làm sao có thể như vậy? Bây giờ hài tử mới bây lớn đã biết tìm đạo lữ rồi ư? Bần tăng hiện tại còn chưa có đạo lữ đây này!
Một tia chớp xẹt qua trong đầu Như Lai, lập tức kêu lên: "Không đúng! Hồng Hài Nhi bắt Đường Tam Tạng, cũng không đi đến Tích Lôi Sơn cùng Thúy Vân Sơn, thế thì tại sao Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến Công Chúa lại thừa nhận bọn hắn bắt Đường Tam Tạng? Sau lưng khẳng định có người mưu đồ mê hoặc.”
Minh Hà giáo chủ cười ha hả: "Cái này ta có thể nói cho ngươi biết.
Sau khi bắt Đường Tam Tạng, Thánh Anh có lưu lại một hàng chữ trong động phủ.”
Tiện tay vung lên, phía trước hiện lên một dòng chữ sau: "Thúc thúc thân mến, Đường Tam Tạng đã bị ta mang đi. Cha mẹ phản bội nhau, gia đình tan vỡ, cháu trai ta vô cùng thống khổ, hiện tại ta dự định mượn Đường Tam Tạng để tạo cho ta một ngôi nhà mới, đa tạ thúc thúc thành toàn.”
Minh Hà: “Tôn Ngộ Không kia cho rằng Hồng Hài Nhi đã hiến Đường Tam Tạng cho Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến Công Chúa, để cha mẹ hòa hảo, vì thế Tôn Ngộ Không liền đi tìm nữ nhi Thiết Phiến của ta trước, sau đó lại đi Tích Lôi Sơn tìm Ngưu Ma Vương.
Thiết Phiến và Ngưu Ma Vương cũng tin lời Tôn Ngộ Không, trong lòng cảm động, lại lo lắng cho an nguy của Hồng Hài Nhi, cho nên đều thừa nhận Đường Tam Tạng bị bọn hắn bắt, tất cả mọi chuyện chỉ là vì che chở cho Thánh Anh, hòng hấp dẫn đại quân Phật Giáo.”
Như Lai Phật Tổ có chút choáng váng. Không đúng, tất cả đều không đúng, sao lại hoàn toàn khác với suy đoán của mình? Cả người hắn đều ở trong trạng thái mơ hồ.
Bạch Cẩm giật mình: “Thì ra là như vậy!"
Phật Tổ Như Lai đột nhiên phục hồi tinh thần, kích động kêu lên: "Còn có Khương Tử Nha, hành tung của Khương Tử Nha quỷ dị, có liên quan mật thiết với Thiên Đình. Phàm là Yêu Vương hợp tác với hắn, cuối cùng đều sẽ lấy tình thế thi thể xuất hiện trong Tam Giới Thương Thành, Tam Giới Thương Thành chính là do Bạch Cẩm kiến tạo, giữa bọn hắn tuyệt đối có liên hệ riêng tư.”
Bạch Cẩm uyển chuyển: “Cái này ngươi phải hỏi Ngọc Hoàng Đại Đế.”
Hư không nổi lên một trận sóng gợn, Ngọc Hoàng Đại Đế một thân long bào từ trong đó đi ra.
Ngọc Hoàng Đại Đế hành lễ rồi cười ha hả: "Gặp qua chư vị sư huynh sư tỷ, không biết chư vị sư huynh sư tỷ tìm ta có chuyện gì?"
Thái Thượng Lão Quân mỉm cười: “Đại Thiên Tôn, Phật Tổ có lời, Khương Tử Nha phụng mệnh Bạch Cẩm hạ độc cho Yêu tộc Tích Lôi Sơn, đầu độc đông đảo Yêu Vương, đến mức khiến Yêu tộc Bắc Câu Lô Châu thù hận Phật Giáo.
Bạch Cẩm nói, chuyện này ngươi tương đối rõ ràng, cho nên mới mời Đại Thiên Tôn đến đây một chuyến.”