Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 238



Bên kia, Thái Bạch Kim Tinh quay lại Tử Ngưng Điện thì thấy Ngọc Hoàng Đại Đế đang dạo Tam Giới Thương Thành.

Thái Bạch Kim Tinh hành lễ: “Bệ hạ, Câu Trần Đế Quân đã đi tới Huyết Hải rồi.”

"Ừ, ta biết.” Ngọc Hoàng Đại Đế tùy ý đáp một tiếng, vẫn chăm chú nhìn Tam Giới Thương Thành, Đông Hải Long Vương mới đẩy lên Kim Long ngư, không biết có ngon hay không.

Thái Bạch Kim Tinh đứng dậy: “Bệ hạ, Khương Tử Nha truy vấn tiểu thần, khi nào thì hắn được cầm phần của mình.”

Ngọc Hoàng Đại Đế lập tức ngẩng đầu gào lên: “Tây Du còn chưa chấm dứt đó thôi, hắn gấp thế làm gì?"

Thái Bạch Kim Tinh uyển chuyển khuyên nhủ: "Bệ hạ, thi thể Yêu Vương trên Thương Thành cũng bán khá ổn rồi, thôi thì ngài vẫn nên chia cho hắn một ít, chứ để như thế... Khương Tử Nha làm việc cũng không có động lực!"

Ngọc Hoàng Đại Đế nhất thời nhíu mày: “Không có động lực á, không được! Tổng cộng bán được bao nhiêu tiền?"

Thái Bạch Kim Tinh cung kính: “Yêu Vương Kim Tiên bán ra mười nghìn Công Đức Kim Tiền, Thái Ất Yêu Vương giá trị một trăm nghìn Công Đức Kim Tiền, Đại La Yêu Thần giá một triệu Công Đức Kim Tiền... tổng cộng bán được ba Đại La Yêu Thần, mười một Thái Ất Yêu Vương, mười tám Kim Tiên Yêu Vương. Tổng cộng được bốn triệu hai trăm tám mươi nghìn Công Đức Kim Tiền.”

Ngọc Hoàng Đại Đế cười lớn: “Nhiều đến vậy cơ à! Ngân hàng không cho trẫm mượn thì trẫm vẫn có cách kiếm tiền.”

"Phần lớn đều là do các đại năng giả mua, ví dụ như Thái Thượng Lão Quân, Câu Trần Đại Đế, Minh Hà giáo chủ, Trấn Nguyên Đại Tiên...”

"Ừ! Cũng chỉ có mấy người đó mới đủ khả năng mua thôi, cũng chỉ có bọn hắn mới nuốt trôi được thứ đó.” Ngọc Hoàng Đại Đế không hề bất ngờ.

"Bốn triệu hai trăm tám mươi nghìn thì chia cho Khương Tử Nha hai phần, vậy là tám trăm năm mươi sáu nghìn, cũng chia cho các tiểu thần hai phần giống vậy là tám trăm năm mươi sáu nghìn, số thuộc về bệ hạ là hai triệu năm trăm sáu mươi tám nghìn.”

Ngọc Hoàng Đại Đế hít một hơi, hơn bốn triệu mà mới chớp mắt chỉ còn có hơn hai triệu thôi, tiền trong túi lại bay đi, lòng hắn đau quá, cũng không cam tâm nữa!

Ngọc Hoàng Đại Đế chớp chớp mắt, hắn ho khan một cái, ra vẻ chính trực: “Gì mà bốn triệu với tám triệu chứ, càng tính đau đầu, không bằng làm tròn đi! Tổng cộng có ba triệu, cho Khương Tử Nha hai phần là sáu trăm.”

Thái Bạch Kim Tinh nghe mà hoảng, bệ hạ cắn một miếng mất luôn hai trăm năm mươi nghìn Công Đức Kim Tiền? Như thế sao được?

Hắn vội vàng can ngăn: “Bệ hạ, ta cảm thấy việc này không ổn, đối nhân xử thế quan trọng nhất là giữ danh tiếng trong sạch, như vậy mới có thể lâu dài, không thể bởi vì mấy đồng công đức mà làm ảnh hưởng đến hình tượng anh minh thần võ của bệ hạ được.”

"Còn lại bốn triệu Công Đức Kim Tiền, chia cho ngươi một phần tư, cũng chính là một triệu Công Đức Kim Tiền.”

Thái Bạch Kim Tinh lập tức hùng hồn: “Bệ hạ, chúng ta nên lấy trung thực làm gốc, phải đưa bao nhiêu thì nên đưa đúng bấy nhiêu, chỉ là bốn triệu công đức thôi mà, chúng ta trả nổi, không thể vì nhỏ mà mất lớn.”

“Bốn triệu?” Ngọc Hoàng Đại Đế kinh ngạc.

"Khởi bẩm bệ hạ, việc bán thi thể Yêu Vương kiếm được hai triệu Công Đức Kim Tiền, chia cho Khương Tử Nha hai phần thì là bốn trăm.”

Ngọc Hoàng Đại Đế liền nở một nụ cười, Thái Bạch Kim Tinh chuyển nhanh đấy! Nhưng vẫn còn hơi do dự: “Hai triệu có phải hơi ít không, hắn ta tin chứ?"

Thái Bạch Kim Tinh cung kính: “Bệ hạ yên tâm, hết thảy đều giao cho ta xử lý, sẽ khiến Khương chưởng môn hài lòng mà không có bất cứ ý kiến nào với bệ hạ.”

Ngọc Hoàng Đại Đế cười ha ha: “Cái này thì ngươi cứ yên tâm! Ta có bạc đãi ai cũng không bạc đãi ngươi đâu!

“Tiểu thần cáo từ!” Thái Bạch Kim Tinh vui mừng rời đi.

...

Lúc Bạch Cẩm dự tiệc ở Huyết Hải, Minh Hà giáo chủ không ngừng ám chỉ với Bạch Cẩm có thể tiếp tục hành động, Bạch Cẩm cũng hiểu ý, trên yến hội nói chuyện hết sức vui vẻ, hai bên đều hài lòng, chỉ thiếu kết bái huynh đệ.

Trong một cung điện tọa lạc tại Huyết Hải, Thiết Phiến Công Chúa mặc lụa là hoa mỹ đang ngồi trong đình ngắm cảnh thưởng trà, bên cạnh có hai đội thị nữ người A Tu La xinh đẹp.

Ba Tuần đi vào, cung kính thưa với nàng: “Tham kiến công chúa điện hạ!"

Thiết Phiến Công Chúa đứng dậy nhún người chào hỏi: “Tham kiếm Ba Tuần Tu La Vương!"

Hai người đứng dậy chào hỏi xong mới bắt đầu câu chuyện.

Ba Tuần Tu La Vương khó hiểu: "Công chúa điện hạ gọi ta đến đây là có chuyện gì?"

Thiết Phiến Công Chúa đưa tay ra hiệu mời: “Mời Tu La Vương ngồi xuống đã rồi ta nói chuyện.”

Ba Tuần Tu La Vương ngồi xuống đối diện Thiết Phiến Công Chúa.

“Nghe nói Ba Tuần Tu La Vương mới đi Thiên Đình mời Câu Trần Đại Đế đến dự tiệc?”

Ba Tuần Tu La Vương cười ha hả: "Cũng là làm việc theo lệnh của giáo chủ.”

Hắn dừng một chút rồi quay lại câu chuyện với giọng kính nể: “Lần này được đến Thiên Đình, ta đã có nhận thức mới về Câu Trần Đại Đế.”

"Ồ! Có thể nói với ta không?" Thiết Phiến Công Chúa tò mò hỏi, Ngưu Ma Vương bị thủ hạ của Câu Trần Đại Đế bắt đi, hiểu rõ người này cũng có thể mưu đồ thêm.

"Ta phụng mệnh giáo chủ chính thức đến thăm Thiên Đình, thông qua thiên vương trông cửa tiến cử đã được gặp mặt Ngọc Hoàng Đại Đế, sau đó Ngọc Hoàng Đại Đế mới lệnh Thái Bạch Kim Tinh dẫn ta đi Câu Trần Đế Cung.

Nhưng tiếc là lại không gặp được Câu Trần Đại Đế ở Câu Trần Đế Cung, thế nên Thái Bạch Kim Tinh đã dẫn ta đến Tư Pháp Thần Điện, theo lời Thái Bạch Kim Tinh nói thì đa số thời gian Câu Trần Đại Đế đều ở hai nơi này:

Một là Câu Trần Đế Cung, ngài ấy đã canh giữ trong Câu Trần Đế Cung vô số kỷ nguyên, chăm lo đại sự của tam giới và chuyện vận chuyển của thiên địa sơn hà.

Nơi thứ hai là Tư Pháp Thần Điện, Câu Trần Đại Đế kiêm nhiệm chức đội trưởng của đại đội chấp pháp, thường xuyên phải đến Tư Pháp Thần Điện thị sát công tác, điều tra công việc để kịp thời bổ sung những thiếu sót.

Đúng như lời Thái Bạch nói, chúng ta đã gặp được Đế Quân ở Tư Pháp Thần Điện, trùng hợp là Đế Quân cũng đang xử lý chính vụ.”

Chương 1066: Đệ tử cũng cần mặt mũi chứ

Ba Tuần Tu La Vương cảm khái: “Thế nhân đều nói Câu Trần Đại Đế chính là người chính trực nhất hồng hoang, ta cũng cảm thấy hồng hoang có Câu Trần Đại Đế tận chức tận trách như vậy chính là phúc của tam giới!"

Thiết Phiến Công Chúa hơi nhíu mày, Câu Trần Đại Đế tận chức tận trách như thế, chuyện của lão Ngưu sẽ không dễ làm, nàng lại do dự hỏi thêm: "Tu La Vương, ngươi đến Tư Pháp Thần Điện có gặp Ngưu Ma Vương không?"

Ba Tuần Tu La Vương lặng lẽ liếc Thiết Phiến Công Chúa một cái mới chần chừ nói khẽ: “Khởi bẩm công chúa, Ngưu Ma Vương bị giam giữ trong nhà giam của Tư Pháp Thần Điện nên ta không được gặp, nhưng khi đi ngang qua khu vực nhà lao thì có nghe được bên trong truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Ngưu Ma Vương, bởi vậy có thể thấy được hắn ở trong thiên lao Tư Pháp Thần Điện cũng không dễ chịu gì.”

Thiết Phiến Công Chúa tiếp tục nhíu mày, nhưng ngay sau đó đã trở lại vẻ mặt bình tĩnh như thường, nàng mỉm cười: “Đa tạ Tu La Vương đã nói cho ta hay!"

Ba Tuần Tu La Vương đứng dậy: “Tiểu Vương cáo từ.”

Thiết Phiến Công Chúa gật gật đầu, Ba Tuần Tu La Vương xoay người rời đi.

Bữa yến tiệc của Huyết Hải kéo dài một mùa thu, lúc Bạch Cẩm trở lại Thiên Đình thì đã vào đêm, từng viên Thái Cổ Tinh Thần lơ lửng trên Thiên Đình như là vật trong tầm tay, tinh thần lực giống như thác nước trút xuống Thiên Đình.

...

Sáng sớm hôm sau, sắc trời sáng ngời, Bạch Cẩm rời giường, sau khi tắm rửa để trút bỏ mùi rượu nồng nặc trong suối nước nóng liền đi ăn điểm tâm.

Buổi trưa, Bạch Cẩm nằm trên bãi cỏ trước Điểu Sào, tiến hành tu luyện minh tưởng hàng ngày, trời nắng ấm áp, Thiên Đế ta say!

Cuộc sống của Đại đế thật mộc mạc và không có gì đáng ngạc nhiên.

Bạch Cẩm mơ mơ màng màng sắp ngủ trên chiếc ghế dài, dưới thân đột nhiên xuất hiện một cái hố đen, Bạch Cẩm chỉ kịp cảm nhận mặt mũi mình tối sầm lại thì đã rơi xuống hố rồi.

U Minh thế giới, Bình Tâm điện, Bình Tâm nương nương ngồi trên giường mây, mười tám viên cầu trong tay không ngừng bay lên, trong mỗi một viên cầu đều tản ra khí tức đáng sợ, mơ hồ có thể nhìn thấy vô số quỷ hồn ở trong đó kêu rên vì phải chịu đủ loại hình pháp.

Một cái hố đen đột nhiên xuất hiện trong đại điện, Bạch Cẩm giống như một con chim gãy cánh từ trong đó rớt xuống mặt đất.

Bình Tâm nương nương bình tĩnh nhìn Bạch Cẩm đang bò lồm cồm phía dưới.

Bạch Cẩm lập tức đứng lên, cung kính bái: “Đệ tử bái kiến Bình Tâm nương nương, chúc nương nương phúc thọ kim an, thánh đạo thông đạt.”

Bình Tâm nương nương ngồi trên ngai cao chậm rãi nói: “Đứng lên đi!"

Bạch Cẩm đứng dậy, ánh mắt đột nhiên sáng lên, lời khen ngợi tuôn ra như suối, nhưng lời này là thật: “Nương nương, người thay đổi rồi!"

"Ồ! Nơi nào thay đổi?"

"Nương nương trở nên khí phách biết bao, nhìn cảnh này khiến ta muốn viết riêng cho nương nương một bài thơ.”

“Đặc biệt viết cho ta?

"Đúng vậy, cả tam giới, ta cũng chỉ viết thơ cho mình nương nương.”

Bình Tâm nương nương nhoẻn miệng cười: “Đọc cho ta nghe coi, ngươi làm ta tò mò về bài thơ ngươi viết rồi đó.”

Bạch Cẩm trầm ngâm đi loanh quanh mấy bước, cuối cùng vỗ tay mừng rỡ: “Có rồi!

Trong Cửu U thấy Luân Hồi, nương nương một tay áp càn khôn.

Hôm nay Dậu Đô lập trật tự, phổ độ chúng sinh là thánh ân!"

Bình Tâm nương nương mỉm cười vui vẻ, sau đó khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, nàng ra vẻ tức giận: “Không niêm không luật gì cả, ngươi bảo đấy là thơ à?"

"Nương nương, người nói như vậy là ta không đồng ý đâu, sư phụ ta đã nói, vẻ đẹp của thơ từ không phải ở bề mặt của ngôn ngữ mà là ở chân tình, thơ ẩn chứa tình cảm chân thành mới là thơ hay có thể lưu truyền nhiều đời.

Bài thơ này của đệ tử ẩn chứa sự tôn sùng vô hạn của đệ tử đối với nương nương, tình cảm nồng nhiệt đến nỗi tích tụ thành dòng, phun ra như suối, sao ngài lại nói đó không phải là thơ hay?"

"Phụt!" Bình Tâm nương nương không nén được phải phì cười, xong lại vội vàng tỏ vẻ nghiêm túc: “Nể tình cảm của người vậy, bài thơ này ta sẽ nhận lấy.”

“Đa tạ nương nương!”

Bạch Cẩm cười hì hì: “Nương nương, lần sau triệu hoán đệ tử thì ngài truyèn lời là được, đệ tử sẽ tới ngay, không cần phải mở cho đệ tử một con đường riêng như vậy đâu, đệ tử được ưu ái quá... lại sợ.”

Bình Tâm nương nương bình thản: “Ngươi sợ? Mấy lời này ngươi để dành mà đi nói với Nữ Oa đi!"

Trong đầu Bạch Cẩm reo chuông báo động, Bình Tâm nương nương đột nhiên nhắc tới Nữ Oa nương nương thì đảm bảo không phải việc hay ho gì rồi, vội vàng ra vẻ khó hiểu: “Nương nương, người nói vậy là có ý gì? Đệ tử nghe mà không hiểu gì hết?

Ở trong lòng đệ tử, nương nương mới là độc nhất vô nhị, còn ta và Nữ Oa nương nương chỉ là quan hệ bèo với nước, gặp một hai bận, cảm thấy đâu có quen biết gì!"

Bình Tâm nương nương trong mắt hiện lên một đạo ý cười, sắc mặt bình tĩnh: “Nghe nói ngươi tặng cho Nữ Oa một trăm cái váy tiên do chính tay ngươi dệt?"

Bạch Cẩm cả kinh, Nữ Oa nương nương phản bội ta? Hắn vội vàng chạy bước nhỏ tiến lên rồi ngồi sụp xuống tảng đá xanh gần giường mây của Bình Tâm nương nương, bắt đầu đấm chân Bình Tâm nương nương rồi khóc lóc kể khổ: "Không đề cập đến chuyện này thì thôi, nhắc tới chuyện này là đệ tử lại ấm ức mà không có chỗ để xả!"

"Ấm ức? Ngươi ấm ức cái gì?"

"Nương nương, đệ tử khổ lắm!

Ngài nghĩ mà xem, đệ tử tốt xấu gì cũng là một vị Thiên Đế, cũng coi như là một trong ba đệ tử Huyền Môn, nhưng chỉ vì đệ tử không biết bản thân vô ý mà đắc tội Nữ Oa nương nương từ khi nào khiến Nữ Oa nương nương lại phạt ta dệt váy tiên cho nàng, còn bắt ta tự tay dệt chúng mà không được phép đưa cho người khác làm thay.

Nương nương, người nói Nữ Oa làm vậy chẳng phải đang nhục nhã đệ tử đó sao? Đệ tử cũng cần mặt mũi chứ!"

“Ừ đúng là khinh con hạc nhà ngươi quá, thế ngươi có đi tìm sư phụ và hai vị sư bá của ngươi không?”

Chương 1067: Lại có âm mưu gì đấy

Bạch Cẩm thở dài: “Thế thì không ạ, đệ tử suy nghĩ thì cảm thấy bẩm báo sư phụ cùng sư bá thì các vị ấy có thể xuất phát từ sự yêu thương với đệ tử mà đi chất vấn Nữ Oa nương nương, nhưng mang đến hậu quả chính là Nữ Oa nương nương, nhưng như vậy chẳng khác nào khiến Nữ Oa ghi thù sao, kết thù với một Thánh Nhân cũng không phải chuyện tốt gì.

Hơn nữa Nữ Oa nương nương là một vị Thánh Nhân trung lập, có thể nói là người có liên quan mật thiết đến thế cục của hồng hoang, cho nên đệ tử chỉ có thể nhịn.”

"Hừ! Nữ Oa càng ngày càng không ra gì.”

Bình Tâm nương nương đưa tay sờ sờ đầu Bạch Cẩm, vui mừng: “Vậy thì đúng là ngươi phải chịu thiệt rồi, sau này ta sẽ đòi món nợ đó lại cho ngươi.”

Bạch Cẩm kiên cường: “Đệ tử không thiệt thòi gì.” Bàn tay đấm chân Bình Tâm nương nương càng thêm sức.

Bạch Cẩm lại tò mò hỏi: "Nương nương, người làm sao biết chuyện ta dệt một trăm chiếc váy tiên kia?"

"Thì chính miệng Nữ Oa nói cho ta biết, ngươi tặng ta “một cái” túi xách, sau đó đưa cho Nữ Oa “một trăm” cái váy tiên, ta còn tưởng rằng ngươi quên luôn ta rồi đấy!” Bình Tâm nương nương mỉm cười nhìn Bạch Cẩm, đặc biệt nhấn mạnh vào số lượng của mấy món đồ.

Bạch Cẩm lập tức nghiêm mặt: “Nương nương, đệ tử dệt cho Nữ Oa nương nương một trăm chiếc váy tiên nhưng đấy là do bị ép thôi, như thế thì sao so sánh được với chiếc túi xách mà đệ tử tự tay dâng cho ngài được, cái túi kia là món quà đệ tử tỉ mỉ thiết kế rồi vất vả luyện chế, nó ẩn chứa tấm lòng sắc son của đệ tử kia mà.”

"Ừ!" Bình Tâm nương nương gật gật đầu hài lòng, Bạch Cẩm nói như vậy thì nàng vui rồi, nhưng Nữ Oa lại dám dối gạt ta, còn nói đó là đồ Bạch Cẩm hiếu kính nàng, nhưng sự thật lại là nàng ta đòi mới được, đúng là kẻ không biết xấu hổ.

Bình Tâm nương nương: “Lần sau mà có xảy ra chuyện này thì ngươi cứ nói với ta, ta sẽ xử lí giúp ngươi.”

Bạch Cẩm cảm động: “Nương nương, ngài đối xử với đệ tử tốt quá.”

Bình Tâm nương nương lộ ra nụ cười ôn hòa: “Đừng sợ, sau này sẽ làm chỗ dựa cho ngươi.”

"Tích!" Bỗng có một tiếng động lanh lảnh vang lên.

"Chủ nhân, Thạch Cơ tiên tử muốn gọi video với ngài.” Giọng nói của Tiểu Kim vang lên.

"Nương nương, đệ tử xin nhận cuộc gọi video này đã, có thể là Thiên Đình có việc.”

"Ừ! Đi đi."

Bạch Cẩm đứng dậy lùi sang một góc: “Tiểu Kim, nhận cuộc gọi video.”

Một màn hình mở ra trước mặt hắn, khuôn mặt Thạch Cơ hiện ra bên kia màn hình.

“Thạch Cơ, có việc gì ư?”

"Sư huynh, công chúa của Huyết Hải Tu La tới rồi.”

Bạch Cẩm mỉm cười: “Thế gian cũng đã qua một năm rồi! Cuối cùng thì nàng ta cũng đến, lần này chúng ta sẽ đóng vai ác vậy.

Thạch Cơ, ngươi nghe rõ lời ta đây, nếu La Sát Công Chúa muốn gặp Ngưu Ma Vương thì ngươi cứ dẫn nàng đi gặp hắn, trước đó nhớ dặn Ngưu Ma Vương biểu hiện ra bản thân thật thê thảm vào, còn phải biểu hiện được sự hối hận nữa.

Nếu nàng xin các ngươi thả Ngưu Ma Vương thì cứ từ chối thẳng, nói Ngưu Ma Vương vi phạm giáo quy của Tiệt Giáo, nhất định phải chịu hình phạt Thần Hồn Câu Diệt bằng thiên lôi, dưới tình huống cần thiết có thể vận dụng vũ lực trục xuất khỏi Thiên Đình.”

Thạch Cơ có vẻ khá chần chờ: “Nếu Minh Hà giáo chủ nhúng tay thì sao?"

Bạch Cẩm mỉm cười: “Yên tâm đi! Lúc này Minh Hà giáo chủ sẽ không nhúng tay vào chuyện này đâu, cuối cùng còn có phải cảm tạ chúng ta ấy chứ.”

"Vâng! Ta sẽ làm theo lời của sư huynh.”

Hình ảnh co lại, video kết thúc.

Bạch Cẩm trở lại tảng đá xanh lúc nãy mình ngồi rồi tựa người vào giường mây.

“Ngươi với Minh Hà giáo chủ lại có âm mưu gì đấy?” Bình Tâm nương nương tò mò.

"Khởi bẩm nương nương, chuyện là như vậy, năm đó La Sát Công Chúa lựa chọn Ngưu Ma Vương nhưng không được Minh Hà giáo chủ nên hai cha con đã sinh ra xích mích.

Hiện tại vì muốn hòa hoãn quan hệ của hai người đó, cũng được sự nhờ vả của Minh Hà giáo chủ nên ta đã đồng ý giúp hắn, để Thiên Đình đứng ra làm người xấu một lần.

Kế hoạch của đệ tử là từ chối yêu cầu thả Ngưu Ma Vương của La Sát Công Chúa, đồng thời tung tin sẽ thi hành án tử hình đối với Ngưu Ma Vương, đợi đến khi La Sát Công Chúa hết cách thì Minh Hà giáo chủ sẽ xuất hiện giải quyết mọi vướng mắc, trở thành tia sáng duy nhất trong cơn tuyệt vọng của Thiết Phiến Công Chúa, sau đó tiến vào Thiên Đình, cứu Ngưu Ma Vương.

Đến lúc đó, quan hệ của hai cha con cũng sẽ dịu bớt, cả gia đình Ngưu Ma Vương cũng có thể đoàn tụ, ai cũng vui mừng.”

Bình Tâm nương nương nghĩ một chút đã hiểu được mọi việc, nàng lại nói một câu sâu xa: “Ngươi tính hay đấy nhỉ, vậy thì sau này Minh Hà giáo chủ cũng trở thành trợ lực của ngươi.”

"Hà hà, nương nương, ta không nghĩ nhiều đến vậy đâu, đệ tử chỉ đơn thuần muốn giúp người mà thôi.”

“Vậy ngươi có đồng ý giúp ta một việc không?”

"Nương nương xin cứ sai bảo, đệ tử có chết cũng sẽ giúp nương nương, đừng nói là giúp người một việc, một nghìn, mười nghìn việc cũng không thành vấn đề.”

Bình Tâm nương nương mỉm cười: “Không đến mức mười vạn đâu, ta rất thích cái túi xách mà ngươi tặng ta hôm trước, nhưng một cái thì dùng đi dùng lại không có đủ.”

"Được nương nương yêu thích chính là vinh hạnh của đệ tử, đệ tử quay sẽ liền giúp nương nương làm một cái khác.”

Bình Tâm nương nương khẽ lắc đầu.

"Hai cũng được, đệ tử về sẽ làm cho ngài ngay.”

Bình Tâm nương nương vẫn lắc đầu.

"Hai cũng không đủ sao, vậy ta tặng nương nương ba cái, cùng lắm thì vất vả một chút.”

Bình Tâm nương nương vẫn mỉm cười lắc đầu.

"Bốn cái?"

"Năm cái?"

"Sáu cái?"

“Mười cái?"

Chương 1068: Hào phóng quá nhỉ

Trong lòng Bạch Cẩm dần dâng lên một dự liệu không ổn, hắn dè dặt hỏi: "Nương nương, ngươi cần bao nhiêu cái? Mấy cái túi đó làm cũng không dễ đâu, ta phải dùng da rồng, lông phượng vũ với đồng của Thủ Sơn mới làm ra được nó đấy.”

Bình Tâm nương nương mỉm cười: “Không nhiều lắm, ta cũng chỉ cần chín trăm chín mươi chín cái mà thôi.”

Bạch Cẩm giật bắn mình, khiếp sợ kêu lên: "Nương nương, thế mà ngài còn nói là không nhiều? Làm xong chín trăm chín mươi chín cái túi thì thần lại không mệt chết.”

Bình Tâm nương nương mỉm cười: “Ta còn chưa nói xong!"

“Nương nương còn muốn nói gì nữa?”

“Ta còn muốn có một trăm chiếc váy tiên!”

Bạch Cẩm hoảng loạn, đau khổ, tuyệt vọng nhìn Bình Tâm nương nương: “Nương nương, ta đã nói rồi! Một trăm chiếc váy tiên kia là Nữ Oa nương nương mạnh mẽ bắt ta làm, chứ ta đâu có biết may váy!"

Bình Tâm nương nương dịu dàng: “Nữ Oa bắt ép ngươi là không phải, ta sẽ không làm như nàng.”

Bạch Cẩm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nịnh hót: “Nương nương từ bi! Ở trong lòng đệ tử, nương nương chính là tồn tại thiện lương nhất tam giới, là nữ thần vĩnh hằng trong lòng đệ tử, hào quang của nương nương chiếu rọi tam giới.”

“Vậy thì ngươi sẽ chủ động dâng hiến mọi thứ cho ta sao?” Bình Tâm nương nương mỉm cười dịu dàng với Bạch Cẩm.

Gạc Bạch Cẩm trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Bình Tâm nương nương.

“Bạch Cẩm, ngươi đang nhìn cái gì?”

Bạch Cẩm tỉnh thần, vô thức tuôn ra lời khen: “Ta đang ngắm nhìn vẻ đẹp không gì sánh được của nương nương.”

Bình Tâm nương nương búng vào trán Bạch Cẩm một cái rồi bật cười: “Miệng lưỡi trơn tru! Mau nói, ngươi có bằng lòng hay không?"

Bạch Cẩm cố nặn ra một nụ cười “tươi tắn”: “Đương nhiên... là đệ tử bằng lòng! Đây là vinh hạnh vô thượng của đệ tử.”

Bình Tâm nương nương bật cười: “Nhớ đó, là ngươi tự nguyện chứ ta không ép uổng gì ngươi nhé!"

"Nương nương nói cực kỳ đúng, là do đệ tử tự nguyện, sự tự nguyện xuất phát từ sâu trong nội tâm.”

Bình Tâm nương nương cảm thấy mỹ mãn: “Ừ! Trở về làm đi!"

Bạch Cẩm đứng dậy hành lễ: “Đệ tử cáo từ!" rồi vội vã đi ra ngoài, ra khỏi đại điện rồi biến mất trong một hố đen không gian.

Bình Tâm nương nương đùa nghịch sáu viên cầu trong tay, nàng bỗng bật cười rồi ném chúng vào không trung, sáu viên cầu hóa thành hư không rồi tan vào trong Địa Phủ.

...

Bạch Cẩm đột nhiên từ dưới đất chui lên rồi hiện ra ngay trước cửa Điểu Sào của Thiên Đình, hắn thẫn thờ ngắm nhìn cảnh tượng hoa lá chim muông trước cửa cung của bản thân, ta đường đường là một Thiên Đế, tại sao lại phải trở thành một tên thợ may? Nhưng đó là nương nương, ta làm gì được!

Bạch Cẩm thầm thở dài trong lòng, tiếp tục đi về phía ghế dài, nương nương có giao nhiệm vụ cũng phải chờ ta tỉnh ngủ rồi nói sau.

Bạch Cẩm vừa nằm trên ghế dài thì dưới chân lại hiện lên một vòng xoáy ngũ sắc, hắn mở bừng mắt, chưa kịp kinh ngạc đã biến mất trong vòng xoáy, chỉ lưu lại tiếng kêu kinh hãi vang vọng quanh Điểu Sào.

Nữ Oa nương nương nhàn nhã ngồi ở trong lương đình thuộc Oa Hoàng Thiên nằm giữa Hôn Độn, trong tay cầm Lục Căn Thanh Tịnh Trúc như cần câu cá, bên cạnh đặt một cái roi đen.

Một vòng xoáy đột nhiên hiện ra ngay trên mặt ao, một bóng người từ vòng xoáy rơi xuống nước khiến bọt nước bắn tung tóe, mấy con cá lớn bị động tĩnh này làm kinh sợ đến nỗi bắn ra khỏi ao.

Bạch Cẩm trồi lên khỏi mặt nước rồi nhảy lên trên không trung, bọt nước như màn mưa tản ra bốn phía rồi ngoan ngoãn rơi vào trong ao nước.

Bạch Cẩm bay vào lương đình, hắn ôm quyền cung kính: “Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương phúc thọ kim an, thánh đạo thông đạt.”

Nữ Oa nương nương ừ một tiếng: “Đứng lên đi!"

Bạch Cẩm đứng dậy, đôi mắt sáng ngời tràn đầy chân thành: “Nương nương, người thay đổi rồi!"

"Ồ! Ngươi nói xem ta thay đổi chỗ nào?"

"Nương nương trở nên khí phách hơn! Tình cảnh này khiến ta muốn viết cho nương nương ngài một bài thơ.”

“Đặc biệt viết cho ta?”

"Không sai, cả Hỗn Độn ta cũng chỉ viết thơ cho nương nương.”

Nữ Oa mỉm cười vui vẻ: “Đọc cho ta nghe xem, ta rất tò mò không biết ngươi viết thơ như thế nào.”

Bạch Cẩm tiến lên trước hai bước rồi dừng lại, hắn xoay tròn đầu như những thư sinh dưới hạ giới rồi bắt đầu đọc: "Trong Hỗn Độn có vị thánh mẫu, nàng dùng một tay dựng cột chống trời.

Thiên địa âm dương phân làm hai, ngũ thánh là dương, mình ta âm.”

Bạch Cẩm cười hì hì: “Nương nương, bài thơ này của ta như thế nào?"

Nữ Oa nương nương mím môi cười: “Cũng chỉ có vần có điệu chút thôi chứ chẳng phải thi ca gì.”

"Nương nương, ngươi không cảm nhận được tình cảm phong phú ẩn chứa trong bài thơ này của ta sao?

Sư phụ ta đã từng nói, nhưng câu nói hoa mỹ trong thi ca trên thế gian chỉ là những tiếng rên rie vô nghĩa, tình cảm phong phú mới là thơ hay chân chính.

Bài thơ này của đệ tử ẩn chứa sự tôn sùng vô hạn như mây như gió của đệ tử đối với nương nương, sao ngài lại nói đó không phải là một bài thơ hay?"

Nữ Oa nương nương liếc Bạch Cẩm một cái, bất đắc dĩ dỗ hắn: “Nếu ngươi nói nó là thơ thì cứ coi như nó là thơ đi! Nhưng đừng truyền ra ngoài, ta không muốn lại có bản sao đâu.”

"Không đâu, tuyệt đối không, đây là bài thơ ta tặng cho nương nương, ngoại trừ nương nương thì ta sẽ không đọc nó hay tặng nó cho bất cứ ai.”

Nữ Oa nương nương đặt cần câu trong tay xuống rồi nhìn Bạch Cẩm: “Nghe nói ngươi biết làm túi xách.”

Ánh mắt nàng nhìn Bạch Cẩm mơ hồ có những cảm xúc bực bội: “Ngươi còn đưa cho Bình Tâm nương nương “một ngàn cái túi”, hào phóng quá nhỉ! Quan hệ của ngươi và Bình Tâm thân đến vậy sao?"

Tim gan phèo phổi của Bạch Cẩm loạn hết cả lên, thầm than không hay rồi, ta mới hứa với Bình Tâm nương nương sẽ may một ngàn chiếc váy cho ngài thì Nữ Oa nương nương đã biết rồi, chẳng lẽ các nàng đang trao đổi tin tức? Nhưng trông Bình Tâm nương nương đâu giống có tiết lộ chuyện này với ai khác?

Trong đầu Bạch Cẩm thì suy nghĩ như thế nhưng cơ thể thì đã nhanh nhẹn lao tới chỗ Nữ Oa nương nương, hắn ngồi ở phía dưới mặt đất, ôm lấy chân nàng mà khóc to: "Nương nương, đệ tử khổ sở quá!"

Chương 1069: Chuyện này cứ để ta

Nữ Oa nương nương sửng sốt, nàng nghĩ Bạch Cẩm sẽ tìm mọi cách ngụy biện, cũng nghĩ tới Bạch Cẩm quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, nhưng mở miệng liền kêu khổ là cái chuyện gì?

Nữ Oa nương nương cảm thấy hiếu kỳ, liền chỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Ngươi có buồn bã gì cứ nói với ta.”

Bạch Cẩm vừa nức nở vừa kể khổ: “Khởi bẩm nương nương, đệ tử cảm thấy bản thân đường đường là Thiên Đế một cõi, một trong ba đệ tử Huyền Môn nhưng đệ tử không biết bản thân đã đắc tội với Bình Tâm nương nương từ lúc nào nên Bình Tâm nương nương lại phạt ta phải làm túi xách cho nàng, còn phải muốn ta tự tay làm hết chứ không được qua tay người khác.

Nương nương, người nói Bình Tâm nương nương làm vậy chẳng phải đang nhục nhã đệ tử đó sao? Làm bắt ta làm những một nghìn cái! Đệ tử mỗi ngày mệt mỏi chết đi sống lại cũng chẳng làm xuể, ta là Đế Quân mà tủi hổ quá.”

Nữ Oa nương nương hừ lạnh: “Bình Tâm nương nương đúng là quá quắt, nàng đã làm ta mở mang kiến thức rồi đó, trên đời lại còn có chuyện đòi quà là sao?"

“Đúng là như vậy!” Bạch Cẩm ngồi dưới đất vừa bóp chân cho Nữ Oa nương nương vừa kể lại hoàn cảnh bi thảm của mình.

Nữ Oa nương nương cũng cùng chung mối thù mà nói xấu Bình Tâm nương nương, không khí giữa hai người hòa thuận một cách lạ kì.

Bạch Cẩm bi thương: “Cuối cùng dưới sự áp bức của Bình Tâm nương nương, đệ tử mệt chết mệt sống làm cho nàng một ngàn chiếc túi xách.”

Nữ Oa nương nương tiếp tục hừ lạnh: “Nàng còn ép ngươi tặng quà một lần nữa thì ngươi cứ nói với ta, ta sẽ lý luận với nàng.”

“Đa tạ nương nương!” Bạch Cẩm cảm kích nói lời cảm ơn.

Nữ Oa nương nương hơi nhíu mi, bỗng mỉm cười hiền lành: “À Bạch Cẩm, ngươi có cái gì muốn nói với ta hay không.”

“Có chứ!”

Bạch Cẩm vui vẻ: “Đệ tử định chế một nghìn cái túi này coi như rèn luyện tay nghề, đệ tử dự định luyện chế thêm năm trăm chiếc túi hàng cao cấp đưa cho nương nương.”

"Hàng cao cấp? Tức là tốt hơn Bình Tâm ư?"

“Đương nhiên rồi!”

"Ừ! Bổn tọa thường xuyên phải ra ngoài, năm trăm túi xách vẫn còn thấy hơi thiếu.” Nữ Oa nương nương uyển chuyển biểu đạt quan điểm của mình.

Bạch Cẩm thấm than khổ, quả nhiên các nàng đã thương lượng xong, hắn cố gượng cười: “Nếu không thì ta làm cho nương nương một nghìn chiếc nhé?"

Nữ Oa nương nương lộ ra tươi cười, chần chờ: “Làm thế có quá đáng lắm không? Có khiến ngươi mệt mỏi không?"

Bạch Cẩm lập tức vỗ ngực: "Không mệt gì sất, được cống hiến sức mình cho nương nương là vinh hạnh của đệ tử.”

"Nếu ngươi đã có lòng đến thế thì ta cũng xin nhận.” Nữ Oa nương nương vui mừng nói.

Bạch Cẩm ở bên cạnh cười ha hả: "Nương nương, đây đều là một chút lòng thành của đệ tử.”

Bỗng “reng reng reng...” một hồi chuông cắt ngang cuộc trò chuyện, chiếc cần câu bên cạnh nhất thời bị kéo cong thành một hình cung.

Nữ Oa nương nương vươn tay, cần câu bay vào lòng bàn tay nàng, nàng lại nâng tay, cần câu cũng theo đó vung lên cao.

Bạch Cẩm kêu lên: "Cắn câu rồi!"

"Hử?" Nữ Oa nương nương cũng khá bất ngờ, nàng tò mò nhìn xuống ao nước rồi mỉm cười: “Bạch Cẩm, ngươi xuống bắt đi.”

“Nương nương, không phải là đang người câu cá sao?”

"Thì câu được rồi đây còn gì? Lấy đồ của ta rồi bỏ đi á, đâu có chuyện dễ thế! Mau đi đi!"

"Được thôi, nương nương, chuyện này cứ để ta.” Bạch Cẩm lập tức đứng dậy xoa tay, hình như ta chưa có cơ hội đánh nhau với Hỗn Độn hung thú bao giờ thì phải!

Bạch Cẩm nhìn xuống ao nước, đột nhiên khựng lại: “Nương nương, ta qua đó kiểu gì?"

Nữ Oa nương nương vung cần câu, lưỡi câu ôm móc vào quần áo Bạch Cẩm, nàng lại vung cần lần nữa, Bạch Cẩm liền rơi vào trong ao.

Bạch Cẩm chỉ cảm giác nguyên thần hỗn loạn, mơ hồ cảm giác bản thân vừa rơi vào trong dòng nước lũ thời không vô tận, lúc tỉnh lại đã đến nơi rất sâu trong Hỗn Độn, Hỗn Độn lực nơi này có vẻ bạo ngược, cuồng nộ hơn cả vùng phụ cận hồng hoang, một đống vòng xoáy hình thành từ Hỗn Độn lực không ngừng sinh ra rồi hủy diệt, tản ra uy năng khủng bố đủ để nghiền nát thế giới.

Bạch Cẩm ổn định thân hình, nguyên thần lực ào ra bốn phía, trong vòng một nghìn dặm, triệu dặm, mười triệu dặm, trăm triệu dặm, hàng tỷ dặm gần đó không có bất cứ thứ gì tồn tại, chỉ có Hỗn Độn lực yên lặng cuồn cuộn, nhưng mọi thứ đều hết sức bình thường, giống như đặt mình vào hư không, trống rỗng, tĩnh mịch, ngay cả phương hướng cũng khó phân biệt, không biết đã cách xa hồng hoang bao nhiêu nữa.

Hồng hoang vẫn luôn có lời nói rằng kẻ dưới Thánh Nhân đều là con sâu cái kiến, không ai hiểu về Thánh Nhân hơn Bạch Cẩm, nhưng lần này Nữ Oa nương nương thật sự đã khiến hắn phải bất ngờ, nàng ở hồng hoang mà lực lượng lại tỏa ra tới tận thời gian và không gian bên ngoài, uy năng như thế quả thực khó có thể tưởng tượng. Với cảnh giới Nhị Thi Chuẩn Thánh của hắn thì có muốn cũng không tra được thủ đoạn mà Nữ Oa nương nương vừa thi triển.

Bạch Cẩm hoảng hốt vì uy năng của Nữ Oa nương nương, vội vàng bình tĩnh lại suy đoán, hắn vuốt cằm nói thầm: "Hỗn Độn hung thú kia cướp đoạt mồi câu của Nữ Oa nương nương, hẳn là còn chưa chạy được xa, sao giờ lại không thấy?"

Hỗn Độn sau lưng Bạch Cẩm cuồn cuộn không ngớt, một chút sương mù đen thui từ Hỗn Độn len lỏi ra ngoài, nó lặng lẽ hóa thành một con Hỗn Độn hung thú với đầu cá sấu mình hổ, hư ảnh há rộng cái miệng thú chuẩn bị cắn Bạch Cẩm.

Oong... Từng xích màu vàng sáng hiện lên trong Hỗn Độn, ngàn vạn xiềng xích từ bốn phương tám hướng đột nhiên đâm vào trong đầu con cá sấu kia, một đầu khác quấn chặt lấy Hỗn Độn hung thú, cuối cùng tạo thành một cái lưới được bện từ xiềng xích.