Bạch Cẩm xoay người cười lớn: "Bắt được ngươi rồi, mau nói đi, ngươi cầm cái gì của Nữ Oa nương nương?"
"Gừ!" Hung thú khổng lồ gầm thét, đột nhiên biến thành sương mù rồi co giò chạy trốn, thoát khỏi chiếc lưới từ xiềng xích.
"Năng lực hư ảo, chẳng lẽ ngươi dựa vào cái này mà thoát khỏi lưỡi câu của Nữ Oa nương nương? Nhưng chuyện đó sao có khả năng?”
Bạch Cẩm chắp hai tay sau lưng rồi chầm chậm đi theo màn sương đang chạy trốn kia, trên mặt vẫn giữ nụ cười vui vẻ, với thực lực hiện tại thì có gặp phải Hỗn Độn Ma Thần Bạch Cẩm cũng không sợ, chứ đừng nói đến một con Hỗn Độn hung thú.
“Leng keng...” Công Đức Kim Tiền tạo thành xiềng xích nổ tung, vô số Công Đức Kim Tiền phóng lên trời rồi ngưng tụ lại thành một đồng tiền khổng lồ bao trùm vạn dặm Hỗn Độn, đồng tiền xoay tròn, thiêu đốt lên ngọn lửa công đức hình thành một con đường lửa nối liền Hỗn Độn.
Đám sương đang bỏ chạy đột nhiên dừng lại, gian nan lao lên phía trên.
“Gừ!” Sương mù màu đen lập tức trở lại hình dáng của Hỗn Độn hung thú, nó giương nanh múa vuốt chạy xuống phía dưới, nhưng tất cả đều vô dụng, dưới sự vận chuyển của con đường công đức kia, nó không thể chống lại số mệnh bị kéo về phía đồng tiền kia, cho đến khi tất cả đều bị hút vào trong đó, Công Đức Kim Tiền khổng lồ đột nhiên co nhỏ lại.
"Gừ!" Hỗn Độn hung thú kêu lên tiếng bi thảm, cơ thể như bị bóc hết sức lực chỉ có thể bò trong Hỗn Độn.
Vô số Công Đức Kim Tiền bay về phía Bạch Cẩm, sau khi tới gần Bạch Cẩm, chúng bỗng nhiên biến mất vô tung vô ảnh, chỉ còn lại một mình Hỗn Độn hung thú nằm sấp trong Hỗn Độn, cổ bị một đồng Công Đức Kim Tiền cỡ lớn kẹt lại, đầu cắm vào trong lỗ thủng của đồng tiền, một cái xích hình thành từ Công Đức Kim Tiền dập dềnh trong Hỗn Độn.
Bạch Cẩm tiến lên kéo lấy xiềng xích: “Đi thôi!"
Hắn cảm thấy eo bị một nguồn lực nào đó kéo về, lần này Bạch Cẩm cố gắng duy trì sự tỉnh táo, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức khổng lồ bao bọc bản thân, hắn cảm thấy Tiền Tài pháp tắc mà hắn vẫn luôn tự hào cũng trở nên quá đỗi nhỏ bé, vận mệnh thời không, thậm chí là khí tức mà hắn cảm nhận được đều trở nên mơ hồ.
“Rầm rầm!” Ao nước trong Oa Hoàng Thiên nổ tung, Bạch Cẩm cùng Hỗn Độn hung thú từ đó lao ra rồi đáp xuống lương đình.
Nữ Oa nương nương giật lưỡi câu móc trên áo Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm tỉnh táo lại, dắt Hỗn Độn hung thú đi tới, cười với nàng: "Nương nương, đệ tử đã bắt hung thú về cho ngài rồi đây.”
"Gừ!"
"Gào!"
Hỗn Độn hung thú phát ra từng tiếng gầm gừ, trong mắt chứa đầy sắc đỏ tức giận nhìn Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa nương nương bình tĩnh liếc mắt nhìn lại.
"Ử ử!" Hung thú lập tức kẹp đuôi, phát ra từng tiếng bi thảm rồi trốn ra sau lưng Bạch Cẩm.
“Ta muốn câu Hỗn Độn Huyền Quy, thứ này thì có tác dụng gì, cho ngươi đi!”
Bạch Cẩm vội vàng hành lễ cảm tạ: “Đa tạ nương nương!" Xung quanh hồng hoang không có Hỗn Độn hung thú, hắn nghĩ con Hỗn Độn hung thú này hẳn là quý giá lắm, có lẽ bán đi cũng không ít tiền đấy!
Bạch Cẩm ở lại trò chuyện với Nữ Oa nương nương một lát, còn làm cho nương nương một bàn đồ ăn ngon mới dắt Hỗn Độn hung thú quay về Thiên Đình.
...
Bạch Cẩm ngồi trên ghế trong Điểu Sào, trước mặt lơ lửng một miếng vải gấm với kim tuyến thêu hoa văn đám mây và trăm hoa, phải nói là tay nghề của chúng ta quá tài tình.
Hỗn Độn hung thú Hổ Ngạc nằm cạnh hắn ngáp dài.
Vân Tiêu đi vào, mỉm cười: “Sư huynh, không quấy rầy ngươi chứ?"
Hổ Ngạc lập tức ngẩng đầu, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa, nhìn thấy người tới là Vân Tiêu lại mệt mỏi nằm xuống đất, đó là biểu hiện của việc không đánh lại được người ta.
"Tới đúng lúc lắm, mau đến giúp ta cắt váy.”
Vân Tiêu mỉm cười ngồi xuống cạnh hắn, có vẻ cũng rất tò mò hỏi: "Sư huynh, ngài làm nhiều váy tiên như vậy là muốn đưa cho ai?" Nói rồi đưa tay cầm lấy một chiếc váy tiên đã hoàn thành bên cạnh.
“Ai! Đương nhiên là Bình Tâm nương nương!”
“Vậy là ta đoán đúng rồi, trên khắp hồng hoang này, người khiến sư huynh ngài hạ mình làm mấy món đồ nữ này, ngoại trừ hai vị nương nương kia thì đâu có người nào khác, nhưng, ngài muốn ta giúp thật sao?
Bạch Cẩm do dự một chút lại thở dài: “Thôi, để tự ta làm thì tốt hơn!"
Vân Tiêu buông váy, mỉm cười: “Sư huynh, Thiết Phiến Công Chúa vừa mới tới."
"Ngươi làm thế nào?”
“Ta đã từ chối yêu cầu của nàng ta, cuối cùng nàng còn định cướp ngục nhưng bị ta mời về Huyết Hải rồi.”
"Ừ! Làm tốt lắm.”
“Minh Hà giáo chủ thật sự sẽ không tức giận sao?
Bạch Cẩm mỉm cười: “Sau này chúng ta lại có thêm một đồng minh mạnh rồi.”
Vân Tiêu đăm chiêu, gật đầu.
Lại thêm một ngày trôi qua, sáng sớm hôm sau, Bạch Cẩm dậy sớm, tiếp tục thêu váy trong Điểu Sào.
Ầm ầm! Một cỗ khí thế cường đại đột nhiên bao trùm Thiên Đình.
Bạch Cẩm dừng động tác trong tay lại, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài lẩm bẩm: "Minh Hà giáo chủ tới!" Sau đó hắn ghim cây kim trên gấm hoa, đứng dậy đi ra ngoài, trong lúc đang đi bộ một thân thanh y hóa thành đế bào.
Bạch Cẩm vừa mới ra khỏi Điểu Sào, đã thấy Thái Bạch Kim Tinh cưỡi mây nhanh chóng bay tới, vẫy tay lớn tiếng khẩn trương gọi: "Đế Quân, Đế Quân, không xong rồi, Minh Hà giáo chủ giết tới rồi."
Sắc mặt Bạch Cẩm bình tĩnh, vung tay áo nói: "Đi, đến Lăng Tiêu Bảo Điện."
Chương 1071: Dẫn Ngưu Ma Vương tới đây
Bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi trên Cửu Long Đế Vị, phía dưới văn võ chúng thần chia làm hai bên trái phải.
Minh Hà giáo chủ ngồi ngay ngắn trên Huyết Liên, đứng phía sau là Thiết Phiến Công Chúa và Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi còn đang tò mò nhìn ngó xung quanh, ngẩng đầu ưỡn ngực dương dương tự đắc.
Chúng thần ở phía dưới, đại đội chấp pháp cũng có mặt, bầu không khí trong đại điện đặc biệt ngưng trọng.
Giọng nói của Ngọc Hoàng Đại Đế vang vọng: "Minh Hà giáo chủ không ở Huyết Hải hưởng phúc, đến Thiên Đình ta có gì chỉ giáo?"
Minh Hà giáo chủ mở miệng nói: "Không có hứng thú chỉ giáo các ngươi.
Chỉ là ta nghe nói Thiên Đình các ngươi bắt Ngưu Ma Vương của Thúy Vân Sơn, nên đặc biệt đến đây đoạt lại!"
Ngọc Hoàng Đại Đế nhìn về phía đại đội chấp pháp.
Đội phó của đại đội chấp pháp Triệu Công Minh tiến lên một bước, thong dong nói: "Giáo chủ, Ngưu Ma Vương là do Câu Trần Đại Đế tự mình hạ lệnh bắt giữ, không thể thả."
Thiết Phiến Công Chúa không nhịn được tức giận hô: "Thiên Đình các ngươi thật là ngang ngược, hai người phu phụ chúng ta ở Thúy Vân Sơn cũng không làm gì ác độc, ngược lại còn che chở người dân ở đó, càng không làm ra chuyện trái với giới luật của trời, các ngươi có tư cách gì bắt phu quân của ta, còn muốn dùng nghiêm hình tra tấn?"
Hồng Hài Nhi cũng tức giận kêu: "Đúng vậy! Các ngươi dựa vào cái gì bắt phụ thân ta?"
Cộc cộc cộc ~ Bạch Cẩm long hành hổ bộ đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện, phía sau là Thái Bạch.
Tất cả những Thiên Thần bên trong đại điện đều cung kính khom lưng thi lễ, đồng thanh mở miệng: "Bái kiến Thiên Hoàng Đại Đế, Thái Cực Đại Đế, Câu Trần Thiên Đế!" Âm thanh thật lớn vang vọng trong Lăng Tiêu Bảo Điện.
Thân ảnh Bạch Cẩm lóe lên xuất hiện trước bài vị Câu Trần Đại Đế, xoay người nhìn thẳng vào Minh Hà giáo chủ.
Minh Hà giáo chủ vô cùng ngưng trọng nói: "Câu Trần Đế Quân!"
Bạch Cẩm cũng ngưng trọng đáp: "Minh Hà giáo chủ!"
Hai người đứng đối diện nhau, không gian giữa hai tầm mắt bị bóp méo, quy luật tan vỡ, uy áp nguyên thần vô hình cuộn sạch bốn phía, toàn bộ bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện hình thành nên một cuồng phong vô hình, tất cả chúng thần đều kêu lên sợ hãi, lảo đảo ngã đầy đất. Bên trong đại điện hết sức hỗn độn, ngay cả Ngọc Hoàng Đại Đế cũng ngồi không vững trên Đế vị, gắng sức nắm chặt tay vịn Cửu Long.
Oành ~ Một âm thanh bị bóp nghẹt vang lên bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, giống như một tiếng sấm không tiếng động, không gian vặn vẹo khôi phục lại bình thường. Uy áp nguyên thần khổng lồ cũng biến mất không dấu vết, tất cả chúng thần lồm cồm bò dậy từ trên đất, trong lòng tràn đầy kinh hãi, mạnh mẽ, thật sự là quá mạnh.
Bạch Cẩm xoay người hướng về phía chủ vị, cung kính chắp tay thi lễ nói: "Bệ hạ, ngài không sao chứ?"
Ngọc Hoàng Đại Đế khoát tay, ngồi vững trên đế vị, bình tĩnh nói: "Không có việc gì, các ngươi cứ tiếp tục!"
Giọng nói của Minh Hà giáo chủ vang lên thật lớn bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện: "Thật tốt cho một tên Câu Trần Đại Đế Đế Quân tam giới, thật tốt cho một tên thần chủ Kim Tiền hồng hoang, đội trưởng đại đội chấp pháp danh bất hư truyền."
Bạch Cẩm xoay người nhìn về phía Minh Hà giáo chủ, khí thế không hề rơi xuống hạ phong chút nào, nói: "So ra còn kém giáo chủ ngài danh chấn tam giới."
Mọi người trong Lăng Tiêu Bảo Điện đều kinh hãi nhìn Bạch Cẩm, lại nhìn về phía Minh Hà giáo chủ trên Huyết Liên một chút, Đế Quân vậy mà lại có thể đối đáp với Minh Hà giáo chủ, lẽ nào Đế Quân đã đạt được Chí Cường rồi sao? Nội tâm mọi người khó có thể bình tĩnh nổi.
Trong lòng Thiết Phiến Công Chúa của Huyết Hải cũng dâng trào, nàng vô cùng kinh hãi, thực lực của phụ thân mình ra sao chính nàng rõ ràng nhất, dưới Thánh Nhân không sợ bất kỳ kẻ nào, thế nhưng bây giờ đụng vào Câu Trần Đại Đế của Thiên Đình, chiến đấu lại ngang tài ngang sức.
Minh Hà giáo chủ ngưng trọng nói: "Đế Quân, giao Ngưu Ma Vương cho bọn ta, bản tọa sẽ đi ngay lập tức."
Bạch Cẩm đứng trên bậc thang, đối mặt với chúng thần phía dưới, thế hiện phong thái của một vị Đế Quân, mặt mỉm cười nói: "Quỳ Ngưu vi phạm giáo quy, đáng lẽ phải trừng phạt hồn phi phách tán, không thể trả cho Giáo chủ được."
Thiết Phiến Công Chúa sợ hãi kêu: "Không được."
Hồng Hài Nhi cũng vô cùng hoảng sợ, vội vàng nói: "Ông ngoại, bọn họ muốn giết phụ vương ta, người mau cứu phụ vương ra ngoài, phái Tu La tộc ta tiêu diệt Thiên Đình bọn hắn."
Minh Hà giáo chủ ngưng trọng nhìn Bạch Cẩm, giọng nói vang vọng khắp Lăng Tiêu Bảo Điện: "Nếu như Đế Quân vẫn cố ý muốn giết Ngưu Ma Vương, chúng ta đành phải đánh một trận, tuy ta cũng không có lòng tin thắng được Đế Quân."
"Ta cũng không có lòng tin đánh thắng giáo chủ, nếu không giáo chủ rút lui đi, thế nào?"
"Ha ha ~" Minh Hà giáo chủ phóng khoáng cười to, kêu lên: "Dù Ngưu Ma Vương hắn có không chịu thua kém đến đâu thì cũng là người mà nữ nhi ta đích thân lựa chọn, làm sao có thể để các ngươi đánh tới mức hồn phi phách tán được?"
"Lời này của giáo chủ sai rồi, Quỳ Ngưu hắn đầu tiên là đệ tử của Tiệt Giáo ta, tiếp theo mới là con rể của ngươi."
"Tiệt Giáo đã sụp đổ."
"Bần đạo còn, Tiệt Giáo còn."
Thiết Phiến Công Chúa không nhịn được hỏi: "Đế Quân, rốt cuộc là Quỳ Ngưu phạm vào tội gì? Đến nổi Thiên Đình các ngươi không buông tha cho hắn?"
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Quỳ Ngưu có ba tội:
Tội thứ nhất, thân là vật cưỡi của giáo chủ lại lưu luyến phàm trần không chịu trở về, phạm vào tội bỏ trốn vì tình riêng, tương đương với chịu phạt một vạn trượng.
Tội thứ hai, thân là vật cưỡi của giáo chủ lại tự đính hôn sự, chưa từng bẩm báo lên Tiệt Giáo, phải chịu hình phạt lôi hỏa.
Tội thứ ba, thân là vật cưỡi của Thánh Nhân, vốn phải tuân theo thánh ý, cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng hắn lại hạ giới làm yêu quái, thậm chí còn bỏ rơi vợ con, đức hạnh khiếm khuyết, đáng bị đánh bay hồn phách."
Thiết Phiến Công Chúa có chút sững sờ, không ngờ Quỳ Ngưu còn là vật cưỡi của Thánh Nhân, trong lòng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thân là vật cưỡi của Thánh Nhân còn không biết cố gắng kiềm chế bản thân, có chết cũng xứng đáng.
Bạch Cẩm vung tay lên nói: "Dẫn Ngưu Ma Vương tới đây."
Chương 1072: Đây là một cơ hội tốt trời ban
Lách cách lách cách ~ Một tràng âm thanh kim loại va chạm vang lên, bốn người Dương Giao, Dương Tiễn, Na Tra, Ngao Bính mang theo Ngưu Ma Vương đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện.
Lúc này cả người Ngưu Ma Vương đều bị thương, tóc tai bù xù, quần áo rách nát, xương bả vai bị xiềng xích xỏ xuyên qua, khóa kín tu vi.
Phanh ~ Ngưu Ma Vương quỳ ở trong đại điện, cúi thấp đầu, hữu khí vô lực.
Thiết Phiến Công Chúa cả kinh hô: "Đại Ngưu."
Hồng Hài Nhi cũng bi thương kêu: "Phụ vương!" Theo bản năng lao ra.
Minh Hà giáo chủ nhìn thấy như vậy, trong lòng hắn rất thỏa mãn, Bạch Cẩm cũng không phải chỉ nói suông, mà thật sự nghiêm khắc trừng phạt Ngưu Ma Vương, trong lòng hắn cảm thấy rất an ủi! Tâm niệm vừa động, Hồng Hài Nhi nhất thời đã bị giam cầm tại chỗ.
Khí tức sắc bén trên người Minh Hà giáo chủ cuồn cuộn dâng lên. Ùng ùng~ bên ngoài Thiên Đình nổi lên huyết sắc, mây trắng hóa thành máu tụ lại thành một chỗ, vặn vẹo xoay tròn tạo thành một vòng xoáy thông đạo, đi qua vòng xoáy có thể thấy được đối diện là một biển máu mênh mông, vô số A Tu La tộc cầm vũ khí pháp bảo trong tay, đứng ở trên biển máu, có ý định giết chóc Thiên Đình.
Nhất thời Bạch Cẩm cũng ngưng trọng, quát lớn: "Thần Uy Đại Tướng Quân!"
Vô Chi Kỳ mặc Thần giáp lập tức ra khỏi hàng, ôm quyền kêu lên: "Có mạt tướng!"
"Truyền pháp lệ của ta, truyền thiên binh thiên tướng, chuẩn bị ứng chiến!"
"Vâng!" Vô Chi Kỳ hét lớn một tiếng, hắn đứng dậy, trên mặt còn mang theo sát khí, không gian xung quanh nổi lên một trận rung động, nháy mắt biến mất ở trong đại điện.
Tùng tùng tùng ~ Có tiếng trống trận như sấm rền vang lên trong thiên địa.
Vô số thiên binh thiên tướng điều khiến mây bay lên không, mù mịt chiếm hết bầu trời, kết thành từng chòm đại trận, trấn áp, tru diệt, trừ ma, tứ tượng, ngũ hành... bao quanh Thiên Đình, lực lượng thật lớn ngưng tụ, chiến ý đầy trời.
Tam giới cũng bị sát khí ngút trời này kinh động, các cường giả hồng hoang ào ào chạy tới vây xem, hai cỗ sát ý cực lớn va chạm trên Thiên Đình, hết sức căng thẳng.
Linh Sơn, trên đỉnh núi cao nhất Đại Lôi Âm Tự, một tòa cung điện mới tinh được dựng lên, cung điện so với Đại Lôi Âm Tự nhỏ hơn không biết bao nhiêu, chất liệu càng khác nhau một trời một vực, so với Đại Lôi Âm Tự trước đây chỉ giống như một ngôi nhà tranh.
Vị trí chủ vị bên trong cung điện, Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên đài sen, Quan Thế Âm Bồ Tát và Văn Thù Bồ Tát đứng hai bên trái phải, Định Quang Hoan Hỉ Phật ngồi vào chỗ của mình, Tì Lô Phật cùng Phật Đà Bồ Tát, Phật quang kim sắc thay phiên nhau soi sáng Linh Sơn.
Như Lai Phật Tổ quay đầu nhìn về phía Đông Phương, trong mắt mang theo sự không chắc chắn, cả người theo bản năng cảm giác được một trận đau đớn, đây là Minh Hà giáo chủ, có có Huyết Hải A Tu La tộc.
Tất cả những Phật Đà Bồ Tát cũng nhìn về phía Thiên Đình, sắc mặt cũng bất ngờ không nắm chắc.
Định Quang Hoan Hỉ Phật cả kinh kêu lên: "Phật Tổ, đây... đây là sát khí Huyết Hải, lẽ nào Huyết Hải đánh Linh Sơn rồi sẽ đánh Thiên Đình?"
Quan Thế Âm Bồ Tát cũng kinh ngạc nói rằng: "Minh Hà giáo chủ đã bành trướng như thế rồi sao?"
Tì Lô Phật lập tức nhìn về phía chủ vị, nói rằng: "Phật Tổ, ta đề nghị Phật Gia chúng ta tạm thời buông bỏ ân oán với Thiên Đình, cùng nhau hợp lực nguy cơ Huyết Hải trước, dọn sạch những cản trở sự hưng thịnh vĩ đại của Phật Giáo."
Quan Thế Âm Bồ Tát nói rằng: "Không ổn."
"Bồ Tát nghĩ như thế nào?" Tì Lô Phật nhìn về phía Quan Thế Âm Bồ Tát.
Quan Thế Âm Bồ Tát trầm ngâm một chút, đột nhiên cười nói: "Theo ý ta thì Phật Giáo cần phải ngư ông đắc lợi, mặc kệ Thiên Đình và Huyết Hải chém giết nhau như thế nào, vào thời khắc mấu chốt chúng ta sẽ quyết một phát để lập thắng lợi, đồng thời làm suy yếu sức mạnh của Thiên Đình và Huyết Hải."
Định Quang Hoan Hỉ Phật cũng mừng rỡ hô lên: "Ta cũng đồng ý với quan điểm của Quan Thế Âm Bồ Tát, đây là một cơ hội tốt trời ban."
Thanh âm của Như Lai Phật Tổ cũng vang lên: "Dựa theo lời của Quan Thế Âm Bồ Tát, truyền lệnh đến Linh Sơn nói Đấu Chiến Kim Cương Phật chỉnh đốn Phật binh, chuẩn bị xuất binh."
Mấy người Tì Lô Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát đều chắp hai tay thành hình chữ thập, khom lưng thi lễ cung kính nói: "Ngã Phật từ bi."
Bên trong Linh Sơn, tất cả chúng Phật Đà Bồ Tát chờ mong nhìn về phía Đông Phương, trong lòng bọn họ không ngừng cầu khẩn: "Nam Mô A Di Đà Phật ~ Chiến đấu, đánh nhau, Huyết Hải ngập Thiên Đình."
Tất cả Đại La Kim Cương cũng hội tụ thành đoán, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ra trận đi đến Thiên Đình.
Trong đại điện, Như Lai Phật Tổ nói rằng: "Quan Thế Âm Bồ Tát, truyền tin cho Tử Vi Đại Đến, nói hắn thời thời khắc khắc chú ý tới xung đột giữa Thiên Đình và Huyết Hải, thăm dò xem kết quả ra sao."
Quan Thế Âm Bồ Tát lập tức đáp: "Vâng!" Sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
Một lát sau, Quan Thế Âm Bồ Tát mở hai mắt ra, trong mắt mang theo một vẻ kinh ngạc, cùng với đó là vẻ khó có thể tin.
Định Quang Hoan Hỉ Phật liền vội vàng hỏi: "Tình huống của Thiên Đình bây giờ ra sao rồi?"
Quan Thế Âm Bồ Tát phục hồi lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía chủ vị, có chút khó tin hỏi: "Phật Tổ, bây giờ tu vi của Bạch Cẩm đang ở cảnh giới gì?"
Thanh âm của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Lúc Địa Tiên Giới Tần Triều, Yêu tộc muốn mượn Nhân tộc dựng lên Nhân Gian Yêu Quốc, Bách gia độ hải phạt Yêu Quốc.
Trận chiến đó liên quan rất rộng, Bạch Cẩm và Đông Hải chém giết tới mức thi thể đầy đất, giành được Chuẩn Thánh Chi Đạo."
Chương 1073: Ta không cứu Ngưu Ma Vương nữa
Trước khi Tây Hành lượng kiếp, Bạch Cẩm phát triển rộng rãi Tam Giới Thương Thành, chúng sinh hồng hoang đều được lợi từ việc này, người dùng đếm không xuể, tạo phúc cực lớn cho chúng sinh hồng hoang, bởi vậy Bạch Cẩm chém tới Thiện Thi, thành tựu là Nhị Thi Chuẩn Thánh."
Quan Thế Âm Bồ Tát chần chờ một chút, nói rằng: "Tử Vi Đại Đế truyền tin nói là Câu Trần Đại Đế ở Lăng Tiêu Bảo Điện giằng co với Minh Hà giáo chủ, khí thế to lớn không hề rơi xuống thế hạ phong, chúng thần đều kinh hoảng tránh lui."
Tì Lô Phật bất giác kêu lên: "Không thể nào!"
Định Quang Hoan Hỉ Phật khiếp sợ nói rằng: "Lẽ nào Bạch Cẩm đã đột phá đến Chí Cường?"
Văn Thù Bồ Tát cũng kiên quyết nói rằng: "Tuyệt đối không thể nào, Chí Cường Chuẩn Thánh, Thiên địa sẽ có cảm giác, chắc chắn khác thường, hơn mười kỷ nguyên nay hồng hoang đã không có cường giả được sinh ra."
Như Lai Phật Tổ yếu ớt nhìn về phía Đông Phương, chậm rãi nói rằng: "Chỉ có một khả năng, Bạch Cẩm hắn dựa vào bản lĩnh nịnh nọt chiếm được lực lượng nào đó ở chỗ Thánh Nhân nào đó, đủ để đối kháng với Chí Cường."
Trong lòng một trận phẫn nộ không biết làm sao, lẽ nào trên đời này sẽ không có công bằng chân chính? Hàng vạn hàng nghìn tu sĩ tu luyện cực khổ, đồ vật quý hiếm bước trên lẽ phải, chuyên cần cầu hỏi van xin từ trên xuống dưới, kết quả cũng không bằng một tên nịnh nọt, thế đạo sao mà bất công như vậy chứ!
Trong lòng Như Lai Phật Tổ rống giận quyết tâm phát đi chí nguyện to lớn: "Nếu ta đã là Thánh, đương nhiên là muốn giết chết tất cả những tên nịnh nọt của hồng hoang để chứng đạo."
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười nói: "Minh Hà giáo chủ lấy giết làm chứng đạo, làm sao có thể sợ ngoại lực? Nghĩ đến đây, trận chiến giữa Huyết Hải và Thiên Đình là không thể tránh khỏi.
Hạo Thiên Thượng Đế vẫn chưa trở về, nếu Bạch Cẩm có thể mượn ngoại lực cũng có thể miễn cưỡng chống lại Minh Hà giáo chủ, tất nhiên Huyết Hải sẽ tổn thất nghiêm trọng, sau này Thiên Đình sẽ hứng lấy một cuộc báo thù từ một cường giả."
Định Quang Hoan Hỉ Phật cười ha hả nói: "Không chỉ như vậy, nếu đại chiến bắt đầu, chỗ dựa lớn nhất của Thiên Đình, đại đội chấp pháp vẫn có thể ngã xuống ở trong chiến trường, đây chính là Minh Hà giáo chủ."
Toàn bộ chúng Phật Đà Bồ Tát nhìn về phía Thiên Đình, trong lòng mang theo sự chờ mong mơ hồ, đánh nhau đi, nhanh lên một chút, Huyết Hải nhấn chìm Thiên Đình, Minh Hà tàn sát Thần linh.
Lúc này bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện.
"Minh Hà giáo chủ, nếu ngươi muốn chiến, ta đây sẽ tiếp ngươi.
Thế nhưng ngươi phải nhớ, Thiên Đình ta chính là Thiên giới chính phái, Huyết Hải trùng kích Thiên Đình, trận chiến này chắc chắn Huyết Hải sẽ thất bại, từ này về sau nhất mạch Huyết Hải sẽ tuyệt tích trên Địa Tiên Giới."
Bạch Cẩm nhìn thẳng về hướng Minh Hà giáo chủ, không lưu tình nói ra những lời đe dọa nếu chiến tranh xảy ra, cả người bốc lên khí thế khổng lồ. Trong bóng tối, kim tệ công đức được đốt cháy, khí tức Thiên Đạo tăng thêm, oành ~ tử khí tràn ngập khắp Thiên Đình, áp lực nặng nề đè nặng lên người Minh Hà giáo chủ.
Minh Hà giáo chủ đứng thẳng chắp hai tay sau lưng, trong lòng âm thầm khen ngợi, làm sao Bạch Cẩm có thể làm được? Trong khí thế vậy mà lại mang theo một ít Thiên Đạo, trong đầu bất giác hiện lên một suy nghĩ, lẽ nào hắn là con tư sinh của Đạo Tử sao?
Suy nghĩ trong lòng chợt lóe lên, hai thanh kiếm giết người di động Nguyên Đồ A Tị đã xuất hiện hai bên trái phải của Minh Hà giáo chủ, ánh mắt lãnh đạm vô tình, chậm rãi nói rằng: "Hai tên kiếm này gọi là Nguyên Đồ và A Tị, là bổn tọa phối hợp với Linh Bảo, bên trong chứa Tiên Thiên sát khí, phù hợp với quy tắc giết chóc của hồng hoang, giết người không động đến nhân quả, Đế Quân có muốn thử một lần?"
Bên người Bạch Cẩm cũng đồng thời xuất hiện bốn thanh Tiên Kiếm, trong phút chốc thiên uy phủ xuống, uy lực thần kỳ như tù ngục, trịnh trọng nói rằng: "Thanh Minh, Thanh Vũ, Thanh Tiêu, Thanh Vân, sư tôn ban tặng cho ta Thanh Thiên Tứ Kiếm, Tứ Kiếm hợp nhất có thể dẫn thiên uy, giáo chủ có muốn thử một lần?"
Giết chóc kiếm và thiên uy kiếm dây dưa ở một chỗ, thăm dò va chạm, toàn bộ Thiên Đình đều bị hai cổ kiếm khí này bao phủ, Thiên Địa dường như bị ngưng tụ lại.
Minh Hà giáo chủ ngạo nghễ nói: "Cả đời này của bổn tọa, giết người, giết yêu, giết phù thủy, giết phật, giết tiên, chúng linh trên thế gian, người bổn tọa chưa giết cũng không nhiều lắm, mà Thiên Đế vừa lúc chính là một trong số đó."
"Ta cả đời này, chiến người, chiến yêu, chiến phù thủy, chiến phật, chiến tiên, chúng sinh trên thế gian này, người ta chưa chiến qua cũng không nhiều lắm, mà giáo chủ cũng vừa đúng là một trong số đó." Bạch Cẩm nhìn thẳng về Minh Hà giáo chủ.
Toàn bộ chúng thần trong Lăng Tiêu Bảo Điện đều cả kinh như ve sầu mùa đông, hoảng sợ nhìn Bạch Cẩm và Minh Hà giáo chủ, một giết chúng sinh, một chiến thiên hạ, không hổ là Chí Cường Đại Năng của tam giới, uy hiếp cũng rất cao, có thể nói là kỳ phùng địch thủ, thoạt nhìn hôm nay Huyết Hải và Thiên Đình khó tránh phải đánh một trận, Câu Trần Đại Đế có thể đánh với Minh Hà giáo chủ sao?
Trên ghế chủ vị, Ngọc Hoàng Đại Đế lặng lẽ ngáp một cái, Thiên Đình hắn cũng đã nhường rồi, các ngươi còn đánh sao? Hắn cũng mệt mỏi lắm rồi.
Tâm trạng của Thiết Phiến Công Chúa cũng kích động, ánh mắt nhìn về phía Minh Hà giáo chủ mang theo sự lo lắng, từ tình huống nghiêm trọng của phụ thân mà nói hiển nhiên đã gặp phải tình địch, chẳng lẽ chỉ vì lão Ngưu mà để phụ thân gặp nguy hiểm sao?
Một suy nghĩ hiện lên trong đầu Thiết Phiến Công Chúa, nhìn thấy tình hình sắp không thể phản hồi được, vội vã hét lớn: "Dừng tay!"
Đưa tay kéo lấy cánh tay của Minh Hà giáo chủ, chậm rãi lắc đầu, trong mắt mang theo một giọt nước mắt lưng tròng nói: "Phụ thân, không nên đánh nữa, ta không cứu Ngưu Ma Vương nữa."
Chương 1074: Giáo chỉ của giáo chủ
Minh Hà giáo chủ đưa tay vỗ vỗ cánh tay của Thiết Phiến Công Chúa, trầm ổn nói rằng: "Yên tâm, nếu ngươi muốn, ta sẽ giúp ngươi thực hiện."
Ngưu Ma Vương đang đứng phía dưới lắc lư hai cái, ngẩng đầu nhìn Thiết Phiến Công Chúa, khàn khàn nói rằng: "Phu nhân, trước kia là do ta sai, ta đáng đời bị như vậy.
Ta không nên cãi lời giáo quy, vô nghĩa với đại giáo, bất trung với nàng, hết thảy là ta gieo gió gặt bão."
Ánh mắt Thiết Phiến Công Chúa rưng rưng nhìn về phía Ngưu Ma Vương, phẫn nộ kêu lên: "Tại sao ngươi không suy nghĩ cẩn thận sớm một chút? Bây giờ ngươi nên chết đi! Ta cũng không để ý đến ngươi nữa."
"Hu hu ~ Phụ vương! Ta muốn phụ vương!" Hồng Hài Nhi cũng bi thương khóc rống lên.
Ngưu Ma Vương cố kéo lên một nụ cười, cười ngốc nói: "Phu nhân, ngươi đừng khóc, đau lòng vì một tên ngu ngốc như ta không đáng, nếu như, nếu như cho ta một cơ hội nữa, ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi và hài tử gấp đôi."
Thiết Phiến Công Chúa nghiêng đầu sang chỗ khác, trong mắt nàng mang theo đau khổ.
Ngưu Ma Vương phịch một cái quỳ gối trong đại điện, cúi đầu kêu lên: "Đại sư huynh, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, ta tình nguyện gánh chịu một mình, cho dù là tan xương nát thịt hồn phi phách tán, lão Ngưu ta đây cũng không một lời oán hận.
Chỉ cầu sư huynh tha cho mẹ con bọn họ, không nên chỉ vì một mình lão Ngưu ta mà dẫn đến đại chiến tam giới."
Bạch Cẩm bình tĩnh nói: "Minh Hà giáo chủ, ngươi cũng đã nghe thấy rồi đó, rút lui đi! Ta sẽ coi như không xảy ra chuyện gì."
Minh Hà giáo chủ cười ha ha, tay cầm hai thanh Tiên Kiếm, nói rằng: "Rút lui? Cuộc đời của bổn tọa chưa từng có chuyện rút lui.
Ngày hôm nay trượng kiếm trong tay ta, giết hại tiên thần nghìn vạn lần, không vì cái gì khác, chỉ vì một nụ cười của nữ nhi."
Thiết Phiến Công Chúa nhìn thân ảnh to lớn phía trước, không nhịn được cảm động kêu lên: "Phụ thân!"
Ngưu Ma Vương cũng ngẩng đầu kích động kêu lên: "Nhạc phụ!" Trong lòng hắn vô cùng cảm động! Người nhạc phụ này đối với lão Ngưu hắn thật tốt, vậy mà lại tình nguyện đối địch với Thiên Đình chỉ vì hắn ta.
Haiz~ Lão Ngưu ta đây và sư huynh cùng tính kế với lão nhân gia, thật là có chút hổ thẹn! Chờ sau khi một nhà hắn đoàn viên, hắn nhất định sẽ hiếu kính lão nhân gia thật tốt.
Khóe miệng Minh Hà giáo chủ co quắp một chút, câu nhạc phụ này nghe thật sự có chút lo lắng, hẳn là Bạch Cẩm đánh còn nhẹ, cần phải đánh hắn thêm vài ngày nữa.
Bạch Cẩm đứng ở trên bậc thang không nói được lời nào, thế nhưng rất nhiều Tiên Thần trong đại điện đều có thể cảm nhận được khí tức ngưng trọng từ trên người Bạch Cẩm truyền ra, trong lòng bọn họ cũng hiểu Đế Quân cũng không nắm chắc, vậy cũng không có gì kỳ quái, ngày trước Minh Hà giáo chủ chính là thượng khách của Tử Tiêu Cung, một trong những Tiên Thiên Ma Thần.
Trong đại điện Linh Sơn, Quan Thế Âm Bồ Tát mở mắt, mừng rỡ nói rằng: "Phật Tổ, Tử Vi Đại Đế truyền đến tin tức bọn họ muốn đánh nhau."
Như Lai Phật Tổ lập tức nói: "Lệnh cho trăm vạn La Hán Kim Cương của Linh Sơn đi đến Thiên Đình."
Nhiều đám Kim Vân từ Linh Sơn bay về phía Thiên Đình, chi chít La Hán Kim Cương đứng trên Kim Vân, uy áp tam giới.
Bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, Bạch Cẩm hít sâu một hơi, hắn do dự một chút rồi ngưng trọng nói rằng: "Thiên Đình giao chiến với Huyết Hải, chắc chắn sẽ máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán, đây không phải là điều mà chúng ta muốn thấy.
Minh Hà giáo chủ, nếu như ngươi nhất định phải cứu Ngưu Ma Vương, bây giờ ta vạch ra cho ngươi một con đường sáng."
Minh Hà giáo chủ nói: "Con bò này ta nhất định phải bảo vệ, ai cũng không thể ngăn cản."
"Giáo quy của Tiệt Giáo là do giáo chủ của Tiệt Giáo ta lập ra, nếu như ngươi có thể xin được pháp chỉ của giáo chủ, ta mới có thể thả Ngưu Ma Vương."
"Pháp chỉ của giáo chủ? Nhớ kỹ lời nói của ngươi, bổn tọa sẽ đi vào trong Hỗn Độn một lần."
Trên tay Minh Hà giáo chủ cầm hai thanh sát kiếm, xông thẳng vào Cửu Tiêu, sát khí tràn ra, Chư Thần run rẩy.
"Haiz ~" Bạch Cẩm thở dài một hơi, nhìn Quỳ Ngưu phía dưới nói: "Nhân sinh như ván cờ, đi sai một nước, cả bàn cờ đều thua."
Ngưu Ma Vương thống khổ nói: "Ta biết sai rồi."
Hắn ngẩng đầu nhìn Thiết Phiến Công Chúa đáng thương kêu lên: "Phu nhân!"
"Hừ!" Thiết Phiến Công Chúa hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác, nắm chặt bàn tay mang theo vẻ lo lắng, hiện tại phụ thân đã trực tiếp đi tìm Thánh Nhân, lỡ như Thánh Nhân tức giận thì phải làm sao bây giờ?
Trong lòng đối với phụ thân vừa cảm động vừa lo lắng, trên đời này người thật sự đối tốt với nàng chỉ có mình phụ thân, tình nhân trượng phu gì đó tất cả đều là giả, trước đây nàng vạn lần ngàn lần không nên cãi lời phụ thân.
Chúng Thần cũng luôn duy trì sự an tĩnh, Lăng Tiêu Bảo Điện một mảnh trang nghiêm.
Minh Hà giáo chủ tiến vào trong Hỗn Độn, ở trong Bích Du Cung uống hai chén rượu, đây cũng là lần đầu tiên hai bên thông gia gặp mặt, Thông Thiên giáo chủ đưa lễ vật xuống, rời khỏi Vũ Dư Thiên.
Đại Lôi Âm Tự bên trong Thiên Đình, oành~ một uy áp nặng nề rơi xuống, Minh Hà giáo chủ từ bên trong hư không đi ra, áo khoát bay bay, tóc đen tung bay, lạnh lùng bá đạo.
Thiết Phiến Công Chúa kích động kêu lên: "Phụ thân!"
Minh Hà giáo chủ đột nhiên tằng hắng một cái, che ngực, sắc mặt trắng bệch.
Thiết Phiến Công Chúa vội vã bay lên trên, đỡ lấu Minh Hà giáo chủ, lo lắng hỏi: "Phụ thân, người không sao chứ?"
Hồng Hài Nhi lo lắng kêu lên: "Ông ngoại!"
Minh Hà giáo chủ khoát tay nói: "Không sao."
Tay vừa nhấc, nắm trong tay một viên ngọc phù màu tím trong suốt, ngạo nghễ nói rằng: "Câu Trần Đại Đế, ta đã mang giáo chỉ của giáo chủ tới."
Bạch Cẩm thở dài cúi đầu, cung kính nói rẳng: "Đệ tử cung nghênh pháp chỉ của giáo chủ."
Ngay cả Ngọc Hoàng Đại Đế cũng bỗng nhiên đứng lên.