Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh đang đấu với mấy vị Phật để cướp lấy Phật Bảo Xá Lợi Tử ở Hoa Quả Sơn. Dao động chiến đấu chấn động thiên địa. Pháp lực hủy diệt cuồn cuộn khiến Đông Hải không ngừng nổi sóng.
“Bần tăng nguyện phát trung thừa tâm, phổ độ hết thảy, nguyện thay chúng sinh chịu vô lượng khổ, để chúng sinh đều cảm nhận được hạnh phúc.
Bần tăng Huyền Trang lập Phật Giáo Trung Thừa ở Đông Thổ, về sau sẽ giảng Trung Thừa Phật Pháp để phổ độ chúng sinh Đông Thổ.
Nam Mô A Di Đà Phật!”
Giọng nói của Đường Tam Tạng từ trên trời truyền đến.
Rầm!
Tôn Ngộ Không dùng gậy đánh bay một tên, hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, kim quang trong đôi mắt lóe lên, hình như có thể nhìn thấy một hư ảnh Phật Đà. Khỉ ta cười lớn: "Tạo hóa, tạo hóa, tiểu hòa thượng bây giờ lại thành Phật Tổ.”
Đức Phật bị Tôn Ngộ Không đánh bay liền phẫn nộ kêu lên: "Tà Phật, đây là tà Phật."
Trư Bát Giới cười ha ha: "Cuối cùng thì sư phụ cũng tìm được Phật của mình, khi ta làm Phật, khắp nơi đều là Linh Sơn, Nam Mô Đông Thổ Phật Tổ.”
Sa Ngộ Tịnh cũng cười lớn: "Nhị sư huynh nói phải!"
Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không xoay tròn mấy vòng rồi bị hắn để ra sau lưng, Tông Ngộ Không nói lớn: "Hai vị sư đệ, sau khi ma kiếp bị diệt bỏ thì các ngươi định đi đâu?"
Trư Bát Giới cười: "Lão Trư ta theo sư phụ mới thành Phật, lúc này cũng phải theo sư phụ rồi.”
Sa Ngộ Tịnh cũng bật cười: "Ta cũng vậy!"
"Được rồi, được rồi, tiểu hòa thượng thành lập Phật Giáo, chúng ta sẽ tiếp tục hộ tống tiểu hòa thượng.
Nhận của lão Tôn một gậy đi!"
Ba huynh đệ Tôn Ngộ Không đồng thời ra tay, Kim Cô Bổng, Cửu Xỉ Đinh Ba, Hàng Yêu Bảo Trượng cùng phát ra hào quang.
Ầm! Mấy vị Đại La Phật Đà bị đánh bay, Đông Hải lại cuộn sóng.
...
Kiều Gia Trang, Tây Ngưu Hạ Châu, Kiều Linh Nhi mặc một bộ quần áo trắng trong như tuyết, hắn ngồi xếp bằng trên đầu thuyền, miệng lẩm bẩm niệm đạo kinh.
Giọng nói của Đường Tam Tạng vang đến tận chỗ hắn.
Kiều Linh Nhi giật mình, hắn mở choàng mắt nhìn lên bầu trời, trong đôi mắt kia ngập tràn lửa giận.
"Ôi!” Kiều Linh Nhi lập tức che đầu, hắn hét lên đầy đau đớn rồi lẩm bẩm oán giận: "Sư phụ, ngài lại đập vào đầu ta.”
Bạch Cẩm đang nhàn nhã nấu rượu với nếm thức ăn ngon trong thuyền cất lời: "Ta bảo ngươi ngoan ngoãn niệm kinh cơ mà, sao tự dưng lại giận đùng đùng lên thế hả? Chẳng lẽ kinh thư này cũng không thể dập tắt tâm tính bạo ngược của ngươi sao?"
"Sư phụ, ngài có nghe thấy giọng nói vừa rồi không? Nó từ đâu ra vậy?"
Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Có đại năng giả đang tuyên bố mình lập ra đạo thống, ngươi không cần quan tâm đến nó làm gì, dù sao cũng chẳng liên can gì đến ngươi.”
Kiều Linh Nhi đưa tay che ngực, nhíu mày: "Nhưng khi giọng nói đó vang lên bên tai lại khiến ta cảm thấy mình vừa mất đi thứ gì đó, việc ấy khiến lòng ta không thể không nóng ruột.”
Bạch Cẩm gắp một hạt lạc rồi choảng thẳng lên đầu Kiều Linh Nhi.
"Á!” Kiều Linh Nhi kêu to, hắn vội đưa tay che đầu, giọng điệu nghe rõ tủi: "Sư phụ, sao ngài lại đánh ta?"
“Ta đánh cho ngươi tỉnh ra đấy, ngươi như vậy gọi là ghen tị, tuổi còn nhỏ mà đã hay ghen tị, không chấp nhận cái tốt của người khác thì còn tu với luyện cái nỗi gì?
Kiều Linh Nhi trợn mắt: "Ghen tị? Ta mà như vậy á?"
“Ngươi suy nghĩ cẩn thận mà xem, ngươi có bao giờ khoe khoang bản lĩnh của mình chưa?”
Kiều Linh Nhi cẩn thận suy nghĩ một hồi rồi gật đầu, hắn từng khoe khoang với đám đồng bọn của mình thật.
"Cái này gọi là hư vinh.”
“Rồi ngươi lại suy nghĩ xem, ngươi có từng khinh thường dân chúng trong thôn hay không?
Kiều Linh Nhi lại đăm chiêu, hắn nghĩ đến đám dân chúng thiển cận, ngu dốt, có kẻ cả đời cũng không ra khỏi thôn của Kiều Gia Trang là lại sinh ra ý nghĩ khinh thường, hắn cứ cảm giác bọn hắn với mình không phải người cùng một thế giới với bọn hắn, vì thế lại gật gật đầu.
"Ngươi như vậy gọi là ngạo mạn.”
"Sư phụ, ta... ta không có ý đó.”
"Ngươi luôn luôn tự nghĩ mình đứng ở vị trí rất cao, nghe đại năng giả truyền âm khắp tam giới, lập hạ đạo thống nhưng trong lòng lại dâng lên bất mãn, cái này gọi là ghen tị.”
Kiều Linh Nhi đưa tay che ngực mình, tự thấy xấu hổ: "Thì ra ta còn có nhiều thiếu sót như vậy, thật sự là hổ thẹn với những gì sư phụ đã dạy dỗ.”
Bạch Cẩm mỉm cười: "Cho nên ngươi cần phải lịch lãm.”
Kiều Linh Nhi hưng phấn liên thanh: "Cuối cùng ta cũng được đi lịch lãm rồi sao?"
Bạch Cẩm gật gật đầu: "Đọc vạn quyển sách chẳng bằng đi vạn dặm đường, chỉ khi bước lên con đường lịch lãm thì ngươi mới có thể tìm thấy đạo trong mình.”
“Hay quá! Kiều Linh Nhi hưng phấn siết chặt nắm đấm, hắn vội hỏi: "Sư phụ, thế giờ ta đã đủ giỏi chưa? Đi ra ngoài có nguy hiểm không?"
“Bây giờ à...”
Kiều Linh Nhi chờ mong nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm mỉm cười, có vẻ vô cùng nghiêm túc: "Bây giờ ngươi có đi khắp tam giới cũng chẳng tìm được mấy người đánh lại ngươi, tiên thần cũng chưa chắc làm gì được ngươi.”
“Ta mạnh đến vậy sao?” Kiều Linh Nhi rất mừng, vội hỏi thêm.
Bạch Cẩm gật gật đầu: "Chuyện đó là đương nhiên rồi, đệ tử của ta không mạnh mới kì đó.”
Kiều Linh Nhi xúc động bái lạy: "Đa tạ sư phụ đã dạy dỗ.”
“Đa tạ thì không cần, nếu ngươi chuẩn bị xuất sư thì cũng nên nộp học phí của mấy năm nay rồi nhỉ?”
Kiều Linh Nhi chớp mắt hai con mắt giăng kín sương mờ: "Học phí, học phí gì cơ ạ?"
Bạch Cẩm bật dậy: "Người phàm dưới hạ giới muốn đi học đều phải giao học phí, ta dạy ngươi bản lĩnh đủ để tung hoành tam giới, chẳng lẽ ngươi không cần nộp học phí sao?"
Kiều Linh Nhi gật đầu nói: "Đúng là nên nộp.” rồi hắn lại nói tiếp: "Sư phụ, nhưng ta không có gì cả!"
"Chuyện đó không quan trọng.”
Bạch Cẩm mở ra một quyển trục, hắn nhếch miệng cười: "Ngươi ký cái này trước đã.” Tờ giấy nợ bay về phía Kiều Linh Nhi.
Chương 1353: Nói cũng có lý
Kiều Linh Nhi nhận lấy tờ giấy vay nợ rồi đọc nội dung trên đó: "Chúng thánh tại thượng, thiên đạo chứng giám, ta là Kiều Linh Nhi. Mười năm nay được sư tôn Bạch Cẩm dạy dỗ, ta thương cho sư tôn vất vả, nay xin tự nguyện dâng lên một trăm tỉ Công Đức Kim Tiền thay cho công sức sư tôn đã dạy dỗ. Kiều Linh Nhi xin dùng Chân Linh để thề, dù đến kiếp sau cũng sẽ hoàn trả cho sư tôn không thiếu một xu.”
Kiều Linh Nhi ngẩng đầu, chần chờ hỏi: "Sư phụ, một trăm tỷ Công Đức Kim Tiền là sao ạ? Có nhiều quá không?"
Bạch Cẩm thản nhiên giảng giải: " Công Đức Kim Tiền chính là tiền của tu tiên giới, hoàn toàn không đáng nhắc tới.”
Kiều Linh Nhi nhíu mi sần khổ: "Cơ mà hàng tỷ thì nghe nhiều quá sư tôn ơi!”
Bạch Cẩm niết hai ngón tay, trên tay hắn bỗng hiện lên một quả cầu nhỏ màu vàng tinh khiết cỡ hạt đậu: "Đây chính là một tỷ rồi.”
Kiều Linh Nhi trợn mắt há mồm: "Có chút xíu này đã đến một tỉ rồi ư?"
"Đúng vậy.”
"Sư phụ, không phải ngài gạt ta đó chứ? Xíu xiu này mà một tỉ ư?"
“Vi sư lừa ngươi làm cái gì?”
Bạch Cẩm nói thầm: “Ngươi tưởng thứ ta muốn là xíu học phí đó à? Vi sư là loại thần tiên tham tiền sao?
Ta có lấy tiền tài của ngươi cũng chỉ được một chốc một lát mà thôi, bằng không những ngày tháng chúng ta là thầy trò cũng chỉ danh bất chính ngôn bất thuận!
Hôm nay ngươi ký vào tờ giấy nợ này, cho dù không trả cũng không sao, dù sao cũng chỉ là hình thức mà thôi, vi sư làm vậy là hy vọng ngươi có thể sống tốt!"
"Chuyện là vậy sao?" Kiều Linh Nhi vẫn có chút gì đó hoài nghi, chẳng lẽ là do hắn suy nghĩ nhiều? Ngày thường tiếp xúc thì hắn cũng biết sư phụ là một quân tử khiêm tốn, chưa từng hãm hại hắn bao giờ.
“Đương nhiên!" Bạch Cẩm gật đầu khẳng định, sau đó lại vội vã thúc giục: "Linh Nhi, mau ký tên đi, sau đó ngươi có thể đi du lịch, từ nay về sau có thể chu du bốn phương rồi.”
Kiều Linh Nhi lại nhìn quyển trục một lần nữa rồi hỏi: "Sư phụ, chữ đời đời kiếp kiếp trên này là có ý gì?"
"Sao ngươi lại có lắm câu hỏi thế?
Đây là mẫu sẵn thôi, mọi người đều viết như vậy ấy mà.
Bước vào giới tu hành, chết thì hồn phi phách tán, sống thì thọ ngang trời đất, lấy đâu ra đời đời kiếp kiếp?
Rồi ngươi có định ký không? Nếu ngươi không muốn thì ta sẽ thu hồi lại hết bản lĩnh của ngươi rồi dạy một người khác.”
"Ta ký, ta ký, ta đồng ý mà.”
Kiều Linh Nhi nghe thấy sư phụ muốn thu hồi bản lĩnh của mình là hoảng hốt ngay.
Hắn giơ tay cao quá trán, một giọt máu từ ngón tay bắn vào quyển trục, quyển trục chợt lóe hào quang rồi bay ra khỏi tay Kiều Linh Nhi. Nó bay vút lên không trung rồi rơi xuống lòng bàn tay Bạch Cẩm bay đi, cuối cùng lại bị Bạch Cẩm cất đi.
Bạch Cẩm không kiềm nổi vui sướng liền cười to, sau đó lại vội vàng nghiêm mặt: "Kiều Linh Nhi, ngươi đã giao học phí thì từ nay ngươi sẽ là đồ đệ chính thức của ta, về sau ngươi gây họa gì chỉ cần báo lên tên của ta. Ngày nào ngươi còn là đồ đệ của ta thì sư phụ vẫn sẽ bảo vệ ngươi đến ngày ấy.”
Kiều Linh Nhi lúc này mới yên lòng, tâm trạng bất an vì nợ nần cũng an ổn trở lại, chỉ mất một chút tiền tài nhỏ như hạt đậu mà đổi lại được sự che chở của sư phụ thì hắn vẫn lời! Sư phụ tốt với ta quá đi mất.
Giờ hắn còn không biết cái gì gọi là thân ai nấy lo, cái gì gọi là chết thầy chết ngươi không chết ta là được. Hắn chỉ thấy Bạch Cẩm cần một lượng công đức bé như hạt đậu, nhưng lại không biết ẩn trong đó là một không gian rộng lớn, công đức vô lượng.
“Đa tạ sư phụ!” Kiều Linh Nhi vui mừng hành lễ.
Bạch Cẩm tiếp tục cảm thán: "Ngươi rời đi như thế này, vi sư thật lòng không nỡ, nhưng chim ưng lớn rồi cuối cùng vẫn phải tung cánh vào khung trời, hổ con lớn lên cũng phải gầm vang núi rừng, vi sư không thể giữ ngươi lại mãi, nay ngươi chuẩn bị rời đi, vi sư sẽ ban cho ngươi món pháp bảo cuối cùng.”
Bạch Cẩm duỗi tay, trong lòng bàn tay hắn hiện lên một chiếc xe cơ quan nhỏ nhắn, vẫn là phiên bản cấp thấp không có chức năng gì.
“Sư phụ, cái này là cái gì?”
"Thứ này tên là Điện Quang Thần Hành Tam Giới Lục Hành Xa, ngày đi ngàn dặm, đi hoài không hư, chính là thần khí chuyên cho việc du lịch, hôm nay vi sư truyền lại nó cho ngươi.”
Kiều Linh Nhi lập tức quỳ một chân xuống, hai tay giơ lên, kích động: "Đệ tử bái tạ sư phụ.”
Điện Quang Thần Hành Tam Giới Lục Hành Xa, nghe cái tên cũng biết nó là thứ đáng gờm rồi! Giao học phí một cái là đãi ngộ khác biệt ngay, sư phụ còn truyền cả pháp bảo của mình cho ta.
Bạch Cẩm ném xe cơ quan vào trong tay Kiều Linh Nhi, hắn cất giọng thương cảm: "Cầm đi! Chỉ cần truyền cho nó một tia linh lực là có thể sử dụng rồi, trở về cáo biệt phụ mẫu thì ngươi đi chu du tứ hải được rồi.”
Kiều Linh Nhi lau giọt lệ trên khóe mắt: "Đệ tử không nỡ rời xa sư phụ!
Lần này đi xa, giang hồ sâu như biển, không biết khi nào mới có thể nhìn thấy sư phụ, chưa kể đến chuyện nếu như thực lực không đủ thì đệ tử còn không bao giờ được gặp lại sư phụ ngài nữa, đệ tử càng nghĩ càng không nỡ.”
Kiều Linh Nhi lặng lẽ liếc mắt nhìn Bạch Cẩm một cái, sư phụ, tối thiểu thì người cũng phải cho đồ đệ vật gì để giữ mạng chứ? Tuy rằng Kiều Linh Nhi ta đây tài năng đầy mình, có tìm khắp mười dặm xung quanh cũng không có đối thủ, đứng giữa tam giới cũng dám tự xưng bản thân là cường giả, nhưng lỡ mà chọc phải mấy kẻ đáng sợ thì phải làm sao? Ít nhiều cũng phải có vật gì để bảo vệ mạng sống chứ!
Bạch Cẩm gật gật đầu tán thành: "Ngươi nói cũng có lý, nay ngươi đã ký vào quyển trục kia thì chính là đệ tử thân truyền vi sư, vi sư cần cho ngươi thủ đoạn nào đó để bảo vệ tính mạng cũng là điều nên làm.”
Chương 1354: Con đường này đúng là chẳng ra sao
Bạch Cẩm vươn tay, trong lòng bàn tay hiện lên một chữ "Vạn", hắn giơ lòng bàn tay về phía Kiều Linh Nhi, chữ “Vạn” màu vàng đó hóa thành một vệt sáng chói lòa bay ra khỏi bàn tay Bạch Cẩm rồi dung nhập vào trong cơ thể Kiều Linh Nhi.
Bạch Cẩm vỗ vỗ tay: "Được rồi, ta ban cho ngươi pháp ấn của Phật môn, nếu ngươi gặp nguy hiểm thì pháp ấn sẽ tự kích phát, bảo vệ ngươi được an toàn.”
Tề Linh Nhi cảm kích: "Đa tạ sư phụ!"
Sau đó hắn đứng dạy nói: "Sư phụ, đệ tử đi lịch lãm ngay đây.”
Bạch Cẩm khoát tay: "Đi đi! Đi đi!"
Kiều Linh Nhi hơi dùng sức, hắn từ trên thuyền bay vút lên trời, hắn điểm chân lên mặt nước khiến mặt hồ rung động, nước bắn tung tóe. Hắn thì tựa như một con yến linh hoạt, lộn nhào trên không trung một cái rồi lao lên bờ, nhanh chóng lao tới Kiều Gia Trang.
Bạch Cẩm ngồi ở trong thuyền thấy hắn đã khuất bóng liền ném quyển trục ghi nợ trong tay rồi cười lớn: "Sư huynh, ta rất mong chờ ngày ngươi tỉnh táo lại rồi nhìn thấy quyển trục này đấy. Chà, không biết khi ấy ngươi sẽ có biểu cảm như thế nào nhỉ? Đây là chân linh khế ước, ngươi không định xù nợ đâu nhỉ?
...
Trưa hôm sau, Kiều Linh Nhi mặc bạch y, bên hông đeo kiếm thong thả đi tới Bắc Tầm Trấn cách Kiều Gia Trang không xa.
Sự xuất hiện của Kiều Linh Nhi khiến mọi người xung quanh xôn xao nhốn nháo:
"Kiều Linh Nhi tới rồi!”
“A! Kiều công tử tới rồi!
“Mau giấu hết nữ tử vào trong nhà!”
...
Đường phố phồn hoa bỗng yên tĩnh chỉ sau nháy mắt, cả con đường bỗng trở nên nhốn nháo bởi cảnh tượng người nhà lôi con gái, cháu gái nhà mình trốn rịt vào trong phòng, nhưng ngược lại, những nữ tử trẻ tuổi kia thì lại bận liếc mắt đưa tình, yểu điệu vẫy tay với Kiều Linh Nhi.
Rầm, rầm! Mọi cánh cửa trên phố đều đóng chặt, trên đường giờ chỉ còn lại nam nhân, ngay cả những bà già bảy tám mươi tuổi cũng bị ông lão nhà mình kéo trở về.
Mọi nam nhân đều trợn mắt nhìn Kiều Linh Nhi. Những năm này, thứ Kiều Linh Nhi học được nhiều nhất chính là kỹ thuật tán gái, cơ mà học thì phải đi đôi với hành, thế nên cái trấn nhỏ này đã trở thành nơi Kiều Linh Nhi thực hành kết quả học tập. Hắn dựa vào bề ngoài tuấn mỹ và những câu nói ngọt ngào, thành công bước lên vị trí nam thần của cả trấn, quyến rũ vô số nữ nhân nhà lành, nếu không có ít võ nghệ thì chắc là đã bị đánh chết từ lâu rồi.
Kiều Linh Nhi vuốt vuốt hai sợi tóc mai đang buông thõng, đôi môi nở một nụ cười quyến rũ, mọi thứ vừa diễn ra chẳng ảnh hưởng mảy may đến hắn, ầy, chỉ trách hắn quyến rũ quá thôi.
Hắn băng qua con đường vắng vẻ rồi đi đến một hồng lâu.
Một nữ nhân trung niên tất tả từ trong nhà ra đón hắn, nàng vung khăn tay, đon đả cười chào: "Hiếm khi Kiều công tử lại ghé ngay giữa trưa thế này, mời vào mời vào.”
Kiều Linh Nhi mỉm cười: "Hôm nay phải phiền ma ma rồi, nhờ ngài mời Tiểu Thúy, Tiểu Hồng, Tử Lan, Thúy Bình đến đây với ta.” Hắn vừa nói vừa nhanh chân bước vào.
Nữ nhân che miệng cười khẽ: "Được, được, hôm nay Kiều công tử lại muốn đại triển thần uy, đây là phúc của các nàng!"
Kiều Linh Nhi cảm thán: "Ma ma hiểu lầm rồi, sư phụ bảo ta xuất hành lịch lãm nên ta đến để nói lời tạm biệt với các nàng, chuyến đi này, nói không chừng lại lại khó có dịp gặp lại!"
Vị ma ma kia lại có vẻ rất vui mừng: "Ta nhớ Kiều công tử từng nói khi nào ngài lịch lãm chính là lúc ngài thành tiên, công tử sắp thành tiên thành thần rồi đó ư!"
Kiều Linh Nhi rụt rè gật gật đầu, nhưng nụ cười trên mặt thật sự không che dấu nổi, sắp nở bung như bông hướng dương rồi.
"Ôi!” Vị ma ma kia tựa đầu lên vai Kiều Linh Nhi, nàng nở một nụ cười duyên rồi đon đả: "Kiều công tử thành tiên cũng đừng quên chúng ta đấy! Ngài phải cho chúng ta thành tiên với chứ, đến Tiên giới, các tỷ muội còn được chăm sóc Kiều công tử chứ.”
Kiều Linh Nhi đắc ý cười ha hả: "Chuyện đấy đối với ta thì chỉ đơn giản như trở bàn tay mà thôi, nhưng có đáng để ta trở tay hay không thì còn phải xem thủ đoạn của các ngươi.”
"Hì hì! Ta sẽ dặn dò các cô nương hầu hạ Kiều công tử cho thật tốt.”
...
Chạng vạng, Kiều Linh Nhi mới được mấy tiểu tiên nữ mặc áo xuyên thấu tiễn ra khỏi hồng lâu.
Bước ra đến cửa hắn vung tay lên cao, một bóng đen bay ra rồi biến thành một chiếc xe cơ quan nằm trên đường phố, hành động này lập tức đổi lại được một tràng hét chói tai của mấy tiên nữ.
Kiều Linh Nhi bước lên xe, đạp ga.
“Kiều công tử phải nhớ chúng ta đấy!”
"Kiều công tử, nô gia sẽ nhớ ngài."
“Kiều công tử, có thời gian thường xuyên đến thăm ta nhé!”
...
Nhóm tiểu tiên nữ đứng trước cửa bịn rịn vẫy vẫy khăn tay, các nàng thật lòng không nỡ xa rời Kiều Linh Nhi.
Sau khi Kiều Linh Nhi rời khỏi quê hương, hắn bắt đầu lái xe đi trên đường lớn. Xe cơ quan đúng là vật chí bảo do sư tôn ban tặng, ngày đi ngàn dặm, có khi còn hơn cả ngựa quý ấy chứ. Hắn đi được một hồi thì nhìn thấy một sơn cốc, vừa hay trời cũng đã tối.
Kiều Linh Nhi vào núi săn bắn động vật hoang rồi nướng ăn, một đêm trôi qua vô cùng bình yên.
Sáng sớm hôm sau, Kiều Linh Nhi lại lên đường, tiếng bánh xe nghiến vào đá sỏi kêu lạo xạo, lắc lư, vô cùng khó đi. Kiều Linh Nhi ngồi trong xe gắt gỏng: "Con đường này đúng là chẳng ra sao, sau này ta thành tiên rồi nhất định phải sửa nó mới được.”
Bỗng “Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên, cả đất trời cũng rung theo tiếng vang ấy.
Kiều Linh Nhi vội vàng phanh lại, nhìn ra phía trước lại thấy có một tảng đá to oạch đang chặn ngay giữa lối đi.
"A a!”
"A a!”
Sau đó là những tiếng la hét hưng phấn.
Một đám sơn phỉ cầm vũ khí từ bốn phía lao ra, bọn hắn nhanh chóng bao vây xe cơ quan.
Một nữ tử đội mũ áo choàng, mặc áo trắng từ trên trời rơi xuống. Nàng kia đứng chặn trước tảng đá, tay cầm kiếm chỉ thẳng vào xe cơ quan rồi quát lớn: "Đi ra!"
Chương 1355: Tuyệt chưa từ bỏ việc đuổi giết
Kiều Linh Nhi mở cửa xe rồi bước ra ngoài, hắn dửng dưng nhìn đám cướp đã vây kín bốn phía mà không hề sợ hãi. Sư phụ nói rồi, ta là cao thủ hiếm có trong tam giới, mấy tên cướp quèn này thì làm được gì!
Kiều Linh Nhi khoanh tay cười lớn: "Tại hạ Kiều Linh Nhi, không biết đã làm gì để đắc tội cô nương, khiến cô nương phải gọi đông người đến đây tìm tại hạ như vậy.”
Nữ tử mặc bạch y cười: "Bạch Liên Hoa ta đây muốn gây sự với ai còn cần lí do chắc?"
Những tên cướp khác lập tức cười phụ họa: "Không cần!"
Bạch Liên Hoa nói: "Nơi này là Phượng Đầu Sơn, kẻ nào đi qua núi này cũng phải nạp tiền tài cho ta, thấy tọa kỵ của ngươi cũng không tồi đâu, ta muốn nó.”
Trong đầu Kiều Linh Nhi có một lòng tin mãnh liệt với bản thân nên chẳng sợ gì cả, hắn vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: "Cô nương, tọa kỵ này tên là Điện Quang Thần Hành Tam Giới Lục Hành Xa, chính là pháp bảo có thể ngày đi ngàn dặm, là đồ do sư phụ ta tặng, thế nên e là không thể đưa cho cô nương được rồi.”
Bạch Liên Hoa vén áo choàng để lộ ra khuôn mặt của một nữ tử tuyệt mỹ, nhan sắc ấy... khuôn mặt còn kiều diễm hơn đóa sen trắng, thần thái còn cao ngạo hơn tuyết đêm đông, mặt mày ẩn chứa sương lạnh, dung mạo mang ý lạnh lùng khó tả.
Trong mắt Kiều Linh Nhi lóe lên tia tán thưởng và giật mình, thật là một nữ tử được tạo hóa ưu ái.
Bạch Liên Hoa cũng đang đánh giá Kiều Linh Nhi, nàng vung tay ra hiệu với thuộc hạ đứng đằng sau: "Ngươi còn có sư phụ? Vậy trói hắn lại, gửi một phong thư kêu sư phụ hắn mang thứ gì đó đến chuộc người đi."
"Ha ha!”
"Trói lại!”
"Trói lại!”
...
Mấy đại hán khôi ngô nhanh nhẹn xông về phía Kiều Linh Nhi.
Kiều Linh Nhi nở nụ cười tự tin: "Cô nương, nếu nàng đã có ý mời thì bổn công tử cùng bằng lòng du ngoạn ngắm cảnh với nàng.
Nhưng nếu ngươi khăng khăng động đao động kiếm thì đừng trách ta dùng kiếm trả lại.”
Kiều Linh Nhi rút trường kiếm ra khỏi vỏ, hắn hét lớn: "Kiếm Vũ Toàn Phong!"
Hắn bỗng hóa thành vô số ảo ảnh, lúc là ba, lúc là bốn, rồi đột ngột lao về phía đám sơn phỉ kia.
Rầm! Rầm!
"Ôi!”
"Đau quá!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, cả đám sơn phỉ ban nãy còn hung hăng nay đã ngã soài trên mặt đất.
"Nhất Kiếm Hoa Khai!”
Kiều Linh Nhi cầm chắc trường kiếm, người và kiếm như đã hòa làm một, hắn xuyên qua không gian, cứ thế lao thẳng đến chỗ Bạch Liên Hoa.
Bạch Liên Hoa chỉ đứng im tại chỗ, đợi đến khi Kiều Linh Nhi tới gần mới vung trường kiếm của mình.
Rầm!
Vỏ kiếm đánh trúng mặt Kiều Linh Nhi khiến khuôn mặt đẹp trai kia biến dạng ngay lập tức.
Kiều Linh Nhi bị đập trúng liền nghiêng nghiêng cơ thể rồi bay vút ra ngoài, hắn ngã lăn ra đất rồi lăn lăn mấy vòng. Hắn nằm im trên nền đất, hai mắt tối đen, đầu óc quay mòng mòng, trong đầu chỉ còn có một suy nghĩ duy nhất: không phải sư phụ nói nhìn khắp tam giới cũng không tìm thấy kẻ nào có thể đánh bại ta sao? Thế sao giờ ta lại thua trong tay một nữ nhân thế này?
Bạch Liên Hoa lạnh giọng: "Trói hắn lại rồi đưa hắn lên núi.”
"Vâng!” Hai tên sơn phỉ hung tợn tiến lên trói Kiều Linh Nhi lại rồi áp giải hắn lên sơn trại.
Trong hai ngày kế tiếp, Kiều Linh Nhi đã đến tìm Bạch Liên Hoa để luận bàn hai lần nhưng lần nào cũng chỉ nhận lấy thất vọng. Cuối cùng hắn cũng phải thừa nhận bản thân không bằng ả thổ phỉ đó, chỉ đành dùng tới tuyệt chiêu của bản thân thôi.
Vào một đêm đầy sao, Bạch Liên Hoa đang ngồi xếp bằng trên đỉnh núi để luyện khí.
Kiều Linh Nhi cầm một bông hoa đi tới, hắn dựa vào cây bên cạnh rồi nở một nụ cười ngây ngất lòng người: “Ngươi có biết ngươi với những vì sao trên trời có gì khác nhau không?"
Bạch Liên Hoa mở mắt ra, nhíu mày: "Sao ngươi lại chuồn ra đây rồi?"
“Thật ra thì thứ ta am hiểu nhất không phải đánh nhau, mà là chạy trốn, thế nên một tên cai ngục tầm thường thì sao có thể cầm chân ta được.
Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta đâu!"
"Con người sao có thể so sánh với vì sao được?"
"Các vì sao thì ở trên bầu trời, còn ngươi thì ở trong tim ta.”
Kiều Linh Nhi thuần thục dùng thủ đoạn tán gái học được từ sư phụ.
Bạch Liên Hoa sởn gai ốc, nàng phát điên: "Hừ! Thì ra là thứ Sở Khanh thích trêu ghẹo nữ nhân.”
Bạch Liên Hoa đứng dậy rồi lao tới chỗ Kiều Linh Nhi đang đứng, hai người lại lao vào đánh nhau một trận. Kiều Linh Nhi lại thua, bị nàng nhốt vào trong lao ngục.
...
Sáng sớm hôm sau, Bạch Liên Hoa đang ăn bữa sáng thì lại thấy Kiều Linh Nhi từ đâu xuất hiện, hắn ta lướt tới rồi nằm bò ra bàn trước mặt Bạch Liên Hoa.
Bạch Liên Hoa nhíu mày, tên này lại chuồn ra rồi.
Kiều Linh Nhi mỉm cười: "Ta nghe có tin đồn nói ta thích ngươi đấy.”
Hai mắt Bạch Liên Hoa lóe ra ánh đao: "Ai nói?"
Kiều Linh Nhi mỉm cười: "Ta định sẽ làm sáng tỏ chuyện này, vì đó không phải là tin đồn.”
Bạch Liên Hoa trợn mắt nhìn Kiều Linh Nhi, kẻ này không biết xấu hổ là gì sao?
Sơn phỉ đứng gần đó chỉ dám len lén quan sát Kiều Linh Nhi và Bạch Liên Hoa, có người thì dùng ánh mắt tràn ngập kính nể để nhìn Kiều Linh Nhi, lại có người dùng ánh mắt tràn ngập ghen tị, Bạch Liên Hoa là một đóa hoa xinh đẹp trên Phượng Đầu Sơn, thế mà một kẻ ngoại lai lại dám vươn tay hái nó.
Khi Kiều Linh Nhi học nghệ với Bạch Cẩm thì thuật tán gái là môn học mà hắn có thành tích xuất sắc nhất, những môn võ nghệ khác như phù trận, độn pháp đều là môn phụ để phục vụ lúc tán gái thôi.
Dưới những đòn tấn công không biết xấu hổ của Kiều Linh Nhi, Bạch Liên Hoa từ bài xích dần dần chuyển hóa thành bình tĩnh tiếp nhận.
Đúng lúc này, có Ma tộc dưới trướng Vô Thiên tìm tới, Vô Thiên đã buông tha Linh Sơn nhưng tuyệt chưa từ bỏ việc đuổi giết Như Lai. Trong một đêm, Phượng Đầu Sơn từ một ngọn núi nguy nga hóa thành đất bằng.