Kiều Linh Nhi được Kim Liên che chở nên có thể chạy trốn, nhưng Bạch Liên Hoa lại rơi vào trong tay Ma tộc, bị Doanh Yêu thu làm đệ tử.
Câu chuyện của mười mấy năm sau chính là câu chuyện yêu hận tình thù của Kiều Linh Nhi và Bạch Liên Hoa, hai người yêu nhau, giết nhau, sau đó lại dây dưa không rõ ràng với Bích Du, câu chuyện từ đó chuyển thành Bạch Liên Hoa và Bích Du ngươi tranh ta đoạt. Cuối cùng, nhờ thủ đoạn cao siêu của Kiều Linh Nhi mà Bạch Liên Hoa đồng ý bỏ ác theo thiện, khiến Bích Du cam tâm cống hiến, cuối cùng thành công một chân đạp hai con thuyền, hai tay ôm hai mỹ nhân.
...
Trên một con phố phủ đầy ánh trăng đêm, Kiều Linh Nhi một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Liên Hoa, một tay kéo tay Bích Du, ba người đang dạo bước trên đường phố yên tĩnh thì nghe được tiếng đánh nhau “ầm, ầm” từ xa truyền lại.
Kiều Linh Nhi nhìn qua bên trái, Bạch Liên Hoa anh khí mười phần.
Lại nhìn sang bên phải, Bích Du ôn nhu săn sóc.
Cảm khái: "Cuộc đời này có thể được hai vị phu nhân làm bạn, thật sự là phúc của Kiều Linh Nhi ta.”
Bích Du cười duyên: "Kiếp này có thể quen biết Kiều lang, mới là phúc phận của tỷ muội chúng ta.”
Bạch Liên Hoa cười gật đầu: "Tỷ tỷ nói không sai, nếu không có Kiều lang thì ta còn ở trên núi làm một tên thổ phỉ! Chính Kiều lang đã cứu ta.” Ánh mắt nàng khi nhìn về phía Kiều Linh Nhi nồng đậm tình ý.
Kiều Linh Nhi siết chặt tay hai người, cảm khái: "Tình cảnh này khiến ta muốn ngâm một bài thơ.”
Bạch Liên Hoa và Bích Du đồng loạt nhìn về phía Kiều Linh Nhi bằng ánh mắt mong chờ.
Kiều Linh Nhi hắng giọng một cái rồi mới đọc: "Ai, nắm lấy tay ta, ôm ấp lấy nửa đời điên cuồng.
Ai, hôn đôi mắt ta, che cho ta nửa đời lưu lạc;
Ai, vuốt ve mặt ta, an ủi ta nửa đời bi thương;
Ai, ôm ấp tim ta, khiến nửa đời sương gió được hòa tan
...
Ta, nắm lấy bàn tay ngọc của nàng, cũng ôm trọn cuộc đời này của người;
Ta, vuốt ve gáy thon của người, nguyện cả đời cản gió hứng mưa cho nàng
Ta nguyện, tết tóc thề nguyền, tết chặt tơ tình cả đời của chúng ta.
Ta nguyện, nắm chặt tay nàng, cùng đi hết một đời tình duyên.”
Bạch Liên Hoa và Bích Du đều ngước lên, sùng bái nhìn Kiều Linh Nhi.
Bích Du xúc động: "Ta nguyện nắm chặt tay chàng, cho đến khi chân này không còn bước được nữa.”
Bạch Liên Hoa cũng: "Ta nguyện nắm chặt tay chàng, cùng chàng đối mặt đao kiếm của thần ma thiên hạ.”
Hai mắt Kiều Linh Nhi đột nhiên sáng rỡ: “Phía trước có một khách điếm, chúng ta dừng chân nghỉ tại đó đã!”
Bích Du cùng Bạch Liên Hoa trợn mắt, bầu không khí tốt đẹp đã bị ngươi phá hủy sạch rồi.
Ba người đi vào khách điếm.
Tên tiểu nhị lập tức bước ra nghênh đón, vẻ mặt tươi cười: Ba vị khách quan muốn dùng bữa hay nghỉ lại ạ?
Kiều Linh Nhi cười: "Ta muốn nghỉ lại, cho ba gian phòng tốt nhất.”
Cửa hàng tiểu nhị lập tức kêu lên: "Có ngay! Cho ba gian phòng tốt nhất!"
Kiều Linh Nhi giả ho mấy tiếng rồi dặn hắn: "Ngươi cứ lên kiểm tra xem có đủ ba gian phòng tốt hay không đã, yên tâm, ta không thiếu tiền!"
Tên tiểu nhị sững người, thật chẳng hiểu khách quan nói vậy là có ý gì, còn có bao nhiêu lên phòng ta rõ chứ, sao còn phải kiểm tra nữa? Ta nghi ngờ ngươi đang không tin tưởng trình độ phục vụ của ta, hắn do dự một hồi, sau đó lắp bắp: “Ta nhớ là có mà.”
Chưởng quầy đứng sau quầy không chịu nổi nữa, hắn vội xông ra, đẩy tên tiểu nhị tránh ra rồi quát lên, có vẻ giận lắm: "Đi! đi! Ngươi thì biết gì, đi quét dọn vệ sinh đi.”
"Xong ngay!” Tiểu nhị lập tức chạy đi quét dọn vệ sinh.
Chưởng quầy trưng ra khuôn mặt tươi như hoa: "Công tử thành tâm muốn nghỉ lại chỗ này chứ?"
Kiều Linh Nhi gật đầu: "Đương nhiên, yên tâm, không thiếu tiền.”
Chưởng quầy lập tức lắc đầu, cười: "Thành tâm là tốt rồi.
Thật là xấu hổ, chỗ ta chỉ có một gian phòng tốt.”
Bạch Liên Hoa lập tức bất mãn: "Ban nãy tiểu nhị còn nói là có, sao giờ ngươi lại nói không có.”
"Cô nương, tên tiểu nhị kia mới tới làm nên chắc là hắn nhớ nhầm rồi, phòng tốt ở chỗ ta chỉ có một gian duy nhất.”
Bích Du nhỏ nhẹ: "Vậy lấy loại phòng kém hơn một chút cũng không sao.”
Chưởng quầy cười: "Thật là xấu hổ, phòng cho khách chỉ có một gian.”
"Này!”
Kiều Linh Nhi chần chờ nhìn về phía Bích Du: "Bích Du tỷ tỷ, nếu không chúng ta chen chúc tạm một hôm vậy! Hiện tại trời cũng đã tối, nếu đi tìm khách điếm khác thì không tiện.” Hắn nói xong liền vỗ ngực hứa hẹn: “Ngươi yên tâm, ta đảm bảo bản thân sẽ không làm việc gì đi quá giới hạn.”
Chưởng quỹ vội vàng: “Ba vị khách quý, tất cả khách điếm trong thành đều đầy người rồi.”
Bích Du có vẻ vẫn còn do dự nhưng khi nàng nhìn ánh mắt chờ mong của Kiều Linh Nhi liền đỏ mặt, cuối cùng vẫn chịu gật đầu.
Kiều Linh Nhi liền nhìn sang Bạch Liên Hoa.
Bạch Liên Hoa cũng gật đầu.
Kiều Linh Nhi vui vẻ lớn tiếng: "Chưởng quầy, lấy cho ta căn phòng tốt nhất, rượu ngon thức ăn ngon có gì cứ bưng lên hết cho ta.”
Chưởng quầy mừng rỡ: "Có ngay thưa khách quan! Phòng tốt nhất một ngày năm trăm tiền, rượu và thức ăn thì tính riêng, không biết các vị khách quý muốn ở mấy ngày?"
Kiều Linh Nhi tiến lên hai bước, lấy ra một cái túi tiền đưa cho chưởng quầy: "Vừa vặn năm trăm đồng, ở trước một đêm, tiền cơm đợi đi rồi ta thanh toán.”
"Vâng thưa khách quan!” Chưởng quầy vui vẻ đáp lời, sau đó ông ta lớn tiếng gọi: "Tiểu Bạch, dẫn ba vị khách đây lên phòng chữ Thiên.”
Tên tiểu nhị vừa rồi lập tức chạy tới, hắn cung kính đưa tay ra mời: "Khách quan, xin hãy theo ta lên lầu.”
Ba người Kiều Linh Nhi đi theo tiểu nhị lên lầu.
Chương 1357: Bổn Đế đăng cơ
Một lát sau, tiểu nhị lao xuống lầu, hắn ta chạy đến bên cạnh chưởng quầy thắc mắc: Cữu cữu, ta không hiểu tại sao chúng ta còn rất nhiều phòng nhưng lại chỉ nói là còn một phòng?”
Chưởng quỹ bình tĩnh: "Làm ăn phải học cách quan sát sắc mặt, vị khách kia dẫn theo nữ nhân, trong lời nói còn ẩn ý chỉ cần một gian phòng, vậy thì chúng ta cần làm theo ý khách, nói chỉ có một gian phòng để hùa theo ý những kẻ mưu đồ bất chính với nữ tử.”
Cửa hàng tiểu nhị kinh hãi kêu lên: "Chưởng quầy, chúng ta làm thế chẳng phải là đưa hai nữ tử vào hang sói sao?"
“Chậc! Bản thân các nàng cũng không có phản đối, ngươi tình ta nguyện chuyện, đâu cần chúng ta quan tâm?”
“Nhưng đáng lẽ chúng ta có thể lấy tiền từ ba gian phòng, nay chỉ dùng một gian thì chúng ta kiếm ít hơn rồi còn gì?”
Chưởng quầy liếc hắn một cái: "Ai nói chúng ta kiếm được ít tiền hơn?"
Hắn lấy túi tiền Kiều Linh Nhi vừa trả ra rồi đưa cho tiểu nhị: "Ngươi thử đếm xem nơi này có bao nhiêu tiền.”
Tiểu nhị đổ hết đồ trong túi ra bàn, trước mặt hắn lập tức xuất hiện một núi tiền, cả đống đó đều là những đồng tiền giá trị một trăm màu vàng nhạt.
Tiểu nhị đếm một hồi, hắn ngẩng phắt đầu lên, khiếp sợ đến nỗi trợn mắt: "Cữu cữu, nơi này ước chừng có một ngàn năm trăm đồng.”
Chưởng quỹ gật đầu cười ha hả: "Hiện tại thì hiểu rồi chứ? Chúng ta giúp người ta thì người ta cũng sẽ giúp chúng ta.
Tiền vẫn là tiền của ba gian, nhưng chỉ cần mở một gian, tiết kiệm được hai phòng, cớ gì ta lại không làm?"
Trên nóc nhà đối diện khách điếm.
Bạch Cẩm ngồi trên mái hiên cười hết sức vui vẻ: "Đa Bảo sư huynh, ngươi phải đa tạ ta đấy nhé! Nếu không được ta dạy dỗ thì kẻ khờ khạo như ngươi còn lâu mới kiếm được hai vị phu nhân như hoa như ngọc thế kia." Hắn nói xong liền giơ Tam Giới Thương Thành lên chụp mấy kiểu ảnh làm bằng chứng.
Ting! Tiếng chuông reo.
Bạch Cẩm: "Tiểu Kim, kết nối video!”
Một màn hình lớn trải rộng ra trước mặt hắn, người trong hình chính là Khuê Cương Pháp Tổ, hắn đang ngồi trên bảo tọa Thiên Đế, sau lưng là vầng hào quang tỏa sáng vô tận thần văn, trông hết sức thần thánh.
Khuê Cương Pháp Tổ cười ha ha: "Thiếu Tổ, ngươi đang ở đâu? Mấy ngày nay không gặp rồi, ta nhớ ngươi muốn chết đi được.”
Bạch Cẩm cười ha hả: "Ta cũng nhớ mong Pháp Tổ vô cùng, chỉ mong có thể lập tức bay đến Thiên Đình để uống rượu bàn chuyện với Pháp Tổ mà thôi.
Nhưng phải lấy đại sự làm trọng, giờ ta đang ở phàm gian tìm kiếm linh đồng chuyển thế của Phật Tổ, ngày nào chưa tìm được hắn thì ngày đó ta còn bất an!
Khuê Cương Pháp Tổ làm vẻ mặt khiếp sợ hết sức khoa trương: “Sao cơ? Thiếu Tổ còn chưa tìm được linh đồng chuyển thế của Phật Tổ ư?
Phải rồi, ta nghe nói chư Phật trong Linh Sơn đã thoát ly hiểm nghèo, thậm chí còn lập Tân Phật Giáo ta, ngài có nghĩ linh đồng chuyển thế đã được chư Phật ở Linh Sơn đón về hay không?"
Bạch Cẩm quả quyết lắc đầu: "Tuyệt đối không có khả năng đó! Ta khẳng định linh đồng chuyển thế còn đang ở hạ giới.”
"Chao ôi!” Khuê Cương Pháp Tổ thở dài một hơi thật sâu.
“Vì sao Pháp Tổ lại thở dài?”
Khuê Cương Pháp Tổ lo lắng: "Ta đang lo lắng cho Thiếu Tổ! Một là vì Thiếu Tổ vẫn chưa tìm được linh đồng chuyển thế của Phật Tổ, hai là do Phật Giáo đã lật mình, khôi phục Linh Sơn, như vậy chẳng phải Thiếu Tổ vẫn chưa có chiến tích gì sao!
Nếu bị Ma Tổ biết, tình thế sẽ bất lợi cho Thiếu Tổ!”
Sắc mặt Bạch Cẩm cứng đờ, vội vàng hỏi: "Pháp Tổ, vậy ta nên làm sao bây giờ?"
Khuê Cương Pháp Tổ nghiêm túc nghĩ một hồi rồi bật cười: "Thiếu Tổ, hiện tại chỉ còn cách tìm một con dê thế mạng thôi."
Bạch Cẩm vui mừng: "Pháp Tổ lại có cùng suy nghĩ với ta! Ta đang định đổ mọi trách nhiệm lên đầu Vô Thiên Phật Tổ.”
Khuê Cương Pháp Tổ sửng sốt trong một tích tắc rồi bỗng phá lên cười: "Thiếu Tổ, như vậy không ổn lắm đâu nhỉ!" Trong lòng thì lại mắng thầm đối phương là kẻ đê tiện vô sỉ! Rõ ràng là Vô Thiên làm việc theo mệnh lệnh của ngươi, thế mà nay ngươi lại muốn lôi hắn ra chết thay cho mình, nghĩ nghĩ cũng cảm thấy bi a thay cho Vô Thiên, chắc hắn ta không biết bản thân đã bị Bạch Cẩm lừa cho một vố to rồi nhỉ! Nếu xét về ai vô sỉ hơn ai, chỉ e Ma tộc cũng kém Câu Trần Đại Đế.
Bạch Cẩm cười: "Có gì mà không ổn, dù sao Phật Giáo Linh Sơn vốn là do hắn phụ trách kia mà.
À phải, đối với chuyện của chư thần Thiên Đình đã tiến hành đến đâu rồi, Pháp Tổ?"
"Mọi thứ đang diễn ra theo kế hoạch và hết sức suôn sẻ.”
"Ôi!” Bạch Cẩm thở dài: "Vậy thì tốt quá rồi.” Rồi hắn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Ta thật lòng vui thay đạo hữu!"
Thế sao ta chẳng thấy mặt ngươi liên quan gì đến chữ hạnh phúc mà trông rõ là thất vọng thế! Tên vô sỉ này, chẳng lẽ hắn định lôi cả ta ra làm vật chết thay cho hắn? Rất có thể!
Khuê Cương Pháp Tổ cười mỉa: "Thiếu Tổ, ngoại trừ trốn tránh trách nhiệm thì ngài vẫn nên làm ra được công trạng gì mới được.
Vừa hay ta đang có một chuyện thế này, nếu làm tốt thì ta xin đảm bảo đó sẽ là một công lao không nhỏ, nếu đã có thành tích rồi, chắc Ma Tổ cũng không đến mức trách cứ Thiếu Tổ quá nặng đâu.”
"Ồ! Không biết là chuyện gì?" Bạch Cẩm tò mò hỏi một câu.
“Nếu Thiếu Tổ có thể mời các thế lực lớn của tam giới đến tham gia đại điển đăng cơ của bổn Đế thì đó sẽ là một công lao không nhỏ đối với Ma Giới đâu.”
Bổn Đế đăng cơ, Thiếu Tổ của Ma Giới đích thân phát đi thiệp mời, ai cao ai thấp thì chỉ cần liếc mắt một cái là rõ, cũng coi như là nể mặt vạn tộc tam giới lắm rồi.
Chương 1358: Câu được giao long ta làm một bát canh
Bạch Cẩm như vừa tỉnh ra, lập tức cảm kích liên hồi: "Đa tạ bệ hạ đã gợi ý, bệ hạ yên tâm, ta sẽ đưa tất cả thiệp mời đến tay người cần.”
Khuê Cương Pháp Tổ cười ha hả: "Vậy thì đa tạ Thiếu Tổ, mời Thiếu Tổ nhận lấy.”
Trước mặt Bạch Cẩm hiện lên một trận pháp, trận pháp chầm chậm xoay tròn, thiên địa linh khí hội tụ vào đó. Truyền tống trận chính thức khởi động, một đống thiệp mời màu vàng nhạt thật dày chậm rãi bay lên từ trong truyền tống trận pháp.
Khuê Cương Pháp Tổ cười: "Chuyện phát thiệp mời đành nhờ cả vào Thiếu Tổ.”
Bạch Cẩm vội vàng: "Pháp Tổ cần gì phải khách khí như vậy, đáng lẽ ra phải để ta đa tạ Pháp Tổ đã cho ta cơ hội này mới phải, nếu không ta còn không biết nên ăn nói sao với nghĩa phụ đâu!
"Ha ha!” Khuê Cương Pháp Tổ cười to, ta đang muốn ngươi không ngẩng mặt lên nổi với Ma Tổ đó, ngươi rớt đài thì ta mới ngoi lên nổi chứ.
"Vậy thì xin nhờ cậy Thiếu Tổ, ba ngày sau, trẫm sẽ ở Thiên Đình chờ Thiếu Tổ đại giá quang lâm.”
Màn hình video thu nhỏ lại rồi biến mất.
Bạch Cẩm nhìn tấm thiệp mời bằng gấm trong tay mà cười không ngừng nổi: "Rốt cục cũng đến thời khắc này.”
Còn có ba ngày, ba ngày trên thiên giới chính là ba năm dưới mặt đất, ba ngày sau là thời điểm quyết định của trận chiến, nhưng khí vận nghịch chuyển còn cần ba ngày, cho nên Thiên Đình phải đấu với Ma tộc ít nhất thêm ba ngày nữa, kéo dài đến lúc số trời nghịch chuyển.
Bạch Cẩm nhìn thoáng qua gian phòng của Kiều Linh Nhi, ba bóng đen in trên song cửa bằng giấy càng ngày càng gần.
Bạch Cẩm biến mất trên nóc nhà, một khắc sau đã thấy hắn xuất hiện trong Đông Hải Long Cung. Hắn bước vào cung điện của mình rồi tìm một chỗ ngồi xuống, tiện tay cầm lấy một tấm thiệp để xem.
"Tiểu Kim, kết nối video với Hạo Thiên Thượng Đế.”
"Vâng! Bệ hạ có lệnh, kiếm của ta xin theo!"
Một thanh thần kiếm đột nhiên từ hư không đáp xuống rồi lơ lửng trước mặt Bạch Cẩm, thần kiếm xoay tròn với tốc độ cực nhanh phát ra những tiếng “vù vù” rồi hình thành một màn hình video.
Hạo Thiên Thượng Đế ngồi xếp bằng hư không, quanh thân hắn có chín con rồng vờn quanh, thụy khí ngập tràn, thần thánh vô cùng.
Bạch Cẩm thầm khen trong lòng, có lẽ Hạo Thiên sư thúc là tồn tại gần Thánh Nhân nhất tam giới rồi!
Giọng nói âm vang của Hạo Thiên Thượng Đế cắt ngang suy nghĩ của hắn: "Bạch Cẩm, đại điển đăng cơ của Khuê Cương đã chuẩn bị xong chưa?"
Bạch Cẩm gật đầu: "Sư thúc đúng là mắt sáng như đuốc, nhìn rộng đến ngàn năm.”
“Cuối cùng thì ngày đó cũng đến, khi nào?
"Ba ngày sau, Khuê vừa bảo ta đi phát thiệp mời.”
Hạo Thiên Thượng Đế gật gật đầu: "Không chênh lệch với dự liệu của ta quá nhiều, đưa thiệp mời cho ta đi! Ta sẽ tự mình đưa xuống.”
Bạch Cẩm lộ ra tươi cười: "Vậy ta truyền qua cho sư thúc ngay.”
Một trận pháp truyền tống hiện lên, nó hạ xuống thấp rồi hút sạch hết chỗ thiệp mời gần Bạch Cẩm.
Ma Giới xâm lấn tam giới đã gần ba mươi năm, cả tam giới hồng hoang đều tràn ngập không khí khẩn trương, mưa gió sắp tới.
Ba người Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh từ trong Địa Phủ lao ra. Cả ba đứng lơ lửng trên bầu trời.
Tôn Ngộ Không gãi gãi đầu, lẩm bẩm: "Không biết viên Xá Lợi Tử cuối cùng ở đâu?"
Trư Bát Giới đứng bên cạnh lên tiếng: “Hầu ca, ngươi có từng nghĩ tới lời Đế Quân từng nói không? Có lẽ chỉ có mười sáu viên Xá Lợi Tử thôi, viên số mười bảy chẳng qua chỉ là lời đồn của thiên hạ!”
“Sư phụ của lão Tôn đã nói là có có mười bảy viên Xá Lợi Tử rồi, còn phải dùng nó để đánh vào trong cơ thể linh đồng chuyển thế của Như Lai nữa, sao giờ lại không tìm thấy được?”
Trư Bát Giới thật thà: "Hầu ca, hay là sư phụ của ngươi tuổi cao sức yếu... nhớ nhầm rồi!"
Sa Ngộ Tịnh cũng gật đầu: "Hầu ca, ta cảm thấy nhị sư huynh nói rất đúng.”
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Ba tiếng vang chấn động tam giới, tất cả sinh linh nghe được tiếng vang ấy đều cảm thấy linh hồn rung lắc, trong đầu hiện lên một tòa tiên cung nguy nga tráng lệ.
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu, hoảng hốt: "Đó là tiếng trống tập hợp chư thần, đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Cửu Trọng Quan không giữ nổi nữa?"
Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trư Bát Giới nói nhỏ: "Đại sư huynh, thời gian sắp tới, có lẽ Ma Giới và Thiên Đình sắp tiến vào quyết chiến rồi.”
"Đáng ghét!” Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên một tiếng, do dự một hồi rồi quả quyết: "Mặc kệ, chúng ta cứ dùng mười sáu viên Xá Lợi Tử này chuyển vào trong cơ thể linh đồng chuyển thế đã, có thể biến thành Phật Tổ hay không thì phải xem tạo hóa của bọn hắn. Xong rồi chúng ta sẽ tới giúp Cửu Trọng Quan.”
Trư Bát Giới nhắc nhở: "Hầu ca, ngươi quên lời Đế Quân nói rồi sao?
Giờ chúng ta chỉ tìm được mười sáu viên Xá Lợi Tử có nghĩa Đế Quân đã nói đúng, tác dụng của Xá Lợi Tử không phải là để đánh thức Phật Tổ Như Lai, càng không thể đánh vào trong cơ thể linh đồng chuyển thế.
Chuyện chúng ta cần làm ngay bây giờ là đi tìm Đế Quân, sau đó thỉnh giáo ngài ấy xem nên dùng Xá Lợi Tử như thế nào.”
Sa Ngộ Tịnh liên tục gật đầu: "Đại sư huynh, nhị sư huynh nói rất đúng."
“Các ngươi có biết Đế Quân ở nơi nào không?”
Trư Bát Giới bướng lên: "Nhìn không gian của Đế Quân là biết.”
Trư Bát Giới đưa tay vào ngực áo rồi lấy ra Tam Giới Thương Thành của mình, hắn tìm thấy tên Câu Trần Đại Đế trong danh sách bạn tốt, tiếp theo là tiến vào không gian cá nhân của Đại Đế.
Bài đăng gần nhất là cảnh chụp bãi biển với dòng chữ: Nhàn rỗi, ta chèo thuyền chốn Đông Hải, câu được giao long ta làm một bát canh.
Phía dưới có một hàng like rất dài, trong đó còn có những cái tên tương đối quen thuộc như Hạo Thiên Thượng Đế, Di Lặc Phật Tổ, Trấn Nguyên Đại Tiên...
Tôn Ngộ Không và Sa Ngộ Tịnh cũng duỗi dài cổ nhìn phần bày tỏ cảm xúc.