Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 322



La Hầu Ma Tổ sửng sốt, lập tức giận dữ quát: "Tiểu tử tóc trắng kia, ngươi đang gây khó dễ cho bản tọa đấy à? Cường giả Chuẩn Thánh có thể dùng được trong Ma tộc chỉ có Vô Thiên và Khuê Cương."

Thái Thượng Lão Quân tươi cười nói: "Ai dám gây khó dễ cho Ma Tổ? cảnh giới Đại La không cần thiết phải đi tranh đoạt, sẽ chỉ thêm thương vong thôi.

Cảnh giới chí cường đã cận kề Thánh Nhân, một khi ra tay toàn lực có thể đánh nát Tinh Vực, gây tổn thất lớn cho tam giới.

Vì vậy ta mới đưa ra phạm vi trên Đại La, dưới chí cường.

Các vị đạo hữu, ai tán thành đề xuất của ta thì giơ tay!"

Xoạt xoạt xoạt! Ngoại trừ Ma Tổ ra, các Thánh Nhân khác đều giơ tay, cười tủm tỉm nhìn La Hầu Ma Tổ.

La Hầu Ma Tổ nhìn mọi người, nổi giận đùng đùng: "Một lũ tiểu tử, các ngươi chờ đó cho bản tọa!" Thân ảnh lập tức biến mất trong nháy mắt.

Trong Tinh Vực ở Hạ Giới, Hạo Thiên Thượng Đế hỏi: "Bạch Cẩm, ngươi mời ai đến xác định quyền sở hữu Hỗn Độn Chung?"

Bạch Cẩm lập tức chắp tay, cúi đầu trả lời: "Mời chư thánh đến!"

Hư không bỗng vặn vẹo, hư ảnh từng vị Thánh Nhân hiện ra, ngồi xếp bằng giữa hư không, chợt sáng chợt tối, vĩ đại, chính trực, hư vô.

Tất cả đại năng hồng hoang đều sững sờ, sau đó than khổ. Thánh Nhân đến thì làm gì còn khả năng chúng ta đắc thủ? Bọn hắn đồng loạt chắp tay hô: "Cung nghênh Thánh Nhân đến!"

Huyền Đô đại pháp sư bay xuống, giơ phất trần lên rồi nói: "Hỗn Độn Chung hiện thế, bảo vật Tiên Thiên, người có duyên sẽ giành được."

Chư thánh đã bàn bạc và quyết định, bất cứ tu sĩ hồng hoang nào trên Đại La, dưới chí cường đều có thể tiến vào Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận tìm kiếm cơ duyên."

Hạo Thiên Thượng Đế nhíu mày hỏi: "Tại sao lại là dưới chí cường?"

Huyền Đô đại pháp sư khẽ mỉm cười trả lời: "Bệ hạ, chí cường giao chiến sẽ đánh nát Tinh Vực, hồng hoang bị tổn thất."

Bạch Cẩm cười ha ha: "Như vậy cũng công bằng. Đại đội chấp pháp, đi theo ta!" Hắn hóa thành thần quang bay vào một Tinh Tuyền, đám Triệu Công Minh theo sát phía sau, nháy mắt đã biến mất ở trong đó.

Tử Vi Đại Đế vội vàng nói: "Bệ hạ, chúng ta cũng đi."

Hạo Thiên Thượng Đế trầm giọng nói: "Làm hết sức, nếu chúng ta không chiếm được thì cũng đừng để Phật Giáo lấy được. Có thể giúp Câu Trần Đại Đế."

Tử Vi Đại Đế và Chân Vũ Đại Đế đều gật đầu, Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế và Nam Cực Trường Sinh Đại Đế thì lại tỏ vẻ tỉnh bơ. Bốn vị Đế Quân hóa thành bốn đạo thần quang phóng lên trời.

Các đại năng Chuẩn Thánh khác cũng giật mình, vội vàng hóa thành từng đạo thần quang xông vào Tinh Vực. Trên tinh đồ dâng lên từng đợt sóng.

Cuối cùng, bên ngoài Tinh Vực chỉ còn lại mấy chí cường giả là Tứ Tượng Thánh Thú, Như Lai Phật Tổ, Hạo Thiên Thượng Đế, Minh Hà giáo chủ, Trấn Nguyên Đại Tiên, Côn Bằng Yêu Sư.

Côn Bằng Yêu Sư nhìn Trấn Nguyên Đại Tiên, nở nụ cười quái dị: "Trấn Nguyên Tử, ngoại trừ ngươi ra, Ngũ Trang Quán còn Chuẩn Thánh sao? Xem ra Đông Hoàng Chung đã định trước là vô duyên với ngươi."

Trấn Nguyên Đại Tiên chìa tay, một cây phất trần xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn lạnh lùng lên tiếng: "Côn Bằng, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn khiến người ta chán ghét như vậy. Có dám vào Hỗn Độn giao lưu với ta một phen không?"

"Sợ ngươi chắc?"

Hai người khắc khẩu, đối mặt nhìn nhau, sát khí sắc bén ập đến. Ở nơi ánh mắt giao nhau, thời không không ngừng vặn vẹo, thân ảnh biến mất trong nháy mắt.

Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả: "Như Lai, nghe nói ngươi chuyển thế trọng tu, không biết đã tu thần thông gì? Chúng ta cũng vào Hỗn Độn giao lưu một phen nhé?" Chẳng giấu gì ngươi, ta muốn đánh nhau đó, mau triển thôi!

Như Lai chắp hai tay trước ngực niệm: "Tu hành tức là tu tâm, tâm thanh tịnh, niệm bồ đề thì sẽ được siêu thoát.

Bệ hạ, nên buông đao kiếm, không cố chấp, không tranh đấu thì đại đạo có hi vọng." Ha ha, muốn đánh ta à, bần tăng sẽ không đáp ứng, ngươi có thể làm gì ta?

...

Trong không gian hư vô, Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Bình Tâm, Nữ Oa, các Thánh Nhân chốn tam giới hội tụ. Còn Ma Tổ La Hầu thì bị bọn hắn bài trừ. Không cho chí cường tham gia tranh đoạt vì đề phòng Vô Thiên Ma vương và Khuê Cương Ma Vương. Cho dù Hỗn Độn Chung bị đối thủ đoạt mất cũng không thể rơi vào Ma Giới.

Chuẩn Đề Phật Tổ cười ha ha: "Lại có thêm một số người trẻ tuổi, tam giới ngày càng cường đại!

Các ngươi đoán xem Hỗn Độn Chung này sẽ rơi vào tay ai?"

Thái Thượng khẽ mỉm cười: "Không biết. Những người tiến vào đều là bậc anh hào của hồng hoang, đều có đại khí vận tập trung trên người, ai cũng có thể!"

Thông Thiên giáo chủ đắc ý nói: "Muốn nói tới đại khí vận thì trong các ngươi, ai có thể so với đệ tử Bạch Cẩm của ta, có đại công đức gia thân, Thiên Đạo phù hộ. Bạch Cẩm vào đó, Hỗn Độn Chung sẽ hí hửng chạy đến nhận chủ."

Tiếp Dẫn Phật Tổ lắc đầu phản bác: "Ngươi nói sai rồi. Di Lặc và Nhiên Đăng cũng là người có đại khí vận. Nhiên Đăng còn là Tiên Thiên Ma Thần.

Theo ta thấy thì Hỗn Độn Chung này có duyên với Nhiên Đăng Phật Tổ. Treo chuông trước quan tài, rất hợp!"

Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh lùng hừ mũi: "Nhiên Đăng tâm thuật bất chính, há có thể được Hỗn Độn Chung công nhận?"

Chuẩn Đề mỉm cười cất lời: "Nguyên Thủy đạo hữu cho rằng ai xứng có được?"

"Quảng Thành Tử là Nhân Hoàng Chi Sư, trên người có đại công đức và đại khí vận, có thể làm chủ nhân của Hỗn Độn Chung."

Thông Thiên chẳng nể nang gì: "Quảng Thành Tử có nhằm nhò gì? Bạch Cẩm nhà ta còn là Thiên Hoàng Chi Sư đó!"

Nguyên Thủy nhíu mày, bực bội trừng Thông Thiên. Hiện giờ là lúc nhất trí đối ngoại, ngươi có biết thế nào là chú ý đại cục không?

Có đệ đệ ngu ngốc như vậy, ta khổ biết bao! Không nói trước cho hắn biết chuyện Hỗn Độn Chung xuất thế là quyết định đúng đắn, hắn chỉ làm hỏng việc thôi.

Chương 1403: Đây là cách hữu hiệu nhất

Nữ Oa nương nương cười khẽ: "Tranh cãi cũng chẳng có kết quả gì, chi bằng các ngươi đánh một trận, ai thắng thì chúng ta nghe người đó nói?"

Ánh mắt Bình Tâm nương nương cũng sáng ngời, nàng vỗ tay tán thành: "Ý này hay! Tam Thanh đấu với Nhị Thánh, chỉ nghĩ thôi cũng đã khiến người ta chờ mong"

Hai vị nương nương tỏ vẻ chỉ ngại thiên hạ không loạn, cười tủm tỉm nhìn chư vị Thánh Nhân. Đánh đi, mau đánh đi! Các ngươi đánh nhau, chúng ta mới tiện trộm nhà.

Chuẩn Đề Thánh Nhân khẽ mỉm cười lên tiếng: "Hai vị nương nương nói đùa, chúng ta đều là đạo hữu, là người một nhà tương thân tương ái, sao lại ra tay đánh nhau?"

Thái Thượng Thánh Nhân cũng lắc đầu: "Già rồi, không đánh nổi nữa. Chúng ta vẫn nên xem người trẻ tuổi phấn đấu thì hơn!"

"Thôi đi!" Nữ Oa nương nương hừ mũi.

Chư vị Thánh Nhân cùng nhìn bên dưới.

...

Bạch Cẩm dẫn theo đại đội chấp pháp, xuyên qua Tinh Tuyền mênh mông, thoáng cái đã tiến vào trong một vùng tinh không, đáp lên một khối lưu tinh bay vùn vụt.

Vũ Dực Tiên tươi cười nói: "Ha ha, Hỗn Độn Chung này chắc chắn là của sư huynh."

Bạch Cẩm kinh ngạc hỏi: "Ngươi phát hiện ra Hỗn Độn Chung rồi hả?"

Vũ Dực Tiên cười khanh khách: "Vẫn chưa. Các ngươi không phát hiện ra à? Thánh Nhân cũng đang trợ giúp sư huynh đó. Chí cường không ra tay thì còn ai là đối thủ của sư huynh chứ?"

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Vũ Dực Tiên, đừng khinh thường anh hào trong thiên hạ.

Nhiên Đăng là Tiên Thiên Ma Thần, từng là thượng khách trong Tử Tiêu Cung. Tuy lâu lắm rồi hắn không ra tay, nhưng tuyệt đối không được xem thường hắn.

Bạch Trạch là Tiên Thiên Thần Thú, đứng đầu Thập Nhị Yêu Thánh của Yêu Đình thượng cổ.

Chúc Long là trưởng lão của Long tộc thượng cổ, Nhị Thi Chuẩn Thánh còn tồn tại trong Long tộc.

Hình Thiên là Đại Vu của Vu tộc thượng cổ, từng chém Thiên Đế ở thiên môn.

Trong những người này có ai dễ đối phó chứ? Đấu với bất kỳ ai trong số bọn hắn, ta đều không dám chắc có thể đánh nhanh thắng nhanh, chứ đừng nói chi đến chuyện còn có các cường giả che giấu thực lực.

Lại càng khỏi nói tới những đại năng viễn cổ này, cho dù là các Nhất Thi Chuẩn Thánh cũng phải liều mạng, các ngươi khó mà trấn áp. Cảnh giới Chuẩn Thánh rất khó tiêu diệt."

Đám Triệu Công Minh gật đầu. Trong hai lượng kiếp sau cuộc chiến Vu Yêu chưa từng có cường giả Chuẩn Thánh vẫn lạc. Thứ nhất là bởi vì khi đến cảnh giới Chuẩn Thánh, nếu không rơi vào tuyệt cảnh thì Chuẩn Thánh sẽ không liều mạng. Thứ hai là do cảnh giới Chuẩn Thánh rất khó tiêu diệt, trừ khi có thể tiêu hủy đại đạo giác ngộ của Chuẩn Thánh, nếu không thì không thể giết chết Chuẩn Thánh.

Bạch Cẩm nặng nề nói: "Hiện tại đang tìm kiếm bảo vật. Nếu bị quấn lấy, chậm một khắc thì e là sẽ vuột mất Hỗn Độn Chung. Vì vậy, không chỉ xem thực lực mà còn phải xem cơ duyên.

Chúng ta càng mạnh thì càng thu hút sự chú ý của người khác. Cho dù Phật Giáo và Yêu tộc hợp tác, ta cũng chẳng thấy lạ."

Kim Bằng cười ha hả: "Nói tới hợp tác thì ai có thể vượt mặt sư huynh? Hảo hữu của sư huynh ở khắp hồng hoang, tiện tay là lôi kéo mấy người, bọn hắn không sánh bằng."

Bạch Cẩm khẽ lắc đầu: "Ta có một số bằng hữu, thường ngày có thể kéo bọn hắn đến giúp đỡ.

Nhưng bây giờ thì khác. Hiện tại đang tranh đoạt Tiên Thiên Chí Bảo Hỗn Độn Chung - căn cơ của một giáo, nền móng của một tộc. Ta muốn, bọn hắn cũng muốn. Đại đạo tranh phong, dù là phụ tử cũng chẳng nhường, phu thê cũng trở mặt, chứ đừng nói chi đến chút giao tình ấy.

Sau khi tranh đoạt Hỗn Độn Chung, mọi người vẫn là bạn. Nhưng hiện tại chúng ta là đối thủ, phải cố gắng hết sức, không để lại tiếc nuối."

Bạch Cẩm nhìn mọi người: "Các ngươi cũng vậy, ai có cơ hội thì hãy cố gắng tranh đoạt, đừng nhường nhịn."

Vũ Dực Tiên hoàn toàn không để tâm: "Hỗn Độn Chung không hợp với ta, cứ để lại cho sư huynh đi!"

Triệu Công Minh cười ha hả: "Nói không sai, có cơ hội thì nhất định phải dốc sức tranh đoạt. Sau khi lấy được lại đưa Hỗn Độn Chung cho sư huynh."

Vân Tiêu quan sát xung quanh, khẽ nhăn mày nói: "Trong Tinh Vực mênh mông vô tận, không biết Hỗn Độn Chung đang ở đâu?"

"Đông Hoàng Thái Nhất là Thái Dương Chi Thần, theo lý thì Hỗn Độn Chung ở trong mặt trời. Chư vị sư đệ sư muội có thể chia ra tìm kiếm Hỗn Độn Chung, đây cũng là cơ duyên của các ngươi."

Đám Triệu Công Minh đồng loạt chắp tay thi lễ đáp: "Vâng!", sau đó giậm chân, tản ra bốn phương tám hướng, biến mất trong tinh không.

Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong lưu tinh, cười ha hả nói: "Đi nào, chúng ta cũng đi tìm một phen." Lưu tinh lập tức phóng đi, tốc độ nhanh gấp mấy lần.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Bạch Cẩm đã xuyên qua hai mảnh tinh vân, cũng gặp hai ba cường giả tam giới khác, nhưng không hề nghe ngóng được bất kỳ tin tức gì về Hỗn Độn Chung.

Bạch Cẩm ngồi trên lưu tinh, đi tới một mảnh Tinh Vực hoang vắng. Hắn không nhịn được lẩm bẩm một mình: "Phải tìm đến bao giờ? Thôi kệ, ta không tìm nữa. Chỉ một tòa đại trận mà có thể làm khó ta? Hãy xem ta phá nó!"

Tay kết ấn quyết Vạn Tiên Trận. Trận văn phức tạp lấy Bạch Cẩm làm trung tâm, nhanh chóng mở rộng về bốn phương tám hướng. Hư không Tinh Vực xung quanh vặn vẹo liên hồi, từng trận kỳ hư huyễn tỏa ra tinh quang từ từ hiện ra.

Vạn Tiên Trận là vạn trận biến thành một trận, là thành tựu to lớn về trận pháp của Thông Thiên giáo chủ. Hiện tại Bạch Cẩm đang dùng Vạn Tiên Trận để va chạm, phá giải Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận. Nếu muốn tìm được Hỗn Độn Chung thì đây là cách hữu hiệu nhất.

Chương 1404: Chi bằng giao cho ta sử dụng

Một tấm trận kỳ hư huyễn tung bay trong tinh hải, dần dần càng lúc càng to, càng lúc càng rõ. So với tấm trận kỳ này, một cái tinh hệ vẫn còn nhỏ bé.

Ầm! Trận văn dần trở nên rõ nét rồi đột nhiên vỡ vụn, hình thành một dòng loạn lưu hư không khổng lồ, xông tới xoắn chết Bạch Cẩm. Nó vừa hung tàn vừa đáng sợ, nháy mắt đã có thể xoắn một Đại La thành bột phấn. Cho dù là Chuẩn Thánh bình thường cũng chỉ có thể chật vật chạy trốn.

Keng! Tiếng kiếm vang lên, một đạo kiếm quang thông thiên triệt địa, chém vào loạn lưu hư không, phân tách loạn lưu hư không thành hai nửa như rẽ nước biển, lấy Bạch Cẩm làm trung tâm mà tuôn trào sang hai bên.

Bạch Cẩm đứng trên vẫn thạch, bốn thanh Tiên Kiếm lơ lửng trước mặt, chính là Thanh Thiên Tứ Kiếm của hắn.

Bạch Cẩm đứng chắp hai tay sau lưng, nhíu mày nói: "Không đúng, trận pháp này rất bất thường. Đây không phải là trận pháp mà Đông Hoàng Thái Nhất có thể thiết lập."

Đông Hoàng Thái Nhất vẫn lạc trong Vu Yêu Lượng Kiếp, lúc đó tu vi của bọn hắn vẫn chưa phải là Chí Cường Chuẩn Thánh, cho dù có khí vận của Yêu tộc gia trì thì thực lực phát huy ra được cũng chỉ gần chí cường, sao có thể thiết lập nhiều đại trận đến mình cũng không thể phá giải. Thế nên Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận này không phải do Đông Hoàng Thái Nhất thiết lập, vậy thì là ai? Sư gia, là hắn sao?

Ầm ầm! Vô lượng Tinh Vực xung quanh bắt đầu xoay tròn, vô số tinh thần xoay quanh Bạch Cẩm. Trong tinh không vũ trụ hình thành một tinh tuyền khổng lồ, từng đạo tinh quang hủy diệt bắn về phía Bạch Cẩm. Mỗi một đạo tinh quang đều được đại đạo gia trì, có thể so với Đại La lực đỉnh cao.

"Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận mạnh thật đấy! Có lẽ nên bảo tiểu sư thúc đến xem, để Thiên Đình của hắn học hỏi thật tốt." Bạch Cẩm cà khịa một câu, sau đó duỗi tay ra đằng trước, lướt trên bốn thanh Tiên Kiếm. Bốn thanh Tiên Kiếm lập tức phóng lên cao, dấy lên dòng kiếm khí ngút trời, quấn siết bốn phương tám hướng.

Ầm ầm! Tinh quang phai mờ, tinh thần vỡ vụn.

Bạch Cẩm hiếm khi ra tay ở hồng hoang, cũng có rất ít người biết thực lực của hắn. Những tu sĩ thượng cổ tồn tại trước Phong Thần đều biết Bạch Cẩm rất mạnh, nhưng cụ thể là mạnh cỡ nào thì khó nói.

Hiện tại Bạch Cẩm vừa ra tay đã hủy thiên diệt địa, bất kể là tinh thần hay là Tinh Hà, Tinh Tuyền đều bị một nhát kiếm chém đứt. Kiếm khí cuồn cuộn trải rộng trăm vạn dặm, trong tầm mắt là kiếm quang soi sáng hư không.

Keng!

Bốn thanh Tiên Kiếm bay vụt trở lại, cắm phập vào vẫn thạch trước mặt Bạch Cẩm. Lúc này, trong Tinh Vực tĩnh lặng như tờ, tinh thần biến mất sạch sành sanh, tinh quang ảm đạm. Tất thảy đều bị chém tiệt.

"Đại trận này không yếu! Nhưng muốn vây khốn mình thì vẫn chưa đủ tầm. Vậy thì mình sẽ nghiêm túc hơn." Bạch Cẩm cười ha ha, tiếp tục ngồi xếp bằng trên vẫn thạch.

Về vấn đề tìm kiếm Hỗn Độn Chung như thế nào, mỗi người có một phương pháp khác nhau. Người thì chọn cách tìm đại trận khắp nơi, kẻ thì chọn cách đối phó với đại trận. Mà sự lựa chọn của Bạch Cẩm là phá giải đại trận. Chỉ cần phá giải Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận này, tìm được vị trí của trận cơ thì Hỗn Độn Chung sẽ xuất hiện. Dựa theo quy luật bí cảnh thông thường thì hẳn là như thế.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Nhìn từ bên ngoài, cả tòa đại trận đều đang phát ra tiếng nổ đùng đoàng, tinh đồ vỡ vụn, từng đạo dao động đáng sợ từ trong đó truyền ra. Đây là phản ứng xảy ra khi cường giả hồng hoang đối kháng với tinh đồ.

Hạo Thiên Thượng Đế, Như Lai Phật Tổ, cùng với Tứ Cực Thánh Thú đều chăm chú nhìn Tinh Vực, cõi lòng chộn rộn, hận không thể lập tức xông vào đó, tranh đoạt Hỗn Độn Chung.

Như Lai Phật Tổ mỉm cười lên tiếng: "Bệ hạ, ngươi cảm thấy Hỗn Độn Chung sẽ thuộc về ai?"

"Câu Trần Đại Đế!"

Như Lai Phật Tổ cười ha hả: "Câu Trần Đại Đế rất mạnh, điều này không thể nghi ngờ. Nhưng đây không phải tử chiến. Thế Chí Bồ Tát, Nhiên Đăng Phật Tổ, Di Lặc Phật Tổ, Đại Nhật Như Lai cũng có thể giữ chân Câu Trần Đại Đế trong khoảng thời gian ngắn. Hắn không thể giành được Hỗn Độn Chung."

"Chẳng phải Nhiên Đăng và Di Lặc đã phản bội Phật môn của ngươi sao? Lẽ nào trẫm nhớ nhầm?"

"Chẳng qua là bọn hắn còn nhỏ, không hiểu chuyện mà thôi, cuối cùng bọn hắn sẽ trở về. Mặc dù hiện tại bọn hắn đang giận dỗi, nhưng lúc này ai nấy đều đặt lợi ích của Phật Giáo lên đầu. Ta tin tưởng bọn hắn."

Bên trong Tinh Vực, Di Lặc Phật Tổ, Đại Thế Chí Bồ Tát, Bạch Trạch Yêu Thánh và một số cường giả tán tu tụ tập ở một Viên Thạch Đới.

Đại Thế Chí Bồ Tát thắc mắc: "Bạch Trạch Yêu Thánh, ngươi không đi tìm Hỗn Độn Chung mà lại tập trung chúng ta ở đây vì chuyện gì?"

Bạch Trạch Yêu Thánh khẽ mỉm cười trả lời: "Tất nhiên là vì Hỗn Độn Chung."

Ánh mắt Di Lặc Phật chợt sáng ngời, hắn vội vàng hỏi: "Lẽ nào ngươi đã biết tin tức về Hỗn Độn Chung?"

"Không có. Hỗn Độn Chung xuất hiện vào lúc này chưa hẳn đã là chuyện tốt đối với chúng ta."

Đại Thế Chí Bồ Tát trầm ngâm như có điều suy nghĩ: "Yêu Thánh, ý ngươi là Câu Trần Đại Đế?"

Bạch Trạch Yêu Thánh gật đầu: "Không sai, Câu Trần Đại Đế và đại đội chấp pháp dưới trướng hắn thật sự quá mạnh, nếu bọn hắn hợp lực thì ngay cả chí cường cũng phải rút lui.

Bất kể ai trong chúng ta đều không phải là đối thủ của bọn hắn. Một khi Hỗn Độn Chung hiện thế, ắt sẽ là vật trong tay Câu Trần Đại Đế."

Đại Thế Chí mỉm cười, gật đầu tán thành: "Ta cũng nghĩ vậy. Cho nên chúng ta cần phải kết minh."

Di Lặc Phật Tổ cười khẩy: "Kết minh? Đối phó với Câu Trần Đại Đế sao?"

Đại Thế Chí Bồ Tát nhìn Di Lặc Phật Tổ, cười ha ha nói: "Quân mất, ở đây còn có một con chó săn trung thành của Câu Trần Đại Đế."

Ba Xà Lão Tổ cất giọng trầm khàn nói: "Di Lặc Phật Tổ muốn từ chối sao? Ngươi đừng quên có sự tồn tại của Câu Trần Đại Đế thì ngươi chẳng có cơ hội lấy được Hỗn Độn Chung."

"Từ chối? Không, ta đồng ý."

"Gì cơ? Đồng ý?" Ba Xà Lão Tổ nhìn Di Lặc Phật Tổ bằng ánh mắt khó tin. Sao ngươi lại không hành động theo logic thế?

Di Lặc Phật tỏ vẻ ngay thẳng chính nghĩa, nghiêm mặt nói: "Trong lòng ta, Câu Trần Đại Đế là chí cường giả của hồng hoang, người cường đại như hắn hoàn toàn không cần Hỗn Độn Chung, chi bằng giao cho ta sử dụng."

Chương 1405: Thủ đoạn của bản thân

Ba Xà ngẩn ra giây lát, sau đó cảm thán: "Nói đến liêm sỉ thì phải kể tới đệ tử Phật Giáo các ngươi."

Đại Thế Chí Bồ Tát lên tiếng: "Cần bố trí một chút để tránh hỗn loạn."

Bạch Trạch Yêu Thánh mỉm cười nói: "Liên minh lần này là do ta khởi xướng, vậy thì để Yêu tộc chúng ta làm chủ lực!

Yêu tộc ta có bốn vị Yêu Thánh, có thể ra sức giữ chân ba thành viên của đại đội chấp pháp là Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Khổng Tuyên." Lợi dụng việc này để giảm bớt sự chú ý của các thế lực khác đối với Yêu tộc. Chỉ cần có thái tử điện hạ ở đây, tốc độ đứng đầu hồng hoang, gần như chắc chắn có thể đoạt được Đông Hoàng Chung.

Đám Đại Thế Chí vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, Yêu tộc ra sức như vậy sao? Rốt cuộc bọn hắn có mưu đồ gì?

Đại Thế Chí Bồ Tát nhìn Di Lặc Phật Tổ, cười ha ha hỏi: "Di Lặc Phật Tổ, ngươi bày tỏ thái độ như thế nào?"

Di Lặc Phật Tổ thản nhiên trả lời: "Lạt Bá Giáo ta người ít thế mỏng, chỉ có thể cầm chân một thành viên của đại đội chấp pháp, vậy quyết định là Kim Cô Tiên!"

Đại Thế Chí Bồ Tát cười gằn: "Ta khinh! Di Lặc Phật, các ngươi mặt dày thật đấy! Kim Cô Tiên là Nhất Thi Chuẩn Thánh, cũng cần ngươi đi giữ chân sao?"

"Vậy ngươi nói xem?"

"Ít nhất thì các ngươi cũng phải giữ chân hai vị cường giả, quyết định là Kim Bằng và Ô Vân Tiên."

Sắc mặt Di Lặc Phật thay đổi, hắn kiên quyết nói: "Không đời nào! Chúng ta không làm được!" Muốn giữ chân hai thành viên của đại đội chấp pháp thì Lạt Bá Giáo có ít nhất là hai vị Nhị Thi Chuẩn Thánh cùng bị cầm chân, hoàn toàn không có khả năng đi tìm Hỗn Độn Chung.

Bạch Trạch Yêu Thánh mỉm cười lên tiếng: "Lạt Bá Giáo mới thành lập, quả thật giữ chân hai vị cường giả cường đại của đại đội chấp pháp thì hơi miễn cưỡng. Nếu giao Kim Cô Tiên và Kim Bằng cho Lạt Bá Giáo, Di Lặc Phật Tổ thấy thế nào?

Di Lặc Phật trầm ngâm giây lát rồi gật đầu một cách miễn cưỡng: "Được!"

Ba Xà cất giọng trầm khàn nói: "Đại Trạch Xà tộc ta có thể giữ chân Ô Vân Tiên."

Đại Thế Chí Bồ Tát đanh giọng nói: "Câu Trần Đại Đế và Tư Pháp Thiên Thần dưới trướng hắn đều giao hết cho Phật Giáo ta."

"Nếu kết minh, có ngại thêm một người không?" Một giọng nói đột ngột vang lên ở đằng xa.

Mọi người rùng mình, quay đầu nhìn sang.

Một lão đạo hói đầu hiện ra trong hư không, sắc mặt hồng hào, tay cầm một cây phất trần.

Trong mắt Bạch Trạch Yêu Thánh lóe lên vẻ kinh ngạc, không ngờ lại là Xiển Giáo. Hắn cười ha hả: "Quảng Thành Tử đạo hữu nói kết minh gì cơ? Chúng ta không biết."

Những người khác đều lắc đầu. Không sai, chúng ta không biết, kết minh gì? Chưa nghe bao giờ.

Quảng Thành Tử khẽ mỉm cười cất lời: "Các ngươi không biết thì bây giờ ta sẽ đề nghị. Chi bằng chúng ta kết minh, cùng nhau vây chặn Bạch Cẩm, các ngươi thấy sao?

Nếu không kết minh, các ngươi tuyệt đối không thể lấy được Hỗn Độn Chung."

Trong hư không lặng ngắt như tờ, đại biểu của các đại thế lực đều hoài nghi. Quảng Thành Tử là đệ tử Huyền môn, vậy mà cũng muốn kết minh với chúng ta để đối phó với Câu Trần Đại Đế, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì? Lẽ nào hắn không sợ sau khi xong việc sẽ bị trách phạt sao?

Bạch Trạch Yêu Thánh không cười nữa, cất tiếng hỏi: "Câu Trần Đại Đế cũng là đệ tử Huyền môn, nếu Đông Hoàng Chung rơi vào tay Câu Trần Đại Đế thì cũng là chuyện tốt đối với Huyền môn. Không biết vì sao đạo hữu lại muốn kết minh với chúng ta?"

Trong mắt Quảng Thành Tử lóe lên vẻ lạnh lùng u ám, giọng nói bất thiện: "Từ trước đến giờ Bạch Cẩm không tôn trọng trưởng bối, dùng thủ đoạn nịnh bợ xu nịnh sư tôn, mê hoặc trưởng bối. Bây giờ hắn còn bái Ma Tổ làm sư phụ, là nỗi sỉ nhục của Huyền môn ta.

Nếu Hỗn Độn Chung rơi vào tay hắn thì thế lực của hắn sẽ càng lớn mạnh hơn, cũng sẽ khuấy đảo Huyền môn ta long trời lở đất, đạo nghĩa chẳng còn.

Vì Huyền môn, cũng vì chúng sinh trong thiên hạ, Hỗn Độn Chung tuyệt đối không thể rơi vào tay hắn. Cho dù ta không lấy được cũng không thể để hắn lấy được."

Mọi người đã thấu tỏ, thì ra là hắn lo lắng Bạch Cẩm trở nên mạnh hơn, ảnh hưởng tới quyền uy của mình. Hiểu rồi, ha ha, đời thứ ba của Huyền môn chỉ đến thế mà thôi. Ai nấy đều nở nụ cười.

Bạch Trạch Yêu Thánh khẽ mỉm cười nói: "Chúng ta có thể đối phó với thuộc hạ của Câu Trần. Bây giờ kết minh, ngươi có thể làm gì?"

"Các ngươi quá coi thường Bạch Cẩm, cũng quá coi thường đại đội chấp pháp, bọn hắn mạnh hơn các ngươi tưởng. Chỉ một mình Bạch Cẩm cũng cần ít nhất hai vị Nhị Thi Chuẩn Thánh mới có thể kìm giữ."

Đại Thế Chí nhíu mày quát: "Không thể nào! Hắn cũng chỉ là Nhị Thi Chuẩn Thánh mà thôi."

Bạch Trạch Yêu Thánh nhìn Quảng Thành Tử. Bất kể đối phương có nguyên nhân gì, chỉ cần muốn cùng nhau đối phó với Bạch Cẩm là có thể hợp tác. Về phần Đông Hoàng Chung thì phải xem thủ đoạn của bản thân. So với việc bài trừ hắn, còn phải tăng mạnh đề phòng hắn, chẳng bằng nhận hắn vào liên minh, cùng đối phó với Bạch Cẩm, cũng tiện giám thị.

Bạch Trạch Yêu Thánh gật đầu, trầm giọng nói: "Quảng Thành Tử đạo hữu nói rất đúng, chúng ta không nên khinh thường Bạch Cẩm và đại đội chấp pháp của hắn.

Vậy thì để cho Xiển Giáo phối hợp tác chiến, cùng đối phó với Bạch Cẩm và đại đội chấp pháp, chạy qua chạy lại bên ngoài hỗ trợ khi cần. Các ngươi thấy sao?"

"Ta thấy cũng được!"

"Được!"

"Đồng ý!"

Những người khác đều gật đầu, bày tỏ đồng ý.

"Vậy thì quyết định như vậy nhé!"

Sau đó mọi người im hơi lặng tiếng biến mất trong Tinh Vực, tiếp tục đi tìm Hỗn Độn Chung. Nếu có thể là người đầu tiên tìm được Hỗn Độn Chung, lẳng lặng thu phục, tránh được tranh đấu thì không còn gì bằng.