Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 323



Trong hư không tĩnh mịch, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên lưu tinh. Từng trận kỳ cắm trong hư không, từng trận đồ thần kỳ dựng thẳng ở bốn phương tám hướng, vây quanh Bạch Cẩm. Đại trận vô cùng huyền ảo, không ngừng thâm nhập lan tràn khắp hư không xung quanh.

Tay Bạch Cẩm hoạt động liên tục, hắn bỗng mở choàng mắt, nghiêm túc nói: "Thái Cực Trận!"

Một tấm trận đồ từ trong trận kỳ bay ra, diễn hóa một tòa đại trận, hóa thành Âm Dương Nhị Khí, bao phủ một mảnh thiên địa. Ở trong đó, Thái Cực tự thành, sát khí vô tận.

"Tứ Tượng Trận!"

Lại có thêm một tấm trận đồ bay ra. "Grao!" "Gru!" "Chiếp" "Hú!" Tiếng rồng gầm, hổ rú, phượng hót, rùa gào vang lên. Hư ảnh của Tứ Tượng Thần Thú bay lượn trong hư không, cuối cùng tập hợp hóa thành một tòa đại trận, thần lực của Tứ Tượng ngưng tụ trong thiên địa.

"Tru Tiên Thí Thần Trận!" Sát khí sắc bén phóng lên trời, kiếm khí tung hoành, biến một vùng hư không thành tuyệt vực.

"Cửu Khúc Hoàng Hà Trận!"

"Ôn Hoàng Trận!"

"Thập Tuyệt Trận!"

"Thiên La Địa Võng Đại Trận!"

"Đô Thiên Huyền Sát Đại Trận!"

...

Từng tòa đại trận kinh thiên động địa diễn hóa hiện ra, chiếm cứ hư không. Mỗi một tòa đại trận đều vô cùng phức tạp, cho dù có trận đồ cũng khó mà bố trí.

Người khác nhìn thấy từng tòa đại trận đáng sợ, nhưng thật ra từ đầu đến cuối Bạch Cẩm chỉ bày một trận pháp là Vạn Tiên Trận.

Vạn Tiên Trận thành, vạn trận tự thành, tức là Tru Tiên Kiếm Trận cũng nằm trong Vạn Tiên Trận. Có điều Bạch Cẩm vẫn chưa đủ sức bày Tru Tiên Kiếm Trận, cho dù cố gọi ra cũng chỉ có hình, không có uy năng.

Từng tòa đại trận đáng sợ tọa lạc trong hư không, tỏa ra khí cơ ngập trời, ảnh hưởng tới cả Tinh Vực, lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo cường giả trong Tinh Vực. Bọn hắn lũ lượt kéo đến, la hét ở bên ngoài đại trận.

Bạch Trạch Yêu Thánh từ trong tinh hải đi ra, nhìn từng tòa đại trận đáng sợ chiếm cứ đằng xa, buông lời cảm thán: "Nhân Giáo lấy luyện đan làm đầu, Xiển Giáo lấy luyện khí làm vương, trận pháp của Tiệt Giáo đứng đầu hồng hoang. Huyền môn chính tông! Quả nhiên bất phàm!"

Trong hư không bên cạnh, Đại Nhật Như Lai bước ra với sắc mặt khó coi, thái độ kiên quyết: "Tuyệt đối không thể để cho Bạch Cẩm lấy được Đông Hoàng Chung. Đông Hoàng Chung nhất định sẽ thuộc về Yêu tộc chúng ta."

Bạch Trạch truyền âm nói: "Sau khi Đông Hoàng Chung hiện thế, ta sẽ dùng danh nghĩa của Yêu tộc, kêu gọi các cường giả khắp hồng hoang đại chiến với cường giả của Thiên Đình. Nhờ đó kìm kẹp Câu Trần Đại Đế, đồng thời khiến cho cường giả tam giới loạn chiến. Còn ngươi thì nhân cơ hội này đi lấy Đông Hoàng Chung." Khí vận của Yêu tộc dồn nén trên người ngươi.

Đại Nhật Như Lai gật đầu đầy kiên định: "Đông Hoàng Chung nhất định sẽ thuộc về ta, cũng phải là của ta, là di vật thúc phụ để lại cho ta."

...

Ở một nơi khác, đám Triệu Công Minh cũng tụ họp.

Triệu Công Minh tươi cười nói: "Người có thể truyền thừa đạo thống của Tiệt Giáo chỉ có Đại sư huynh."

Khổng Tuyên phe phẩy quạt lông, khẽ mỉm cười lên tiếng: "Sư huynh phải cẩn thận, hình như chúng ta bị ghim rồi."

Triệu Công Minh gật đầu: "Đó là bởi vì chúng ta quá mạnh."

Vũ Dực Tiên ngạo nghễ nói: "Một đám gà đất chó sành, sợ gì chứ?"

Bọn hắn cũng phát hiện ra vẫn luôn có thần niệm như có như không đang theo dõi mình. Nhưng bọn hắn chẳng quan tâm, chỉ là ngữ giấu đầu lòi đuôi mà thôi.

Bạch Cẩm đã ra tay, mọi người cũng bớt việc, lẳng lặng chờ hắn phá giải đại trận, nhân tiện đi hái trái cây.

...

Đột nhiên trong hư không vang lên tiếng 'ầm', hư không chấn động.

Bạch Cẩm ngồi trên vẫn thạch bỗng mở mắt ra, pháp quyết trong tay biến ảo như ngàn cánh tay. Hắn nở nụ cười tự tin: "Hồng hoang vạn trận có thể phá vạn pháp!"

Tất cả đại trận lập tức chuyển động. Mặc dù không có tiên thần chủ trận nên uy lực giảm một nửa, nhưng cũng là trận pháp bá đạo, sát khí ngập trời.

Tất cả trận văn trên Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận trong Tinh Vực đều bị đại trận dẫn động, hóa thành từng đạo phù văn tỏa ra tinh quang, lơ lửng trong Tinh Vực. Lực lượng khổng lồ của Chu Thiên Tinh Đấu ập về phía Bạch Cẩm. Từng khối tinh thần kéo đến, nện về phía Bạch Cẩm như muốn hủy thiên diệt địa.

Hàng nghìn hàng vạn tinh quang sắc bén cùng phóng vào Bạch Cẩm, giống như laser hội tụ. Hư không như làn sóng lấn tới Bạch Cẩm, mênh mông cuồn cuộn, không thể chống đỡ.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Từng tòa đại trận liên tiếp vỡ tan dưới tinh không bao la, dư ba to lớn lan ra xung quanh.

Sắc mặt Bạch Cẩm không thay đổi, mặc cho đại trận vỡ nát. Hai tay chuyển động, hắn hờ hững quát: "Vạn trận phá vạn pháp, cần ra thì ra hết cho ta!"

Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn đại trận chi uy ập xuống, uy năng thật đáng sợ. Hắn vừa bấm ấn quyết vừa quát khẽ: "Vạn Tiên Trận!"

Vạn Tiên Đại Trận xoay tròn trải rộng, mấy trăm trận đồ từ trong đại trận bay ra. Đại trận diễn hóa ra từng lực lượng, va chạm với lực lượng khổng lồ của tinh không mênh mông. Rầm rầm rầm!

Trong lúc nhất thời tinh không chấn động, đủ loại thần quang bắn tung tóe, uy năng đáng sợ làm cho Tinh Vực chấn động không ngừng, hàng ngàn hàng vạn chu thiên tinh đấu không ngừng vỡ vụn, mảnh vỡ tinh thần hóa thành tinh quang thuần túy phân tán.

...

Trên con đường ở Đại Đường Trường An thuộc Địa Tiên Giới, Ngọc Lâu lão đạo đeo kính ngồi ven đường, trên chiếc bàn trước mặt đặt một tấm vải bát quái, bên cạnh dựng một lá cờ dài, trên đó viết mấy chữ to: Xem bói, nắn xương, xem phong thủy. Dời mộ, cầu phúc, bắt yêu ma.

Ngọc Lâu lão đạo kéo kính xuống một tí, ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ tối. Lúc này, tất cả tinh thần trên tinh không đều biến mất, có thêm từng dòng xoáy đen sì. Khế cơ nổi lên trong dòng xoáy, tinh quang chiếu rọi từ trong đó.

Ngọc Lâu lão đạo cười sang sảng: "Giỏi lắm, còn mạnh hơn Tam Thanh ngày xưa, mới đó mà đã phá giải đại trận của mình, nằm ngoài sự dự đoán của mình." Lão đạo thoáng do dự, có cần tăng độ khó cho bọn hắn hay không. Sau đó hắn từ bỏ. Thôi vậy, dù sao cũng phải tống Hỗn Độn Chung ra ngoài, cứ để cho bọn hắn tranh đoạt một phen cho có lệ là được, kẻo bọn hắn lại bảo là không công bằng, không cho bọn hắn cơ hội. Bây giờ ta đã cho các ngươi cơ hội, phải xem các ngươi có thể nắm bắt hay không.

Chương 1407: Thời khắc cách Tiên Thiên Chí Bảo gần nhất

Trong hư không vô tận, ánh mắt Bình Tâm nương nương sáng ngời, nàng tươi cười lên tiếng: "Tiểu Bạch giỏi quá, phá giải Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận nhanh như vậy, thật không hổ là đệ tử Huyền môn mà ta coi trọng!"

Nữ Oa nương nương cũng mỉm cười: "Tiểu Bạch làm tốt lắm, không uổng công ta vất vả bồi dưỡng hắn, thật sự là khiến ta nở mày nở mặt."

Bình Tâm nương nương hơi nhíu mày, sau đó lại tươi cười như hoa: "Không ngờ tỷ tỷ cũng bồi dưỡng Tiểu Bạch, không biết tỷ tỷ đã dạy hắn những gì? Ta thấy Bạch Cẩm đâu có dùng thủ đoạn của tỷ tỷ! Chẳng lẽ ta nhìn nhầm?"

Nữ Oa nương nương khẽ mỉm cười đáp lời: "Muội muội, lẽ nào ngươi không biết Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận là ta ban tặng? Nếu ta không thường xuyên giảng giải về Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận cho Bạch Cẩm, hắn há có thể phá giải tòa đại trận này một cách thuận lợi như vậy?"

Bình Tâm nương nương cười khẽ: "Tỷ tỷ nói sai rồi, ta thấy Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận này không giống Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận của Thiên Đình, e là thứ tỷ tỷ dạy Tiểu Bạch chẳng có tác dụng gì!

Nếu ta không bồi dưỡng Tiểu Bạch, hắn tuyệt đối không thể phá giải tòa đại trận này nhanh như vậy."

"Ồ!" Nữ Oa nương nương tò mò hỏi: "Không ngờ muội muội cũng dạy Bạch Cẩm, không biết muội muội dạy hắn những gì?"

"Nhất pháp thông, vạn pháp thông, nhất niệm thông, tắc thiên địa thông.

Ta dạy Bạch Cẩm Nhất Niệm Luân Hồi chi pháp, dùng pháp này để đắp nặn nguyên thần vô địch.

Bạch Cẩm rất hiểu chuyện, học tập rất khắc khổ, rất nghiêm túc. Nếu ta không bồ dưỡng ra nguyên thần cường đại cho hắn, hắn há có thể dùng một ý niệm bày trận trong hư không, phá giải Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận."

"Muội muội nói sai rồi."

"Tỷ tỷ, ngươi nói xem ta nói sai chỗ nào?"

"Tuy tòa đại trận này hơi khác Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận mà ta dạy, nhưng có cùng nguồn gốc, cốt lõi của trận cơ tương tự nhau. Nếu ta không truyền thụ điểm mấu chốt của Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận cho Bạch Cẩm, hắn há có thể phá trận một cách dễ dàng như thế?"

"Tỷ tỷ, lẽ nào ngươi đã quên chỉ cần đủ mạnh là có thể nhất lực phá vạn pháp. Nhất Niệm Luân Hồi chi pháp mà ta truyền cho Bạch Cẩm mới là điểm mấu chốt giúp hắn phá trận."

Nữ Oa nương nương che miệng cười khẽ: "Muội muội, chỉ có sức mạnh mà không có kỹ xảo thì cũng chỉ là một kẻ lỗ mãng mà thôi."

"Tỷ tỷ, chỉ có kỹ xảo mà không có sức mạnh thì không được việc đâu."

...

Thông Thiên giáo chủ ở bên cạnh cười ha hả: "Ta cảm thấy ta dạy Bạch Cẩm khá..."

Bình Tâm và Nữ Oa cùng nhìn Thông Thiên giáo chủ, quát: "Ngươi im đi!"

"Hix!" Thông Thiên giáo chủ bỗng trợn to mắt, bị chặn họng rất khó chịu.

Bình Tâm và Nữ Oa nương nương lại nhìn nhau nở nụ cười.

"Tỷ tỷ, vừa rồi ngươi dữ ghê! Ta sợ hết hồn."

"Muội muội, vừa rồi ngươi to tiếng ghê! Tai ta ong ong cả lên."

Hai người tươi cười như hoa, nhưng bầu không khí trong không gian hư không càng lúc càng nặng nề.

Thông Thiên giáo chủ lại không nhịn được lên tiếng: "Bạch Cẩm là đồ đệ của ta..."

Bình Tâm và Nữ Oa cùng quay đầu nhìn Thông Thiên.

"Khụ khụ!" Thái Thượng giáo chủ lập tức húng hắng ho hai tiếng, ngắt lời Thông Thiên, sau đó quở trách: "Thông Thiên, ngươi bớt nói vài câu đi."

Hắn khẽ mỉm cười nói: "Hai vị nương nương, các ngươi tiếp tục đi."

Bình Tâm và Nữ Oa lại ngoảnh đầu đi, đưa mắt nhìn nhau.

"Tỷ tỷ, y phục của ngươi đẹp thật đấy."

"Muội muội thích không? Thích thì ta tặng ngươi."

"Ta ngại lắm!"

"Tỷ muội chúng ta có tình cảm sâu đậm, thứ ta không muốn có thể cho ngươi, nhưng đồ của ta ngươi không được cướp!"

"Hì hì, tỷ tỷ hài hước ghê. Chẳng phải ngươi vẫn luôn cướp đồ của ta sao?"

...

Thông Thiên giáo chủ truyền âm, hết sức bất mãn: "Đại huynh, ngươi cản ta làm gì? Rõ ràng Bạch Cẩm là đệ tử của ta, hắn có bản lĩnh như bây giờ đều là nhờ ta dạy tốt, liên quan gì đến các nàng? Các nàng đang đoạt đệ tử của ta..."

Thái Thượng Lão Quân nói mộ cách sâu xa: "Ai dạy Bạch Cẩm không quan trọng, Bạch Cẩm là đệ tử của ai cũng không quan trọng. Hiện tại là cuộc chiến giữa hai nữ nhân, ngươi nhảy vào là muốn bị đánh sao?"

Trên trán Thông Thiên giáo chủ xuất hiện dấu hỏi chấm. Cuộc chiến? Sau đó trong lòng tràn đầy cảm xúc ngạo nghễ. Ta đường đường là Thông Thiên, ngạo thế hồng hoang mà lại sợ cuộc chiến cỏn con à?

...

Trong tinh không vũ trụ, toàn bộ uy năng của Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận đều giáng xuống Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm không ngừng bấm pháp quyết, Vạn Tiên Trận dâng lên, không ngừng đối chọi với Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận. Vô số thần quang bắn ra, uy năng dồi dào chấn động tinh không, phù văn trên Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận không ngừng vỡ vụn.

Đại Thế Chí Bồ Tát đứng trong đám người vây xem, khóe miệng giật liên hồi, có phần khó tin. Đây thật sự là thực lực của Nhị Thi Chuẩn Thánh sao? Thực lực của Bạch Cẩm vượt quá dự liệu, một hai vị Nhị Thi Chuẩn Thánh không thể ngăn cản hắn. Đại Thế Chí Bồ Tát vô thức nhìn sang Quảng Thành Tử, hắn nói trúng phóc.

Keng! Một tiếng chuông vang lên, trong Tinh Vực vỡ nát xuất hiện một dòng xoáy năng lượng, từng khối Thái Cổ Tinh Thần hiện ra trong đó. Tinh thần bình thường so với Thái Cổ Tinh Thần chẳng khác gì dưa hấu so với ngọn núi. Mỗi một khối Thái Cổ Tinh Thần đều ẩn chứa khí tức khổng lồ từ tuyên cổ man hoang, lực lượng to lớn của thiên địa gia trì trên đó, ngay cả Chí Cường Chuẩn Thánh cũng khó mà rung chuyển.

Một chiếc chuông đồng to lớn bay lơ lửng trên Thái Dương Tinh, trông còn to hơn Thái Dương Tinh. Từng đạo cấm chế bao quanh nó, làm cho hư không xung quanh vặn vẹo.

Một giọng nói tràn đầy kích động vang lên: "Đông Hoàng Chung!"

Đông đảo đại năng tán tu nhao nhao kích động xông về phía Đông Hoàng Chung. Đây là thời khắc bọn hắn cách Tiên Thiên Chí Bảo gần nhất.

Bạch Cẩm chuyển động ấn quyết trong tay, giọng nói lớn vang lên giữa tinh không: "Ta đã phá giải Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận, các ngươi đi lấy Hỗn Độn Chung, làm gì có chuyện tốt như vậy?"

Trong Vạn Tiên Trận, từng tòa đại trận bay ra, chắn trước các đại năng Chuẩn Thánh.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Đại Đạo Pháp Tắc của Chuẩn Thánh và đại trận va chạm, tách làm đôi, tứ tượng gào thét, địa hỏa thủy phong tuần hoàn, trong hư không Tinh Vực giống như sắp khai thiên tịch địa.

Chương 1408: Coi trọng ta thật đấy

Bạch Cẩm đứng trên vẫn thạch, cất cao giọng nói: "Các vị đạo hữu, hôm nay đại đạo tranh phong, thi triển các thủ đoạn. Lúc này không nể tình, xong việc vẫn là huynh đệ." Bầu không khí giết chóc căng thẳng bỗng thả lỏng, trong tinh không bỗng thoải mái hơn.

"Thánh sứ đã nói vậy thì tiểu nữ xin đắc tội." Ngay sau đó, chín cái đuôi lướt qua không trung. Chín chiếc đuôi to lớn tràn đầy lực lượng, quật về phía trước. Rầm! Lưỡng Nghi Đại Trận vỡ nát.

Đồ Sơn Nữ Kiều bay về phía Thái Dương Tinh.

"Nam Minh Ly Hỏa!" Tiếng hét mềm mại vang lên, một con Thải Phượng dùng Nam Minh Ly Hỏa bá đạo đốt thủng đại trận, kéo theo ngọn lửa sáng chói bay về phía Đông Hoàng Chung.

Ầm! Ầm! Ầm! Những chỗ khác cũng có vô số đại trận liên tục vỡ nát.

"Câu Trần Đại Đế, đắc tội rồi!"

"Câu Trần Đại Đế, xong việc có thể đến Huyền Hoàng Giới uống rượu."

"Câu Trần Đại Đế, Hỗn Độn Chung này có duyên với ta."

"Ha ha!"

Mấy vị cường giả Chuẩn Thánh đồng loạt xông về phía Hỗn Độn Chung.

Bạch Cẩm cười sang sảng: "Muốn lấy Hỗn Độn Chung cũng phải xem bản lĩnh của các ngươi ra sao!

Đông Hải nghìn thu sương tuyết phủ, kiếm bảo vệ Tiệt Giáo hưng thịnh muôn đời. Ta có một trận tên là Thiên Thu Huyết, xin chỉ giáo!"

Ầm!

Trong hư không, một đóa Huyết Liên nở rộ. Bên trong Huyết Liên có bốn thanh Tiên Kiếm đỉnh thiên lập địa, kiếm ý khiến các đại năng Chuẩn Thánh xung quanh cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, sắc mặt thay đổi.

Mây mù cuồn cuộn hình thành một tòa kiếm giới, mở rộng trong Tinh Vực. Tất cả các cường giả Chuẩn Thánh phá trận xông tới đều bị đưa vào trong kiếm trận.

Kim Bằng chợt di chuyển, thân ảnh giống như một đạo thanh quang lướt qua tinh không, tốc độ nhanh tột cùng, ngay cả Chuẩn Thánh cũng không đuổi kịp.

Một đạo kim quang bỗng xẹt qua, rầm... tinh không vỡ nát.

Ầm! Ầm! Ầm! Thanh quang và kim quang không ngừng lấp lóe va chạm trong hư không, hình thành từng lưu ảnh trong Tinh Vực. Nào nhảy, nào đánh, nào vung kích phá không, nào một đao chém đứt lưu quang. Một người là Đại Nhật Kim Ô am hiểu Hóa Hồng Chi Thuật. Một người là Kim Sí Đại Bằng Điểu nhún một phát bay chín vạn dặm, lấy nhanh đánh nhanh, thân ảnh tầng tầng lớp lớp.

Bạch Trạch Yêu Thánh nhíu mày quát: "Di Lặc Phật còn không ra tay!"

"Nam mô A Di Đà Phật!" Tiếng Phật hiệu già nua vang lên.

Trên chiến trường xuất hiện một chiếc thần đăng xanh biếc. Thần đăng tỏa sáng rực rỡ, hình thành một màn sáng chụp xuống, một thế giới hư ảo xuất hiện trong hư không. Đó chính là thần thông Chưởng Trung Phật Quốc. Trong thế giới, phạn âm ngâm xướng không ngừng.

Nhiên Đăng Phật Tổ ngồi xếp bằng trên kim liên bên trong thế giới, dùng pháp lực lớn bao vây Kim Bằng trong đó.

Triệu Công Minh giận dữ hét lên: "To gan! Di Lặc, Đế Quân tốt bụng giúp đỡ ngươi, vậy mà ngươi lòng lang dạ sói, phản bội Đế Quân. Hôm nay ta nhất định phải dạy cho ngươi biết thế nào là trăng khuyết khó tròn." Hai mươi tư chư thiên thế giới đập về phía Phật Quốc hư huyễn.

Một cuộn tranh xuất hiện trong tay Bạch Trạch Yêu Thánh. Cuộn tranh bay ra, đón gió biến to, bay lơ lửng trên cao. Trong đó vẽ vạn thú gầm thét. Đây chính là Bạch Trạch Vạn Thú Đồ - linh bảo tùy thân của Bạch Trạch.

Toàn bộ yêu thú được vẽ trong Bạch Trạch Vạn Thú Đồ đều sống dậy, gào thét xông ra khỏi cuộn tranh, tấn công hai mươi tư chư thiên.

Ầm ầm! Hai mươi tư chư thiên tựa như trăng sáng và hàng nghìn hàng vạn yêu thú va vào nhau, bắn lên từng vũng mực.

Triệu Công Minh đanh mặt quát: "Yêu tộc, các ngươi lại liên thủ cới Phật Giáo."

Bạch Trạch Yêu Thánh cười ha hả: "Danh tiếng của Câu Trần Đại Đế vang dội khắp hồng hoang, chúng ta cũng chỉ bất đắc dĩ mà thôi, khiến Thần Quân chê cười rồi."

Cõi lòng Triệu Công Minh nặng nề, Đại sư huynh nói đúng. Hắn lập tức hét lên: "Đại sư huynh, chúng ta cản bọn hắn, ngươi mau đi lấy Hỗn Độn Chung."

Đại đội chấp pháp đồng loạt ra tay, hễ ra tay là kinh thiên động địa, Ngũ Sắc Thần Quang trải rộng, Cửu Khúc Hoàng Hà tung hoành, Hỗn Nguyên Lôi Đình xao động, từng vòng Kim Cô đan lồng.

Khâm Nguyên Yêu Thần cuốn theo mưa to tầm tã xông về phía Cửu Khúc Hoàng Hà.

Phi Liêm Yêu Thánh biết mình không phải là đối thủ của Khổng Tuyên, bèn áp sát hắn, ỷ vào năng lực bất tử mà ngang nhiên tự bạo. Uy lực do Chuẩn Thánh tự bạo, ngay cả Khổng Tuyên cũng không đỡ nổi.

Cụ Lưu Tôn Cổ Phật dùng Khốn Tiên Thừng đối phó với sự giam cầm của Kim Cô Tiên. Một sợi dây, một vòng Kim Cô không ngừng va đập.

"Gru!" Ba Xà cổ lão phóng lên trời, thân rắn đồ sộ như ngọn núi trườn trong tinh không. Cái miệng to như chậu máu há ra, cắn nuốt Hỗn Nguyên Lôi Đình.

Bạch Cẩm lập tức quyết đoán từ bỏ đại trận, sải bước đi về phía Thái Dương Tinh, một bước xa ngàn vạn dặm.

Đại Thế Chí Bồ Tát hét to: "Câu Trần Đại Đế hãy dừng bước!" Giọng nói lớn văng vẳng trong tinh không.

Đại Thế Chí Bồ Tát và Dược Sư Lưu Ly Phật cùng xông về phía Bạch Cẩm. Người còn chưa đến đã có một Phật thủ màu vàng và một bảo tháp lưu ly đồng thời trấn áp Bạch Cẩm.

Đại Thế Chí Bồ Tát cũng chẳng còn cách nào. Lúc khai chiến, đột nhiên không tìm thấy Quảng Thành Tử nên hắn đành phải lôi kéo Dược Sư Phật cùng xông lên.

Bạch Cẩm dừng bước, giơ tay nhìn lên. Dưới bàn tay khổng lồ và bảo tháp, hắn chẳng khác gì một con kiến nhỏ bé. Bạch Cẩm cười ha ha: "Vừa ra tay là hai vị cường giả, coi trọng ta thật đấy!" Hắn duỗi tay làm kiếm, vạch một đường. Kiếm pháp mạnh nhất, Khai Thiên Nhất Kiếm!

Một đạo kiếm quang ngọc bích từ đầu ngón tay phóng lên trời, lướt qua tinh không vũ trụ. Rắc! Phật thủ khổng lồ và bảo tháp chia thành hai nửa, tách sang hai bên trái phải, rơi vào tinh không vô tận. Từ đầu đến cuối, chân Bạch Cẩm chưa từng nhúc nhích một bước.

Chương 1409: Mất kiểm soát

Ầm ầm! Cuộc đại chiến đằng xa đã bắt đầu, cả đại đội chấp pháp bị chặn lại, các cường giả khác cũng đang hỗn chiến. Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát dấy lên Huyết Hải, vây Đại Nhật Như Lai Kim Ô trong Huyết Hải Đại Trận.

Thanh Tiên Kiếm của Ngọc Đỉnh Chân Nhân không ngừng chém về phía Quan Thế Âm Bồ Tát.

Thanh Hoa Đại Đế cũng hóa thành Thái Ất Chân Nhân. Cửu Long Thần Hỏa bao quanh, không ngừng đại chiến với Văn Thù Bồ Tát.

Xích Tinh Tử cầm Âm Dương Kính, chiếu vào Phổ Hiền Bồ Tát chật vật chạy trốn.

Đạo Hành Thiên Tôn, Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân và Hoàng Long Chân Nhân cũng ra tay, giao chiến với cường giả thuộc các đại thế lực của hồng hoang.

Di Lặc Phật đang không ngừng đại chiến với Hình Thiên của Vu tộc. Bất kể Phật pháp của Di Lặc Phật Tổ tinh diệu cỡ nào, Hình Thiên chỉ cần chém một búa là có thể phá vỡ, khiến cho Di Lặc vô cùng ngột ngạt, liên tục tránh lui.

Lúc này, trên chiến trường cực kỳ hỗn loạn. Lúc thì ta đánh ngươi, lúc thì ta đánh hắn, có khi quay đi một phát là đổi đối thủ ngay. Cũng có trường hợp một khắc trước vẫn còn đang đánh nhau vỡ đầu chảy máu, một khắc sau đã hợp sức đối địch.

Trong chiến trường, Bạch Cẩm chắp hai tay sau lưng, cười ha hả nói: "Hai vị sư đệ cùng ra tay với ta, dù thắng cũng chẳng vẻ vang gì!"

Đại Thế Chí Bồ Tát chắp hai tay trước ngực, cụp mắt nói: "Câu Trần Đại Đế thần thông vô lượng, một đấu một là vô địch dưới chí cường. Chúng ta không sánh bằng, đành phải hợp sức cản đường Đế Quân."

"Nếu muốn cản ta thì phải xem bản lĩnh của các ngươi."

Đại Thế Chí Bồ Tát và Lưu Ly Dược Sư Phật nhìn nhau, cùng chắp hai tay trước ngực niệm: "Nam mô A Di Đà Phật!"

"Công đức bền vững, nay lên tinh tấn, đại địa chấn động, mưa hoa tu mạn, chư Phật mười phương, thọ ký cho ta, đời sau sẽ thành, Nhân Thiên Phạm Tôn!"

"Quy mệnh mãn nguyệt giới, tịnh diệu Lưu Ly Tôn!"

Đại Thế Chí Bồ Tát hóa thành một Kim Phật Pháp Tướng lấp lánh kim quang.

Lưu Ly Dược Sư Phật hóa thành một Phật Đà Pháp Tướng màu lưu ly trong suốt.

Hai pháp tướng thi triển Phật pháp gia trì, hung hăng tấn công Bạch Cẩm.

"Hay lắm!"

Bạch Cẩm lập tức hóa thành Đế Quân Pháp Tướng, trên người mặc long bào, đầu cài Bình Thiên Quan, công kích hai Phật Tổ Pháp Tướng.

Một tiếng 'ầm' vang lên, sóng dao động đáng sợ lan ra bốn phía, mảnh vỡ thời không rơi liểng xiểng.

Ầm ầm! Đại Đế và hai vị Phật Đà đại chiến không ngừng, khó mà dừng lại trong khoảng thời gian ngắn.

Năm người nhóm Tôn Ngộ Không núp ở đằng sau một khối Thái Cổ Tinh Thần phía xa.

Tôn Ngộ Không hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, kích động reo hò: "Lợi hại quá, ai cũng lợi hại!"

Hắn vò đầu gãi tai nói: "Trước kia lão Tôn ta hoàn toàn không biết trong tam giới có nhiều cường giả như vậy."

Dương Giao cầm Phương Thiên Họa Kích, bình tĩnh lên tiếng: "Từ khi hồng hoang khai thiên lập địa đến nay đã trải qua Hung Thú đại kiếp, Long Hán đại kiếp, Vu Yêu lượng kiếp, Phong Thần lượng kiếp, Phật Ma lượng kiếp, mỗi lượng kiếp đều có thiên kiêu nổi lên, hoành hành tam giới.

Vô số năm qua có rất nhiều cường giả ra đời."

Na Tra hỏi: "Lão đại, bây giờ chúng ta phải làm thế nào?"

"Đương nhiên là đi cướp đoạt Hỗn Độn Chung."

Trên người Dương Tiễn chợt lóe sáng, biến thành một con Kim Sí Đại Bằng Điểu, hai cánh che phủ tinh không, phát ra tiếng hót như kim thạch. Hắn bay vụt về phía Hỗn Độn Chung, cánh chim lấp lánh kim quang dưới ánh mặt trời.

"Tiểu điểu yêu từ đâu tới!" Tiếng hét lớn vang lên, một tia chớp bổ rơi Đại Bằng do Dương Tiễn biến thành.

Đại Bằng Điểu há mỏ, một đạo ngân quang lóe lên, Tam Tiêm Lưỡng Nhẫn Đao phóng ra. Rầm! Tam Tiêm Lưỡng Nhẫn Đao và tia chớp va vào nhau, lập tức phá nát một khoảng tinh không.

Một con Lôi Kỳ Lân giẫm lên tinh không lao vụt đến, thanh thế kinh người.

"Khặc khặc, đón một gậy của lão Tôn ta." Một cây gậy sắt lấp lánh kim quang từ trên trời giáng xuống, đánh về phía Lôi Kỳ Lân.

Rầm! Tinh không vỡ một mảnh.

Tất cả cường giả đến tranh đoạt Hỗn Độn Chung đều gia nhập chiến trường, chư thần loạn chiến xung quanh Hỗn Độn Chung, khuấy đảo Tinh Vực thành một mảnh hỗn độn, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng trở nên vặn vẹo.

Bất kỳ cường giả nào muốn đến gần Hỗn Độn Chung đều bị người khác chém giết.

...

"Mời Câu Trần Đại Đế thưởng thức Lưu Ly Bảo Châu!"

Một tấm Lưu Ly Bảo Châu hiện ra trước mặt Lưu Ly Dược Sư Phật. Bảo châu ấn lên người Bạch Cẩm. Ánh sáng lóe lên, Lưu Ly Bảo Châu hóa thành 'Bạch Cẩm' Đại Đế, cuộn nắm đấm tấn công Bạch Cẩm.

Rầm! Bạch Cẩm vươn tay, vững vàng đón lấy Bạch Cẩm bảo châu. Hắn cười ha hả nói: "Nếu chỉ như vậy thì có hơi thất vọng đấy."

Bạch Cẩm bảo châu lạnh lùng nói: "Nghịch loạn thương sinh!" Trong mắt bắn ra hai đạo thanh quang.

Bạch Cẩm cũng lập tức hô: "Nghịch loạn thương sinh!"

Ầm! Bốn mắt nhìn nhau, hai ánh mắt giết chóc giao nhau, hai Bạch Cẩm cùng bay ra ngoài, thân ảnh xoay chuyển trên không trung, sau đó lại đồng thời chém về phía đối phương.

"Khai Thiên Nhất Kiếm!"

"Khai Thiên Nhất Kiếm!"

Hai đạo kiếm quang màu xanh biếc lóe lên. Ầm! Kiếm khí va chạm, Tinh Vực xung quanh lập tức chằng chịt vết kiếm.

"Thái Cực Âm Dương Pháp!"

"Thái Cực Âm Dương Pháp!"

Hai tấm Thái Cực Đồ va chạm, xoắn loạn một vùng thời không.

"Lục Đạo Luân Hồi Quyết!"

"Lục Đạo Luân Hồi Quyết!"

Rầm! Uy năng khủng khiếp ép lui Dược Sư Lưu Ly Phật.

"Vạn Linh Quy Khư!"

"Vạn Linh Quy Khư!"

Đại Thế Chí Bồ Tát và Dược Sư Lưu Ly Phật cũng nhân cơ hội đồng thời ra tay.

Rầm! Dư ba chiến đấu đáng sợ lan ra xa ngàn tỉ dặm tinh không.

Bạch Cẩm thoải mái bay về phía sau.

Đại Thế Chí Bồ Tát, Dược Sư Lưu Ly Phật và Bạch Cẩm bảo châu đều mất kiểm soát, ngã lộn nhào ra xa trăm vạn dặm, vô cùng chật vật.