Jehovah giật mình, cái chung kia sao lại có lực lượng cỡ đó? Thật khủng khiếp!
Bốn thanh kiếm đóng đinh ở bốn phương, trận văn lưu chuyển, một kiếm trận cực lớn thành hình. Một đóa hoa sen màu đỏ như máu khổng lồ khó có thể tưởng tượng nở trong Hỗn Độn. Mỗi khi cánh hoa lay động đều tản ra vô vàn kiếm khí khủng bố.
"Kiếm trận thành, Tru Tiên Thí Thần!" Đóa hoa sen khổng lồ chậm rãi khép lại, giống như một cái lồng giam bao phủ toàn bộ thuyền Noah khổng lồ đến từ Thiên Đường.
Jehovah vội vàng thi triển Kim Khẩu Ngọc Ngôn, giọng nói run run của hắn vang lên giữa cơn hỗn loạn: "Thần phán, nếu muốn ánh sáng, thì sẽ có ánh sáng.”
Đỉnh tháp Thiên Đường tỏa ra chút hào quang, hào quang giống như một vầng mặt trời màu trắng nhanh chóng khuếch trương ra bốn phía. “Ầm!” thế giới tràn ngập ánh sáng.
Trong hào quang, một cây thánh giá chậm rãi dâng lên, thần thánh và uy nghiêm. Đóa sen máu lại bị quang mang của cây thập tự giá ngăn trở, không thể thành trận.
Jehovah bước ra khỏi Thế Giới Noah, hắn nói với Bạch Cẩm: "Vị thần xa lạ kia, thần khí của ngươi nằm ngoài dự đoán của ta.”
Bạch Cẩm nhìn cây thánh giá kia, sắc mặt cũng không đẹp hơn hắn là bao: "Thần khí của ngươi cũng ngoài dự liệu của ta, nhưng như vậy thì mọi chuyện mới thú vị."
Bạch Cẩm bước ra, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Thượng Đế Jehovah, vung một hình Thái Cực Đồ về phía Jehovah. Thái Cực lưu chuyển, định hỏa thủy phong.
"Ta chỉ biết một quyền, đó là quyền lực chí cao của ánh sáng!" Thượng Đế tung nắm đấm.
Ầm!
Quang cảnh trước mắt tựa như một cây nấm hải sản khổng lồ đang xòe rộng cái mũ của nó. Một đám mây nấm tạo nên từ thánh quang màu trắng khổng lồ dâng lên, Thái Cực Đồ cố gắng xoay tròn để trấn áp mây nấm, nhưng gần như ngưng trệ.
Bạch Cẩm run lên, hắn cảm giác được trong nắm đấm này ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ đến mức nào, trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, có lẽ Thượng Đế Jehovah chính là một trong ba vị Thần Vương mạnh nhất, thực lực của hắn nằm trên cơ ta.
Ầm! Hỗn Độn nổ vang, Thái Cực Đồ xé rách, đồng thười, nắm đấm ánh sáng kia cũng bị hủy diệt.
Bạch Cẩm và Thượng Đế Jehovah chớp lấy cơ hội, gần như là cả hai tung nắm đấm ra cùng một lúc, hai nắm tay va chạm tạo ra một vòng sáng hòa trộn từ hai sắc màu, nó như một gợn nước nhanh chóng lan tỏa ra khắp bốn phía, Hỗn Độn lực vặn vẹo, hai người đồng thời bay ngược ra sau cả trăm vạn dặm.
Jehovah dừng lại, hắn úp quyền trượng trong tay xuống rồi hô to: "Quang Diệu Thiên Đàng!"
Viên đá quý trên đỉnh quyền trượng sáng lên, một vầng sáng lao nhanh tới chỗ Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm ném bay Hỗn Độn Chung trong tay mình, Hỗn Độn Chung vang lên một tiếng “keng!”, vòng sáng màu trắng đang định tấn công hắn nát bấy, Jehovah kêu lên một tiếng đau đớn.
Sau vài chiêu vừa rồi, hai người đại khái biết rõ lực lượng của nhau, tu vi chân thật của Bạch Cẩm yếu hơn đối phương nhưng nhờ có thần khí Hỗn Độn Chung giúp đỡ nên thực lực có thể phát huy lại mạnh hơn hẳn Jehovah.
Thượng Đế và Bạch Cẩm đại chiến giữa Hỗn Độn, các chiêu thức Jehovah không hề hoa lệ, thậm chí trông rất bình thường nhưng lại có thể phát huy ra sức mạnh tuyệt đối, mỗi lời chiêu đều có uy lực khó lường.
Không giống như Thượng Đế, phương thức chiến đấu của Bạch Cẩm lại chú trọng đến sự hoa lệ, đủ loại đại đạo pháp tắc liên tiến bị hắn ném ra, ba ngàn đại đạo chân văn mang theo uy lực to lớn, vô lượng công đức bay múa khắp nơi, nhân dịp chiến đấu mà thu hết pháp bảo của Jehovah, hóa ra là thần thông cắn trả.
Mới một lát mà đã khiến cho Jehovah mặt mũi xám xịt, suýt nữa là buột miệng mắng chửi rồi, đây không phải là chơi xấu sao? Tại sao thần thuật của ta lại bị hắn hút hết thế kia? Chuyện này làm hắn không thể hiểu nổi.
Cuộc chiến kéo dài rất lâu, kết cuộc là tam đại Thần Vương cũng không thể đạt được thế thượng phong, ngược lại còn khiến ba thế giới lún sâu hơn.
Quân đoàn của ba thần vực tiếp tục giao chiến với đại quân Ma tộc, quân đoàn bên phe thần vực tổn thất hơn phân nửa, bắt đầu có dấu hiệu nản lòng thoái chí, quân tâm tan rã. Nhưng đại quân Ma tộc cho dù chết hết đến mức chỉ còn một người cuối cùng thì vẫn tiến công điên cuồng, nhe răng trợn mắt đòi ăn tươi nuốt sống Thần tộc, hoàn toàn không biết hai chữ lùi lại viết như thế nào? Tinh thần liều chết của Ma tộc làm cho quân đoàn của tam đại thần hệ vô cùng hoảng sợ.
Các cường giả khác thuộc liên quân ba thần vực kia cũng đều rơi vào thế hạ phong, Chiến Thần Tyr bị Tôn Ngộ Không đuổi theo đòi đánh, Chiến Thần Ares bị Dương Tiễn đánh bại, Lôi Thần Thor đấu búa với Ô Vân Tiên cũng nhận lấy thất bại.
Những người đứng khác thì hoặc là ngang tay, hoặc là thất bại, sự chênh lệch của thế giới bổn nguyên quá lớn nên dù cùng cảnh giới thì thần linh của tam thần vực vẫn kém hơn một bậc. Lí do là vì đám Vân Tiêu, Ô Vân Tiên ngộ ra pháp tắc càng thêm toàn diện hơn, cũng mạnh hơn.
Toàn bộ hồng hoang, nơi xa xa ngoài Hỗn Độn hoàn toàn lâm vào tình trạng sôi trào như nước sôi, nếu không hờ có Tứ Tượng thánh thú âm thầm ổn định hồng hoang thì chắc hồng hoang đã xảy ra hiện tượng thiên tai không ngừng, sinh linh đồ thán.
Chương 1439: Hủy thiên diệt địa
“Vô pháp Vô Thiên, vô ma vô phật, vô sinh vô diệt, đóa sen màu đen diệt thế!” Giọng ngâm lạnh nhạt của Vô Thiên Phật Tổ vang lên.
Một đóa hoa sen màu đen khổng lồ hiện lên trong Hỗn Độn, đóa hoa chậm rãi xoay tròn, Hỗn Độn lực vô tận bị nó khuấy động, bắt đầu hình thành một vòng xoáy thật lớn ở bên trong Hỗn Độn.
Dưới đóa sen màu đen, Thần Vương Odin triển khai toàn bộ lực lượng của mình, biến nó thành tám cây cột thông thiên hệ sấm sét, đóa hoa sen màu đen lập tức đè lên đỉnh của đám cột thông thiên đó, mỗi một vòng xoay kết thúc là cây cột lại bị mài mòn đi một khoảng lớn.
Thần Vương Odin vừa sợ vừa giận, kinh hãi là vì tên Ma Vương này quá mạnh, mặc dù cảnh giới giống nhau nhưng đối phương lại mạnh hơn mình rất nhiều, hắn không giết được ta, nhưng chính ta cũng không phải là đối thủ của hắn.
Hắn giật điên lên, tất cả điều này do Jehovah, thế giới mới thành lập cái khỉ gì, đây mà là thế giới mới thành lập ư, ta gặm luôn cả Thế Giới Thụ à.
Trong lòng Odin thầm dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, chẳng lẽ đây chính là nơi hoàng hôn của chư thần Asgard? Hắn gầm gừ: “Frigga, khởi động thế giới, đưa Asgard rời đi.”
Trong thần điện Asgard, Frigga đột nhiên đứng lên, vẻ mặt của hắn xen lẫn nỗi kinh hoảng và bi thương.
Lúc này, đưa Asgard rời đi có nghĩa là Thượng Đế muốn bỏ rơi đám người Thor, Tyr và Loki, Thần Vương có thể thoát chết, nhưng chắc chắn đám Thor sẽ không đi được, có lẽ... còn phải nhận lấy cái chết.
Ngay sau đó là tiếng của Zeus: "Hera, khởi động núi thần Olympus, mau mang thần giới Hy Lạp rời đi.”
Trên đỉnh núi Olympus, Hera không chút do dự, lập tức điều khiển núi thần Olympus, cả ngọn núi Olympus bỗng toát ra vô lượng quang mang, phóng thích lực lượng khổng lồ, cả thế giới to lớn lập tức bỏ chạy khỏi Hỗn Độn Vực.
Zeus đang vất vả đối kháng với Khuê Cương, bỗng nhiên hắn cảm thấy không biết nên nói gì, cũng không biết nên vui vẻ hay là bi thương, Hera đúng là rất nghe lời, hắn bảo nàng đi thì nàng đi ngay, nhưng khi thấy nàng không có chút lưu luyến gì với bản thân, thê tử của Odin còn do dự một lát, nhưng Hera của ta lại chẳng suy nghĩ lấy một giây, tiện nhân này không thèm ở lại thêm lúc nào.
Giọng nói của Jehovah vang lên: "Noah, đi đi!"
Ầm ầm, thuyền Thế Giới Noah khổng lồ lập tức động đậy, sau đó nhanh chóng lao về phía ngoại vực.
Bạch Cẩm vung ra, kiếm ảnh hợp nhất, một kiếm chém vào hào quang trên đỉnh đầu Jehovah khiến Jehovah suýt chút ngã nhào.
"Thượng Đế, ngươi nghĩ bản thân còn đi được nữa sao?"
Mười hai cánh của Jehovah xòe ra, thánh quang tỏa ra bốn phía, hắn lạnh lùng nói: "Theo quan điểm của ta, thế giới của ngươi không được cải tạo nên không có khả năng di chuyển với hành trình xa trong Hỗn Độn, thế nên các ngươi không thể ngăn cản chúng ta.”
Bạch Cẩm lập tức cảm thấy bản thân vừa học thêm được tri thức mới, thì ra muốn di chuyển với hành trình xa trong Hỗn Độn còn cần cải tạo.
Xa xa, Ô Vân Tiên thấy thế giới đang bỏ chạy liền giơ cao Hỗn Nguyên Chùy rồi giáng xuống thật mạnh.
Thần Sấm Thor cầm lấy Mjolnir của mình rồi lao đến chặn đường hắn.
Binh!
Một tiếng nổ lớn vang lên, Hỗn Nguyên Chùy mang theo lực lượng như đội quân vạn người trực tiếp đập vỡ cây búa Mjolnir, Hỗn Nguyên Chùy lập tức nuốt chửng sức mạnh bên trong cây búa của Thor.
Thor bay ngược hàng tỷ dặm, hắn giơ tay lau khóe miệng dính máu tươi. Khuôn mặt dữ tợn hằn lên gân xanh, hắn giơ cao tay quát lớn: " Mjolnir!" Vô số mảnh vụn sấm sét lao đến rồi tụ tập lại trong bàn tay Thor “Binh! Binh!”, một lần nữa, Thor đã có lại cây búa thần của mình, sấm sét nhảy múa trên cây Mjolnir mạnh mẽ.
"Giết!" Thor kéo tuột tấm áo choàng đã rách nát xuống, hắn hét lớn rồi xông thẳng đến chỗ Ô Vân Tiên.
Ô Vân Tiên nhìn ba thế giới đã chạy trốn xa xa: "Thiên Lôi đại đạo, mây đen cuồn cuộn!"
Cây chùy mang theo lực lượng sấm sét giáng xuống, không có sấm sét kinh hoàng, không có thần quang hoa lệ, chỉ có một tia sét rất nhỏ đang âm ỉ lao về phía Thor.
Thor trợn to mắt, đây là lôi đình đại đạo pháp tắc, đôi mắt màu bạc của hắn bắt đầu xuất hiện nét chần chờ, đối với các thần linh khác thì đại đạo đối kháng là thứ hung hiểm nhất, có thể tránh thì tránh, nhưng ta là Lôi Thần Thor, Thor vô địch, hắn lập tức hét lớn: "Lôi đình đại đạo, vì vinh quang của các vị thần phương bắc.”
Hắn cũng đập búa như đối phương, một tia sét nhỏ lao về hướng Ô Vân Tiên.
Đây là cuộc đối đầu trực diện giữa đại đạo và đại đạo, bọn hắn đang so kè nhau về năng lực điều khiển sấm sét cùng với mức độ mạnh yếu của đại đạo thuộc về thế giới của bọn hắn.
Binh!
Hai tia sét nhỏ va chạm, xung đột với nhau.
Tia sét màu trắng bạc của Thor dần dần bị sấm sét màu tím cắn nuốt, cuối cùng lao đến Thor và tiến vào cơ thể hắn.
"A!" Thor ngửa mặt lên trời rồi phát ra một tiếng hét thảm thét, thần thể cứng cỏi của hắn bắt đầu nổ tung, từng tia sét từ miệng vết thương phun ra ngoài.
Ô Vân Tiên lao đến trước mặt Thor, hắn dùng chùy giáng cho Thor một nhát thật mạnh vào người: "Cút đi!"
Ầm! Sấm sét biến thành ngọn lửa rồi bao vây Lôi Thần Thor, giống như một viên thiên thạch điên cuồng ầm ầm giáng xuống hồng hoang.
Sau khi giải quyết xong Lôi Thần Thor, Ô Vân Tiên hóa một tia sáng xẹt qua Hỗn Độn, cơ hồ trong nháy mắt sau đã chặn lại trước Asgard, hắn giơ Hỗn Nguyên Chùy lên hét lớn: "Lui về cho ta!"
Hỗn Nguyên Chùy ngưng tụ tất cả pháp lực của Ô Vân Tiên, uy năng của Tiên Thiên Linh Bảo được phát huy tối đa, từng luồng đại đạo phù văn phía trên Hỗn Nguyên Chùy phát ra hào quang lóng lánh.
Ô Vân Tiên vung cao Hỗn Nguyên Chùy, Hỗn Nguyên Chùy mang theo vô số sấm sét tạo thành một cột sét khổng lồ lao đến Asgard, Hỗn Độn rách toạc, một kích này hủy thiên diệt địa.
Chương 1440: Không thể can thiệp
Frigga đang đứng trên một con đường làm bằng thủy tinh trong Asgard, tay hắn đặt trên một quả cầu thủy tinh, toàn bộ đại đạo sáng lên ánh sáng bảy màu, chùm sáng ấy lao ra khỏi Asgard, vượt qua Hỗn Độn, như cầu vồng rực rỡ lao đến đối đầu với cây cột sấm sét của đối thủ.
Ầm!
Chùm sáng bảy màu đã gặp cây cột sấm sét, một cơn sóng ánh sáng bao trùm Hỗn Độn, năng lực sấm sét của Ô Vân Tiên bị ngăn lại, nơi bị va chạm, thần quang vỡ vụn, chói mắt vô cùng.
Ô Vân Tiên biến sắc, lực lượng của đối phương quá mạnh, ấn quyết trong tay hắn cũng nhanh chóng thay đổi: "Phá!"
Thượng Thanh Tiên Quang không ngừng truyền vào Hỗn Nguyên Chùy, Hỗn Nguyên Chùy đã mở cấm chế, Tiên Thiên Bất Diệt Thần Quang hóa thành phù văn lóng lánh trên thân chùy.
Thời gian trôi càng lâu thì chùm sáng bảy màu ban đầu càng mạnh, cũng càng lúc càng sáng, nó đẩy lùi cây cột sấm sét càng lúc càng gần Ô Vân Tiên.
Vô Thiên Phật Tổ đang chiến đấu với Odin, cảm ứng được thần quang bảy màu cách đó không xa liền quay đầu nhìn lại.
Odin cười ha ha: “Đây là con át chủ bài của mỗi thế giới, nhưng thế giới mới hình thành của các ngươi thì không có đâu, nếu chúng ta muốn đi, không ai có thể cản được bước chân của ta.”
Ầm!
Thần quang bảy màu đẩy Hỗn Nguyên Chùy đụng vào người Ô Vân Tiên khiến hắn bị đánh bay vào nơi sâu nhất của Hỗn Độn Vực, chỉ có thể nhìn thấy một luồng sáng bảy màu xuyên qua Hỗn Độn, thế nhưng lại nhìn không thấy Ô Vân Tiên đâu cả.
Vô Thiên Phật Tổ vẫn vững vàng như trước: "Vậy cũng chưa chắc!"
Odin tức đến nỗi râu với tóc dựng ngược hết lên, hắn hét lớn: "Ta sẽ không cho ngươi cơ hội ra tay chặn lại bọn ta đâu.” Nói rồi liền huơ cây giáo Vĩnh hằng của mình đâm vào người Vô Thiên.
...
Vân Tiêu nhanh chóng trấn áp hai vị Nhất Thi Chuẩn Thánh, xong xuôi, hắn lao đến trước mặt Thần Giới Hy Lạp, hắn ném trận kỳ trong tay rồi niệm: "Đầu tiên muốn chưởng trung, hoành hoành mười lăm đồ. Thứ hai chia bát quái thành bát tiết, nhất khí thống ba là chính tông. Âm dương nhị độn phân thuận nghịch, nhất khí tam nguyên nhân khó lường. Năm ngày đều đến tiếp một nguyên, tiếp khí siêu thần làm tiêu chuẩn..."
Từng trận đồ đang Hỗn Độn lần lượt triển khai theo lời niệm của Vân Tiêu: Nhất Tự Trường Xà trận, Lưỡng Nghi Thái Cực trận, Tam Tài trận, Tứ Tượng trận, Ngũ Hành trận, Lục Hợp trận, Thất Tinh trận, Bát Quái trận, Cửu Cung trận, Thập Tuyệt trận, Bách Sát trận, Thiên Huyễn trận, Vạn Tiên trận.
Vân Tiêu mở rộng hai tay, trước mặt hắn hiện lên một trận đồ hư ảo, mười ba trận cơ nằm trong trận đồ, hắn nói: "Trận đạo, trận hóa chúng sinh, trận hợp trận.”
Từng đường cong hiện ra trong trận đồ, nối liền mười ba điểm sáng.
Mười ba đại trận tọa trấn Hỗn Độn theo đó mà di hình hoán vị, tương liên lẫn nhau, hình thành một trận pháp cường đại hơn.
Vân Tiêu đưa tay vỗ lên trận đồ hư ảo, quát: "Đi!"
Binh! Trận đồ bay lên rồi biến lớn hơn, dung nhập vào trong mười ba đại trận.
Mười ba đại trận tương liên với nhau, cuối cùng là lao về phía Thần Giới Hy Lạp.
Hera ở Thần Giới Hy Lạp nhíu mày quát lớn: "Không ai có thể ngăn cản ta, Đôi mắt của Chaos."
Cả Olympus bỗng sáng rực lên, từng luồng năng lượng khổng lồ từ Olympus phát ra, hội tụ ở tầng ngoài cùng của Thần Giới Hy Lạp, nó tạo thành một con mắt bảy màu khổng lồ, cũng chính là cánh cửa thời không, trông giống như con mắt của thần linh.
Con mắt bảy màu lóng lánh, một luồng lực thời không khổng lồ phát ra, hình thành một Thời Không Trường Hà giả lập với quy mô nhỏ hơn, con sông màu trắng bạc tiến gần đại trận rồi trực tiếp đụng trúng nó.
Mười ba đại trận đồng thời lóng lánh quang mang. Trận pháp lưu chuyển, vô lượng thần quang bắn tung tóe, uy năng khổng lồ lập tức ngăn chặn Thời Không Trường Hà giả tạo kia.
Theo thời gian trôi qua, mười ba đại trận lần lượt sụp đổ dưới uy năng vô tận của Thời Không Trường Hà.
Bang, tất cả đại trận đều sụp đổ.
Vân Tiêu vội vàng tránh né, một đạo Thời Không Trường Hà đảo qua bên người hắn rồi xâm nhập vào trong Hỗn Độn, Vân Tiêu cảm nhận được luồng lực lượng khiến bản thân kinh hồn táng đảm bèn cuống quýt lui về phía sau.
Zeus đang trong trận chiến thấy cảnh ấy liền bật cười khoái trá: “Đây là lá bài cuối của chúng ta, ngươi không thể ngăn chặn đâu.”
Jehovah cũng nói: "Các vị thần xa lạ, nếu các ngươi biết điều mà dừng lại ngay bây giờ thì chúng ta vẫn còn chỗ thương lượng, nếu các ngươi cố chấp chọn chiến tranh, ba đại thần thống của ta sẽ tiếp tục liều chết với các ngươi, chúng ta muốn đi, các ngươi không thể ngăn cản đâu.”
Bạch Cẩm trầm ổn: "Từ xưa đến nay không có thứ gì không thể ngăn được, cũng không có thứ gì tên như vậy cả, chỉ là không đủ mạnh mà thôi.”
Mời Hạo Thiên bệ hạ, Vô Đương sư tỷ, Huyền Đô đại pháp sư ở lại thế giới của bọn hắn.”
Ba bóng người vô thanh vô tức xuất hiện trong Hỗn Độn.
Hạo Thiên Thượng Đế mặc đế bào chắn trước thần hệ Hy Lạp, uy nghiêm mở miệng: "Pháp chỉ, thời gian và không gian không thể can thiệp!"
Một luồng uy lực to lớn âm thầm hàng lâm, như trời như đạo, Thời Không Trường Hà phun trào lập tức ngừng chảy.
Bên ngoài thần hệ Hy Lạp, con mắt thời không cũng bị nó ảnh hưởng, vặn vẹo một lát rồi biến mất.
Ầm ầm! Ngọn núi Olympus sụp đổ, toàn bộ Thần Giới đang run rẩy, tất cả đều dừng lại.
Hạo Thiên Thượng Đế giơ tay, tử khí tràn ngập không gian, nó ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ màu tím tóm lấy Thần Giới Hy Lạp, sau đó đẩy Thần Giới về hướng hồng hoang.
Chương 1441: Nghịch chuyển thế cục
Trong Thần Giới, thần hậu Hera lâm vào cơn khủng hoảng, nàng dồn hết sức mình muốn đưa thế giới chạy trốn, nhưng lại không thể ngăn cản được bàn tay của Hạo Thiên.
Thượng Đế Jehovah hét lên với Hạo Thiên: "Đó cũng là thuật tiên tri?" Không thể nào, đây là thần thuật do chính ta tìm hiểu, không được ta cho phép thì người khác không được thi triển.”
"Đây là thuật Kim Khẩu Ngọc Ngôn của hồng hoang giới, rất nhiều đại năng đều biết sử dụng.”
Jehovah hoảng hốt, nhiều vị thần khác cũng biết làm phép này? Sao có thể!
Bạch Cẩm lập tức nắm lấy cơ hội tung một chưởng đánh trúng ngực Jehovah, “uỳnh!” một luồng sáng bắn ra, Jehovah chật vật lui về phía sau, cũng tỉnh táo lại.
Xa xa, Zeus cũng đột nhiên mở to hai mắt, tâm thần run rẩy, làm sao có thể, thế giới của ta bị ngăn trở?
...
Vô Đương Thánh Mẫu với tà áo trắng hạ xuống Asgard, bóng dáng ấy so với một thế giới còn nhỏ bé hơn một hạt bụi.
Ầm!
Một cột sáng bảy màu bắn thẳng về hướng Vô Đương Thánh Mẫu.
Vô Đương Thánh Mẫu giơ cao bàn tay, một con lôi long từ đầu ngón tay nàng bay ra, hai mắt linh động, giống như vật sống.
Gừ
Lôi long gầm lên rồi lao đến chỗ chùm sáng bảy màu, nó như một thanh kiếm sắc bén bổ nát chùm sáng, lao thẳng vào Asgard.
Ầm ầm!
Asgard chấn động, cầu vồng của thế giới đã hủy diệt.
Một sợi xiềng hình thành từ sấm sét trói chặt Thế Giới Thụ, Lôi long từ phía bên kia Asgard bay ra, nó ngậm xiềng xích rồi bay về hồng hoang.
Thần linh còn sống sót của Asgard đang điên cuồng tấn công sợi xích nhưng hoàn toàn vô dụng, ngược lại có rất nhiều thần linh bị lực lượng sấm sét của nó hóa thành tro bụi.
Huyền Đô đại pháp sư xuất hiện trước con thuyền Thế Giới Noah, hắn tung một chưởng, Thái Cực lưu chuyển, nắm giữ âm dương.
Thuyền Thế Giới Noah hiện ra một cánh cửa, đó chính là chí bảo để ảo vệ thuyền Thế Giới Noah, cánh cửa dẫn tới Thiên Đường.
Những hình điêu khắc thần bí trên cánh cửa Thiên Đường sáng lên, từng đạo thánh quang từ hình điêu khắc phát ra, chiếu thẳng vào Thái Cực Đồ.
Thánh quang chạm vào Thái Cực Đồ, Thái Cực lưu chuyển, thánh quang bị phân giải thành lực lượng thuần túy, rót vào trong m Dương Nhãn của Thái Cực Đồ, uy lực của Thái Cực Đồ càng ngày càng mạnh, nhanh chóng tiến lại gần Thiên Đường trên con thuyền Noah.
Ầm! Thái Cực Đồ đẩy thuyền Thế Giới Noah trở về, mặc cho uy năng của con thuyền đã đạt đến mức tối đa, dù toàn lực kháng cự, cũng không có kết quả.
Ba vị chí cường giả đẩy thế giới trở về khiến chiến trường lầm vào một khoảng lặng đáng sợ, cường giả của ba đại thần hệ trợn mắt há hốc mồm nhìn Hạo Thiên Thượng Đế, Vô Đương Thánh Mẫu và Huyền Đô đại pháp sư.
Dùng lực của một người để di chuyển cả một thế giới, chẳng lẽ bọn hắn cũng là Thần Vương sao? Bọn hắn bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, sáu vị Thần Vương cùng với vô số cường giả, chúng ta nên đánh tiếp như thế nào?
Jehovah hét lên: "Thượng Đế vĩ đại, chúng ta sẵn sàng hòa giải với ngài, ký kết hiệp ước vĩnh cửu, không bao giờ xâm phạm lẫn nhau và cam đoan sẽ giúp đỡ lẫn nhau.”
Bạch Cẩm cười: "Với thực lực của các ngươi thì chưa đủ tư cách được kí hiệp ước với chúng ta.”
Odin phẫn nộ nâng cao cây giáo của mình: "Thần Vương xa lạ, các ngươi không thể chừa lại một chút đường sống anof cho chúng ta sao?"
Vô Thiên Phật Tổ lạnh lùng: "Là các ngươi tự tới tìm chết, đừng trách chúng ta.”
Zeus tức giận hét lên: “Được thôi! Nếu các ngươi đã có ý thôn phệ thế giới của chúng ta thì chúng ta sẽ làm rối loạn thế giới của các ngươi, cùng nhau đi tới diệt vong đi!
Jehovah, Odin, mở lối vào thời gian, chúng ta sẽ tiêu diệt bọn hắn ngay từ khi bọn hắn chưa đủ mạnh.”
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Vòng xoáy thời gian xuất hiện.
Odin trừng to một con mắt của mình, cố gắng nhìn rõ những bóng người kia, hắn chỉ dám thì thào: "Chẳng lẽ đây chính là thánh thần?"
Cùng lúc đó, thời gian và không gian đã ngược dòng đến thời kỳ Phong Thần lượng kiếp, Thời Không Trường Hà xuất hiện từng mảnh vỡ kí ức, Bạch Cẩm cứu Đát Kỷ ở Triều Ca Thành, Trụ Vương tự thiêu ở Lộc Đài, đại quân của Thương thành xuất phát.
Một mảnh vỡ chiến trường bay về phía bốn vị Thần Vương, trong chiến trường, bốn thanh cự kiếm treo ở bốn phương, chung quanh tràn ngập sương mù, những bóng người ẩn giữ sương mù có vẻ như đang cãi nhau, nhưng không nhìn rõ được.
Ba vị Thần Vương lập tức chuyển hướng, nhưng mảnh vỡ chiến trường cũng chuyển hướng theo, tiếp tục bay về phía ba người bọn hắn.
Jehovah rùng mình, hắn nghĩ đến một suy đoán không ổn, đặc biệt là đoạn chiến trường này chỉ xuất hiện sau khi bọn hắn thấy những bóng người có vẻ là thánh thần kia, hắn hét lên: "Không hay rồi, hoa sra là chúng ta bị hút vào đây.”
Odin trầm ngưng: "Đây cũng là một cơ hội tốt, ta đoán vị Đế Quân kia hẳn là còn chưa thành tựu Thần Vương, chính là cơ hội tốt để giết hắn.”
Zeus cũng gật đầu: “Đúng vậy! Chúng ta giết vị Thần Vương kia ở thời không này thì tương lai có thể nghịch chuyển thế cục, chiếm cứ thế giới này.”
Vòng sáng trên đỉnh đầu Jehovah sắp bùng nổ, các ngươi ngu sao, đã nghi ngờ thế gian này có thánh thần mà còn có suy nghĩ chiếm đoạt nó. Mảnh vỡ kia vẫn đang đi theo chúng ta đấy, không chừng nó chính là thủ đoạn của kẻ thù đó.
Đáng tiếc, đoạn thời không kia đâu thể rời đi vì một suy nghĩ của hắn, nó lập tức xẹt tới trước mặt ba vị Thần Vương, sau đó, cả ba biến mất khỏi Thời Không Trường Hà.
Nhìn lại mảnh vỡ thời không, ta thấy trong đó đã có thêm ba vị Thần Vương, cả ba lặng lẽ đứng ở một góc không gian mông lung.