Ba vị Thần Vương cảm thấy đầu óc choáng váng, lúc tỉnh táo lại thì bản thân đã thoát ly Thời Không Trường Hà, đi tới một chiến trường trắng xóa.
Odin nhìn xung quanh, hắn hoảng loạn truyền âm: "Đây là một ma pháp trận rất mạnh.”
Jehovah và Zeus cảnh giác và nhìn xung quanh, mặc dù bọn hắn có sự kiêu ngạo của một vị thần nhưng cũng có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, bài học đầu tiên của kẻ chiến thắng là không vì sức mạnh của bản thân mà lơi lỏng cảnh giác.
Không gian của ma pháp trận giống như một thế giới, bốn thanh thần kiếm khổng lồ nối liền trời và đất giống như bốn cây cột chống trời, phía sau mỗi một thanh thần kiếm đều có một cánh cửa đang xoay tròn.
Odin kinh hồn bạt vía: "Mắt ta nói cho ta biết, ma pháp trận này rất mạnh, cả ta cũng nhìn không thấu.”
Zeus nhíu mày: "Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi ma pháp trận này, sau đó đi tìm vị Thần Vương kia. Ta không hiểu nhiều về ma pháp ta, ai có thể phá trận?"
Jehovah dốc toàn lực che giấu hơi thở, vội vàng nói: "Đừng hành động, ta cảm thấy ma pháp trận này không đơn giản, ta cảm giác được nguy hiểm.”
Odin ngay lập tức truyền âm lại: “Nhìn kìa, đằng kia có gì đó.”
Ba vị Thần Vương lập tức che dấu bản thân, cả ba nín thở nhìn về phía trung tâm của ma pháp trận.
Một người đầu trọc kỳ quái đứng trên một đóa sen vàng đang mỉm cười: "Sư huynh, hôm nay là ngày diễn ra Tứ thánh hội Tru Tiên, chắc chắn ngày này sẽ lưu truyền thiên cổ, sư huynh cũng sẽ trở thành một truyền thuyết của hồng hoang, một người đấu với Tứ Thánh, hào khí cỡ ấy đáng để ghi danh muôn đời.”
Một thanh niên oai hùng cất tiếng cười ha ha, hào khí quanh thân hắn phát ra, sau lại bi phẫn hét lớn: "Được, hôm nay mình ta sẽ chiến đấu với tứ thánh! Có bản lĩnh gì thì lấy ra hết đi!"
Ầm ầm!
Tru Tiên kiếm trận vận chuyển, sát khí tràn ngập, hóa thành một kiếm vực, tứ thanh kiếm: Tru Tiên, Lục Tiên, Hãm Tiên, Tuyệt Tiên thông thiên triệt địa, Huyết Sát khí tràn ngập đại trận, sát khí nhập thể, đến cả Thánh Nhân cũng phải kinh hoàng.
Ba vị Thần Vương kinh hô: "Không hay rồi!"
Ma pháp trận vận chuyển sẽ sinh ra uy lực đáng sợ đủ khiến thần hồn ngưng trệ, thần cách run rẩy.
Jehovah thất thanh: "Đây là thánh thần!"
Dư ba của kiếm khí lao về phía ba vị Thần Vương.
Ba vị Thần Vương lập tức liên thủ, thi triển thủ đoạn phòng ngự, thần khí, thần thuật, trải rộng chung quanh.
Ầm!
Tru Tiên kiếm khí đảo qua, ba vị Thần Vương lại biến mất, chỗ bọn hắn vừa đứng xuất hiện một vòng xoáy thời không vặn vẹo.
...
Bên ngoài Hỗn Độn có sáu vị chí cường vừa trấn áp liên quân của tam đại thần giới, một đám đội kim cô thành thật ôm đầu ngồi xổm, kẻ không phục đang nằm đơ giữa Hỗn Độn, thỉnh thoảng co giật hai cái chứng minh bản thân còn sống.
Sáu vị chí cường bao quanh ba Thần Giới, mỗi người đứng một phương vị, Khuê Cương Pháp Tổ trợn mắt hung tợn với Hạo Thiên Thượng Đế, nếu không phải thời cơ không đúng thì có lẽ hắn đã tiến lên lột da rút gân của hạo thiên rồi.
Ầm!
Hỗn Độn đột nhiên sinh ra bạo động, giữa Hỗn Độn xuất hiện một khe nứt thời không, một luồng kiếm khí khổng lồ từ trong khe nứt thời không phun ra, ba vị Thần Vương dính đầy máu bị dòng nước lũ cuốn ra, luồng kiếm khí làm xong nhiệm vụ liền biến mất khỏi Hỗn Độn.
Hạo Thiên Thượng Đế chắp hai tay cười: "Tru Tiên kiếm khí!"
Bạch Cẩm cũng cười ha hả: "Có vẻ là sư phụ ta vừa ra tay.”
Sáu vị Chí Cường Chuẩn Thánh đứng vây quanh ba vị Thần Vương vào giữa, cả sáu đang dùng ánh mắt ghét bỏ để đánh giá bọn hắn.
Khuê Cương Pháp Tổ phát ra tiếng cười quái dị.
Khắp cơ thể ba vị Thần Vương trải rộng vết thương từ kiếm, khôi giáp hoa lệ nát vụn, trên cơ thể chỉ còn treo vắt vẻo mấy mảnh, khi tức cũng yếu ớt vô cùng.
Bạch Cẩm cười: "Ba vị Thần Vương, các ngươi bại rồi!”
Ba vị Thần Vương giãy dụa đứng dậy.
Jehovah cay đắng: "Thánh thần, ta nên đoán ra thế giới của ngươi không phải là thế giới mới thành lập mới đúng, ngươi lừa dối chúng ta.”
Zeus vẫn còn trong cơn hoảng loạn, hắn thì thào: "Dưới thánh thần, chúng sinh bình đẳng, cuối cùng ta đã nhìn thấy uy năng của thánh thần.”
Bạch Cẩm nhíu mày: "Thánh thần ở trong Hỗn Độn rất ít sao?"
Jehovah bỗng hợp tác đến lạ: "Rất ít, mặc dù ta không biết tại sao ngươi lại mạnh như vậy, có lẽ vì ngươi chưa bước ra khỏi thế giới của mình, xưng bá Hồng Mông Vũ.
Nhưng thế giới có thánh thần, trong Hỗn Độn thì thánh thần đều là bá chủ một phương.”
Odin khiêm tốn: “Hỡi Thần Vương vĩ đại, hãy thả chúng ta đi, chúng ta sẵn sàng đưa ngươi đến Hỗn Độn.”
Bạch Cẩm lắc đầu: "Không cần, nếu thánh thần cường đại và ít ỏi như vậy thì các ngươi cũng mất đi tư cách hợp tác với thế giới của chúng ta.”
Trong mắt Odin hiện lên nét tinh ranh: "Thần Vương, thánh thần tuy ít nhưng không phải là không có, cho dù thế giới của các ngươi có một hai vị thánh thần thì khi bước ra Hỗn Độn, các ngươi vẫn sẽ gặp nguy hiểm.”
Jehovah cũng gật đầu, giọng điệu của hắn nghe vô cùng từ bi: "Hãy để chúng ta đi! Chúng ta đồng ý bồi thường dùng ba thần khí sáng thế làm bồi thường.”
"Không, thứ ta cần là thế giới của các ngươi, thế giới bổn nguyên của các ngươi mới là món quà tốt nhất với ta.”
Jehovah thẳng thừng từ chối: "Không, Thần Vương, ngươi đang ép chúng ta vào con đường chết.”
Odin cũng dứt khoát: “Thần Vương, nếu ngươi không thả chúng ta rời đi, quá lắm thì cùng chết.”
Khuê Cương Pháp Tổ cất tiếng cười nhạo: "Muốn chết chung với chúng ta, các ngươi xứng sao! Bản nguyên thế giới của các ngươi, ta muốn, con trời đến đấy cũng chỉ thế thôi.”
Hạo Thiên quay lại nhìn Khuê Cương, hắn ta mắng ai đấy? Thiếu đòn à.
Jehovah bắt đầu cao giọng, điều đó chứng tỏ hắn đang lo lắng: "Ngươi không sợ sẽ bị chư thần vạn giới bao vây sao?"
Bạch Cẩm giơ tay ngăn lại Khuê Cương đang định mắng bọn hắn lần nữa, hắn hỏi: "Ngươi nói sẽ bị chư thiên vạn giới bao vây là có ý gì?"
Jehovah nghe vậy thì đoán vị Thần Vương xa lạ này cũng biết sợ hãi, hắn vội nói tiếp: "Nếu chúng ta dám mạo hiểm trong Hỗn Độn thì đương nhiên, chúng ta cũng phải có một con bài mạnh mới được."
Trong Hỗn Độn Vực của chúng ta, tam đại thần hệ chúng ta đã hợp lực kiến tạo nên thần khí Avengers.
Chương 1443: Trì trệ không tiến bộ
Một khi thế giới của chúng ta bị hủy diệt, thần khí Avengers sẽ khởi động.
Nó lấy năng lượng từ mấy trăm hạch tâm thế giới, sau đó sẽ phát tin cho cả Hồng Mông Vũ Trụ.”
Bạch Cẩm đã đoán được suy nghĩ của bọn hắn: "Ngươi muốn công bố tọa độ của chúng ta với bên ngoài?" Hắn khẽ lắc đầu: “Dù như vậy thì cũng không chắc sẽ có nhiều thế giới tấn công chúng ta được.”
Thần Vương Zeus nhếch miệng cười: "Ta còn thêm một câu: Thế giới này có cơ hội thành tựu thánh thần.
Bọn hắn nhất định sẽ tới, cho dù là thánh thần cũng không ngăn cản được hấp dẫn của mấy chữ thành thánh.”
Bạch Cẩm lập tức biến sắc. Nghe đến đây, hắn cũng chần chừ không biết nên quyết sao.
Hạo Thiên Thượng Đế cũng nghiêm túc suy nghĩ: "Bạch Cẩm, không cần xúc động, lời bọn hắn nói có thể là thật.”
Jehovah mỉm cười, khuôn mặt của hắn thoải mái như đang được tắm trong ánh sáng của thần: “Thần Vương, thả chúng ta đi, như thế sẽ tốt cho tất cả. Nếu ngài khăng khăng muốn nuốt chửng thế giới của chúng ta, chúng ta sẽ đi đến cái kết hủy diệt, nhưng thế giới của ngươi cũng không chống lại được cuộc tấn công của Hồng Mông Vạn Giới đâu.”
Bạch Cẩm vẫn còn do dự: "Nếu ta để các ngươi đi, các ngươi dựa vào đâu để đảm bảo với ta rằng ngươi sẽ không khởi động thần khí kia?"
Khuê Cương gào lên: "Thiếu Tổ, ngươi định tha cho bọn hắn thật ư?"
Jehovah thở phào nhẹ nhõm, hắn nói tiếp: “Chúng ta có thể ký giao ước, nhờ đại đọa chứng giám, chúng ta sẽ cùng tiến cùng lùi.”
Odin và Zeus cũng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn bắt đầu xuất hiện nụ cười trên mặt bọn hắn, nếu có thể kí hiệp ước với đối phương thì chúng ta sẽ có thuộc hạ cấp bậc thánh thần, có thể cướp đoạt bản nguyên trên khắp Hồng Mông.
Hỗn Độn bỗng xuất hiện một cái hố đen khổng lồ, nó giống như một cái miệng lớn, vừa xuất hiện liền ngoạm mất cả ba thế giới.
Jehovah hét lên: "Không."
“Không!”
"Thế giới của ta!”
Hai vị Thần Vương Odin và Zeus cũng gào lên tuyệt vọng.
Chính Bạch Cẩm cũng thấy ngạc nhiên trước cảnh tượng đó, nhưng hắn hiểu rằng có lẽ nghĩa phụ đã ra tay làm như vậy.
Hạo Thiên Thượng Đế vội vàng kêu lên: "Bạch Cẩm, ngươi mau đi ngăn cản, hồng hoang không thể mạo hiểm như vậy được.”
Odin tức giận: “Ngươi nuốt chửng thế giới của ta, chúng ta sẽ cùng chết, cùng chết!"
Odin, Jehovah, Zeus chạm bàn tay vào nhau, một lực lượng mạnh mẽ bắn ra ngoài rồi biến mất giữa Hỗn Độn mênh mông.
Hạo Thiên Thượng Đế ném bay Hạo Thiên Tháp, hắn quát to: "Trấn áp!"
Ù!
Một cột sáng màu tím xen lẫn ánh vàng bao phủ ba vị Thần Vương vừa trọng thương, trực tiếp trấn áp thân thể và nguyên thần của bọn hắn.
Zeus cười lên như một kẻ điên: "Muộn rồi, chúng ta xong rồi, các ngươi cũng xong rồi.”
Bạch Cẩm vội vàng lên tiếng: "Sư thúc, nơi này giao cho ngài xử lí, ta cần trở về.”
Hạo Thiên Thượng Đế khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn mang đầy nét ưu tư.
Không chỉ có những cường giả trong Hỗn Độn, mà chúng sinh đang xem trực tiếp cũng như bị một chậu nước lạnh tưới xuống đầu, lạnh, lạnh đến thấu tim, cơn khủng hoảng tràn ngập trong đầu bọn hắn, chư thiên vạn giới tiến công, hồng hoang ngăn được sao?
Bạch Cẩm mang theo Khuê Cương, Vô Thiên trở về Ma Giới.
Trong Hỗn Độn, Hạo Thiên Thượng Đế nhanh chóng trấn áp tất cả cường giả của tam đại Thần Giới, sau đó lại ra lệnh cho tư pháp thiên thần bắt giam tất cả vào thiên lao.
Sau đó, Hạo Thiên Thượng Đế lại vội vã quay về Thiên Đình, triệu tập tất cả chí cường của hồng hoang bắt đầu thảo luận về phương án ứng phó với chư thiên vạn giới.
...
Bạch Cẩm, Vô Thiên, Khuê Cương đứng thẳng giữa Hắc Tiêu Cung của Ma Giới.
Toàn bộ Hắc Tiêu Cung tản ra uy áp khủng bố ra bên ngoài, từng đạo quang mang lưu chuyển trên Hắc Tiêu Cung. Ba người đều có thể cảm giác được toàn bộ Ma Giới đang sống lại, đang hấp thụ sức mạnh để hồi sinh. Chỉ chớp mắt thôi, Thiên Địa Pháp Tắc đã hoàn thành quá trình cải biến.
Ba người Bạch Cẩm đứng ở ngoài cửa, chớp mắt đã ba trăm năm.
Ba trăm năm, mỗi một khắc, Ma Giới đều đang thay da đổi thịt, Ma Giới quanh năm tràn ngập sương đen đã biến mất, dị hóa thực vật trở nên bình thường, bầu trời chỉ còn nền xanh mây trắng, trăng sáng sao thưa, càng ngày càng giống một thế giới bình thường ngập tràn sinh cơ.
Ầm!
Ba trăm năm sau, một pháp luân khổng lồ từ trong Hắc Tiêu Cung dâng lên, càng lúc càng lớn, dần dần bao phủ toàn bộ Ma Giới, cuối cùng nhạt đi rồi biến mất.
Đầm lầy trong cấm vực Hắc Trạch sôi trào, chúng bốc lên bọt khí, một chiếc quan tài nổi lên từ đầm lầy, sau đó mở ra...
Một nam nhân trung niên niên có vẻ âm u ngồi dậy, mất một hồi để tỉnh táo, cảm xúc đầu tiên sau khi tỉnh lại của hắn là nỗi vui mừng đến phát điên: "Ma Giới đã thay đổi, ta có thể nắm giữ lực lượng của mình rồi.” Hắn nâng cao tay, đại đạo pháp tắc ngưng tụ trong lòng bàn tay, vô cùng thuận lợi.
Một con chim lửa giương cánh bay cao từ cấm vực Hỏa Sơn. Ầm, nham thạch nóng chảy bốc lên.
"Réo!" Con chim đó phát ra một tiếng kêu rung trời, trong hai mắt lóng lánh là thần thái mừng rỡ như con người, ta tỉnh lại rồi.
Bạch Cẩm, Vô Thiên, Khuê Cương đều cảm nhận được, trong Ma Giới bắt đầu xuất hiện những luồng khí tức khổng lồ, ước chừng có mười lăm vị Chuẩn Thánh đều là Nhất Thi Chuẩn Thánh.
Người bước vào Chuẩn Thánh chi cảnh thì sẽ lâm vào khoảng thời gian điên cuồng, bị ép ngủ say, không có cơ hội đi ngộ đạo, cho nên cường giả Ma Giới bước vào Chuẩn Thánh đều trì trệ không tiến bộ.
Chương 1444: Ngươi định ứng phó như thế nào
Có tiếng nói vọng ra từ bên trong Hắc Tiêu Cung: "Vào đi."
Đám người Bạch Cẩm lập tức bước vào trong đại điện, cả ba đồng loạt hành lễ: "Bái kiến Ma Tổ (nghĩa phụ)."
La Đình Ma Tổ ngồi ngay ngắn trên chủ vị, trong mắt không giấu nổi vẻ vẻ vui mừng, hắn mỉm cười với bọn hắn: "Ngồi xuống đi!"
Ba người Bạch Cẩm lập tức ngồi xuống phía dưới.
Bạch Cẩm vội vàng: "Nghĩa phụ, tà thần đến từ ngoại vực có nói sẽ có thần khí báo thù chúng ta, dẫn tới chư thiên vạn giới xâm lấn hồng hoang, không biết là thật hay giả?"
La Hầu Ma Tổ gật gật đầu: "Là thật, ta đã cảm giác được bọn hắn sắp tới rồi.”
Bạch Cẩm sốt sắng: "Nghĩa phụ, ngài không nên cắn nuốt thế giới của bọn hắn nhanh như vậy, trước tiên nên xoa dịu bọn hắn trước, đợi đến khi tìm được rồi hủy diệt thần khí báo thù kia rồi mới thôn phệ thế giới của bọn hắn cũng không muộn.”
La Hầu Ma Tổ cười ngạo nghễ: "Hài nhi của ta, bọn hắn chỉ là Chí Cường thôi, chẳng lẽ ta lại phải uốn gối cong lưng với bọn hắn sao?
Còn chuyện Chư Thiên Vạn Giới xâm lấn thì đừng lo, cứ để cho bọn hắn tới là được? Đừng nói một Thánh Nhân, cho dù bảy tám vị Thánh Nhân đến thì cũng có kết cục thất bại khi gặp ta mà thôi.
Thánh Nhân và Thánh Nhân cũng chênh lệch rất lớn, Thánh Nhân như Thái Thượng Thông Thiên chỉ xứng xưng là ngụy Thánh, không cần lo lắng.”
Bạch Cẩm há miệng, bây giờ ta nói ngài bị bọn ta lừa gạt thì ngài có tin không? Xong đời, nghĩa phụ thật sự nghĩ là bản thân vô địch, chẳng lẽ ngài quên chuyện trước kia ngài đã từng bị đánh ở thế giới trong mộng sao?
Khuê Cương lập tức ôm quyền, kêu lên: "Ma Tổ đại nhân, bây giờ chúng ta ứng phó như thế nào?"
Ma Tổ trầm ngưng một chút, lạnh nhạt nói: "Việc này không chỉ là chuyện của Ma Giới chúng ta. Trước tiên các ngươi cứ đi thu nạp phục hồi Chuẩn Thánh của Ma Giới. Ta sẽ đi gặp đối thủ cũ kia."
Thân ảnh La Hầu Ma Tổ tức khắc biến mất trong Hắc Tiêu Cung.
Khuê Cương Ma Tổ khó hiểu hỏi: "Đối thủ cũ mà Ma Tổ nói là ai?"
"Đương nhiên là Đạo Tổ!”
Khuê Cương không nhịn được run rẩy một cái, ánh mắt đột nhiên mở lớn thêm hai vòng, Ma Tổ gặp Đạo Tổ? Ngươi sẽ không chiến đấu đâu, phải không? Ma Tổ đại nhân đánh thắng được chứ?
Bạch Cẩm đứng dậy ngưng trọng nói: "Khuê Cương, Vô Thiên, mọi việc của Ma Giới nhờ các ngươi. Ta muốn đi tìm hồng hoang đại năng cùng nhau thương lượng đối phó ngoại địch như thế nào, hiện tại chúng ta nhất định phải liên hợp lại."
Khuê Cương lập tức đảm nhiệm nói: "Thiếu Tổ yên tâm, chờ ngài trở về, ta nhất định thu thập bọn hắn đến ngoan ngoãn phục tùng."
Bạch Cẩm sải bước đi ra ngoài, thân ảnh biến mất không thấy.
...
Trước Tử Tiêu Cung trong Hỗn Độn, một mảnh tĩnh mịch. Đột nhiên một đạo ma khí đảo qua, La Hầu Ma Tổ đột nhiên xuất hiện.
La Hầu ngẩng đầu nhìn ba chữ Tử Tiêu Cung to lớn phía trên, hừ lạnh một tiếng, sải bước đi lên bậc thang phía trước, một cước đá ra.
Phanh! Hắn trực tiếp đá văng cửa ra, đi vào.
La Hầu Ma Tổ đi vào Tử Tiêu Cung, nhìn chung quanh một cái, chậc chậc nói: "Hồng Quân, cung điện này của ngươi thật sự là quá đơn sơ, quả thực là mất mặt mà! Nếu ngươi quá nghèo, ta sẽ để Khuê Cương xây thêm một ngôi nhà nữa cho ngươi."
"Đa tạ ý tốt của Ma Tổ!" Một thanh âm già nua từ từ vang lên.
Hồng Quân vô thanh vô tức xuất hiện trên chủ vị, thần sắc đạm mạc, giống như một cỗ máy vô tình.
La Hầu nhìn Hồng Quân, sắc mặt lạnh lùng, phẫn hận nói: "Hồng Quân! Năm đó nếu không phải do ngươi, người thành Thánh nên là ta."
"Cho dù không có Hồng Quân ta, cũng sẽ có những người khác tới ngăn cản ngươi. Bởi vì tư lợi của bản thân, ngươi châm ngòi tam tộc hải lục không hỗn chiến, khiến cho phương Tây tan vỡ, linh mạch khô kiệt. Dưới nghiệp lực ngập trời như thế, làm sao ngươi có thể thành Thánh?" Giọng nói đạm mạc của Hồng Quân vang vọng trong đại điện.
La Hầu đưa hai tay ra, cười ha ha nói: "Ta không thể thành Thánh? Hồng Quân ngươi nhìn kỹ đi, hiện tại ta đã thành Thánh, dựa vào năng lực của mình đạt thành Thánh Nhân, hoàn toàn khác với những đệ tử của ngươi."
"Bổn tọa chẳng những đạt thành Thánh Nhân mà còn phá vỡ phong tỏa hồng hoang, phục hồi toàn bộ Ma Giới. Hiện tại Ma Giới đã là một thế giới độc lập lại cường đại."
"Hết thảy đều ở trong đạo."
"Ở Ma Giới, ta mới là đạo. Không có sự cho phép của bổn tọa, ngay cả tư cách đặt chân vào Ma Giới ngươi cũng không có."
Hồng Quân im lặng, duy trì thần thái hờ hững.
La Hầu nhìn Hồng Quân cúi đầu nhận thua, trong lòng sảng khoái, yên lặng phẫn hận nhiều năm đã nhất thời tiêu tán một chút, chỉ còn lại một ít.
Thanh âm lạnh nhạt của Hồng Quân vang lên: "Ma Tổ, vì sao ngươi đến đây?"
"Vạn tộc xâm lấn sắp tới, Hồng Quân, ngươi định ứng phó như thế nào?”
Hồng Quân lạnh nhạt nói: "Tất cả những chuyện này vốn có thể tránh được."
"Hồng Quân, chẳng lẽ ngươi sợ sao? Một đám người yếu đuối cũng có thể làm cho ngươi rút lui? Cũng đúng, ngươi vốn đã lùi bước hàng trăm triệu năm rồi. Nhưng ta lại không phải ngươi, loại khiêu chiến này sớm muộn gì cũng sẽ đến, vậy thì để cho nó tới sớm một chút. Ta muốn một trận chiến định ra uy thế vô địch của hồng hoang, bổn tọa muốn làm cho hồng hoang danh chấn Hồng Mông." La Hầu ngẩng đầu nhìn Hồng Quân, trong mắt hiện lên từng đạo huyết mang, ma khí sâm sâm, sát ý ngập trời.
Chương 1445: Cả Ma Giới đều là kẻ điên
Hồng Quân Đạo Tổ trầm mặc một chút, lạnh nhạt nói: "Ta định để cho Hạo Thiên Thượng Đế thống lĩnh tam giới Thần Ma, đối kháng với thần linh ngoại vực."
"Chỉ một Hạo Thiên thì có tư cách gì có thể thống lĩnh chúng thần tam giới?"
"Hạo Thiên chính là Thiên Đế Chí Tôn."
La Hầu Ma Tổ châm chọc cười nói: "Ngay cả thống nhất tam giới cũng không làm được, Thiên Đế tính là cái gì? Khuê Cương còn giỏi hơn hắn."
Thần sắc Hồng Quân bất động, tiếp tục nói: "Nếu Hạo Thiên không thể, có thể lệnh Vô Đương thống lĩnh tam giới, nghênh chiến chư thần ngoài vực."
"Vô Đương? Nàng ấy là ai?"
"Thiên Kiếp Chi Chủ, đại thiên pháp hình, nhân vật công bằng công chính nhất, đối xử bình đẳng với cả Thần Ma!"
"Ha ha! Chỉ là một nữ tử cũng xứng thống lĩnh Thần Ma hai giới? Truyền ra ngoài không sợ bị các giới khác chê cười sao?"
"Huyền Đô, hắn chính là tam đại thủ đô của Huyền môn, có đại ý chí đại trí tuệ, có thể thống lĩnh tam giới."
"Đại trí giả ngu đi! Chỉ là một tiểu tử cổ hủ mà thôi, có tư cách gì thống lĩnh tam giới?"
"Trấn Nguyên Tử chính là Tiên Thiên Thần Linh, Địa Tiên Chi Tổ, phúc đức thâm hậu."
"Đều là hạng người tham sống sợ chết giống như ngươi!”
Hồng Quân lạnh nhạt nói: "Ma Tổ, những tiên thần này ngươi đều không hài lòng, ngươi muốn người nào?"
"Ngươi còn quên mất một vị, hắn vừa là Thần vừa là Ma."
Hồng Quân trầm mặc một chút, nói: "Bạch Cẩm trù tính chung thiên địa Thần Ma."
"Ha ha! Ngươi đã sớm như thế, hài nhi của ta vẫn rất có năng lực. Hồng Quân, ngươi thật không ngờ, đệ tử xuất sắc nhất của Huyền môn ngươi hiện tại lại là nghĩa tử của ta, hơn nữa hắn còn rất vui ấy!” La Hầu cười đắc ý.
Hồng Quân lạnh nhạt nói: "La Hầu, ta ra lệnh cho ngươi, đoạn tuyệt nhân quả với Bạch Cẩm."
"Ha ha! Ra lệnh cho ta, ngươi đủ tư cách không? Bạch Cẩm hắn nhất định là Thiếu Tổ Ma Giới, vĩnh viễn là Thiếu Tổ Ma Giới, đây chỉ là bắt đầu mà thôi. Sau này Bạch Cẩm sẽ trở thành Thống Soái Ma môn, thôn tính Huyền môn. Hồng Quân, ngươi ngàn tính vạn tính cũng không nên hợp đạo. Ngươi nhìn bộ dạng hiện tại của ngươi đi, sau khi hợp đạo ngươi còn là ngươi sao? Ngươi đã mất đi tư cách nói chuyện với ta, mấy tiểu bối như Thái Thượng kia sao có thể là đối thủ của ta?" La Hầu đắc ý cười to, hóa thành một cỗ ma khí cuồn cuộn hướng ra bên ngoài, biến mất trong Tử Tiêu Cung.
Sau khi La Hầu rời đi, Hồng Quân Đạo Tổ vẫn lạnh nhạt vô tình, đột nhiên khôi phục linh động, lộ ra nụ cười nói: "Thần cũng tốt, Ma cũng được! Tất cả đều ở trong đạo."
...
Bên kia, Bạch Cẩm lập tức quay về tam giới, vừa tiến vào hắn đã phát hiện tam giới lúc này có chút bất đồng. Cả tam giới đều bị bầu không khí khẩn trương bao phủ. Trong Thiên Đình khắp nơi bắt đầu điều binh khiển tướng, tiên thần vội vã đi tới đi lui.
Bạch Cẩm đi tới Lăng Tiêu Bảo Điện, giờ phút này chúng cường đang hội tụ trong Lăng Tiêu Bảo Điện. Hạo Thiên Thượng Đế, Minh Hà giáo chủ, Trấn Nguyên Đại Tiên, Côn Bằng Yêu Sư, Huyền Đô đại pháp sư, Vô Đương thánh mẫu, Như Lai Phật Tổ, Tứ Tượng Thánh Thú tất cả đều đồng loạt đến.
Bạch Cẩm bước vào Lăng Tiêu Bảo Điện, chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến chư vị sư thúc, sư huynh sư tỷ!"
Minh Hà giáo chủ lạnh nhạt nói: "Cùng là chí cường, xưng đạo hữu là được." Sau đó ôm quyền thi lễ nói: "Bái kiến đạo hữu!"
Hạo Thiên Thượng Đế, Trấn Nguyên Đại Tiên, Côn Bằng Yêu Sư,... cũng đều ôm quyền thi lễ, nói: "Bái kiến đạo hữu!"
Hạo Thiên Thượng Đế ngưng trọng nói: "Bạch Cẩm, chỉ còn thiếu ngươi, ngồi vào chỗ đi!"
Bạch Cẩm khẽ gật đầu, phiêu thân bay lên, rơi vào trên Câu Trần thần vị trống rỗng.
Hạo Thiên Thượng Đế lập tức hỏi: "Bạch Cẩm, ba thế giới kia thế nào?"
Bạch Cẩm khẽ lắc đầu nói: "Sư thúc, ba thế giới kia đã không còn trọng yếu nữa. Ma Tổ nói, chư thiên vạn giới ngoài hồng hoang đã tới."
Thanh âm to lớn uy nghiêm của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Hành động này của Ma Giới đã đưa hồng hoang vào hoàn cảnh nguy hiểm. Bạch Cẩm, ngươi với tư cách giáo chủ Ma Giáo, có nên cho tam giới một lời giải thích hay không?"
Bạch Cẩm tức giận nói: "Phật Tổ, hiện tại không phải thời điểm tranh chấp nội bộ. Muốn công đạo thì chờ kiếp nạn này qua đi, ta sẽ dẫn ngươi đi Ma Giới tìm Ma Tổ, để cho hắn cho ngươi một cái công đạo."
Như Lai Phật Tổ nhất thời nghẹn họng.
Trấn Nguyên Đại Tiên cũng gật đầu, ngưng trọng nói: "Câu Trần Đại Đế nói không sai, giờ phút này không thể nội chiến. Phật Tổ, vừa rồi ngài nói hơi quá rồi."
"Đúng vậy! Phật Tổ, ngươi phải lấy đại cục làm trọng!"
"Không sai, Như Lai Phật Tổ, ngươi phải học tập Câu Trần Đại Đế nhiều hơn, vì giáo chủ người ý chí mênh mông."
"Câu Trần Đại Đế, ngươi cũng đừng so đo với Như Lai."
...
Huyền Đô, Vô Đương, Hạo Thiên, Minh Hà, Chu Tước, Thanh Long và các đại năng khác nhao nhao lên tiếng.
Sắc mặt Như Lai Phật Tổ lập tức xanh mét, ta làm sao? Ta nói có một câu, lại giống như phạm phải sai lầm ngập trời vậy. Bạch Cẩm hắn khiến chư thiên vạn giới xâm lấn, sao các ngươi không nói hắn? Quả thực khinh Phật quá đáng! Nhìn những người ngồi đều là hảo bằng hữu của Bạch Cẩm, bổn Phật Tổ nhịn.
Như Lai Phật Tổ không lên tiếng, những người khác nói hai câu, cũng đã buông tha hắn, hiện tại không phải là thời điểm chơi đùa hắn.
Hạo Thiên Thượng Đế nhìn về phía Bạch Cẩm hỏi: "Ma tộc chuẩn bị như thế nào?"
Rất nhiều cường giả khác cũng đều nhìn về phía Bạch Cẩm.
"Sư thúc đang lo lắng điều gì?"
Hạo Thiên Thượng Đế trầm ổn nói: "Ta lo khi chúng ta toàn lực đối kháng chư thần ngoài vực, Ma tộc sẽ xâm lấn tam giới, đánh chúng ta trở tay không kịp."
"Sư thúc yên tâm là được, một người Ma Tổ để cho ta chỉnh hợp tất cả lực lượng Ma Giới, nghênh chiến chư thần ngoài vực."
Côn Bằng Yêu Sư âm u nói: "Thật sao? Có bao nhiêu phần đáng tin cậy?"
Bạch Cẩm nhìn về phía Côn Bằng Yêu Sư, nhíu mày nói: "Yêu Sư không tin ta?"
"Câu Trần Đại Đế, tất nhiên là ta tin, nhưng ta lo lắng ngươi cũng bị Ma Tổ lừa gạt, cả Ma Giới đều là kẻ điên."