Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 48: Thu nhận đồ đệ



Hai mắt Bạch Cẩm sáng lên, liếm môi nói: "Sản vật trong biển rất phong phú! Sư phụ, ngươi nghĩ thử xem, một con cua biển cỡ xe ngựa, một con tôm bự cao bằng người, cá chình biển dài mấy thước, đủ loại hải ngư, sò điệp, nghĩ đến thôi là chảy nước miếng rồi! "

Thông Thiên bị chọc giận đến mức bật cười, nói: "Sư phụ kêu ngươi lựa chọn đạo trường, kết quả người lại chọn một nơi có đồ ăn ngon?"

Bạch Cẩm ngượng ngùng nói: "Sư phụ, đồ đệ cũng không hưởng thụ vì bản thân, chủ yếu là định hiếu kính người."

Thông Thiên hít thật sâu một hơi, bất lực nói: "Thôi, ta không nên có suy nghĩ nhờ vả ngươi."

Vẻ mặt Bạch Cẩm đau khổ nói: "Sư phụ, thánh ý như thiên ý, làm sao đệ tử đoán được cái thiên ý này? Không phải người đang làm khó Bạch Cẩm ta sao?"

Thông Thiên suy nghĩ một chút, hình như cũng đúng, nếu hắn thật sự có thể đoán được ý nghĩ của mình, trái lại cũng không tốt. Hắn hiển trách: "Đần thì chính là đần, lấy đâu ra nhiều cớ như vậy? Đi báo cho hai vị sư bá kia của ngươi biết chiều nay chúng ta sẽ rời khỏi."

Bạch Cẩm sửng sốt, vội vàng nói: "Buổi chiều? Nhanh như vậy sao? Có phải là quá vội vàng rồi không?"

"Sao? Ngươi không nỡ?"

"Ta còn định tổ chức tiệc tối chia tay. Các đệ tử của tam giáo cuối cùng sẽ tụ tập cùng một chỗ uống chén rượu vui vẻ đêm nay. " Bạch Cẩm tiếc nuối nói.

Thông Thiên tức giận nói: "Ngươi từ đâu nghĩ ra cái chuyện viển vông như vậy? Không cần làm, người tu đạo phải giữ mọi thứ giản lược."

Bạch Cẩm nhỏ giọng thì thầm nói: "Ta chỉ cảm thấy nên như vậy thôi! Chúng ta chuyển đi đột ngột như thế này, rất dễ khiến cho ngoại nhân tung tin đồn thất thiệt. Lỡ như tin Tam Thanh bất hòa, Thượng Thanh Thánh Nhân bị Thái Thanh Thánh Nhân và Ngọc Thanh Thánh Nhân liên thủ đuổi ra khỏi Côn Luân Sơn, Thượng Thanh Thánh Nhân mặt mày xám xịt rời khỏi Côn Luân Sơn, truyền ra như thế này sẽ không tốt."

Vẻ mặt của Thông Thiên khẽ động, ho khan một tiếng, nói: "Ngươi vừa mới nói cái gì?"

"Ta nói sợ tin đồn lan ra…"

"Câu bên trên!"

"Ta còn định tổ chức tiệc tối chia tay. Các đệ tử của tam giáo cuối cùng sẽ tụ tập cùng một chỗ uống chén rượu vui vẻ đêm nay."

Thông Thiên lộ ra nụ cười hài lòng nói: "Không sai, ta cũng nghĩ vậy, Bạch Cẩm, ngươi đúng là đi guốc trong bụng ta! Nếu ngươi đã nói vậy thì tiệc tối chia tay sẽ do ngươi chuẩn bị, thời gian là ba ngày sau."

Bạch Cẩm sung sướng, vội vàng đáp: "Rõ!"

Nói xong nhưng mông của hắn vẫn bất động ngồi trên bồ đoàn.

Thông Thiên nhíu mày nói: "Còn không nhanh đi lo liệu đi?"

Bạch Cẩm cười nói: "Sư phụ, người xem xem, có phải người nên cho ta chút kinh phí trước không?"

"Kinh phí?"

Bạch Cẩm xoay xoay đầu ngón tay ngượng ngùng nói: "Là Công Đức Kim Tiền nha!"

"Cút!" Thông Thiên phất tay áo lên, bóng dáng của Bạch Cẩm biến mất trong nháy mắt.

"A!" Một tiếng hét thê thảm và hoảng sợ vang lên ở trên bầu trời, một khỏa tinh thần hình xoắn ốc lóe sáng trên bầu trời Côn Luân Sơn.

Toàn bộ đệ tử tam giáo đều ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, lẳng lặng quan sát cái lưu tinh đang bay đi kia, trong lòng chua xót ghen ghét, vinh hạnh đặc biệt như thế cũng chỉ có Bạch Cẩm sư huynh mới có! Thật hâm mộ.

Thông Thiên giao nhiệm vụ chuẩn bị tiệc tối chia tay cho Bạch Cẩm, vừa quay người, Bạch Cẩm đã chuyển giao cho Thạch Cơ. Thạch Cơ ra lệnh một tiếng, chúng đệ tử của Tiệt Giáo bắt đầu khẩn trương mua sắm ngay lập tức, có vật góp vật, không có vật thì ra sức chạy mua.

Vào đêm trăng tròn ba ngày sau đó, ba vị giáo chủ ngồi dưới gốc cây trà trên đỉnh Côn Luân Sơn.

Một ngũ thải sắc quang cầu lơ lửng trên lưng chừng núi, chiếu sáng toàn bộ dãy Côn Luân Sơn, năm màu rực rỡ vui tươi.

Dưới chân núi, đệ tử tam giáo phân bàn ngồi nhậu nhẹt với nhau, hô bằng gọi hữu, thoạt nhìn rất vui vẻ hòa thuận.

Bạch Cẩm ngồi cùng bàn với Thạch Cơ, Cô Lương, Kim quang và những đệ tử tương đối thân cận khác, nồi lẩu ở giữa bàn đang sôi lên, khuôn mặt nhỏ của Cô Lương đỏ bừng, vui vẻ rạng rỡ.

Một thân ảnh yểu điệu đeo một cái giỏ trúc đi tới, đứng trước bàn, mỉm cười kêu lên:

"Bạch Cẩm sư huynh."

Bạch Cẩm lập tức đứng dậy, cười nói: “Từ Hàng sư muội… À, ta nhầm, là sư đệ, Từ Hàng sư đệ, chào buổi tối.”

Nụ cười trên mặt Từ Hàng cứng lại, gân xanh trên trán giật giật. Bạch Cẩm chết tiệt, dám làm nhục ta như thế?

Từ Hàng hít sâu một hơi, kìm nén lửa giận, miễn cưỡng cười nói: “Sư huynh vẫn thích nói giỡn như vậy. Lúc trước đã mạo phạm, mong Bạch Cẩm sư huynh không trách tội."

"Sư đệ nói gì vậy? Ngươi đắc tội ta chỗ nào? Không phải chúng ta đang luận bàn về đồng môn sao? Đệ tử tam giáo của chúng ta từ trước đến nay vẫn hữu ái." Bạch Cẩm mờ mịt nói.

Từ Hàng im lặng nhìn chằm chằm Bạch Cẩm, loại lời nói ngụy biện vô liêm sỉ này cũng có thể nói ra, hắn thật sự không cần chút thể diện nào sao? Trong lòng dâng lên một tia cảm khái, chẳng trách chúng ta không phải là đối thủ của hắn? Người không biết xấu hổ, thiên hại vô địch.

Từ Hàng vừa nghĩ tới Bạch Cẩm sẽ rời khỏi Côn Luân Sơn và tiếp tục gieo họa cho những sư huynh đệ đáng thương kia, nhất thời trong lòng nhẹ nhõm sung sướng hẳn, trên khuôn mặt nở một nụ cười.

Bạch Cẩm nghi hoặc hỏi: "Sư đệ, ngươi có chuyện gì sao?"

Từ Hàng lắc đầu cười nói: "Không có việc gì, chỉ là muốn tới gặp sư huynh một chút, e là sau này sẽ rất lâu mới gặp được."

Bạch Cẩm đứng dậy, bưng chén rượu lên cười ha hả nói: "Được, mời sư đệ."

Hai người bưng chén rượu lên, một hơi uống cạn rồi nhìn nhau cười. Bạch Cẩm ngồi xuống, Từ Hàng khoác giỏ quay người rời đi.

Chương 126: Tam Thanh luyến tiếc

Cô Lương ngẩng đầu liếc nhìn một cái, đôi mắt lập tức ngưng kết lại trong giỏ trúc của Từ Hàng, chu cái miệng nhỏ nhắn thở hồng hộc la lên: "Chết tiệt! Nấm Kim Châm của ta."

Lúc này Bạch Cẩm mới chú ý tới cái giỏ trên lưng Từ Hàng, nấm kim châm? Lại nhìn vào miếng thịt xông khói tự làm trước mặt, trong đầu hắn chợt lóe lên một ý niệm. Nếu làm thành món thịt xông khói cuộn nấm kim châm, chắc hẳn sẽ rất ngon nha!

Từ Hàng trở lại bàn của Xiển Giáo, đặt cái giỏ lên bàn, cười nói: "Mấy vị sư huynh sư đệ, thêm một món ăn."

"Đa ta sư đệ!"

"Haha, nấm kim châm này nhìn cũng không tệ lắm."

"Đa tạ sư huynh!"



Cô Lương nhảy dựng lên, hai tay chống nạnh thở hồng hộc hét lớn: "Từ Hàng, đó là nấm kim châm của ta"

Từ Hàng nghiêng đầu sang chỗ khác cười nói: "Sư muội, ngươi nhận nhầm rồi đi? Nấm kim châm này là do ta hái được từ trên núi." Nói xong, hắn cầm nấm kim châm lên cho vào nồi, hương thơm đậm đà của nấm lập tức tỏa ra.

Những đệ tử Tiệt Giáo biết nội tình đều trừng mắt nhìn chúng tiên Xiển Giáo, những đệ tử không biết nội tình cũng đã truyền âm nghe ngóng, chẳng mấy chốc mọi người đã biết chuyện Cô Lương đại chiến với Từ Hàng.

Đa Bảo cười nói: "Thôi! Ta cũng cho các sư đệ và sư muội của Tiệt Giáo một món ăn."

Hắn tiện tay vung lên, một tảng thịt lớn trong suốt như ngọc hiện ra trước mắt, trên da thịt có vảy màu vàng.

Sắc mặt Hoàng Long thay đổi, vô thức đưa tay che bên hông.

"Phân ra."

Một khối thịt rồng to lớn bị cắt thành nhiều miếng trong nháy mắt, 'tùm tùm tùm' lần lượt rơi xuống nồi lẩu của nhiều đệ tử Tiệt Giáo.

Cánh tay Bạch Cẩm chống trên bàn, xoa xoa cái trán, đau đầu, thật sự rất đau đầu!

Đông Hoàng Long đập xuống bàn một tiếng, đột nhiên đứng lên, tức giận hét lên: "Đa Bảo, ngươi khinh người quá đáng rồi!"

Những Kim Tiên còn lại của Xiển Giáo cũng đứng dậy, sắc mặt tái xanh.

Toàn bộ Tiên Nhân của Tiệt Giáo cũng đột ngột đứng lên, tức giận trừng mắt, bầu không khí ngưng đọng lại vô cùng căng thẳng.

Bạch Cẩm ngẩng đầu nhàn nhạt nói: "Sư phụ và sư bá đã nói, kẻ nào dám cả gan gây chuyện, đều sẽ trục xuất khỏi sư môn."

Rất nhiều đệ tử của Tiệt Giáo và Xiển Giáo đều biến sắc.

Hoàng Long cầm ly rượu trên tay, vẻ mặt tươi cười nói: "Đa Bảo sư huynh, chúng ta sắp chia tay nhau rồi, dù trong lòng vạn phần không muốn nhưng vẫn kính Đa Bảo sư huynh một ly. Chúc huynh sớm thành đại đạo."

Đa Bảo bưng chén rượu lên nhấp một ngụm, gật đầu mỉm cười nói: "Nếu có thời gian, có thể tới chơi với chúng ta. Sư huynh hoan nghênh bất cứ lúc nào, nhất định sẽ nhiệt tình thiết đãi."

Các đệ tử Tiệt Giáo và đệ tử Xiển Giáo đều nâng ly từ xa, sau khi uống xong liền cười ha hả ngồi xuống, cảnh tượng vui vẻ hòa thuận 'ngươi hảo ta tốt mọi người tốt' lại khôi phục.



Trên đỉnh Thái Thanh Phong, Thái Thanh, Nguyên Thủy và Thông Thiên ngồi dưới gốc cây trà lấp lánh nhìn cảnh tượng yên bình của đệ tử tam giáo bên dưới.

Thái Thanh cảm khái nói: “Đến giờ phút biệt ly này, ta vẫn còn chút cảm khái."

Thông Thiên cười nói: "Không cần cảm khái, nhất niệm của Thánh Nhân là ngao du hồng hoang, khoảng cách xa gần cũng không quan trọng."

Nguyên Thủy nhìn Thông Thiên, tức giận nói: "Ta nghĩ ngươi nóng lòng rời khỏi Côn Luân thì có."

Thông Thiên bất mãn nói: "Nhị sư huynh, lời này của ngươi là có ý gì? Chẳng lẽ Thông Thiên ta lại ngoảnh mặt lại với mấy vạn năm tình nghĩa của các ngươi mà đi sao? Bảo sao đại đạo lại xung đột!"

"Đều là mượn cớ!"

Thái Thượng đập bàn 'rầm rầm rầm', bất đắc dĩ nói: "Thôi được rồi, đừng làm ồn nữa!"

Thông Thiên và Nguyên Thủy hừ lạnh một tiếng rồi nghiêng đầu đi.

Một lúc sau, Nguyên Thủy không kìm được mà nói: “Thông Thiên, sau khi thành lập đạo tràng, đừng vội 'nhâm tính hồ vi', cũng đừng thu nhận dạng yêu ma quỷ quái làm môn hạ, nên thu nhận đồ đệ trọng đức hạnh, như vậy thì địa vị Thánh Nhân của ngươi mới không vô duyên vô cớ bị giảm sút."

"Vạn linh đều một lòng hướng đạo, sao có thể vì yêu thích của bản thân mà chặt đứt con đường vấn đạo của người khác?"

"Không thể tùy tiện truyền đạo."

"Ý nguyện của ta là giảng đạo khắp hồng hoang."

Nguyên Thủy và Thông Thiên ngồi đối diện nhau, một mắt bùng lên lửa giận, hận không thể cạnh tranh với hắn, mắt kia lại kiên định, thề quyết chí không dời.

Thái Thượng lấy tay đỡ trán, aizz… thật nhức đầu mà.

Một lát sau, Thái Thượng ho khan một tiếng làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt nói: "Thông Thiên, ngươi dự định xây dựng đạo tràng ở nơi nào?"

Thông Thiên đảo mắt qua nói: "Ở hải ngoại."

Nguyên Thủy nhíu mày nói: "Hải ngoại?" Hắn vô thức phản bác: "Không được!"

"Vì sao không được?"

"Phần lớn các chủng tộc ở hải ngoại đều là hạng người hung ác, không phải là nơi tốt để truyền giáo."

"Nhị sư huynh, hạng người tàn nhẫn thích đấu tranh kia mới càng cần giáo hóa."

"Ta nói không được là không được!"

Thái Thượng chậm rãi nói: "Nhị đệ, để cho hắn đi đi! Nếu hắn còn ở Hồng Hoang đại địa thì sớm muộn gì giữa Xiển Giáo và Tiệt Giáo sẽ đánh một trận."

Nguyên Thủy vô thức nhíu mày một cái, sau đó gật đầu bất đắc dĩ nói: "Đi hải ngoại cũng được nhưng ngươi phải nghe theo Bạch Cẩm, trong những đệ tử kia của ngươi thì cũng chỉ có Bạch Cẩm thực lòng giúp ngươi."

Thông Thiên gật đầu một cái rồi quay đầu nhìn xuống phía dưới, ánh mắt rơi vào thân ảnh kia, có đôi khi Bạch Cẩm cũng sẽ giở chút thủ đoạn đùa nghịch, Thông Thiên đều biết rõ tất cả nhưng xác thực chưa bao giờ so đo với hắn. Nhiều lúc còn trêu đùa với hắn một phen, cũng bởi vì điểm này mà trong tất cả các đệ tử chỉ có Bạch Cẩm mới là người mà hắn quan tâm nhất.

Chương 127: Ngọc Hư Cung

Đột nhiên Thái Thượng bật cười nói: "Nhị đệ, Thái Thanh Cung của ta được xây dựng bằng vô số tiên tài trân quý, nếu bây giờ quyết định rời đi thì phải hoàn toàn cắt đứt liên hệ với Côn Luân, ta không định mang Thái Thanh Cung này theo, Nhị đệ ngươi có muốn không?"

Nguyên Thủy gật đầu đáp: "Dù sao cũng có thể dung hợp nó và Ngọc Thanh Cung của ta để luyện lại."

"Được, vậy ta bán Thái Thanh Cung cho Nhị đệ."

Nguyên Thủy bỗng trợn to mắt, kinh ngạc thốt lên: "Bán cho ta? Đại huynh, trước đây ngươi toàn tặng ta những thứ ngươi không cần nữa, sao bây giờ lại bán cho ta? Ngươi học theo ai thế?"

Thái Thượng cười ha hả: "Bạch Cẩm đó! Ta nảy ra ý này từ việc Bạch Cẩm bán thịt."

Nguyên Thủy ủ rũ nói: "Đại huynh, ngươi thay đổi rồi."

Thái Thượng than khổ: "Đại huynh của các ngươi nghèo lắm! Mấy hôm trước ta mới thu nhận một đệ tử, lúc đó vui như mở cờ trong bụng, nguyên thần chợt nóng lên bèn tặng phần lớn pháp bảo của ta cho Huyền Đô. Nếu sau này ta lại thu thêm mấy đệ tử thân truyền nữa thì không có pháp bảo tặng bọn hắn, đến lúc đó ta phải làm thế nào đây? Vì vậy ta đành phải lấy Thái Thanh Cung trao đổi với sư đệ lấy mấy món Tiên Thiên Linh Bảo."

Nguyên Thủy bất đắc dĩ nói: "Đại huynh, Tam đệ khiến người ta lo lắng không thôi, sao ngay cả ngươi cũng khiến người ta lo lắng vậy? Không phải ta phê bình ngươi đâu nhưng ngươi tặng Huyền Đô nhiều pháp bảo như vậy thực sự sẽ ảnh tưởng tới việc tu hành của hắn, vả lại cũng khó thu xếp cho những đệ tử sau này."

"Hừ!" Thiên Thông lạnh lùng hừ mũi, ngươi mới khiến người ta lo lắng ấy! Hắn lặng lẽ vểnh tai nghe lén.

Thái Thượng gật đầu lia lịa, cất giọng cảm khái: "Đúng vậy! Sau này ta thu nhận đệ tử nhất định sẽ chú ý, mong sư đệ nhận Thái Thanh Cung này!"

Nguyên Thủy quay đầu đánh giá Thái Thanh Cung cao chót vót, vật liệu toàn là tiên tài thần bảo cực phẩm hiếm có. Hắn lên tiếng: "Đại huynh gặp khó khăn, kẻ làm sư đệ này nên giúp đỡ. Thôi được, ta nhận Thái Thanh Cung này. Một món Tiên Thiên Linh Bảo, tám món Hậu Thiên Linh Bảo thượng đẳng được không?"

Thái Thượng mừng rỡ nói: "Cảm ơn Nhị đệ!"

Nguyên Thủy vung tay lên, chín món pháp bảo lập tức xuất hiện: Tiên Thiên Linh Bảo Kỳ Lân Ấn, Hậu Thiên Linh Bảo Thất Tinh Hồ Lô, Hậu Thiên Linh Bảo Hồi Phong Phiến, Hậu Thiên Linh Bảo Âm Dương Bản, Hậu Thiên Linh Bảo Bích Ngọc Hà Hoa, Hậu Thiên Linh Bảo Thuần Dương Bảo Kiếm, Hậu Thiên Linh Bảo Cửu Khổng Động Tiêu, Hậu Thiên Linh Bảo Bách Hoa Hoa Lam, Hậu Thiên Linh Bảo Triều Tịch Ngư Cổ.

Thái Thượng cười sang sảng: "Cảm ơn hiền đệ, Thái Thanh Cung này thuộc về hiền đệ." Hắn giơ tay ra, chín món pháp bảo hóa thành chín đạo lưu quang bay về phía Thái Thượng rồi biến thành chín đốm sáng rơi vào lòng bàn tay hắn.

Đôi mắt Thông Thiên sáng ngời, hắn hắng giọng nói: "Nhị ca, ta cũng không cần Thượng Thanh Cung nữa, ngài có lấy luôn không?"

"Bây giờ ngươi biết gọi Nhị ca rồi hả? Chẳng phải vừa rồi ngươi còn vểnh râu trợn mắt sao? Không đúng! Ngươi không có râu, phải là hếch mũi trừng mắt."

Thông Thiên vung tay áo, kiêu ngạo nói: "Ngươi có muốn không? Không muốn thì ta về đập luôn."

Nguyên Thủy nghiêng đầu nhìn về phía Thượng Thanh Cung, nếu đập đi thì thật đáng tiếc. Hắn đành bảo: "Cũng được! Một món Tiên Thiên Linh Bảo, năm món Hậu Thiên Linh Bảo cực phẩm."

Thông Thiên trừng mắt, bất mãn la lên: "Dựa vào đâu mà Đại huynh đổi được nhiều đồ như vậy, còn ta lại được ít như thế? Lẽ nào Thượng Thanh Cung của ta kém hơn Thái Thanh Cung của Đại huynh?"

"Ngươi có bán không? Không bán thì đập đi, đừng đặt ở Côn Luân Sơn gây chướng mắt!"

Thông Thiên nghĩ đến chuyện sau này mình phải nhận nhiều đệ tử, đành cắn răng phun ra một chữ: "Bán!"

Nguyên Thủy vung tay, tức thì hào quang lấp lánh, sáu món linh bảo gồm một châu, ba đao, hai kiếm bay lơ lửng trước mặt ba người.

Thông Thiên chìa tay thu lại sáu món linh bảo, mặt mày rạng rỡ. Cái cung điện nát này mà có thể đổi lấy linh bảo ư?

"Nhị ca, ngươi có muốn cung điện của đám đệ tử trên Thượng Thanh Phong không?"

"Hai món Hậu Thiên Linh Bảo cao phẩm, năm món Hậu Thiên Linh Bảo trung phẩm."

"Bán!"

...

Rạng sáng ngày hôm sau.

Bạch Cẩm dắt Quỳ Ngưu, Thông Thiên ngồi trên lưng Quỳ Ngưu dẫn theo mấy trăm đệ tử cưỡi mây đạp gió đi đến phương Đông.

Ở một nơi khác, Huyền Đô dắt Thanh Ngưu, Thái Thượng ngồi trên lưng Thanh Ngưu, bên cạnh là Chân Vũ và hai đồng tử Kim Linh, Ngân Linh. Đoàn người đi vào trong núi rừng.

Huyền Đô hỏi: "Sư phụ, chúng ta đi đâu thế ạ?"

Thái Thượng chậm rãi cất lời: "Đi thăm Nhân tộc."

“Vâng!" Huyền Đô cung kính đáp một tiếng.

Trong Ngọc Thanh Cung trên Côn Luân Sơn, Nguyên Thủy ngồi ở ghế chủ vị trên cao cảm ứng khí tức trống vắng xung quanh, tận sâu dưới đáy lòng trào dâng nỗi cô tịch. Đại huynh đi rồi, Tam đệ cũng đi rồi, Bạch Cẩm cũng không tới thỉnh an nữa. Ha ha... Thánh Nhân!

Nguyên Thủy vung tay lên, dãy Côn Luân Sơn ầm ầm rung chuyển, Thái Thanh Phong và Thượng Thanh Phong đều dịch lại gần Ngọc Thanh Phong, tam phong hợp nhất trong thần quang, một đỉnh Côn Luân Sơn cao tận mây trời đứng sừng sững giữa thiên địa, nguy nga tôn quý có thể gọi là vạn sơn chi tổ.

Ba cung điện cũng đang từ từ dung hợp, cung điện bốc cháy tỏa ra hỏa quang, phù trận lấp lóe trong hỏa quang. Một lát sau, đột nhiên ngọn lửa thu nhỏ lại và ngưng kết thành một tòa cung điện mới tinh. Toàn thân cung điện có màu tím, uy nghiêm túc mục, thần thánh không thể xâm phạm, trên tấm biển viết ba chữ to 'Ngọc Hư Cung'.

Chương 128: Đông Hải Long Vương nghênh tiếp

Bạch Cẩm dắt Quỳ Ngưu dẫn theo đông đảo đệ tử Tiệt Giáo đi về phía Đông Hải, gương mặt nhuốm sầu lo.

Vô Đương thánh mẫu truyền âm hỏi: "Sư đệ, ngươi đang lo lắng chuyện gì?"

Bạch Cẩm truyền âm trả lời: "Sư tỷ, ngươi nói xem khi đến chỗ mới, liệu sư phụ có bao ăn ở không?"

Vô Đương thánh mẫu thắc mắc: "Sao sư đệ lại hỏi vậy?"

Bạch Cẩm buồn bã nói: "Ta muốn mang theo đạo cung của mình nhưng sư phụ không cho. Nếu sư phụ không bao ăn ở thì ta sẽ phải ngủ màn trời chiếu đất."

Kim Linh thánh mẫu bỗng tham gia kênh truyền âm, cười hì hì bảo: "Ngươi có thể chuyện chế thêm một cái mà!"

"Luyện chế thế nào?"

Kim Linh thánh mẫu nghi hoặc: "Sư huynh, ngươi không thu thập vật liệu à? Phải có vật liệu mới có thể luyện chế pháp bảo."

Bạch Cẩm hỏi: "Các ngươi có không?"

Kim Linh thánh mẫu đắc ý khoe: "Đương nhiên ta có!"

Vô Đương thánh mẫu truyền âm nói: "Ta cũng có một ít, tuy không nhiều nhưng cũng đủ luyện chế một đạo cung."

Đa Bảo đạo quân cũng gia nhập mạng khu vực, hắn nói: "Ta cũng có!"

Bạch Cẩm cất giọng khô khốc: "Ta không có!"

Vô Đương thánh mẫu hỏi ra điều nghi vấn: "Sư đệ, sao ngươi không thu thập vật liệu? Chúng ta luyện chế pháp bảo đều cần mà?"

Bạch Cẩm tỏ vẻ ngơ ngác: "Phải tự luyện chế pháp bảo sao? Sư phụ và hai vị sư bá tặng pháp bảo cho ta, ta còn không dùng hết."

Kim Linh thánh mẫu, Vô Đương thánh mẫu và Đa Bảo đạo quân lẳng lặng ngắt kết nối.

Bạch Cẩm cố kết nối tiếp, truyền âm gọi: "Sư huynh, sư tỷ, sư muội, cho ta vay một ít vật liệu được không?"

Ba người cùng chặn sóng.

...

Ba ngày sau, Bạch Cẩm rầu rĩ dắt Quỳ Ngưu tới ven bờ Đông Hải, phóng tầm mắt nhìn một vùng xanh lam xa xăm.

Ầm!

Ầm!

Ầm!



Từng cột nước nổ tung trên mặt biển xanh lam, từng con Thần Long phóng từ trong biển lên, bay qua bay lại.

Trong thần quang, Thần Long lần lượt hóa thành từng con Bán Long thân người đầu rồng, dẫn đầu là Đông Hải Long Vương.

Đông Hải Long Vương vén vạt dưới long bào, quỳ trên đám mây, vừa cúi đầu bái lạy vừa cung kính hô: "Hôm nay ta thấy tử khí đông lai ba vạn dặm, biết là Thánh Nhân giá lâm. Đông Hải Long Vương Ngao Thuận dẫn theo tất cả Long tộc ở Đông Hải Long Cung nghênh đón Thánh Nhân..."

Hơn một trăm vị Long tộc phía sau cũng quỳ trên mây, cung kính hô: "Cung nghênh Thánh Nhân đến Đông Hải!"

Thông Thiên gật đầu, cất giọng uy nghiêm: "Đứng lên đi!"

Tất cả Long tộc cùng đứng dậy.

Lão Long Vương cung kính hỏi: "Không biết Thánh Nhân đến Đông Hải là vì việc gì? Long tộc ta có thể cống hiến sức lực hay không?"

Đa Bảo bước lên, nghiêm túc nói: "Sư phụ của ta định lập đạo tràng ở Đông Hải, giáo hóa chúng sinh."

Lão Long Vương mừng rơi nước mắt, xúc động nói: "Lão Long ta thay mặt cho mọi sinh linh ở Đông Hải cảm tạ ân đức của Thánh Nhân. Thánh Nhân ưng ý đạo tràng nào thì hãy nói ra, lão Long ta lập tức đi sắp xếp, chỉ mong Thánh Nhân có thể quảng truyền đại đạo để những sinh linh ở hải ngoại man hoang chúng ta cũng được tắm ân đức của Thánh Nhân."

Đa Bảo nhìn lão Long Vương, bất giác nhướng mày vì hắn thấy bóng dáng của Bạch Cẩm trên người đối phương.

Thông Thiên chậm rãi cất lời: "Tạm thời các ngươi cứ về đi, không cần lo chuyện đạo tràng, có duyên ắt tương ngộ."

Chúng Long chỉ đành cung kính đáp lời: "Vâng!" Bọn hắn cung kính bái Thông Thiên giáo chủ, sau đó thân ảnh chìm xuống dưới mặt biển.

Bạch Cẩm dắt Quỳ Ngưu bước trên mặt biển, tiếp tục đi về phía trước. Nơi hắn đi qua không hề dậy sóng, hải vực kỳ lạ khó lường biến thành một con đường bằng phẳng.

Bọn hắn đi rất lâu mới tới tận sâu bên trong Đông Hải, bốn bề một màu xanh lam không thấy bờ.

Ầm ầm... Nước biển nơi chân trời xa xôi sôi trào, xoay vòng vòng tạo thành một dòng xoáy khổng lồ. Hắc vân cuồn cuộn trên dòng xoáy, từng tia sét tia chớp bổ vào trong nước biển.

Bạch Cẩm dừng bước thông báo: "Sư phụ, phía trước có người đang đấu pháp!"

Thông Thiên mỉm cười bảo: "Tạm thời cứ quan sát đã."

Bốn đạo thải quang lao từ trong xoáy nước ra, cấp tốc trốn chạy lên không trung.

"Grao..."

"Gru..."

Hai con Giao Long dữ tợn lao ra khỏi mặt biển, toàn thân vàng óng ánh mang theo ý cảnh vô cùng sắc bén. Mới nhìn chúng từ xa đã thấy cả người ớn lạnh, không ít đệ tử Tiệt Giáo hít sâu một hơi, thầm nghĩ sao lại có con Giao Long đáng sợ đến vậy?

Hai con Giao Long quấn lấy nhau trên không trung. Rắc! Không gian bị xoắn vỡ tạo thành hai khe nứt đen ngòm.

Bốn đạo thải quang tránh thoát khỏi truy sát của hai con Giao Long liền chạy về chỗ cũ. Hai con Giao Long bay theo đuổi giết, khoảng cách càng lúc càng gần.

Một đạo thải quang trong số đó hóa thành một người trung niên đứng đối mặt với hai con Giao Long trên không trung, kiên quyết hô lên: "Ba vị muội muội, các ngươi đi mau, để ta chặn bọn hắn."

Ba đạo thải quang khác hóa thành ba nữ tử.

Vị nữ tử đứng giữa giơ Tiên Kiếm lên, kiên quyết nói: "Không được, muốn đi thì cùng đi, muốn chiến thì cùng chiến."

Hai nữ tử khác cũng rối rít gật đầu hô: "Phải đó, chúng ta tuyệt đối không bỏ chạy!"

"Đại huynh, chúng ta cùng liều mạng với bọn hắn."

Nam tử trung niên sốt ruột nói: "Ta cản bọn hắn, các ngươi đi mau! Chúng ta căn bản không địch lại!" Sau đó hắn lao thẳng về phía hai con Giao Long.

Thông Thiên ngồi trên lưng Quỳ Ngưu nở nụ cười: "Các ngươi có nhìn ra không?"

Chương 129: Thu nhận đồ đệ

Bạch Cẩm nói ngay: "Sư phụ, đệ tử nhìn ra hai điểm. Điểm thứ nhất là hai con Giao Long này rất lợi hại. Điểm thứ hai là tình cảm giữa bốn huynh muội bọn hắn rất tốt giống như người và hai vị sư bá vậy, không màng sinh tử, không rời không bỏ."

Đa Bảo liếc Bạch Cẩm đầy khinh thường, cái đồ chẳng biết gì chỉ biết nịnh hót.

"Đa Bảo, ngươi nói thử xem."

Đa Bảo cung kính nói: "Hai con Giao Long này không phải vật sống mà là một món linh bảo hóa linh. Nếu bọn hắn có thể nhìn ra bản thể của hai con Giao Long này thì có cơ hội hàng phục chúng."

Bạch Cẩm trợn to mắt nhìn hai con Giao Long hoàng kim tung hoành vô địch kia. Không phải vật sống? Nhìn đâu ra?

Thông Thiên vừa cười vừa nói: "Các ngươi đều nói đúng, một người thấy tình, một người thấy hình. Đa Bảo, ngươi kém hơn."

Mặt đa bảo chợt biến sắc, hắn cung kính thưa: "Cảm ơn lời dạy của sư phụ, đúng là đệ tử kém hơn."

Bạch Cẩm trợn tròn mắt. Ồ, mình thắng hả? Sau đó hắn yên tâm thoải mái gật đầu mỉm cười với Đa Bảo.

Đa Bảo vẫn ung dung thản nhiên.

...

Ở chân trời đằng xa, hai con Giao Long hoàng kim bay vòng quanh tạo thành một vòi rồng nước màu đen thông thiên triệt địa. Bên trong vòi rồng nước, bốn đạo thân ảnh tỏa ra tiên quang tùy cơ đối phó, bị quấn riết không tha.

Đoàng! Vòi rồng nước nổ tung, bốn đạo nhân ảnh đồng loạt bị nước biển cuồn cuộn cuốn lấy, rơi ào ào xuống biển.

"Grao..."

"Gru..."

Hai con Giao Long hoàng kim lao từ trong nước biển cuồn cuộn ra, vừa phát ra tiếng gầm vui sướng vừa bay thẳng lên trời, xoay người một vòng trên cao rồi lại lao xuống. Thân ảnh giao nhau giữa không trung, biển cả vô biên phía dưới lập tức bị xé ra một lỗ, nước biển cuồn cuộn cuốn sang hai bên để lộ ra một thế giới hàng vạn mét dưới đáy biển.

Một nam ba nữ đứng trôi nổi dưới mặt biển trống vắng chẳng khác nào con sâu cái kiến nhỏ bé giữa biển khơi cuộn trào. Bọn hắn dìu nhau, ai nấy đều bị trọng thương, ngẩng đầu nhìn Giao Long lại quấn lấy nhau bằng ánh mắt tuyệt vọng.

Trên Quỳ Ngưu phía xa, Thông Thiên chỉ tay, hai con Giao Long đang quấn lấy nhau lập tức cứng đờ giữa không trung, toàn thân bốc cháy ánh lửa màu vàng. Một hư ảnh khổng lồ hiện trên mặt biển, kim quang chợt lóe sáng, Giao Long hoàng kim biến mất không còn tăm hơi. Một cây kéo nhỏ màu vàng xuất hiện giữa không trung, chuôi kéo là đầu của hai con Giao Long, thân kéo là thân rồng, vô số lân phiến sáng lấp lánh.

Giao Long hoàng kim biến mất, mặt biển bị xé rách bên dưới ầm ầm hợp lại, sóng biển khổng lồ dâng trào bao phủ bốn vị tiên nhân dưới đáy biển.

Thông Thiên cưỡi trên Quỳ Ngưu mỉm cười nói: "Đi thôi!"

Bạch Cẩm lập tức dắt Quỳ Ngưu đi về phía trước, mỗi bước xa vạn dặm, thoáng cái mọi người đã đến chiến trường lúc trước. Khi bọn hắn tới, mặt biển vốn cuộn trào mãnh liệt bỗng trở nên phẳng lặng như mặt kính.

Ào! Mấy đóa bọt nước nổ tung trên mặt biển.

Bốn thân ảnh lao từ dưới mặt biển lên lên, xoay trên không trung rồi đáp xuống, quỳ một chân trên mặt biển rồi cung kính nói: "Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng!"

Thông Thiên cúi đầu nhìn bọn hắn và hỏi: "Các ngươi tên là gì?"

Nam tử trung niên bên trái vội vàng trả lời: "Tại hạ tên Triệu Công Minh, là một làn thanh phong đắc đạo."

Một vị nữ tử tao nhã bên cạnh cung kính nói: "Ta tên Vân Tiêu, là một đóa tử vân đắc đạo."

"Ta tên Quỳnh Tiêu, là một đóa hồng vân đắc đạo.”

"Ta tên Bích Tiêu, là một đóa thanh vân đắc đạo." Hai vị nữ tiên khác cũng lập tức đáp lời.

Thông Thiên bấm ngón tay bói toán, mỉm cười bảo: "Các ngươi và ta có duyên sư đồ, các ngươi có đồng ý bái ta làm sư phụ không?"

Bạch Cẩm ở đằng trước lườm nguýt, chỉ cần cả hồng hoang này muốn bái sư thì ta chẳng thấy ai không có duyên với người, chẳng qua là mấy đứa đồ đệ như Bạch Cẩm không phản đối thôi. Kiếp trước ba người này là Tam Tiêu nương nương tiếng tăm lừng lẫy, hiện giờ chỉ ngang hàng với chúng Kim Tiên trong Xiển Giáo.

Bốn người Triệu Công Minh và Tam Tiêu mừng như nhặt được vàng, vội vàng bái lạy: "Bái kiến sư phụ!"

Từ khi biến hình đến giờ, bốn người luôn sống nương tựa vào nhau, tu hành cũng không có ai chỉ dẫn mà chỉ mò mẫm đi đến hiện tại, chỉ có bản thân mới biết chặng đường ấy khó khăn nguy hiểm nhường nào. Bây giờ có một vị đại năng chịu thu nhận bọn hắn làm đồ đệ, bọn hắn không kìm được mà kích động.

Thông Thiên gật đầu, vừa cười vừa nói: "Trước tiên các ngươi làm đệ tử ngoại môn đi!"

Triệu Công Minh và Tam Tiêu tỏ lòng cảm kích: "Cảm ơn sư phụ!" Dù là đệ tử ngoại môn hay đệ tử thân truyền, chỉ cần có người chịu dỉ đường dẫn lối đã là chuyện may mắn lớn lao rồi.

Bạch Cẩm lên tiếng: "Đứng lên đi! Các ngươi gia nhập đội ngũ, Thạch Cơ giới thiệu môn quy của Tiệt Giáo chúng ta cho bọn hắn."

Bốn người cùng trợn tròn mắt. Tiệt... Tiệt Giáo? Đại giáo của Thánh Nhân?

Hồi ấy Thông Thiên giáo chủ lập Tiệt Giáo đã thông truyền khắp thiên địa, bọn hắn đều nghe thấy, cũng từng sinh lòng hâm mộ những người sẽ trở thành đệ tử Tiệt Giáo nhưng với bản lĩnh của bọn hắn thì đến Đông Hải cũng chẳng ra nổi chứ đừng nói chi đến chuyện bái sư.

Bọn hắn cũng không ngờ Thánh Nhân sẽ đến đến Đông Hải, lại còn nhận bốn huynh muội mình làm đồ đệ. Hiện giờ ai nấy đều kích động đến nỗi toàn thân run rẩy, hận không thể ngẩng mặt lên trời thét dài để giải tỏa tâm trạng kích động.