Thạch Cơ bước ra, tươi cười nói: "Sư đệ và ba vị sư muội mau đứng lên đi! Đừng cản đường sư phụ!"
Bốn người nhóm Triệu Công Minh và Vân Tiêu cuống quít đứng dậy, thấp thỏm bay về phía Thạch Cơ.
Bạch Cẩm dắt trâu tiếp tục đi về phía trước.
Trên đường đi Thạch Cơ truyền âm cho bốn người nhóm Triệu Công Minh và Tam Tiêu, giới thiệu cho bọn hắn những chuyện trong Tiệt Giáo, còn nhấn mạnh Bạch Cẩm sư huynh trọng tình trọng nghĩa ra sao.
Đám người Triệu Công Minh và Tam Tiêu liên tục nhìn Bạch Cẩm lom lom, không ngờ tên dắt trâu thoạt nhìn bình thường không có gì nổi bật này lại là Đại sư huynh ngoại môn!
Mọi người trong Tiệt Giáo đã đi trên Đông Hải mấy ngày. Trong thời gian này bọn hắn gặp mấy nghìn tiên đảo phúc địa, trong đó có rất nhiều phúc địa nổi tiếng khắp hồng hoang nhưng Thông Thiên không nói gì cả.
Bạch Cẩm chỉ đành dắt Quỳ Ngưu đi lung tung không mục đích trên biển, tiếp tục tìm kiếm. Sư phụ cũng thật là, Thánh Nhân chí tôn chỉ cần niệm một câu là có thể nhìn khắp hồng hoang, làm gì có chuyện không tìm thấy đạo tràng? Nói thẳng cho chúng ta không được ư? Sao còn phải tìm từ từ? Thật lãng phí thời gian của mọi người!
Nắng chiều ngả về Tây, mặt trời lặn tà dương buông xuống, mọi người trong Tiệt Giáo đi tới một hải vực phủ kín sương trắng.
Đột nhiên Thông Thiên ra lệnh: "Dừng lại!"
Bạch Cẩm lập tức dừng bước, chúng tiên gia cũng nhìn Thông Thiên giáo chủ, trong mắt đong đầy vẻ chờ mong mơ hồ. Chẳng lẽ đã đến nơi?
Thông Thiên giáo chủ lên tiếng: "Tán!"
Sương trắng dày đặc bao phủ hải vực lập tức tản ra, để lộ một hòn tiên đảo rộng lớn bên trong. Dưới ánh nắng chiều tà, tiên đảo như một con rùa biển khổng lồ đang nằm sấp trên mặt biển, nước biển xung quanh vỗ vào bờ quy đảo làm bắn lên từng đóa bọt sóng trắng muốt.
Thông Thiên vừa cười vừa nói: "Đảo này có duyên với ta! Có thể làm đạo tràng của Tiệt Giáo!"
Bạch Cẩm lập tức thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cuối cùng cũng đến nơi. Hắn vội mỉm cười lên tiếng: "Chúc mừng sư phụ!"
Các đệ tử Tiệt Giáo còn lại cũng vội vàng chắp tay thi lễ, vui vẻ hô: "Chúc mừng sư phụ!"
"Kẻ nào dám xông vào Kim Ngao Đảo của ta..." Một tiếng quát yêu kiều vọng từ trên đảo xa tới.
Một nữ tử mặc hoàng y bay từ trên đảo ra, chẳng nói chẳng rằng lập tức đâm một kiếm về phía Thông Thiên giáo chủ. Kiếm như bạch hồng quán nhật, một dải lụa lướt qua không trung.
Thông Thiên giáo chủ cưỡi trên lưng Quỳ Ngưu không nhúc nhích. Sư phụ không ra lệnh nên chúng đệ tử Tiệt Giáo đều bất động, đứng im tại chỗ quan sát.
Dải lụa kiếm quang bay giữa không trung rất lâu, trăm dặm ngắn ngủi như biến thành không gian mênh mông bát ngát, cho dù kiếm quang nhanh cỡ nào cũng không thể xuyên qua khoảng cách trăm dặm này.
Sau một hồi lâu, kiếm quang chợt thu nhỏ lại rồi hóa thành một nữ tử hoàng y đứng trên không trung nhìn đám người Thông Thiên cách đó không xa. Nàng giận dữ la hét: "Thật đáng ghét, các ngươi đã giở thủ đoạn gì? Có bản lĩnh thì quang minh chính đại đánh với cô nãi nãi một trận!"
Đa Bảo bước ra, nháy mắt đã xuất hiện ngoài mười dặm. Hắn nhíu mày quát: "Láo xược!"
Hắn đánh ra một chưởng, một tia Đại La chi uy làm thiên địa biến sắc, bầu trời xoay tròn vặn vẹo, một chưởng ấn màu xanh giáng xuống bên dưới như bàn tay của trời. Biển cả nổ vang, mặt biển chìm xuống ba thước chỉ trong nháy mắt và ngưng tụ thành thực chất.
Nữ tử hoàng y cũng không giấu được vẻ mặt hoảng sợ, thân ảnh bay nhanh xuống dưới. Một tiếng 'bộp' vang lên, nàng bán quỳ trên mặt biển, không thể động đậy trước uy áp cấp Đại La.
Chúng đệ tử Tiệt Giáo lập tức cảm thấy kính nể, thực lực của Đại sư huynh thật đáng sợ! Sau đó, ánh mắt bọn hắn tràn đầy sùng bái.
Trong ánh mắt sùng bái của chúng đệ tử Tiệt Giáo, thủ ấn màu xanh ẩn chứa thiên địa chi uy bỗng 'bùm' một tiếng vỡ tan tành, hóa thành một đạo thanh quang rồi tan biến. Mặt biển ầm ầm phản lại, sóng dâng cao nghìn mét.
Đa Bảo đứng ngạo nghễ giữa không trung, nét mặt chợt cứng đờ. Vỡ... vỡ rồi ư? Hắn bỗng nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt hoài nghi, chẳng lẽ là đối phương giở trò? Khó mà nói công đức diệu dụng hay vô dụng, có thể làm được đến trình độ này hay không.
Bạch Cẩm hồn nhiên chớp mắt. Đại sư huynh, ngươi nhìn gì?
Nữ tử hoàng y áp sát mặt biển cuộn trào, sợ hãi bỏ chạy về phía đảo với tốc độ nhanh như bay.
"Quay lại!" Một giọng nói khoan thai vang lên.
Nữ tử hoàng y đang chạy trốn xuất hiện trước mặt Quỳ Ngưu chỉ trong nháy mắt, nàng đứng trên mặt biển với sắc mặt hoảng hốt.
Nữ tử hoàng y bình tĩnh lại, vội vàng lùi về sau, ánh mắt lóe lên vẻ tuyệt vọng. Bọn hắn rất mạnh, lẽ nào mình phải chết? Không được, dù chết cũng tuyệt đối không cúi đầu!
Nàng cắn răng, ngẩng đầu phẫn nộ hét lên: "Rốt cuộc các ngươi là ai? Tại sao phải đánh giết ta?"
Thông Thiên vừa cười vừa nói: "Đảo này và ta có duyên, ngươi có bằng lòng nhường cho ta không? Ta có thể thỏa mãn một điều kiện của ngươi."
Nữ tử hoàng y nghiêng người chỉ vào Đa Bảo: "Hắn và ngươi có quan hệ gì?"
"Hắn là đệ tử của bần đạo."
Hai mắt nữ tử hoàng y chợt sáng ngời, nàng vội vàng lên tiếng: "Được! Ta có thể cho ngươi đảo này nhưng ngươi phải thu nhận ta làm đồ đệ." Nàng chỉ vào Đa Bảo trước mặt, tức giận nói: "Sau này ngươi phải dạy dỗ hắn đàng hoàng."
"Ta có thể thu nhận ngươi làm đệ tử thân truyền, cũng có thể truyền cho ngươi bản lĩnh ta đã dạy hắn, sau đó thế nào thì phải xem việc tu hành của chính ngươi."
Nữ tử hoàng y lập tức quỳ xuống mặt biển, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hô: "Đệ tử Quy Linh bái kiến sư phụ!"
Chương 131: Vào Kim Ngao Đảo
Bạch Cẩm quan sát Quy Linh thánh mẫu. Sư phụ lại thu nhận một đệ tử thân truyền tính tình kích động dễ nổi giận, đoán chừng sau này sẽ là một kẻ gây họa. Haizz, bỗng nhiên mình phát hiện hình như đệ tử thân truyền của sư phụ âm thịnh dương suy! Chỉ có một nam tử là Đa Bảo sư huynh lớn lên cùng nữ hài tử từ nhỏ, sau này tâm lý sư huynh sẽ không bất thường chứ? Ví dụ như thay đổi giống nữ hài tử hoặc là không thích nữ tử mà thích nam tử chẳng hạn?
Vô số ý nghĩ kỳ quái lướt qua trong đầu Bạch Cẩm.
"Hắt xì... hắt xì..." Đa Bảo trên mặt biển liên tục hắt hơi mấy bận, cõi lòng chợt lạnh lẽo, cứ cảm thấy từng đợt ác ý từ trong tăm tối ùn ùn kéo đến.
Thông Thiên chỉ tay, hai hạt châu chớp nhoáng bay ra, giao hòa trên không trung rồi bay lơ lửng trước mặt Quy Linh. Trong một hạt minh châu là Đại Nhật, trong hạt minh châu còn lại là Ngân Nguyệt.
"Đây là Tiên Thiên Linh Bảo Nhật Nguyệt Châu cho ngươi hộ thân."
Quy Linh thánh mẫu mừng rỡ reo lên: "Cảm ơn sư phụ!" Nàng vội vàng cất Nhật Nguyệt Châu, lòng vui rạo rực. Xem ra vị sư phụ này khá hào phóng, mình không lỗ!
"Sư phụ, người là đại năng phương nào? Đệ tử vẫn chưa biết lai lịch của sư phụ!" Quy Linh ngẩng đầu, tò mò hỏi.
“Vi sư là Thông Thiên giáo chủ..."
Ánh mắt Quy Linh bỗng dại ra. Thánh... Thánh Nhân, ta được Thánh Nhân thu nhận làm đệ tử? Tiếp đó trong lòng nàng dâng trào cảm xúc vui mừng như điên.
Quy Linh lập tức đứng dậy, bước nhanh đến cướp dây thừng dắt Quỳ Ngưu trong tay Bạch Cẩm, mặt mày tươi cười nói: "Sư phụ, để đệ tử dẫn người vào đảo."
Đám đệ tử ngoại môn Thạch Cơ và Cô Lương khẽ nhíu mày không vui.
Song Bạch Cẩm không để ý chút nào, trái lại còn vui vẻ thoải mái. Đã có người dắt trâu thay, thật là chẳng dễ dàng! Cuối cùng mình cũng thoát khỏi phận làm tài xế rồi!
Quy Linh dắt Quỳ Ngưu đi về phía đảo, vừa đi vừa cười hì hì, đắc ý nói: "Sư phụ, đảo này tên là Kim Ngao Đảo, ta đặt tên đó! Kim Ngao Đảo là đệ nhất tiên đảo ở Đông Hải bởi vì nó là hòn đảo duy nhất sinh linh trí trên Đông Hải."
Thông Thiên cười ha hả: "Tiên đảo như quy, sinh linh trí là vì quy linh, ngươi có vận may không mỏng."
Quy Linh thốt lên đầy kinh ngạc: "Sư phụ, người đã nhìn ra!" Nàng bừng tỉnh: "Cũng đúng, sư phụ là Thánh Nhân, khắp hồng hoang không có gì là người không biết."
Đa Bảo bay tới cạnh Bạch Cẩm, truyền âm hỏi: "Có phải vừa nãy ngươi phá pháp thuật của ta không?"
Bạch Cẩm sửng sốt, lập tức truyền âm bày tỏ oan ức: "Đại sư huynh, ngài quá đề cao ta rồi đó! Ngài đã nửa bước vào Đại La, ta mới ở Thái Ất sơ kỳ sao có thể phá pháp thuật của ngài được?"
"Công đức được Thiên đạo ban tặng có sức mạnh kỳ diệu."
"Công đức xuất hiện thì kim quang lấp lánh. Sư huynh, ngươi không nhìn thấy đúng không?"
"Nhỡ đâu ngươi biến công đức thành vô sắc thì sao?"
"Ồ, đây cũng là một ý hay."
"Quả nhiên là ngươi, đồ bỉ ổi!"
Bạch Cẩm cạn lời, sao lại thành quả nhiên là ta? Hắn nhìn về phía trước, chép miệng nói: "Ngươi nhìn kia, sư phụ và nàng trò chuyện nhiều ghê, đệ tử thân truyền lại thêm một người."
Đa Bảo trầm ngâm nhìn phía trước, truyền âm nói: "Ngươi ám chỉ sư phụ hả?"
"Có khả năng không?"
Đa Bảo chậm rãi gật đầu, chắc là sư phụ.
Đoàn người giẫm lên mặt biển đi lên Kim Ngao Đảo. Trên Kim Ngao Đảo cây cối um tùm, bách thảo rậm rạp, kỳ thạch quái nha, dị thú qua lại.
Một con đường nhỏ quanh co u tối kéo dài đến tận bên trong đảo, mọi người bước lên con đường ấy đi vào trong đảo, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Dây leo lan tràn ít được cắt tỉa, hoàn toàn không giống nhà của một nữ hài tử, bừa bộn kinh khủng!
Cuối cùng mọi người đi lên ngọn núi ở trung tâm đảo, đỉnh núi đã bị san bằng, trên đó có một tòa cung điện với tấm biển viết mấy chữ to 'Quy Thần Điện'.
Thông Thiên bước xuống khỏi người Quỳ Ngưu, cười ha hả nói: "Tuy nơi này có vẻ linh tú nhưng lại hơi vắng vẻ hoang phế."
Quy Linh vội vàng cười trừ: "Sư phụ, Thần Quy Đảo này rất lớn, mà trước đây chỉ có một mình ta ở nên khó tránh khỏi có hơi lơ là dọn dẹp. Khi nào người vào đây ở, ta nhất định sẽ dọn dẹp đảo sạch sẽ."
Kim Linh thánh mẫu ở đằng sau dùng cánh tay khẽ huých Bạch Cẩm, đồng thời truyền âm nói: "Sư huynh, ngươi gặp phải đối thủ rồi, vị sư muội này cũng giỏi nịnh nọt đó!"
Bạch Cẩm trợn trắng mắt, hậm hực đáp: "Thế mà gọi là nịnh nọt á? Ta nghĩ cho sư phụ thôi!"
...
Đột nhiên Quy Linh lên tiếng: "Sư phụ, ta lập tức chuyển đạo cung đi. Đây là nơi cao nhất trên đảo, nên làm nơi ở cho ngài."
"Không cần!" Thông Thiên chỉ tay sang bên cạnh, tức thì đất đá ầm ầm dâng cao, một ngọn núi đội đất mọc lên và nhanh chóng cao vùn vụt đến khoảng nghìn trượng mới thôi.
Trên ngọn núi trơ trụi nhanh chóng mọc dây leo gỗ bách, mây trôi lững lờ, hàng nghìn hàng vạn tia tường quang tỏa sáng, nháy mắt đã biến thành một tòa tiên phong cao chót vót, quả là nơi động tiên phúc địa hiếm có khó tìm.
"Chiếp..."
"Chiếp..."
"Chiếp..."
...
Hải điểu tập trung thành đàn bay tới vây quanh ngọn tiên phong mới mọc lên, cất tiếng hót bộc lộ niềm vui sướng.
Quy Linh thánh mẫu nhìn ngọn tiên phong thần thánh mới mọc lên rồi lại nhìn ngọn núi của mình, bỗng cảm thấy ngọn núi của mình như một gò đất nhỏ khó lọt vào mắt.
Chương 132: Kiến tạo đạo cung
Thông Thiên vung tay lên, các loại tiên tài dị bảo tầng tầng lớp lớp lơ lửng giữa không trung như sao trời dày đặc. Canh Kim Chi Tinh, Hằng Hà Kim Sa, Quỳ Thủy Nguyên Tinh, Kiếm Mộc Thụ Tâm, Vân Tinh Thạch, Phách Thạch, Tử Kim Thạch, Thái Ất Kim Tinh, Tức Nhưỡng Thần Thổ, Lam Tinh Thần Sa, Thiên Hà Chi Tinh, Bán Dạ Đàm Hoa, Hàn Băng Tiên Quả...
Bạch Cẩm bỗng trợn tròn mắt, nhiều ghê ta, có rất nhiều đồ tốt! Nào là Tiên Thiên Linh Tài, nào là Đại La chi bảo, nào là linh căn thần thụ... có đủ mọi thứ.
Đa Bảo truyền âm nói: "Sư đệ, sư phụ sắp luyện chế đạo cung, ngươi chuẩn bị xong vật liệu luyện chế đạo cung chưa?"
Vật liệu luyện chế đạo cung? Ta chẳng có gì hết! Bạch Cẩm chớp mắt, vội vàng gọi: "Sư phụ, xin chờ một lát..."
Thông Thiên nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi với vẻ nghi hoặc: "Bạch Cẩm, ngươi có chuyện gì sao?"
Bạch Cẩm cuống cuồng chạy đến, nở nụ cười lấy lòng: "Sư phụ có việc thì đệ tử góp công sức, việc kiến tạo đạo cung đơn giản này cứ giao cho đệ tử là được, đâu cần sư phụ người phải đích thân làm! Thế chẳng phải là khiến chúng ta hổ thẹn sao?"
Thông Thiên mỉm cười bảo: "Vi sư luyện chế sẽ nhanh hơn!" Nói xong hắn định ra tay.
Bạch Cẩm bước nhanh đến trước mặt Thông Thiên rồi quỳ 'bịch' xuống đất, lời nói dạt dào tình cảm: "Sư phụ, kể từ khi chúng ta bái sư tới nay, người truyền thụ đạo pháp cho chúng ta, chỉ dẫn đại đạo cho chúng ta, bảo vệ sự an nguy của chúng ta. Tất cả các đệ tử chúng ta đều mang lòng biết ơn người nhưng người là Thánh Nhân, là tồn tại chí tôn chí quý ở hồng hoang gần như toàn năng, đám đệ tử chúng ta có lòng báo ân nhưng không có cách nào báo đáp."
Bộp! Hắn lại dập đầu, xúc động nói: "Lần này lập đạo tràng mới, mong sư phụ giao việc kiến tạo đạo cung cho đám đệ tử chúng ta. Tuy năng lực của chúng ta có hạn, chắc chắn là đạo cung dựng xong cũng không hoàn mỹ nhưng đó là tấm lòng biết ơn của chúng ta, mong sư phụ cho chúng ta cơ hội này!"
Bạch Cẩm xoay người nhìn mấy trăm đệ tử ngoại môn và nói: "Các ngươi nói xem ta nói có đúng không?"
Đông đảo đệ tử ngoại môn vội vàng quỳ xuống, đồng thanh đáp: "Mong sư phụ cho chúng ta một cơ hội báo ân!" Tiếng hô chấn động Kim Ngao Đảo.
Ở đằng xa, Kim Linh thánh mẫu hỏi nhỏ: "Đại sư huynh, Bạch Cẩm có ý gì?"
Đa Bảo hừ lạnh: "Nịnh nọt mà thôi."
Thông Thiên nhìn mọi người, trong lòng trào dâng một dòng khí nóng vì cảm động. Hắn vui vẻ cười ha ha: "Cũng được! Các ngươi đã có lòng thì vi sư giao đạo cung cho các ngươi luyện chế!" Hắn chỉ tay vào Bạch Cẩm, tức thì trong đầu Bạch Cẩm xuất hiện hình chiếu một tòa cung điện nguy nga.
Bạch Cẩm mừng rỡ hô: "Cảm ơn sư phụ đã cho chúng ta một cơ hội báo ân, chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức luyện chế đạo cung tốt nhất cho sư phụ."
"Ha ha... nào có cái gì tốt nhất? Cứ tận lực làm là được." Thân ảnh của Thông Thiên mờ dần rồi biến mất.
Lúc này Bạch Cẩm mới đứng dậy, ngẩng đầu nhìn vô số thiên tài địa bảo với tâm trạng kích động. Mình không có chí hướng lớn lao gì, chắc là lấy ít vật liệu còn thừa cũng không sao đâu nhỉ?
Bạch Cẩm phất tay thu hồi tất cả bảo vật, sau đó nhìn đám đệ tử ngoại môn đông như kiến, bày ra dáng vẻ vừa nghiêm túc vừa chân thành: "Luyện chế đạo cung cho sư phụ là việc quan trọng, nhất định phải dốc hết sức mình, không được cẩu thả."
"Vâng!" Tất cả đệ tử ngoại môn đều kích động hô to. Luyện chế đạo cung cho sư phụ đó! Chỉ nghĩ thôi đã nhiệt huyết sôi trào.
Mấy trăm đệ tử ngoại môn bay về phía tiên phong nguy nga theo Bạch Cẩm.
Kim Linh thánh mẫu ở đằng xa nhỏ giọng nói: "Sư tỷ, chúng ta có cần đi hỗ trợ không?"
Vô Đương thánh mẫu nở nụ cười: "Đi chứ! Kiến tạo đạo cung cho sư phụ là chuyện lớn, sao chúng ta có thể bàng quan?"
Vô Đương thánh mẫu và Kim Linh thánh mẫu lướt mây bay về phía tiên sơn, Đa Bảo cũng lặng lẽ đi theo. Xét về nịnh nọt thì quả thực mình kém hơn Bạch Cẩm rất nhiều.
Chúng đệ tử Tiệt Giáo xuyên qua biển mây băng băng, đáp xuống đỉnh tiên sơn.
Thạch Cơ lại gần Bạch Cẩm và hỏi: "Sư huynh, bây giờ chúng ta phải làm thế nào?"
Bạch Cẩm nhìn xung quanh, bỗng dưng không biết phải làm sao. Hình như mình không am hiểu kỹ thuật kiến tạo đạo cung cho lắm! Lúc nãy hắn chỉ muốn ăn chặn vật liệu chứ hoàn toàn không cân nhắc đến vấn đề thực tế này.
Trong biển mây, bốn thân ảnh phá không đi tới. Bốn người đó là Đa Bảo đạo quân, Vô Đương thánh mẫu, Kim Linh thánh mẫu và Quy Linh thánh mẫu.
Hai mắt Bạch Cẩm lập tức sáng ngời, hắn lập tức reo lên đầy vui mừng: "Sư tỷ..."
Bốn người nhóm Vô Đương thánh mẫu và Đa Bảo bay xuống.
Vô Đương thánh mẫu thong thả đi tới, mỉm cười hỏi: "Sư đệ, có cần chúng ta giúp gì không?"
"Có chứ!"
"Sư đệ cứ nói thẳng là được!"
"À thì... ta không biết kiến tạo cung điện." Bạch Cẩm nhìn Vô Đương thánh mẫu với vẻ mặt ngây ngô.
Vô Đương thánh mẫu dừng bước, không biết phải nói gì: "Ngươi không biết xây cung điện thật sao?"
Bạch Cẩm thành thật gật đầu.
Các đệ tử ngoại môn còn lại lập tức quay đầu nhìn hắn, ai nấy đều trố mắt vì kinh ngạc, thoắt cái lòng nhiệt tình đã nguội lạnh phân nửa. Rốt cuộc sư huynh nghĩ gì thế? Không biết kiến tạo đạo cung mà dám chủ động yêu cầu kiến tạo đạo cung giúp sư phụ, hắn không sợ xây ra thứ vớ vẩn sẽ bị sư phụ trách tội sao?
Chương 133: Thiếu vật liệu
Vô Đương thánh mẫu bất đắc dĩ nói: "Ngươi không biết sao lại dám chủ động yêu cầu kiến tạo đạo cung giúp sư phụ?"
Bạch Cẩm cười gượng: "Chẳng phải là vì ta muốn bày tỏ lòng hiếu kính của đệ tử dành cho sư phụ sao? Vả lại còn Đại sư tỷ nữa mà?"
Hắn nhìn Vô Đương thánh mẫu bằng ánh mắt chờ mong: "Sư tỷ, ta chân thành mời ngươi đảm nhiệm chức Tổng kiến tạo sư của chúng ta."
Vô Đương thánh mẫu gật đầu: "Vì kiến tạo đạo cung cho sư phụ, ta là đệ tử tất nhiên không thể từ chối."
Bạch Cẩm kích động hô: "Tốt quá! Cảm ơn Đại sư tỷ!"
Bạch Cẩm cười khanh khách: "Đại sư tỷ làm Tổng kiến tạo sư, Đại sư huynh làm Tổng giám sát, Kim Linh sư muội quản lý đệ tử! Hoàn mỹ..."
Kim Linh thánh mẫu hỏi vặn: "Sư huynh, ngươi làm gì?"
Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Ta làm nhà cung ứng vật liệu cho các ngươi."
Vô Đương thánh mẫu nghi hoặc hỏi: "Nhà cung ứng vật liệu là gì?"
"Là người cung cấp vật liệu kiến tạo cho các ngươi."
Đa Bảo cất giọng âm u: "Những vật liệu kia đều do sư phụ thu thập, còn cần ngươi cung cấp chắc?"
Bạch Cẩm hắng giọng một tiếng rồi nói: "Mặc dù đó là vật liệu do sư phụ thu thập nhưng vẫn cần luyện hóa mà! Không thì các ngươi tố hình kiểu gì?
Không phải ngọn lửa nào cũng có thể luyện hóa những thiên tài địa bảo kia của sư phụ, vừa hay ta có Tam Muội Chân Hỏa mà sư bá tặng, có thể luyện chế mấy thần tài này. Công việc này là khâu quan trọng nhất cho nên ta làm nhà cung ứng vật liệu cho các ngươi mới không xảy ra sai xót."
Đa Bảo lập tức im bặt, hắn nói cũng có lý.
Bạch Cẩm chỉ tay sang bên cạnh, đất đá ầm ầm dâng lên thành một căn phòng đất. Sau đó hắn chắp tay thi lễ, trịnh trọng nói với Vô Đương thánh mẫu: "Sư tỷ, ta luyện chế vật liệu trước, việc kiến tạo bên ngoài giao hết cho ngươi đấy."
Vô Đương thánh mẫu khẽ cười, gật đầu nói: "Đi đi!"
Bạch Cẩm chìa tay, một khối tròn xuất hiện trên lòng bàn tay hắn, trong khối tròn đó là hư ảnh của một tòa cung điện. Khối tròn bay về phía Vô Đương thánh mẫu, bị nàng thu vào lòng bàn tay.
Bạch Cẩm đi vào căn phòng đất.
Tiếp đó trên đỉnh tiên phong, kiến trúc mọc lên ầm ầm như thủy triều, từng đệ tử Tiệt Giáo vác vật liệu kiến tạo phi thiên đốn địa.
Trong phòng, Bạch Cẩm nằm vắt chân trên giường, bên cạnh đặt một đĩa tiên quả, chốc chốc hắn lại cầm một tiên quả thảy vào miệng. Ở giữa nhà có một hỏa diễm cự đỉnh cháy hừng hực, trong cự đỉnh có rất nhiều loại vật liệu quay cuồng.
Bạch Cẩm vung tay nhấc nắp của hỏa diễm cự đỉnh, một khối chất lỏng màu xanh lam bay ra rồi phi thẳng ra khỏi phòng, nhanh chóng biến lớn giữa không trung trên công trường bên ngoài, tạo thành một ngọn núi nhỏ màu xanh lam.
Một cái mũi dài phá không lao đến, xoay tròn trên ngọn núi nhỏ màu xanh lam rồi cuốn thẳng công trường bay đi. Mấy chục đệ tử lập tức bay ra đánh từng đạo ấn quyết vào ngọn núi nhỏ màu xanh lam, ngọn núi nhỏ màu xanh lam bắt đầu chậm rãi biến hình.
Thân ảnh thướt tha của Vô Đương thánh mẫu đi từ bên ngoài vào.
Bạch Cẩm vội trở mình ngồi dậy gọi: "Sư tỷ!" Hắn bưng tiên quả bên cạnh lên, tươi cười nói: "Sư tỷ, ngươi vất vả rồi, mau nếm thử đi!"
"Luyện chế đạo cung cho sư phụ thì không kể vất vả."
Bạch Cẩm chìa tay mời: "Sư tỷ, mời ngồi!"
Vô Đương thánh mẫu ngồi xuống bên cạnh rồi nói: "Ta đến để thương lượng với ngươi về việc kiến tạo."
Bạch Cẩm hỏi với vẻ nghi hoặc: "Chẳng phải sư phụ đã đưa mô hình rồi sao? Còn phải thương lượng gì nữa?"
"Theo hình ảnh mà sư phụ đưa cho thì đạo cung có diện tích ba nghìn mét vuông với ba nghìn đại đạo, có tổng cộng tám cung điện trấn áp tứ phương bát cực, Cao Song Cửu chi cực, Trình Quy Nguyên chi tượng, Thượng Án Quần Tinh và Chu Thiên chi số.
Hiện giờ vật liệu ngươi đã luyện chế chỉ đủ xây một phần mười đạo cung, số vật liệu còn lại có đủ không?"
Bạch Cẩm bỗng rùng mình, mới đủ một phần mười ư? Mình cứ tưởng xây được một nửa rồi cơ! Hắn thầm tính toán vật liệu thì thấy vật liệu cũng đã tiêu hao một phần mười, không ngờ sư phụ vốn không chuẩn bị dư vật liệu, tất cả đều vừa đủ, thậm chí có khả năng bị thiếu. Vậy thì đạo cung của mình phải làm sao?
"Sư đệ!"
"Sư đệ!"
Bên cạnh vang lên hai tiếng gọi.
Bạch Cẩm bỗng hoàn hồn, nhăn nhó nói: "Sư tỷ, có khả năng bị thiếu vật liệu."
Vô Đương thánh mẫu khẽ nhíu mày.
Bạch Cẩm lập tức lên tiếng: "Sư tỷ chờ một lát nhé! Ta đi tìm sư phụ thương lượng!"
Bạch Cẩm vội vàng chạy ra khỏi phòng đất, bay thẳng lên trời.
Trên vách núi bên cạnh Kim Ngao Đảo, Thông Thiên giáo chủ ngồi xếp bằng trên một khối đá xanh phóng tầm mắt ra xa nhìn biển khơi cuồn cuộn sóng vỗ, trong lòng trào dâng cảm giác hào hùng tự do tự tại. Thật là thoải mái khi không có hai vị huynh trưởng bên cạnh. Tâm niệm vừa động thì đáy biển cũng ầm ầm dao động, sóng biển cuộn trào dữ dội tạo thành một xoáy nước khổng lồ trên mặt biển âm u. Trong xoáy nước mọc lên từng hòn tiên đảo dưới đáy biển, sừng sững giữa hải vực lân cận, tựa như sao trời dày đặc bày ra một thế cục.
Một đạo thanh quang từ trung tâm Kim Ngao Đảo bay vụt tới, đáp xuống trước mặt Thông Thiên giáo chủ rồi hóa thành thân ảnh của Bạch Cẩm. Hắn quỳ một chân trên đất, cung kính hô: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
Chương 134: Thay đổi thiết kế đạo cung
Thông Thiên hỏi: "Ngươi không đi kiến tạo đạo cung mà đến đây làm gì?"
Bạch Cẩm đứng dậy, bước nhanh đến bên cạnh Thông Thiên giáo chủ rồi ngồi xuống, thò tay đấm chân cho đối phương. Hắn cười xòa: "Sư phụ, đệ tử có chút ý tưởng về cung điện của người."
"Ồ, ý tưởng gì?"
"Sư phụ từng nói một câu, đệ tử vẫn luôn khắc ghi trong lòng."
"Câu nào?"
"Khiêm tốn giúp người ta tiến bộ, ngạo mạn khiến người ta tụt hậu."
Thông Thiên nhíu mày: "Ta từng nói câu này à?"
Bạch Cẩm cười trừ: "Đây là câu nói lúc trước sư phụ chỉ dạy đệ tử trong mơ, đệ tử vẫn luôn khắc ghi trong tâm khảm."
Thông Thiên cười ha hả vài tiếng, tỏ vẻ hài lòng: "Câu này khá có lý."
"Lúc nãy kiến tạo đạo cung, đệ tử nghĩ ngay đến lời dạy của sư phụ ngày trước. Đệ tử cảm thấy vạn sự tốt quá hóa dở, sư phụ sở hữu những ba nghìn Thiên đạo thì viên mãn quá. Sư phụ, người từng nói 'đại đạo ngũ thập, thiên diễn tứ cửu', đại đạo còn không viên mãn huống chi là một tòa cung điện? Đây là cái nhìn hạn hẹp của đệ tử, mong sư phụ suy xét."
"Ngươi cảm thấy nên làm thế nào?"
"Đệ tử cảm thấy nên thu hẹp lại một chút, sửa thành hai nghìn chín trăm mét là đủ rồi. Chúng ta vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn."
"Đạo cung của Thánh Nhân đều là số tròn, nếu đạo cung của vi sư nhỏ hơn thì chẳng phải sẽ yếu kém hơn bọn hắn sao?"
Bạch Cẩm cười trừ: "Sư phụ, chúng ta nhường một bước ngược lại còn thể hiện chúng ta khoan dung rộng lượng, khiêm tốn hữu lễ. Đại sư bá thích nhất là thái độ này."
Thông Thiên bật cười ha hả: "Có lý đấy, khiêm tốn! Không sai, vi sư khiêm tốn nhất. Vậy thì sửa thành hai nghìn chín trăm mét đi!"
"Sư phụ anh minh! Đệ tử còn có một việc nữa cần bẩm báo."
"Ngươi nói đi!"
"Đệ tử đã xem kỹ cung điện mà người thiết kế, đệ tử tán thưởng từ tận đáy lòng! Phải nói là tuyệt vời, thật sự quá tuyệt vời, trong trang nghiêm có vẻ tôn quý, trong tôn quý ẩn giấu sự kiêu ngạo, trong kiêu ngạo xen lẫn nét đoan trang..." Bạch Cẩm gật gù nói như đọc vè.
"Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"
"Đệ tử cảm thấy sự nhu hòa!"
"Nhu hòa?"
Bạch Cẩm gật đầu lia lịa nói: "Đúng vậy, chính là nhu hòa! Phải biết là cứng quá dễ gãy, đệ tử cảm thấy nên đào mấy hồ nước, xây mấy hoa viên nhỏ trong đạo cung của người để trung hòa khí thế mạnh mẽ của đạo cung."
"Ngươi đang dạy ta làm việc đấy à?"
Bạch Cẩm dừng tay, ấm ức nói: "Sư phụ, người nói vậy làm đệ tử tổn thương rồi đấy, đệ tử thật lòng nghĩ cho người mà!"
"Tiếp tục đi!"
"Ồ..." Bạch Cẩm tiếp tục đấm chân cho Thông Thiên, vừa cười vừa nói: "Chẳng phải đệ tử một lòng muốn kiến tạo cung điện tốt nhất cho sư phụ sao? Thật ra theo ý ta thì ta còn muốn xây một hồ tắm lớn, làm phòng tắm hơi, dựng phòng chơi cờ, nhân tiện xây một phòng tập thể hình trong đạo cung cho sư phụ."
"Toàn là mấy thứ vớ vẩn!"
"Đệ tử chỉ muốn dâng tất cả những gì tốt đẹp nhất cho sư phụ!"
"Hồ nước thì cứ làm theo ý ngươi, còn những thứ vớ vẩn khác thì bớt bớt lại cho ta!" Thông Thiên buông lời cảnh cáo.
Bạch Cẩm vui vẻ đáp: "Vâng! Sư phụ, ta đi kiến tạo đạo cung cho người ngay đây." Hắn lập tức đứng dậy bay lên trời.
Thông Thiên bật cười thành tiếng. Những điều hắn nói khá có lý, trước giờ Đại huynh vẫn luôn nói rằng phong mang tất lộ, xây ít một chút để Đại huynh thấy việc tu hành của ta trong thời gian gần đây.
...
Đạo cung được kiến tạo rất nhanh. Mấy trăm đệ tử hợp lực, sau một ngày đã xây được hơn phân nửa đạo cung.
Đa Bảo dẫn theo Trường Nhĩ Định Quang Tiên đến công trường kiến tạo tuần tra xung quanh.
Đa Bảo bình tĩnh cất lời: "Ngươi có nhận thấy có gì đó bất thường không?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên ngờ vực: "Bất thường? Có ư? Xây rất tốt mà?"
Đa Bảo nói: "Ta đã xem hình chiếu kiến tạo mà sư phụ đưa cho." Hắn tiện tay chỉ vào cái hố to bên cạnh: "Cái hố to kia là cái gì? Trong hình ảnh sư phụ đưa cho không hề có nhưng giờ lại xuất hiện tận mấy cái."
Hắn quan sát toàn khu vực kiến tạo rồi nói: "Hơn nữa diện tích cũng nhỏ đi."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên hoài nghi: "Lẽ nào Đại sư tỷ nhìn sai bản vẽ?"
"Hỏi thăm một chút sẽ biết."
Đa Bảo đi tới cái hố lớn ở phía xa còn Trường Nhĩ Định Quang Tiên thì đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Vô Đương thánh mẫu đang đứng lẻ loi bên cạnh một cái hố lớn, nàng mặc một bộ váy tiên màu trắng, trước mặt hiện ra hình ảnh của từng tòa cung điện, tất cả đều là điện phụ của đạo cung.
Đa Bảo đi tới bên cạnh Vô Đương thánh mẫu, tiện tay triệu ra hình ảnh của một tòa cung điện, sau đó cẩn thận qua sát.
Vô Đương thánh mẫu cười nói: "Sư huynh, tại sao ngươi lại tới đây?"
Đa Bảo tùy ý vạch hình ảnh của cung điện ra, vẫn tiếp tục nhìn xung quanh, sau đó ngưng trọng nói: "Sư muội, thiết kế của đạo cung này có chút không hợp lí đúng không?"
"Không hợp lí chỗ nào?"
"Diện tích nhỏ, không thỏa mãn thiên số." Sau đó Đa Bảo lại chỉ vào cái hố sâu trước mặt và nói: "Hơn nữa đây là thứ gì?"
Vô Đương thánh mẫu bừng tỉnh: "Hóa ra ngươi muốn nói những thứ này! Sư đệ đã nói với sư phụ rồi, đây đều được sư phụ cho phép."
"Bạch Cẩm? Hắn nói gì?"
"Đại đạo còn không viên mãn, huống chi một tòa cung điện, mọi việc quá vẹn toàn thì sẽ tràn. Hắn còn nói đạo cung trước kia quá nghiêm túc, bổ sung mấy cái đầm sẽ tăng thêm chút ôn hòa."
"Ha ha, hắn thật sự rất để ý đến cung điện của sư phụ."
Vô Đương thánh mẫu cười nói: "Sư đệ để tâm đến chuyện của sư phụ nhất, chúng ta không bằng hắn ở điểm này, hơn nữa sư đệ nói cũng có đạo lý."
Đa Bảo cau mày: "Nhưng ta vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn?"
"Sư huynh, ngươi nghĩ quá nhiều rồi."