Giữa đám đông vây xem có rất nhiều đệ tử ngoại môn mới nhập nhìn Bạch Cẩm với ánh mắt kinh ngạc, Thái Ất Kim Liên.
"Thạch Cơ."
Bạch Cẩm gào lớn một tiếng, không có nửa lời đáp lại.
Đột nhiên, Bạch Cẩm nhớ ra hai tiểu thư ký tài giỏi của mình, chắc là Thạch Cơ và Cô Lương đều đi bế quan rồi.
"Triệu Công Minh."
Triệu Công Minh từ xa bay tới, chắp tay hành lễ trịnh trọng nói: "Sư huynh!"
Sắc mặt Bạch Cẩm khó coi nói: "Thu thẻ bài chứng minh thân phận của bọn hắn, canh chừng chặt chẽ, ta sẽ xử lý sau khi hiểu rõ nguyên nhân".
“Vâng!” Triệu Công Minh bay về phía mười mấy người kia.
"Dựa vào cái gì "
"Ngươi là ai?"
"Ta là Đại sư huynh, ai dám thu thẻ bài chứng minh thân phận của ta?"
...
Lập tức, cả chục người kia trở nên ồn ào, phẫn nộ la lối, cương quyết bướng bỉnh.
Bạch Cẩm bỏ qua tiếng kêu của bọn hắn, vươn tay nói: "Long Vương bệ hạ, mời vào trong!"
Lão Long Vương cũng duỗi tay ra, cúi người cười nói: "Bạch Cẩm huynh đệ, mời đi trước!"
Quy Linh thánh mẫu đột nhiên cau mày nói: "Sư huynh, ngươi dẫn hắn đến đây sao?"
Bạch Cẩm quay đầu lại, cười nói: "Vị này chính là Đông Hải Long Vương cũng là hàng xóm của Tiệt Giáo chúng ta, với tư cách là ngoại môn đầu đồ, đương nhiên ta phải đối đãi thật tốt."
Lão Long Vương của Đông Hải phất tay, nhanh chóng nói: "Không dám nhận! Không dám nhận!"
Quy Linh thánh mẫu nhướng mày, bất mãn nói: "Hắn đánh đệ tử Tiệt Giáo của chúng ta?"
Bạch Cẩm cười nói: "Ta sẽ điều tra rõ ràng, chuyện của ngoại môn này không nên phiền đến sư muội phải phí tâm."
"Ngươi..." Trong mắt Quy Linh thánh mẫu hiện lên vẻ tức giận.
Bạch Cẩm và lão Long Vương mỗi người một bên, bay về phía Tam Quang Tiên Đảo, vừa đi nói chuyện.
"Lần trước ta nhìn thấy Bạch Cẩm huynh đệ là đã biết Bạch Cẩm huynh đệ không tầm thường! Không ngờ lại là đệ tử của Thánh Nhân, địa vị tôn kính, thất kính thất kính rồi."
Bạch Cẩm cười nói: "Sao lão Long Vương lại nói vậy! Thanh Long Thánh Tôn và rất nhiều cường giả của Long tộc đã bảo vệ Đông cực hồng hoang, công đức vô lượng, đây mới thật sự đáng để người khác khâm phục."
"Aiz… huynh đệ nói quá rồi, Long tộc của ta sống ở hồng hoang, lớn lên ở hồng hoang, việc bảo vệ hồng hoang đương nhiên là nhiệm vụ của chúng ta, không đáng được khen ngợi."
"Long Vương bệ hạ quá khiêm tốn rồi, như vậy không tốt. Tuy khiêm tốn là một đức tính tốt nhưng vinh quang không thể bỏ được!"
"Khụ khụ."
"Long Vương bệ hạ bị cảm?"
"Không, là do ta cảm động quá thôi!"
…
Dưới ánh mắt dõi theo của nhiều người, cả hai càng chạy càng xa.
Ngay khi hai người rời đi, ngay lập tức rất nhiều đệ tử mới nhập môn hiếu kỳ hỏi, danh xưng 'ngoại môn thủ đồ Bạch Cẩm' bỗng nhiên nổi tiếng.
Tam Quang Tiên Đảo, trong đại sảnh tiếp khách ở Điểu Sào.
Bạch Cẩm ngồi trên chủ vị, lão Long Vương già ngồi ở dưới.
Bạch Cẩm hiếu kỳ hỏi: "Long Vương, tại sao ngươi lại xảy ra xung đột với bọn hắn?"
Lão Long Vương bất đắc dĩ nói: "Suy cho cùng chuyện này vẫn là do Long tộc ta càn rỡ. Trước đây, một số hải vực của Long tộc ta đột nhiên bị tàn sát, binh tôm tướng cá trông coi chịu thương vong nặng nề. Trong Long Cung nổ ra tin đồn, nói do đệ tử của Thánh Nhân gây ra, một số Long tộc bị ảnh hưởng bởi tin đồn này cho nên đến đây để hỏi chuyện Tiệt Giáo. Nhưng ta biết rõ đệ tử của Thánh Nhân có thân phận cao quý như thế nào, đều có Đạo Đức Chân Tiên, làm sao có thể làm ra chuyện độc ác như vậy? Vì vậy ta đã lập tức phong tỏa tin đồn rồi lên đảo thỉnh tội với Thánh Nhân."
Sắc mặt Bạch Cẩm bỗng trở nên khó coi nói: "Xác thực là tin đồn?"
Lão Long Vương gật đầu, chắc như đinh đóng cột nói: "Là tin đồn, lão Long ta đã nghiêm trị kẻ tạo ra tin đồn."
"Chỉ là tin đồn thì tốt, theo góc nhìn của Long Vương bệ hạ, là do ai làm?"
Đáy mắt của lão Long Vương thoáng hiện lên một tia nghi hoặc, ta đã nói rõ ràng như vậy rồi, Bạch Cẩm còn không hiểu sao? Vẻ mặt của hắn đau khổ nói: “Nếu ta biết được ai làm thì đã tốt, ta thật sự không tra ra được!"
Bạch Cẩm sờ cằm, trầm tư nói: “Tiệt Giáo ta là chính nhân quân tử nên chắc chắc không phải do Tiệt Giáo chúng ta làm. Loại trừ tất cả khả năng, sự thật chỉ có một." Rồi hắn vỗ đùi nói to: "Ta biết rồi, nhất định là do Yêu tộc gây ra, lần trước bọn hắn cướp đoạt Cửu Long Trầm Hương Liễn không thành, bây giờ mới trả thù."
Lão Long Vương trợn tròn mắt, lại hất nước bẩn lên người Yêu tộc nhưng cũng không có vấn đề gì, hắn như bừng tỉnh đại ngộ nói: "Hóa ra là Yêu tộc, chẳng trách ta đã nhìn thấy Yêu văn trên chiến trường."
Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: "Tiệt Giáo ta đứng ở Đông Hải, tất nhiên phải có trách nhiệm và nghĩa vụ giữ gìn hòa bình của nó, ta nhất định sẽ tra rõ vấn đề này, đòi lại công đạo cho Nhân tộc, ngăn chặn những vụ việc như vậy xảy ra."
Lão Long Vương đứng dậy, khom lưng cúi đầu xúc động nói: "Lão Long ta thay mặt ngàn vạn sinh linh ở Đông Hải đa tạ Bạch Cẩm huynh đệ, Bạch Cẩm huynh đệ thật sự là người tốt!"
Bạch Cẩm lập tức bay xuống đỡ lấy lão Long Vương, chân thành nói: “Lão Long Vương, chúng ta đều là sinh linh của Đông Hải, suy cho cùng đều là người một nhà, đương nhiên phải thấu hiểu và hỗ trợ lẫn nhau, đoàn kết và yêu thương nhau."
Chương 181: Trục xuất khỏi sư môn
Lão Long Vương ngẩng đầu lên, hai đôi mắt chân thành nhìn nhau, trong đầu hiện lên một câu 'Tiểu hồ ly (Lão hồ ly)'
Bạch Cẩm buông tay, quan tâm hỏi: "Có phải loại chuyện này thường xuyên xảy ra không?"
Lão Long Vương thương cảm nói: "Không nhiều, chỉ có hai ba lần."
“Khốn kiếp!” Bạch Cẩm tức giận mắng một tiếng, nghiêm túc chắp tay hành lễ nói: “Là do ta không có trách nhiệm, xin bồi tội với ngươi ở đây.”
Lão Long Vương vội vàng đứng dậy nói: "Không được, không được, ngươi là đệ tử của Thánh Nhân, hơn nữa cũng không thể trách ngươi, đều do Yêu tộc gây ra."
Bạch Cẩm đỏ mặt, trịnh trọng nói: "Ta sẽ không để Long Vương bệ hạ lại, bây giờ sẽ đi điều tra chuyện này."
Lão Long Vương đứng dậy cảm kích nói: "Đa tạ Bạch Cẩm huynh đệ."
Bạch Cẩm vươn tay nắm lấy tay của lão Long Vương, thân thiết nói: "Ai bảo chúng ta là người thân! Nếu đã là người thân thì chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta."
Lão Long vương cười ha hả, gật đầu nói: "Không sai, chính là người một nhà."
Hắn do dự một chút nói: "Nếu đã là người thân, ta còn có một chuyện muốn phiền huynh đệ giúp đỡ?"
Bạch Cẩm im lặng nhìn lão Long Vương, đây là chúa tể kém lịch sự hơn ta! Hắn cười ha hả nói: "Ngươi nói gì vậy, một phương gặp nạn, bát phương trợ giúp, có việc cứ nói thẳng, nếu đủ khả năng nhất định sẽ không trì hoãn."
Lão Long Vương thở dài một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chính là đứa con trai Ngao Quảng kia của ta đã biến mất trong nháy mắt, còn trộm pháp bảo trân quý của Long tộc."
Bạch Cẩm ngạc nhiên nghi hoặc hỏi: “Pháp bảo trân quý của Long tộc các ngươi không nhận chủ sao?”
Lão Long Vương lau khóe mắt, bi thương nói: "Bạch Cẩm huynh đệ không biết đấy thôi, Long tộc của chúng ta 'nghèo rớt mồng tơi'! Một kiện pháp bảo không thể bẻ thành hai nửa. Long bào trên người ta là được truyền thừa từ ba đời, mỗi một đời lại may may vá vá, ta còn dự định tiếp tục truyền xuống cho đời sau. Món đồ mà tên hỗn tiểu tử Ngao Quảng kia trộm đi chính là pháp bảo Long Châu được lưu truyền vào thời kỳ Tổ Long, cũng là trấn cung chi bảo của Đông Hải Long tộc chúng ta, là pháp bảo được Long tộc cùng nhau sử dụng. Hễ là Long tộc thì bất cứ khi nào cần sử dụng pháp bảo, thỉnh cầu ta, ta sẽ đưa pháp bảo cho hắn, sau khi dùng xong sẽ phải trả lại ngay lập tức nhưng mà lần này, tên Long tể tử Ngao Quảng kia, sau khi mượn được Long Châu đã lặng lẽ bỏ chạy, bây giờ ngay cả ta cũng không thể tìm ra dấu vết của hắn. "
Bạch Cẩm thở dài nói: “Đáng thương thay cho tấm lòng cha mẹ!” Hắn nghiêm túc nói: “Đạo hữu yên tâm, ta sẽ điều động ngàn vạn đệ tử của Tiệt Giáo đi tìm tung tích Long Tể cho đạo hữu, nhất định sẽ mang hắn trở lại an toàn."
Lão Long Vương bi thương nói: "Tên nghịch tử kia đã biến mất thì cho biến mất luôn, chủ yếu pháp bảo Long Châu của ta không thể để mất." Trong đầu Bạch Cẩm chỉ có một câu, 'mẹ nó thật vô tình'!
Sắc mặt lão Long Vương bi thương, cúi người đi ra ngoài, dáng vẻ bi thương kia của hắn còn bi thương hơn cả khi nhi tử chết.
Bạch Cẩm đứng trước Điểu Sào, nhớ tới lời nói của lão Long Vương, sắc mặt dần trở nên khó coi, lẩm bẩm nói: “Không tức giận, không tức giận, sẽ không có ai thay ngươi trút giận. Dù sao rất nhanh ta sẽ không phải ngoại môn thủ đồ nữa, có gì phải tức giận? Không tức, không tức, ta không tức!"
Triệu Công Minh từ xa bay tới nói: "Bái kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm hỏi: "Giam giữ hết bọn hắn rồi?"
"Bọn hắn đều bị ta nhốt trong Động Thiên thế giới.” Triệu Công Minh do dự một chút nói: “Sư huynh, nên xử lí bọn hắn như thế nào?"
“Thu thẻ bài chứng minh thân phận, trục xuất khỏi sư môn, nếu kẻ nào dám làm càn, giết thẳng tay.” Sắc mặt Bạch Cẩm lạnh lùng.
Hai mắt Triệu Công Minh đột nhiên trừng lớn, có chút hoảng hốt nói: "Sư huynh, hình phạt này có quá nặng rồi không?"
"Theo ý kiến của ngươi thì nên làm thế nào?"
Triệu Công Minh khéo léo nói: "Đều là sư huynh đệ đồng môn, giáo dục một chút là được. Ta từng thấy bọn hắn nghe đạo dưới chướng Đa Bảo đại sư huynh, trò chuyện vui vẻ với Cầu Thủ Tiên."
Bạch Cẩm nói: "Vậy giao bọn hắn cho ta, ta tự mình xử lý."
Triệu Công Minh há to miệng, bất đắc dĩ thở dài: "Vẫn là để ta đi! Sư huynh yên tâm, ta nhất định sẽ trục xuất bọn hắn ra khỏi sư môn."
"Làm phiền sư đệ."
“Sư huynh đã tín nhiệm ta, đây là chuyện ta nên làm." Triệu Công Minh xoay người rời đi.
...
Đa Bảo Tháp sừng sững trên đảo của Đa Bảo, Đa Bảo đạo quân ngồi xếp bằng bên trong, phía dưới là một đám đệ tử Tiệt Giáo.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên từ bên ngoài bay tới, đứng trong tháp chắp tay hành lễ nói: "Đại sư huynh, Bạch Cẩm vừa mới trục xuất hơn chục đệ tử ra khỏi tông môn, tất cả đều là đồng môn nghe đạo dưới trướng Đại sư huynh."
Đa Bảo ngồi trên bồ đoàn, âm thanh thật lớn vang lên: "Mười mấy vị đệ tử chẳng qua chỉ là cát bụi đối với hắn, so với lần hắn trục xuất hơn năm nghìn đệ tử trước thì mười mấy đệ tử còn quá ít."
Một tên đại hán mặt đen răng nanh đột nhiên đứng lên, tức giận kêu lên: "Khinh người quá đáng! Thánh Nhân ân đức thu nhận chúng ta vào môn hạ, truyền đại đạo cho chúng ta, hắn dựa vào cái gì mà trục xuất chúng ta đi?"
Chương 182: Đội chấn pháp
Một bối yêu mặc bại lộ đứng dậy, trong mắt mang theo lửa giận, cao giọng nói: "Đúng vậy! Thời gian hắn nhập môn chỉ sớm hơn chúng ta một chút mà thôi, có tư cách gì? Lại còn ngang ngược như thế, xem chúng ta như sâu kiến, xin Đại sư huynh làm chủ cho chúng ta."
"Đúng vậy, hắn có biết chúng ta cầu đạo gian khổ như thế nào không? Một câu nói liền cắt đứt con đường đạo hữu đại đạo của chúng ta, đại thù này có chết ta cũng không bỏ qua."
"Hắn cho rằng hắn là ai? Không phải cũng chỉ là một tên ngoại môn đệ tử sao?"
...
Càng ngày càng có nhiều đệ tử đứng dậy, nhất thời kích động quần tính, xá một cái thật sâu nói: "Xin Đại sư huynh làm chủ cho chúng ta."
Âm thanh to lớn vang vọng trong Đa Bảo Tháp.
Trên mặt Đa Bảo lộ ra ý cười, Bạch Cẩm sư đệ, kẻ được lòng người thì có được thiên hạ, đây là đạo độc tôn của vương giả, ngươi không thể làm được.
Đa Bảo đứng dậy khỏi bồ đoàn, thanh âm lớn vang lên trong đại điện: "Tiệt Giáo hữu giáo vô loại, phổ độ chúng sinh, xác thực Bạch Cẩm sư đệ không nên làm như vậy, ta sẽ cầu kiến sư phụ."
Hàng ngàn đệ tử trong đại điện đều kích động reo lên: "Đa tạ Đại sư huynh!"
Thân ảnh Đa Bảo biến mất trong đại điện.
...
Đảo của Đa Bảo và Đại Hải phiêu nhiên đến Kim Ngao Đảo, trôi dọc theo con đường nhỏ thanh tĩnh hướng vào bên trong, vừa bước vào Bích Du Cung đã nghe thấy âm thanh truyền ra từ bên trong.
"Sư phụ, Đông Hải Long Vương vừa mới tới đây bái kiến, nhưng lại bị mấy đệ tử ngoại môn ngăn cản. Cũng may có Triệu Công Minh sư đệ ở bên cạnh, xử lý thỏa đáng..."
"Triệu Công Minh."
"Vâng! Sư phụ, người không biết phong thái vừa rồi của Triệu Công Minh sư đệ, đứng một mình trên biển, ép vạn dặm im lặng. Khó có thể tìm được nhân vật như vậy ở hồng hoang vạn cổ! Phong thái như vậy có thể so với Đại sư huynh, làm một đệ tử bình thường quả thật quá lãng phí nhân tài! "
Trong lòng Đa Bảo hơi động, Bạch Cẩm đang muốn đùn đẩy trách nhiệm? Chuyện hắn làm lại để sư đệ đi gánh vác trách nhiệm? Loại người này sao có thể là thủ đồ danh hào của Tiệt Giáo?
Đa Bảo chắp tay hành lễ, lớn tiếng: "Đệ tử cầu kiến sư tôn."
Âm thanh bên trong lập tức dừng lại.
"Vào đi!"
Đa Bảo đứng dậy, ngẩng đầu sải bước tiến vào, khi hắn bước vào đại điện đã thấy Bạch Cẩm sảnh chính, hắn đang ngoiof trên bồ đoàn.
Đa Bảo quỳ bồ đoàn kính cẩn nói: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
"Đứng dậy đi!"
Đa Bảo ngồi trên bồ đoàn cung kính nói: "Sư phụ, vừa rồi đệ tử ta biết được tin
tức Đông Hải Long tộc đến gây rối bị một ít đệ tử ngăn cản nhưng Bạch Cẩm lại đột nhiên xuất hiện, những đệ tử ra tay ngăn cản đó đều đã bị trục xuất khỏi sư môn.
Thông Thiên nhìn Bạch Cẩm, cười như không cười.
Bạch Cẩm nhanh chóng trừng mắt kêu lên: "Không có, không phải ta. Đại sư huynh, ngươi đừng có nói nhảm, đều là do Triệu Công Minh sư đệ làm."
Đa Bảo nghiêm túc nói: "Sư đệ, chẳng lẽ chút cam đảm gánh vác trách nhiệm mà ngươi cũng không có sao?"
Bạch Cẩm tức muốn ói máu, ta muốn hủy bỏ danh hiệu ngoại môn thủ đồ có dễ dàng sao? Thật vất vả mới thuyết phục được sư phụ, sư huynh ngươi đang làm gì vậy?
“Sư phụ, Triệu Công Minh mềm cứng vừa phải, hắn là ứng cử viên thích hợp nhất!” Bạch Cẩm vội vàng kêu lên.
Đa Bảo nói: "Sư phụ, bởi vì Bạch Cẩm sư đệ xử lý vô cớ khiến đám đệ tử ngoại môn vô cùng kích động!"
Hai người liếc nhìn nhau, có cảm giác không đúng lắm.
Sắc mặt Thông Thiên bình thản nói: "Không, lần này Bạch Cẩm xử lí rất tốt."
Đột nhiên Bạch Cẩm ngẩng đầu, kinh ngạc kêu lên: "Sư phụ, ngươi đã đáp ứng với ta rồi đó!"
"Lúc trước ta chỉ suy tính một chút, bây giờ ngẫm lại, ngươi vẫn là người thích hợp nhất."
Bạch Cẩm chỉ cảm thấy một cảm giác ngột ngạt dâng lên trong lồng ngực, tâm tình phấn khích trở nên lạnh lẽo trong nháy mắt.
Đa Bảo cau mày, sao hắn lại cảm thấy tình huống hiện tại có chút không đúng lắm, sư đệ muốn chủ động thoái vị? Triệu Công Minh, trong đầu Đa Bảo hiện lên một nhân ảnh, tư chất không tệ, tính cách trung hậu, làm ngoại môn thủ đồ cũng rất thích hợp.
Bạch Cẩm u oán nói: "Sư phụ, người lừa gạt tình cảm của đệ tử."
Thông Thiên ho khan, tức giận nói: "Đừng nói bậy."
Bạch Cẩm nghiêng đầu nhìn về phía Đa Bảo, ánh mắt sáng lên, hắn vội vàng nói: "Sư phụ, bây giờ đa số đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo đều do Đại sư huynh đứng đầu, hay là để Đại sư huynh kiêm luôn vị trí ngoại môn hủ đồ đi! Ta thấy rất thích hợp."
Mí mắt Đa Bảo giật giật, hắn vội vàng khiêm tốn nói: "Không được, vi huynh không có kinh nghiệm quản lí, bình thường chỉ giảng đạo cho bọn hắn mà thôi, bọn hắn cũng chỉ có lòng tôn trọng đối với ta chứ không có vẻ kính sợ."
Thông Thiên tỏ vẻ nghiêm túc: "Bạch Cẩm, đừng càn quấy! Ngoại môn thủ đồ chỉ có thể là ngươi."
Bạch Cẩm ủ rủ kêu lên: "Vâng!"
Giọng điều Thông Thiên hơi hòa hoãn lại: "Vi sư cũng không phải là người không thấu tình đạt lý, ta có thể đáp ứng một yêu cầu của ngươi."
Bạch Cẩm đứng dậy, nghiêm mặt nói: "Sư phụ, nếu người cứ muốn ta làm ngoại môn thủ đồ, vậy ta dự định thành lập một Đội cảnh giới Đông Hải."
"Gì cơ?"
"Ti phán quyết Tiệt Giáo."
"Cái gì vậy?" Thông Thiên và Đa Bảo đều cảm thấy mờ mịt.
Bạch Cẩm ho khan rồi nói: "Cái đó chính là đại đội chấp pháp."
Thông Thiên tức giận: "Đại đội chấp pháp chính là đại đội chấp pháp, nói cái gì mà Đoàn cảnh giới, Ti phán quyết, đặt tên loạn cả lên. Tùy ngươi đi!"
Chương 183: Triệu Công Minh áy náy
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ sư phụ!"
Thông Thiên phất phất tay tỏ vẻ tức giận: "Đều đi cả đi! Vi sư đang phiền muộn."
"Vâng!" Bạch Cẩm và Đa Bảo chắp tay thi lễ, sau đó xoay người rời khỏi.
Sau khi ra khỏi Bích Du Cung, Đa Bảo cười ha hả: "Sư đệ thật có thủ đoạn!"
Bạch Cẩm nghi ngờ nói: "Sư huynh, đây là ý gì? Ta làm cái gì rồi?"
Đa Bảo cười lạnh: "Ngươi dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt này rất giỏi nhưng lại không giấu được ánh mắt của ta, đầu tiên là giả vờ từ chức ngoại môn thủ đồ, sau đó nhân cơ hội được sư phụ giữ lại mà đề xuất việc thành lập đội chấp pháp, quả thật thủ đoạn của ngươi rất nhiều nhưng lại không hoàn thiện. Ngươi có từng nghĩ lỡ như sư phụ đồng ý thì ngươi phải làm sao không? Vi huynh dạy ngươi một câu, tu đạo cần phải thận trọng." Sau đó hắn sải bước đi ra ngoài.
Bạch Cẩm hơi sửng sốt, hắn vội vàng đuổi theo và kêu lên: "Sư huynh, sư huynh, ngươi nghĩ nhiều rồi, ta còn mong sao sư phụ đồng ý đó! Ta thật lòng muốn từ bỏ thân phận ngoại môn thủ đồ mà!"
Bên trong Bích Du Cung, Thông Thiên khoan thai nói: "Tâm tư Đa Bảo không đủ sạch sẽ!"
Ánh mắt hắn nhìn về phía hồng hoang đại lục, toàn bộ hồng hoang đại lục đều tràn ngập kiếp khí sát phạt, đại chiến đã không còn xa rồi.
...
Bạch Cẩm đi một mạch trở về Điểu Sào của mình, hắn tiến vào Luyện Khí Thất và bắt đầu suy tính, đồng phục của đại đội chấp pháp Tiệt Giáo phải lấy nghiêm túc làm chủ, y phục nên là màu đen, còn cái gì nữa nhỉ? Dùng nguyên liệu gì đây?
Bên kia, trên Tam Tiên Đảo, Triệu Công Minh và Vân Tiêu ngồi đối diện nhau.
Triệu Công Minh uống từng ngụm từng ngụm rượu, thở ngắn than dài.
Vân Tiêu nghi ngờ hỏi: "Đại huynh, ngươi làm sao vậy? Dường như rất ưu sầu."
Triệu Công Minh bất lực nói: "Ngươi cũng biết chuyện vừa rồi đúng không?"
Vân Tiêu gật: "Biết ạ."
Triệu Công Minh thong thả nói: "Khi còn ở Đông Hải, một vài sư huynh sư đệ mới nhập môn đã từng trải qua quãng thời gian không thoải mái, bây giờ bọn hắn may mắn được bái nhập làm môn hạ của Tiệt Giáo, trong lòng khó tránh khỏi sẽ hơi mất chừng mực mà lập bang kết phái đi trả thù kẻ địch trước kia, Đông Hải Long Cung chính là một trong những đối tượng bọn hắn muốn trả thù."
Vân Tiêu gật đầu: "Ta cũng có nghe được loại chuyện này, hôm nay Bạch Cẩm sư huynh xử lý rất nghiêm nên hẳn là có thể khiến bọn hắn kinh hãi một phen."
Triệu Công Minh bưng ly rượu lên, uống vào một hớp rượu mạnh, sau đó do dự nói: "Sư muội, có phải chúng ta đã qua lại với Bạch Cẩm sư huynh quá gần rồi không?"
"Sao lại nói ra lời này?"
"Bạch Cẩm sư huynh làm việc cứng rắn như vậy, hở một tí là trục xuất khỏi sư môn, không hề lưu tình chút nào, sợ rằng sẽ khiến đồng môn oán hận, chúng ta cũng sẽ bị liên lụy."
Vân Tiêu lắc đầu: "Điều quan trọng nhất của người tu là bản tâm, sư huynh, ngươi nghĩ quá nhiều rồi."
"Không phải ta nghĩ nhiều mà là ta lo cho an nguy của các ngươi."
"Đại huynh, nếu là ngoại môn thủ đồ thì ngươi sẽ làm gì?"
Triệu Công Minh hơi do dự rồi nói: "Ta sẽ đoàn kết các sư huynh sư đệ lại, để bọn hắn chung sống hài hòa, sau đó ngầm giáo dục bọn hắn."
"Đại ca!"
"Tỷ tỷ!"
Hai tiếng tiếng kêu truyền tới từ bên ngoài.
Vân Tiêu và Triệu Công Minh đều nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy bên ngoài có hai đạo nhân ảnh đang bay tới, chính là hai vị muội muội Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu.
Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu bay đến trước mặt hai người, thần sắc vô cùng vui vẻ.
Vân Tiêu nhẹ nhàng cười hỏi: "Nhìn cái dáng vẻ này thì dường như các ngươi đang có việc vui đúng không?"
Bích Tiêu mừng rỡ nói: "Đại huynh, chúng ta vừa mới thăm dò được một tin ở Đa Bảo Đảo."
Quỳnh Tiêu vội vàng kêu lên: "Để ta nói, ta nói!"
Bích Tiêu lập tức nói nhanh hơn: "Bạch Cẩm sư huynh đề nghị sư phụ cho ngươi làm ngoại môn thủ đồ."
Quỳnh Tiêu u oán nhìn Bích Tiêu, đã nói là để ta nói rồi mà.
"Cái gì?" Đột nhiên Triệu Công Minh đứng dậy, thần sắc vô cùng khiếp sợ.
Vân Tiêu cũng hơi sửng sốt, sao Bạch Cẩm sư huynh lại đề cử Đại huynh làm ngoại môn thủ đồ?
Quỳnh Tiêu vội vàng nói: "Lời này là do Đa Bảo sư huynh tự nói, hắn nói ở trước mặt sư phụ, Bạch Cẩm sư huynh khen Đại huynh là người xử lý công việc thoả đáng, đúng mực, biết lễ tiết, chính là một thiên kiêu hiếm có, có thể trở thành ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo ta, bây giờ tất cả đệ tử ngoại môn ở Đa Bảo Đảo đều đang nghị luận."
Bích Tiêu lập tức nói tiếp: "Mặc dù sư phụ không đồng ý nhưng ta lại cảm thấy ánh mắt của Bạch Cẩm sư huynh rất tốt, chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn ra chỗ bất phàm của Đại huynh." Khuôn mặt của nàng mang vẻ đắc ý.
Triệu Công Minh chỉ cảm thấy trong lòng nóng bừng, cảm giác áy náy mãnh liệt dâng lên, ta thì nói về khuyết điểm của Bạch Cẩm sư huynh ở chỗ Đại muội, thậm chí còn muốn cách xa hắn nhưng hắn lại dành lời khen cho ta ở trước mặt sư phụ, thậm chí còn muốn nhường thân phận ngoại môn thủ đồ cho ta, so ra thì bản thân có vẻ giống như một tên tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi vậy.
Nguyên thần của Triệu Công Minh nóng lên, hắn đi ra phía ngoài.
Vân Tiêu đứng dậy hỏi: "Đại huynh đi đâu vậy?"
Chương 184: Công khai tạ lỗi
"Đi tìm sư huynh, tấm lòng sư huynh rộng rãi như bầu trời bao la, như biển khơi mênh mông khiến người người tin phục. Bạch Cẩm sư huynh lấy chân thành đối đãi với ta nên đương nhiên ta cũng phải đáp lại bằng sự chân thành rồi." Triệu Công Minh không ngừng đi tới phương xa, thân ảnh lóe lên một cái rồi biến mất không thấy.
Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu đều nghi ngờ không hiểu, Đại huynh quá vui vẻ rồi sao?
Vân Tiêu nghiêng đầu nhìn về phía Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu, trong lòng thoáng qua một ý niệm, vì sao Đa Bảo sư huynh lại muốn lan truyền tin tức này? Theo như lập trường của Đa Bảo sư huynh thì hẳn là nên che giấu mới đúng chứ, hắn nói ra như vậy, bỗng dưng lại đẩy Đại huynh cùng phe với Bạch Cẩm sư huynh, điều này không hề có lợi cho hắn.
Không đúng, Đa Bảo cũng có lợi, Bạch Cẩm rất được sư phụ sủng ái nên hắn không thể ra tay chèn ép được.
Bây giờ ở trong mắt chúng đệ tử ngoại môn, Đại huynh chính là thân tín của Bạch Cẩm sư huynh, nếu như kế tiếp, đột nhiên hắn chèn ép Đại huynh thì sẽ có thể chèn ép được uy tín của Bạch Cẩm sư huynh, cũng coi như là một câu trả lời cho việc đuổi những đệ tử ngoại môn kia đi, từ đó mà lấy lòng được các đệ tử ngoại môn.
Quỳnh Tiêu nghi ngờ hỏi: "Đại tỷ, ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Vân Tiêu khẽ mỉm cười: "Các ngươi giúp ta làm một việc nhé."
"Việc gì vậy?"
"Đi lấy một bộ vân y tặng cho Đa Bảo sư huynh, cứ nói là Đại huynh phụng mệnh Bạch Cẩm sư huynh trục xuất hơn mười vị đồng môn, sau đó mới biết hơn mười vị đồng môn này đã từng nghe đạo ở chỗ Đại sư huynh, Đại huynh sợ hãi bất an, không dám tới cửa, vì vậy đặc biệt dâng lên một bộ vân y để nhận lỗi. Nhớ kĩ, phải công khai nhận lỗi ở trước mặt mọi người."
Quỳnh Tiêu trợn to hai mắt, tỏ vẻ không vui: "Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà chúng ta phải cúi đầu? Đại huynh xử trí rất đúng, Bạch Cẩm sư huynh đã xin ghi công lao cho Đại huynh ở trước mặt sư phụ rồi."
Vân Tiêu đưa tay vén một vài sợi tóc mái đang rủ xuống trán của Quỳnh Tiêu ra sau tai, sau đó ôn tồn nói: "Đi đi! Nếu không thì Đại huynh sẽ gặp phiền phức đó."
Quỳnh Tiêu ủ rủ cúi đầu: "Được rồi!" Sau đó đột nhiên nàng xoay đầu kêu lên: "Tiểu muội đi đâu vậy?"
Chỉ thấy cách đó không xa, Bích Tiêu đang khom người, rón rén bước sang một bên, nàng đã trốn ra xa mười thước rồi.
Nghe được tiếng hô to của Quỳnh Tiêu, thân thể Bích Tiêu cứng đờ, nàng xoay đầu nhìn lại rồi hét lớn: "Muốn đi thì ngươi đi đi, ta không đi đâu!" Bích Tiêu lập tức hóa thành một đạo lưu quang rồi phóng lên trên cao.
"Đừng chạy." Quỳnh Tiêu quát lên một tiếng vô cùng rõ ràng, sau đó hóa thành một đạo hồng quang và đuổi theo.
Vân Tiêu mỉm cười nhìn hai người vừa cãi lộn vừa rời đi, nụ cười cũng dần dần biến mất, nàng hơi nhíu mày, sau khi công khai nhận lỗi, tạm thời chắc chắn Đa Bảo sư huynh sẽ không chèn ép Đại huynh nữa, nếu không sẽ mang tiếng là lòng dạ hẹp hòi nhưng như vậy cũng chỉ có thể bảo vệ Đại huynh được một khoảng thời gian mà thôi, chuyện sau này vẫn phải dựa vào Bạch Cẩm sư huynh, nói cho cùng thì vẫn phải xem hai người bọn hắn đánh cờ chứ một chút thủ đoạn nho nhỏ này của bản thân không thể nào ảnh hưởng đến đại cục được.
...
Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm đang đánh giá bộ y phục trước mặt, sao hắn lại thấy nó kỳ quặc như vậy chứ, mặc dù phần quần không thiếu bộ phận nào cả nhưng khi nhìn vào lại cứ thấy vô cùng kỳ quặc. Kiếp trước không biết chế tạo y phục thì còn có thể chấp nhận được nhưng bây giờ bản thân đã chuyển kiếp thành Tiên Nhân rồi mà vẫn không biết là sao?
Đột nhiên một giọng nói vang lên: "Triệu Công Minh cầu kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm vẫy tay thu hồi bộ y phục bị luyện hỏng, sau đó chắp tay đi ra khỏi Luyện Khí Phòng và nói: "Vào đi!"
Triệu Công Minh xuyên qua một tầng quang mạc, đi vào trong Điểu Sào hùng vĩ và tráng lệ, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Bạch Cẩm với một bộ bạch y đang bay phấp phới, hắn sải bước tiến lên mấy bước, sau đó trịnh trọng chắp tay thi lễ: "Triệu Công Minh ra mắt sư huynh!"
Bạch Cẩm cũng chắp tay đáp lễ và cười ha hả: "Sư đệ không cần đa lễ."
Triệu Công Minh đứng lên, hắn cảm động nói: "Đa tạ sư huynh!"
Bạch Cẩm cảm thấy rất buồn cười: "Ngươi tạ ta cái gì? Đột nhiên đến nói cảm ơn khiến trong lòng người làm sư huynh như ta có chút bất an đó! Có chuyện gì thì cứ nói đi! Ta sẽ cố làm hết sức."
"Sư huynh không cần phải giấu, ta biết hết chuyện ngươi làm rồi, ngươi nói tốt cho ta ở trước mặt sư phụ, lại còn tặng ta thân phận ngoại môn thủ đồ nhưng ta, nhưng ta, sư đệ ta thật sự cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Sư huynh cứ yên tâm, sư huynh đã đối đãi với ta như vậy thì sau này chắc chắn ta sẽ chỉ nghe theo mệnh lệnh của sư huynh." Triệu Công Minh chân thành nói.
Hóa ra là việc này nhưng chẳng qua là bản thân muốn bỏ cái thân phận ngoại môn thủ đồ này đi mà thôi!
Bạch Cẩm chính trực nói: "Sư đệ không cần cảm ơn, ngươi có đại đức, ta làm sao có thể coi như không thấy được chứ? Khai thác nhân tài bên trong giáo cũng là trách nhiệm của ngoại môn thủ đồ là ta."
Triệu Công Minh cảm động kêu lên: "Sư huynh!"
"Sư đệ!" Hai người nắm lấy tay nhau, tình nghĩa không ngừng lưu chuyển.