Thông Thiên cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, từ tốn nói: "Sau này Nhân tộc trở thành nhân vật chính trong thiên địa cũng sẽ có một phần công lao của ngươi, lúc đó ngươi chỉ việc hưởng khí phúc của Nhân tộc mà thôi."
Bạch Cẩm đứng dậy, từ từ chạy lên bậc thang, sau đó hắn ngồi xuống, giọng điệu trầm thấp mà nói: "Sư phụ, bây giờ đệ tử cảm thấy rất mệt, mệt tâm!
Tiếng kêu rên của những Nhân tộc kia thi thoảng vẫn văng vẳng bên tai đệ tử, đệ tử không quên nổi cảnh tượng bọn hắn bị giết hại tàn nhẫn như thế nào..."
Thông Thiên lẳng lặng nhìn Bạch Cẩm, nghe hắn nói vậy, có lẽ đạo tâm của hắn vẫn còn quá non nớt.
Bạch Cẩm ngẩng đầu, mờ mịt hỏi: "Sư phụ, tầm mắt của Thánh Nhân là như thế nào? Lúc Nữ Oa nương nương trù tính tất thảy, nàng có cảm thấy đau lòng không?"
Thông Thiên mỉm cười, nói: "Những gì Thánh Nhân thấy chính là thiên địa đại thế, hạ cờ lạc tử, hưng suy một tộc, một ý niệm, tồn vong của một giáo, có rất ít người có thể nhảy ra khỏi bàn cờ lọt vào mắt của thánh nhân. Một Nhân tộc, một vạn Nhân tộc hay trăm vạn Nhân tộc cũng đều không có khác biệt gì trong mắt Thánh Nhân. Yêu tộc cũng giống như vậy."
"Vậy xem ra là ta đã lọt vào mắt Thánh Nhân rồi ư?"
"Ngươi là đệ tử của vi sư, đương nhiên là như vậy."
"Thế thì cũng tốt!" Bạch Cẩm ngồi ngơ ra.
"Bạch Cẩm, nếu như ngươi phải lựa chọn hi sinh một hệ tộc để Nhân tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa, vĩnh viễn hưng thịnh, không phải chịu sự ức hiếp chèn ép của các tộc khác, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?"
"Đau dài chi bằng đau ngắn, hẳn là ta nên lựa chọn giống như Nữ Oa nương nương."
"Nếu đã như vậy thì ngươi còn điều gì phải lo lắng?"
Bạch Cẩm che ngực nói: "Sư phụ, bao nhiêu người như vậy vẫn lạc ngay trước mặt ta, điều này khiến tâm can đệ tử vô cùng đau khổ."
"Cút!" Thông Thiên nhấc một chân đá ra, "bốp" một tiếng, Bạch Cẩm lập tức bị đá văng ra giống như một quả bóng.
Trên Kim Ngao Đảo, Vô Đương thánh mẫu và Kim Quang thánh mẫu đều ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh mắt lộ ra vẻ mừng rỡ, sư đệ quay về rồi.
Quy Linh thánh mẫu cũng chắp tay thành vòm che, ngẩng đầu nhìn đạo lưu tinh xẹt qua kia, đây là thứ đồ chơi gì vậy? Nhìn có vẻ như chơi rất vui.
Một lúc lâu sau, Bạch Cẩm cũng lắc lư đung đưa đi vào Bích Du Cung.
Thông Thiên lườm hắn một cái, nói: "Bây giờ cảm thấy thế nào rồi?"
Bạch Cẩm lắc đầu, ngã ngồi lên trên tấm bồ đoàn, nấc một cái rồi nói: "Hiện giờ cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, trời cao, đất rộng, thế giới tràn ngập tình yêu thương! Đa tạ sư phụ đã dạy bảo!"
Thông Thiên hừ lạnh, đoạn lại nói: "Ngươi đúng là ở không lại đi gây sự, thích ăn đòn." Hắn vung tay lên, hai đạo hào quang bay ra lơ lửng trước mặt Bạch Cẩm, một cái cánh nhỏ Lạc Bảo Kim Tiền đang kích động, cái kia là một quyển đạo kinh màu vàng, trên kinh thư có viết bốn chữ lớn "Đại Mộng Tâm Kinh."
Lạc Bảo Kim Tiền kích động bay vòng quanh Bạch Cẩm, cuối cùng rơi trên cài tóc của hắn, dương dương đắc ý lắc lư trái phải, dáng vẻ vô cùng nghiêm chỉnh hài lòng mà cưỡi.
Khóe miệng Bạch Cẩm co giật, Lạc Bảo Kim Tiền bé xíu vậy mà muốn tạo phản? Lại còn muốn cưỡi lên đầu chủ nhân, Bạch Cẩm với tay tóm lấy Lạc Bảo Kim Tiền, nắm lấy cánh nhỏ của nó, tay kia thì mạnh mẽ bắn ra. Vù! Lạc Bảo Kim Tiền lập tức chấn động kịch liệt.
Bạch Cẩm thả lỏng tay, Lạc Bảo Kim Tiền liền nhảy múa ong ong trên không trung, chao đảo rơi xuống mặt đất, một tiếng "keng" vang lên, nó vẫn không ngừng nhảy lên.
Ngồi phía trên, Thông Thiên thấy thế bèn nói: "Tiểu pháp bảo này đáng yêu như vậy, ngươi lại nỡ lòng xuống tay với nó?"
Bạch Cẩm hoài nghi đáp: "Sư phụ, nó ấy vậy mà muốn cưỡi lên đầu đệ tử, cái này có phải do người dạy hay không?"
"Khụ khụ." Thông Thiên ho khan hai tiếng rồi lảng sang chuyện khác: "Cuốn kinh thư này không tệ, ta đã sửa lại một chút, ngươi cầm lấy rồi nghiên cứu cho kỹ."
"Sư phụ, đây là kinh thư của Tây Giáo."
Thông Thiên cười một tiếng thoải mái, nói: "Đều thoát thai từ Huyền Môn, cần gì phải phân chia rõ ràng như vậy? Tây Giáo cũng có cái đáng học hỏi đấy chứ."
"Vâng!" Bạch Cẩm đưa tay nhận lấy cuốn kinh thư, trở về xem một chút cũng không vấn đề gì.
Thông Thiên ôn hoà nói tiếp: "Bạch Cẩm! Vi sư nói cho ngươi một tin tốt."
Bạch Cẩm ngẩng lên nhìn Thông Thiên với ánh mắt chờ đợi, chẳng lẽ sư phụ phát hiện ra rồi, muốn triệt hạ danh hào của Tiệt Giáo Thủ Đồ ta?
"Vi sư vừa mới thu nhận một vạn đệ tử, ngươi lại có thêm nhiều huynh đệ tỷ muội đáng yêu rồi."
Bạch Cẩm chợt lấy tay ôm lấy ngực, giờ phút này hắn cảm thấy trong tâm can sao mà đau nhức, đầu đau quá, tất cả những chuyện này cứ liên tiếp dồn dập mà tới, cứ như vòi rồng vậy.
Thông Thiên cười ha ha rồi nói: "Chắc là ngươi vui lắm phải không? Ta cũng đã để Thạch Cơ giải quyết vụ thẻ bài chứng minh thân phận rồi, ngươi phải dạy dỗ bọn hắn cho tốt."
"Ta..."
Thông Thiên tiện tay vung lên, kim quang bên trong đại điện sáng lấp lánh, ngay lập tức, mấy chục vạn Công Đức Kim Tiền rơi xuống đất rầm rầm.
Thông Thiên thở mạnh, nói: "Cầm lấy, hồi trước phí tiêu xài ở Tiệt Giáo đều do ngươi bỏ ra, chỗ này coi như phí đền bù."
"Sư phụ, người vẫn nên đưa cho thủ đồ của Tiệt Giáo..."
Thông Thiên nhướng mày, tay lại vung lên, Bạch Cẩm và đống Công Đức Kim Tiền trên mặt đất lập tức biến mất.
Chương 176: Mượn kim tiền
Bạch Cẩm xuất hiện phía trên Tam Quang Tiên Đảo, hắn đứng trên đồng cỏ, Công Đức Kim Tiền cũng theo đó rơi xuống rầm rầm, phủ lấp hắn chỉ để lộ ra phát quan. Đinh! Lạc Bảo Kim Tiền từ trên không trung rơi xuống, rơi trúng vào phát quan mà Bạch Cẩm đang đội trên đầu, nó đắc ý vẫy vẫy đôi cánh nhỏ.
Bằng tốc độ bình thường mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, cuối cùng Công Đức Kim Tiền cũng biến mất.
Bạch Cẩm đứng trên hòn đảo, quay đầu nhìn về phía Tây của hồng hoang đại lục, những gì cần làm hắn cũng đã làm rồi, đến cuối cùng Nhân tộc có thể trở thành nhân vật chính của thiên địa này hay không thì phải xem Nữ Oa nương nương. Nương nương cố lên, nhất định phải dũng cảm chiến đấu!
Bạch Cẩm thầm cổ vũ cho Nữ Oa nương nương, sau đó hắn xoay người tiến vào trong đạo cung của chính mình, y phục trên thân bay đi, phù một tiếng liền nhảy vào trong bể bơi, chìm sâu vào trong nước hồ, tẩy rửa một thân mỏi mệt.
Lặn một lúc, Bạch Cẩm bèn ngồi nghỉ trên bậc cầu thang của bể bơi, hắn lấy ra cuốn "Đại Mộng Tâm Kinh" mà sư phụ đã "sửa lại", trong lòng cũng rất tò mò, rốt cuộc Đại Mộng Tâm Kinh của Tiếp Dẫn Thánh Nhân có gì bí ẩn.
Bạch Cẩm vừa mở kinh thư ra, một chữ còn chưa kịp đọc thì cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, hắn mơ mơ màng màng thiếp đi, chìm dần vào giấc ngủ.
Cộc!
Cộc!
Cộc!
Một tràng tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.
Bên ngoài vang lên một giọng nói trong trẻo: "Sư huynh!"
Bên trong bể bơi, Bạch Cẩm giật mình tỉnh dậy, hắn lau lau khoé miệng, cúi xuống nhìn cuốn Đại Mộng Tâm Kinh, cuốn kinh thư này cũng thật tà môn quá rồi, tỉnh lại còn không thể nhớ nổi vừa nãy mình nằm mơ thấy cái gì, rõ ràng mình là Thái Ất Kim Tiên, sao lại không thể nhớ nổi cảnh trong mộng cơ chứ? Bây giờ chỉ có thể mơ hồ nhớ được vài phân cảnh ngắt quãng, hình như trong mơ mình đã dùng tay đả thương Nhiên Đăng sư thúc, chân đạp vào Đa Bảo sư huynh, còn có mấy ngàn sư muội đứng xung quanh liên tục kêu la sùng bái, tán thưởng mình.
"Sư huynh, sư huynh, ta biết huynh đang ở nhà! Sư huynh, mau ra mở cửa đi!" Bên ngoài liên tục vang lên tiếng gọi cửa.
Bạch Cẩm nhẹ nhàng đứng dậy, đạo bào vứt bên cạnh bể bơi lập tức vút bay khoác lên người hắn, sau đó hắn mới mở miệng nói: "Đừng giục, tới ngay đây!"
Cấm chế đạo cung được giải trừ, ngay lập tức hai đạo thân ảnh từ bên ngoài tiến vào bên trong, một người là Thạch Cơ mặc hắc trường bào, trên trường bào còn trang trí thêm một bộ xương khô, đem lại cảm giác tà mị.
Người kia thì trên đầu kết tóc hình cây nấm, chính là Cô Lượng tinh nghịch hay nhảy nhót, người này có gương mặt hơi tròn còn mặc một cái váy đỏ.
Hai mắt Bạch Cẩm tức khắc sáng lên, đổi sang mặc một bộ hắc bào vừa vặn với vóc người, lúc này Bạch Cẩm mới phát hiện hoá ra dáng người Thạch Cơ sư muội lại đẹp như vậy, đôi chân dài miên man! Không hổ là tiểu thư ký mà hắn khâm định.
Thạch Cơ đỏ mặt, hơi xấu hổ nói: "Sư huynh, ngươi nhìn gì vậy?"
Sắc mặt Bạch Cẩm không thay đổi, hắn nghiêm túc nói: "Theo ta thấy, trang phục của ngươi nhìn vô cùng bất phàm."
Hoá ra là sư huynh đang nhìn y phục! Ta còn tự nói sư huynh há có thể là loại người đáng khinh kia chứ.
Thạch Cơ vừa cười vừa nói: "Mắt nhìn của sư huynh tốt thật đó, ý phục ta đang mặc là do sư phụ ban thưởng, có tên Xương Linh Y, là một kiện linh bảo phòng ngự."
Cô Lương dương dương đắc ý, nói: "Sư phụ cũng ban thưởng cho ta nữa, cho ta một tiểu ma cô, gọi là cái gì mà Vân Bộc Cô, ta cảm giác không mấy khác biệt với Hạnh Bào Cô, cũng chưa có mặc thử."
Bạch Cẩm nghi hoặc nói: "Lạ thật, sư phụ vô duyên vô cớ lại ban thưởng pháp bảo cho chúng ta làm gì?"
Thạch Cơ hơi mất tự nhiên, nói: "Sư huynh, trong khoảng thời gian huynh không có ở đây, sư phụ đã tuyển nhận thêm một vạn đệ tử, còn bảo ta làm thẻ bài chứng minh thân phận nữa."
Cô Lương lập tức thêm vào: "Ta và Vân Tiêu ở bên cạnh hiệp trợ."
Bạch Cẩm im lặng không nói, sư phụ thu nhận một vạn đệ tử, sau đó lại ban thưởng cho những người thân cận với hắn, này là đang an ủi hắn ư!
Thạch Cơ vội nói: "Sư huynh, ta đã thử khuyên sư phụ nhưng đều vô dụng."
Bạch Cẩm thở dài một hơi, nói: "Bỏ đi! Tuỳ sư phụ vậy! Những đệ tử mới nhập môn kia, Thạch Cơ ngươi nên chú ý tới bọn hắn một chút! Nếu ai có phúc đức thì đưa đến gặp ta!"
Thạch Cơ lập tức gật đầu đáp: "Vâng!"
Cô Lương tò mò hỏi: "Sư huynh, khoảng thời gian này huynh đã đi đâu vậy?"
"Ta tới hồng hoang một chuyến, xử lý một số việc."
Cô Lương lại hiếu kỳ hỏi tiếp: "Sư huynh, vậy huynh có biết chuyện Hậu Thổ hóa luân hồi chưa?"
Bạch Cẩm ung dung nói: "Lúc đó ta ở ngay bên cạnh, nương nương là người tốt, còn chia cho ta một tầng công đức."
Thạch Cơ và Cô Lương nhất thời đều trợn tròn mắt, lại là công đức? Trong lòng hai người thầm cảm thấy cực kỳ ngưỡng mộ, sư huynh lại có thêm rất nhiều tiền rồi.
Thạch Cơ tiến lên phía trước, duỗi ra ngọc thủ um tùm, kéo kéo cánh tay Bạch Cẩm, mỉm cười rạng rỡ nói: "Sư huynh, huynh đi đường vất vả rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi."
Bạch Cẩm mờ mịt bị Thạch Cơ kéo tới cái ghế tựa bên cạnh, sau đó bị nàng ấn ngồi xuống dưới.
Cô Lương vội vàng chạy tới sau lưng Bạch Cẩm, dùng tay ấn xuống bả vai Bạch Cẩm, nhẹ giọng thì thầm nói: "Sư huynh, lực đạo này phù hợp rồi chứ?"
Chương 177: Triệu tập đệ tử ngoại môn
Thạch Cơ ngồi xổm xuống đấm bóp cho Bạch Cẩm: "Sư huynh, lúc trước vào hồng hoang, chắc chắn trên đường huynh đã gặp phải không ít gian khổ, trong lòng sư muội như ta cảm thấy thật đau lòng."
"Đúng vậy! Đúng vậy!" Cô Lương cũng vội vàng gật đầu.
Bạch Cẩm nằm lên ghế tựa, híp mắt hưởng thụ, nói ra thì cũng khá thoải mái dễ chịu nhưng kỹ thuật vẫn cần nâng cao, công lực không đều, nắm không đúng chỗ, vẫn còn thua xa ta.
Một hồi sau, Bạch Cẩm híp mắt ung dung nói: "Có việc gì thì nói đi, không nói thì ta đi đấy!"
Cô Lương và Thạch Cơ lập tức liếc nhau.
Cô Lương bèn chớp chớp hai đôi mắt to tròn khả ái, nói: "Ngươi là sư tỷ, ngươi nói đi!"
Thạch Cơ cũng trừng mắt nhìn lại: "Ngươi là sư muội, sư muội thì phải nghe lệnh của ta, ngươi nói đi!"
"Sư tỷ, sư huynh đối tốt với tỷ nhất mà."
"Sư muội, sư huynh thương ngươi nhất."
"Hai người các ngươi liếc qua liếc lại là có ý gì?"
Cô Lương lập tức nhắm mắt lại, không nhìn thấy, không nhìn thấy, ta đang ngủ rồi.
Thạch Cơ đành ngượng ngùng nói: "Sư huynh, ta định mượn huynh chút kim tiền."
Cô Lương cũng nhanh nhảu gật đầu nói: "Ta cũng vậy!"
Bạch Cẩm trợn mắt, cười nói: "Lúc trước ở Côn Luân, ta cho ngươi Công Đức Kim Tiền, ngươi lại tìm mọi cách từ chối, sao bây giờ lại chủ động muốn mượn?"
Thạch Cơ đứng dậy chắp tay hành lễ, nói: "Sư huynh, ta dự định tấn công vào Kim Tiên cảnh giới nhưng lại sợ sẽ gặp phải ngoại ma quấy nhiễu, xin huynh cho ta mượn một ít Công Đức Kim Tiền hộ thân, sau này nhất định ta sẽ trả lại."
Cô Lương liên tục gật đầu, nói: "Ta cũng vậy! Ta cũng vậy!"
Lúc này Bạch Cẩm mới chú ý, hắn đi ra ngoài một chuyến rồi trở về, vậy mà hai vị sư muội đã đạt tới Huyền Tiên Đỉnh Phong, chỉ thiếu một bước nữa sẽ thành Kim Tiên Đại Năng.
Bạch Cẩm ngồi dậy, mỉm cười khó tả, nói: "Đây là chuyện tốt, vậy cần bao nhiêu?"
Thạch Cơ dựng thẳng một ngón tay lên, ngượng ngùng nói: "Năm vạn!"
Rồi lại vội vàng bổ sung thêm một câu: "Ta nhất định sẽ trả lại mà."
Cô Lương cũng liên tục gật đầu, nói: "Ta cũng vậy! Ta cũng vậy!"
Bạch Cẩm vừa cười ha hả vừa nói: "Không cần trả lại, hai vị sư muội giúp ta quản lý Tiệt Giáo, bỏ công bỏ sức rất nhiều, năm vạn này coi như là thù lao cho hai ngươi." Nói rồi, hắn vung tay lên một cái, ngay lập tức tiền vàng trút xuống như mưa, xếp thành hai chồng nhỏ, một trận mưa phùn năm vạn công đức a!
Thạch Cơ kích động nói: "Đa tạ sư huynh! Đợi ta có được công đức, nhất định sẽ trả lại huynh!"
Cô Lương cũng kích động gật đầu liên tục, nói: "Ta cũng vậy! Ta cũng vậy!"
Hai người phất tay thu lại Công Đức Kim Tiền, sau đó bước nhanh ra ngoài.
Sau khi Thạch Cơ và Cô Lương rời đi được một lúc, Bạch Cẩm mới từ ghế tựa đứng lên, tự nói với chính mình: "Sư phụ đã thu nhận những đệ tử kia rồi, ta cũng nên đi gặp mặt một chút mới phải." Dứt lời, hắn nhảy ra khỏi ghế tựa rồi đi ra ngoài.
Bạch Cẩm đi tới trước Điểu Sào, lớn giọng nói: "Tiệt Giáo ngoại môn đệ tử tập trung trước Tam Quang Tiên Đảo."
Một lát sau, vài đám mây đủ màu sắc thưa thớt bay tới, bốn năm trăm tên Tiệt Giáo đệ tử đứng trước Tam Quang Tiên Đảo, trong số đó cũng có mấy người quen, ví dụ như tam tỷ muội Vân Tiêu, Triệu Công Minh và một số đệ tử quen thuộc ở Côn Luân Sơn, tất cả bọn họ đều ngơ ngác nhìn nhau.
Sắc mặt Bạch Cẩm nhất thời tối sầm, sao lại chỉ có vài người thế này? Không phải là vạn tiên đều nên tới hay sao?
Một đạo lưu quang xẹt ngang trên không trung, đáp xuống trước mặt Bạch Cẩm, hoá thành thân ảnh của Trường Nhĩ Định Quang Tiên, hắn khom lưng hành lễ, cười ha ha nói: "Trường Nhĩ Định Quang Tiên bái kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm nhíu mày nói: "Những đệ tử còn lại thì sao?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên vừa cười vừa nói: "Đa Bảo sư huynh phái ta đến báo cho huynh một tiếng, những đệ tử còn lại đều đang nghe giảng đạo trên Đa Bảo Đảo, tạm thời không thể tới đây."
Bạch Cẩm trầm ngâm một lúc, sau đó hắn ngẩng đầu cười ha hả, nói: "Thật làm phiền đến Đại sư huynh quá, thân làm nội môn thủ đồ lại phải nhọc lòng vì chuyện ngoại môn đệ tử. Không sao, nếu bọn hắn đã không thể đến, vậy thì bỏ đi."
"Đa tạ sư huynh đã rộng lượng bỏ qua!" Trương Nhĩ Định Quang Tiên xoay người bay về phía xa.
Bạch Cẩm chắp tay hành lễ: "Bái kiến chư vị huynh đệ tỷ muội."
"Bái kiến sư huynh!"
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Lần này ta cho gọi chư vị huynh đệ tỷ muội tới là vì muốn làm quen một chút, bây giờ gặp được rồi, mọi người đều có thể giải tán được rồi! Trở về tu luyện cho tốt!"
"Vâng! Đa tạ sư huynh đã chỉ bảo."
Mấy trăm đệ tử đều chắp tay đáp lễ, sau đó quay người rời đi.
Bạch Cẩm đứng trên Tam Quang Tiên Đảo vắng vẻ, tự nói với chính mình: "Đại sư huynh thật là xảo trá, ngươi muốn làm ngoại môn thủ đồ thì cứ việc nói thẳng! Ta cũng sẽ không làm khó ngươi, hà cớ phải bày ra mấy thủ đoạn như thế này?"
Bỏ đi, không quan trọng, dù sao thì sư phụ cũng đã đồng ý triệt tiêu thân phận ngoại môn thủ đồ, đạn bắn tới chim đầu đàn cũng không bắn vào ta, vậy thì có gì mà ta phải sợ? Giờ đây cứ nhàn nhã bay về hướng mặt biển, đi dạo khắp nơi, tham quan phong cảnh Đông Hải một lát."
Bạch Cẩm đi từ mặt biển lên, mắt hắn có thể nhìn thấy vạn dặm sóng biếc đang soi chiếu trời xanh mây trắng, từng cánh chim biển bay xẹt qua bầu trời, những con cá chuồn nhảy vọt lên mặt biển, khung cảnh yên bình khiến tâm tình con người trở nên khoáng đạt, bao nhiêu muộn phiền lo âu đều tan biến.
Chương 178: Bạch Cẩm luận bàn
Một lát sau, Bạch Cẩm đi tới phía trước một toà tiên đảo, xung quanh hòn đảo đều có sương mù giăng mắc trùng trùng điệp điệp, tường vân lượn lờ, tựa như tiên sơn thánh cảnh.
Bạch Cẩm ngắm nhìn một lúc, đang định rời đi thì đột nhiên mây mù tản ra hai bên.
Vân Tiêu đi ra từ trong mây mù, chắp tay hành lễ rồi cười nói: "Sao sư huynh lại tới đây?"
Bạch Cẩm cũng khom người đáp lễ, nói: "Ta tuỳ ý đi đây đó một chút, thoáng chốc đã đi tới nơi này, thấy cảnh quan trên hòn đảo này tuyệt đẹp bèn dừng chân ngắm nhìn một chút, không ngờ lại chính là đạo trường của sư muội."
Vân Tiêu chìa tay ra, khẽ cười nói: "Được sư huynh khen ngợi chính là phúc duyên của hòn đảo này. Sư huynh, mời vào bên trong rồi nói."
"Được!" Bạch Cẩm cùng Vân Tiêu đi vào trong.
"Chỗ này là đạo trường của ba tỷ muội bọn ta, có tên là Tam Tiên Đảo."
"Rất đẹp." Bạch Cẩm tùy tâm tán thưởng.
Vân Tiêu mỉm cười dẫn đường cho Bạch Cẩm, hai người đi vào trong một rừng trúc rồi nghỉ chân tại một trúc đình, một cơn gió thổi qua phát ra âm thanh xào xạc, khung cảnh vô cùng tĩnh mịch.
Vân Tiêu rót cho Bạch Cẩm một chén rượu, nói: "Đây là trúc tửu do đích thân ta ủ, mời sư huynh nếm thử."
Bạch Cẩm bưng chén rượu lên, nhấp thử một ngụm rồi buông lời tán dương: "Rượu ngon, vị thanh ngọt, uống vào cảm thấy dễ chịu sảng khoái."
"Hoá ra sư huynh là người rất am hiểu về rượu." Vân Tiêu cười nói.
Bạch Cẩm cười ha ha, nói: "Sư muội đừng tâng bốc ta, ta chỉ biết uống mà mà thôi."
Bạch Cẩm đặt chén rượu xuống, hỏi: "Sư phụ mới thu nhận hơn vạn đệ tử, nghe nói là sư muội trợ giúp Thạch Cơ làm thẻ bài chứng minh thân phận phải không?"
Vân Tiêu gật đầu đáp: "Ta cũng chỉ là ở bên cạnh hỗ trợ mà thôi."
"Trong đó có tiên thần nào đáng giá không?"
Vân Tiêu tỏ vẻ áy náy, nói: "Ta không giao thiệp với bọn hắn nhiều lắm, thế nên cũng không quen biết nhưng mà ở chỗ ta có một danh sách, mời sư huynh xem qua."
Vân Tiêu xoè tay ra, ngay lập tức giữa lòng bàn tay hiện lên một quyển sách nhỏ, nàng nói: "Đây là lúc những đệ tử kia nhập môn, Thạch Cơ sư tỷ đã bảo ta thống kê lại, từ lúc đó đến giờ sư tỷ vẫn chưa hề lấy đi."
Bạch Cẩm cầm lấy cuốn sổ nhỏ rồi lật xem bên trong, đa số những cái tên được ghi trong danh sách này hắn đều chưa từng nghe qua, đột nhiên ngón tay hắn khựng lại, tầm mắt dừng lại ở một cái tên, Khổng Tuyên! Trong lòng Bạch Cẩm dâng lên một niềm vui sướng cuồng nhiệt, Khổng Tuyên tới rồi! Đây chính là vị có tài năng nhất sau này đó!
Vân Tiêu hiếu kỳ hỏi: "Sư huynh, vị sư đệ này có gì không đúng sao?"
Bạch Cẩm lắc lắc đầu, cười nói: "Chỉ là có cảm giác vị sư đệ này hữu duyên với ta mà thôi."
Vân Tiêu cười nói: "Vậy thì phải gọi là phúc phần của hắn rồi."
Bạch Cẩm lật qua lật lại danh sách, ghi nhớ từng cái tên quen thuộc vào lòng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên, Vũ Dực Tiên, Kim Cô Tiên, La Tuyên, vân vân... Sau này bọn hắn đều là những nhân vật đại năng.
Bạch Cẩm gấp cuốn sổ lại, trong lòng thầm nghĩ hắn nhất định phải nhân lúc bọn họ chưa phát tích mà thu thập đám đại thần này về dưới trướng mình, sau đó dạy bảo cho tốt.
Vân Tiêu khẽ cười: "Sư huynh tới thật đúng lúc, ta đang tìm hiểu một trận pháp, có chỗ chưa hiểu, mong được sư huynh chỉ điểm."
Bạch Cẩm hồi phục thần sắc, lắc đầu nói: "Ta không am hiểu trận pháp cho lắm!"
"Sư huynh khiêm tốn rồi hay là huynh không muốn chỉ dẫn cho tiểu muội?"
Bạch Cẩm nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Vân Tiêu, đành bất đắc dĩ nói: "Vậy ta tới luận đạo một chút vậy."
Vân Tiêu gật đầu, mỉm cười nói: "Vậy liền luận đạo đi!"
Bạch Cẩm đặt tay lên một điểm trên phát quan, một đóa tường vân vàng rực lập tức hiện ra, công đức kim tệ rơi xuống như mưa trút.
Vân Tiêu nhất thời sững người, Công Đức Khánh Vân? Trong lòng nàng thầm cảm thán, quả nhiên có thể trở thành Đại sư huynh thì tuyệt đối không phải hạng người đơn giản, Đại sư huynh của nội môn là Đa Bảo có tư chất xuất chúng, chiến lực vô song, Tiệt Giáo không một ai có thể sánh bằng. Đại sư huynh của ngoại môn thì lại công đức vô lượng, phúc đức vô song.
Vân Tiêu đưa tay lên búi tóc rồi bắn ra, một toà Khánh Vân màu tím hiện ra, mây mù cuồn cuộn.
Hai đoá Khánh Vân tiếp cận, đạo vận tràn ngập.
...
Lúc này, tại chỗ sâu nhất trong đáy biển tĩnh mịch, một con Thần Long màu trắng uốn lượn phóng về phía Kim Ngao Đảo, long nhãn tràn ngập vẻ căm giận, vảy rồng lóng lánh u quang.
Đột nhiên có một bàn tay khổng lồ vươn lên từ dưới đáy biển, một phát liền tóm được đuôi rồng.
"A!" Tiếng kêu kinh sợ của con rồng vang lên, Thần Long khó bề chống cự liền bị bàn tay kia kéo xuống, ngã vào bên trong đáy biển sâu thẳm.
Rầm! Mạch nước dưới đáy biển chấn động, một lão nhân khoác long bào vọt ra từ đáy biển, trong tay dẫn theo một Long Giác trẻ tuổi.
Người trẻ tuổi giãy dụa, kêu lên: "Thả ta ra! Lão già, ngươi thả ta ra, ta phải đi tìm Tiệt Giáo đòi lại công đạo!"
Lão Long Vương gõ vào đầu người trẻ tuổi kia, không mấy vui vẻ mà nói: "Đòi công đạo cái đầu ngươi, đạo trường của Thánh Nhân lại là nơi ngươi có thể tới làm càn sao?"
Người trẻ tuổi phẫn nộ kêu lên: "Thánh Nhân thì sao? Ta không cho phép kẻ khác coi thường uy nghiêm của Long tộc ta."
Lão Long Vương tiện tay ném ra, tức giận nói: "Cút về!"
Chương 179: Lão Long Vương đến bái kiến
"A!" Người trẻ tuổi kêu lên một tiếng thảm thiết, sau đó hắn bị một luồng nước cuốn lấy, đẩy về phía đáy biển.
Lão Long Vương vuốt vuốt hai sợi râu, hai mắt loé lên rồi đi lên mặt biển.
Lão Long Vương đi thẳng tới Kim Ngao Đảo, ngay lập tức đã bị một đám người chặn lại.
Cầm đầu là một trên trẻ tuổi cao gầy, hắn duối tay ra, ngay tức khắc hiện lên một đoàn lôi cầu, bên cạnh là mười mấy vị tu sĩ đang đứng.
Mười vị ngoại môn đệ tử liếc nhìn nhau, sao người tới lại là lão Long Vương? Mặc kệ, có là Long Vương thì bọn hắn đều sẽ đánh cho một trận.
Người trẻ tuổi cao gầy ném lôi cầu trong tay ra, cười lạnh, nói: "Ồ, hoá ra là Đông Hải Long Vương đến đây, thật là một dịp hiếm thấy!"
Lão Long Vương chắp tay thi lễ thật cung kính, sợ hãi rụt rè nói: "Xin ngài bẩm báo giúp ta một chút, có Đông Hải Long Vương muốn cầu kiến Thánh Nhân."
Người trẻ tuổi cao gầy cười ha hả, nói: "Thuở trước ngươi còn kiêu căng xưng bá Đông Hải, uy phong lắm mà! Sao giờ lại bày ra bộ dạng tôm nhỏ cụp đuôi như vậy, thật là hiếm thấy nha!"
Những người còn lại cũng được một phen cười ha hả đắc ý, bộ dạng cười như không cười nhìn lão Long Vương, tay bên dưới bắt đầu ngọ nguậy.
Lão Long Vương không hề phật lòng, còn tán thưởng nói: "Mấy vị cao đồ của Thánh Nhân khí chất bất phàm, xem ra sau này cũng là nhân vật đại năng tại hồng hoang. Mấy ngày gần đây vài món pháp bảo của ta cứ không ngừng xao động, vừa gặp mấy vị cao nhân đây liền biết hoá ra chủ nhân thực sự đang ở đây, xin các ngày nhận lấy để chúng có thể đắc ý hiển lộ quang mang tại hồng hoang này." Nói rồi, lão Long Vương vung tay lên, mấy món pháp bảo lấp lánh liền xuất hiện.
Mấy người cản đường thấy thế thì mắt sáng rực lên, liền tranh thủ thu hồi pháp bảo.
Lão Long Vương cười ha hả, nói: "Làm phiền đại nhân vào trong bẩm báo với Thánh Nhân một tiếng."
Người trẻ tuổi cao gầy cười lạnh, đẩy một đoàn lôi cầu trong tay ra, rầm một tiếng, điện quang lập tức bắn ra bốn phía.
"A!" Lão Long Vương kêu lên một tiếng thê thảm rồi sau đó bay ra ngoài.
Người trẻ tuổi cao gầy hưng phấn hét lên: "Đánh! Đánh thật lực!" Đám người nghe thấy thế bèn hung hăng lao vào.
Rầm! Bỗng một đạo hoả trụ phun ra, nhắm vào lão Long Vương.
Lão Long Vương loạng choạng, xém chút nữa ngã sấp xuống đất, bèn lui lại đằng sau hai bước.
Trong nháy mắt, hoả trụ xuyên qua lão Long Vương, thiêu đối một lão giả ở phía đối diện.
"Á!" Lão giả kia kêu lên một tiếng thảm thương, phù một tiếng đâm thẳng đầu xuống đáy biển, một luồng hơi nước nồng nặc dâng lên, kèm theo cả mùi hải sản.
Một viên ngọc màu xanh đen đánh về phía lão Long Vương, lão Long Vương bị một tráng hán xoay người đấm một chưởng bay ra ngoài. Bịch! Viên ngọc đánh vào người tráng hán nọ.
"A" Tráng hán kêu thảm một tiếng, lập tức bị đụng bay, xẹt qua khe rãnh dài mấy ngàn mét trên mặt biển, hắn dừng bước, tức giận kêu lên: "Lão Bối, ngươi làm gì vậy?"
Một trung niên nam tử trên trán có mang vỏ sò vội vàng nói: "Ta không cố ý."
Rầm! Một chiếc lôi cầu bay tới, lập tức đánh bay Lão Bối.
Giữa một loạt công kích, lão Long Vương vội vàng bỏ chạy, hoảng sợ kêu lên: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa! Các ngươi bắt nạt lão nhân!"
Mặc dù thoạt nhìn bước chân hắn có vẻ loạng choạng và vô cùng chật vật nhưng không có đòn tấn công nào đánh trúng người hắn, thay vào đó, những người vây công kia lại bị đồng đội của mình đánh trúng, bọn hắn la hét kêu loạn, phun ra máu tươi bị thương rất nặng.
Trận chiến dao động dữ dội dẫn động thiên địa linh khí, càng ngày càng có nhiều đệ tử của Tiệt Giáo tụ tập, quan sát cười đùa từ xa, chỉ trỏ, còn phát ra tiếng chửi bới.
Bên trên Tam Tiên Đảo, hai đóa khánh vân vướng víu chợt biến mất, Bạch Cẩm và Vân Tiêu đồng thời đứng dậy, quay đầu nhìn phương hướng của trận chiến.
Vân Tiêu ôn tồn nói: "Sư huynh, hình như đã xảy ra chuyện."
Bạch Cẩm cau mày nói: "Đi! Đi xem một chút." Hai người bay về nơi diễn ra trận chiến.
“Ai dám làm càn ở Tiệt Giáo?” Một tiếng gầm thét thanh thuý vang lên, một tia hào quang xẹt qua.
Lão Long Vương nhanh chóng né tránh. Ầm! Biển cả bị cắt thành một rãnh sâu hoắm.
Quy Linh thánh mẫu mặc hoàng y phiêu diêu bay tới, ngưng đọng nhìn Lão Long Vương, lão đầu này không đơn giản.
"Giết." Đám người thẹn quá hóa giận, tiếp tục đánh tới lão Long Vương.
Lão Long Vương liên tục lùi lại phía sau, bộ dáng kinh hãi.
Quy Linh thánh nữ lại nắm chặt tiên kiếm trong tay nhìn chằm chằm lão Long Vương.
“Dừng lại cho ta!” Trên bầu trời vang lên một tiếng hét lớn.
Bạch Cẩm và Vân Tiêu phiêu diêu bay tới, đứng trên đám mây.
Lão Long Vương kinh hỉ kêu lên: "Bạch Cẩm huynh đệ!" Rồi vội vàng phi thân lên, bay về phía Bạch Cẩm.
Quy Linh thánh mẫu do dự một chút rồi buông lỏng tay đang nắm chặt.
Ầm! Mấy đợt tấn công đánh xuống mặt biển, nơi mà bọn hắn đang đứng trước đó, biển cả trực tiếp bị oanh bạo tạo ra một cơn sóng dữ dội.
Lão Long Vương vội vàng kêu to: "Bạch Cẩm huynh đệ, cứu mạng!"
Chết tiệt, hắn là rồng hay cá chạch vậy?
Hơn chục người mang thương tích trên thân hướng về phía lão Long Vương, trong mắt lộ vẻ vô cùng tức giận, không để tâm đến lời nói của Bạch Cẩm.
"Làm càn!"
Bạch Cẩm bước ra, uy lực của Thái Ất Kim Liên trút xuống, khoảng hơn chục người đang bay lên đột nhiên dừng lại giữa không trung, pháp lực quanh thân đều bị đình trệ.