"Không! Ta không tin!" Lục Áp lắc đầu một cách điên cuồng.
Đông Hoàng Thái Nhất quát lên: "Lục Áp, quỳ xuống!"
Lục Áp quỳ bịch xuống, thấp giọng khóc nức nở.
Đông Hoàng Thái Nhất cúi đầu bái thật sâu: "Cầu xin nương nương thu nhận hắn làm đồ đệ."
"Hắn và ta không có duyên sư đồ nhưng không cần lo lắng cho tính mạng của hắn."
"Tạ ơn nương nương!" Đông Hoàng Thái Nhất cười cay đắng, lại cúi đầu bái thật sâu.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Thái Âm Tinh và nói: "Năm xưa ta đã hứa với mẫu thân của ngươi rằng dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ bảo vệ ngươi chu toàn."
Hắn chìa tay ra, hồ lô nhỏ treo bên hông Lục Áp tự động bay ra, trôi lơ lửng và biến lớn giữa không trung.
"Yêu tộc ta có một món pháp bảo cường đại tên là Trảm Tiên Phi Đao nhưng phương pháp luyện chế cực kỳ khắt khe. Hôm nay ta lấy chính bản thân mình luyện chế một thanh Trảm Tiên Phi Đao cho ngươi, sau này dù ta chết cũng có thể bảo vệ ngươi."
Lục Áp chợt ngẩng phắt đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hoảng.
Đông Hoàng Thái Nhất vẫn nhìn Thái Âm Tinh như nhìn một bóng hình xinh đẹp ung dung sang quý. Hắn khẽ mỉm cười, sau đó thân ảnh hóa thành một một đạo lưu quang chui vào trong hồ lô.
"Thúc thúc!" Lục Áp đau khổ gào lên.
...
Đại chiến trên Bất Chu Sơn vẫn đang tiếp diễn. Ầm! Một con Thủy Long bay vờn đánh bay Phi Liêm Yêu Thánh.
Bạch Trạch Yêu Thánh nhìn Cộng Công đang nổi giận, Vạn Yêu Đồ trong tay xoay tròn. Hắn nói: "Chúng ta đi thôi!" Sau đó xoay người rời đi.
Phi Liêm Yêu Thánh bị trọng thương, Khâm Nguyên Yêu Thánh lập tức theo Bạch Trạch đi về phía phương Bắc.
Cộng Công đứng trên Hoàng Hà dậy sóng đục ngầu ngắm nhìn xung quanh. Toàn là xác chết. Hắn lẩm bẩm trong nỗi bi thương: "Chết rồi, chết hết rồi." Ánh mắt lộ rõ vẻ bi phẫn.
Hoàng Hà gầm thét ầm ầm, Cộng Công làm hồng thủy dâng cao ào ạt, xoáy quanh Bất Chu Sơn với tốc độ càng lúc càng nhanh. Ầm! Cộng Công điều khiển Hoàng Hà chi lực vô tận đập mạnh vào Bất Chu Sơn. Bất Chu Sơn vốn đã hoang tàn từ lâu, giờ lại ầm ầm sụp đổ. Nửa dãy Bất Chu Sơn đổ ập xuống hồng hoang đại địa phát ra tiếng nổ rung trời, hồng hoang đại địa ầm ầm rung chuyển, từng dãy núi lửa đồng loạt phun trào, địa hỏa lan tràn khắp mặt đất, tứ hải dâng sóng thần, thiên khung nứt vỡ thành một cái lỗ lớn, thiên hà chi thủy ào ào đổ xuống như ngày tận thế.
Thông Thiên vung tay, chúng đệ tử Tiệt Giáo lập tức lấy lại tinh thần, ngồi xếp bằng trong Bích Du Cung, thế nhưng sư phụ đã biến mất không còn tăm hơi.
Đa Bảo bỗng bật dậy đi ra ngoài.
Các đệ tử Tiệt Giáo còn lại cũng vội vàng đứng lên, nhao nhao kéo nhau xông ra ngoài rồi bay lên không trung. Bọn hắn nhìn về phía hồng hoang đại lục đằng xa, sát khí dâng trào, sóng dữ càn quét hết thảy.
Bạch Cẩm lẩm bẩm giữa không trung: "Trụ trời nghiêng đổ rồi!"
Đa Bảo nghiêm nghị cất lời: "Tất cả trở về, không được ra ngoài."
"Vâng!" Tất cả đệ tử ngoại môn trong Tiệt Giáo đều cung kính đáp lời, sau đó bay ra khỏi Kim Ngao Đảo, vừa bay vừa sôi nổi bàn tán không ngừng.
Đa Bảo nghiêng đầu nhìn Bạch Cẩm, nói: "Sư đệ, ngươi còn chưa đi à?"
Bạch Cẩm đáp: "Ta có chút việc cần nhờ sư tỷ giúp đỡ."
Đa Bảo thân thiện gật đầu với mấy người Vô Đương thánh mẫu, sau đó xoay người rời đi. Trước đó hắn rất xúc động khi xem cuộc chiến Vu Yêu, hắn sốt sắng muốn về bế quan. Hắn có linh cảm lần này chắc chắn hắn có thể đột phá Đại La Kim Tiên.
Vô Đương thánh mẫu hỏi: "Sư đệ, ngươi có chuyện gì cần tìm ta?"
Bạch Cẩm đến gần Vô Đương thánh mẫu: "Sư tỷ, ngươi biết luyện chế trang phục không?"
"Lẽ nào ngươi muốn luyện chế đạo bào?" Vô Đương thánh mẫu hỏi với vẻ nghi hoặc.
"Không phải, sư phụ cảm thấy đệ tử ngoại môn quá hỗn loạn nên bảo ta thành lập một đại đội chấp pháp ở Đông Hải, ta đảm nhiệm chức vụ đội trưởng đại đội chấp pháp nhưng lúc luyện chế đồng phục của đội, ta cảm thấy làm y phục khó quá."
Vô Đương thánh mẫu cười khẽ: "Chuyện này đơn giản, cứ giao cho ta là được."
Bạch Cẩm mừng rỡ reo lên: "Cảm ơn sư tỷ! Mời ngươi đến đạo tràng của ta."
Hai người đi ra ngoài đạo tràng, vừa đi vừa nói chuyện.
"Sư đệ, có yêu cầu gì về đồng phục của đội không? Ví dụ như phòng ngự, tấn công hay truyền âm chẳng hạn."
"Những yếu tố đó không quan trọng, điều quan trọng nhất là phải ngầu!"
"Ngầu?"
...
Trong phòng luyện công trong Điểu Sào, Bạch Cẩm và Vô Đương thánh mẫu thảo luận định hình. Vô Đương thánh mẫu bắt tay vào luyện chế, người lành nghề ra tay quả nhiên khác hẳn người thường, vừa luyện đã thành công.
Nửa ngày sau, Vô Đương thánh mẫu cáo từ rời đi.
Bạch Cẩm đứng trước đại môn Điểu Sào dõi mắt nhìn theo Vô Đương thánh mẫu rời đi, bỗng nhiên trên bầu trời vang lên giọng nói vang dội: "Khí vận của Nhân tộc đến từ tự nhiên, phúc đức gia thân, xứng đáng trở thành nhân vật chính trong thiên địa vĩnh hằng."
Thiên địa chợt trở nên yên tĩnh, tất cả các thế lực đều không ngờ kẻ cười đến cuối cùng lại là Nhân tộc bị tàn sát lúc trước, một chủng tộc hậu thiên nhỏ bé.
Ầm!
Phía Đông xuất hiện một thế giới màu xanh, trong thế giới ấy vạn long bay lượn, từng con Thần Long ngẩng đầu liên tục phát ra tiếng gầm phẫn nộ.
Phía Nam hiện lên một thế giới đỏ rực như lửa, núi lửa nối tiếp nhau thành dãy, từng đầu Phượng Hoàng và Chu Tước cùng bay lượn và cất tiếng hót vang đầy giận dữ.
Ở phía tây, Bạch Hổ gầm rú thanh thế khiếp người.
Ở phía bắc, Huyền Vũ gào thét sóng lớn ngập trời.
Chương 191: Triệu tập nhân tuyển cho đại đội chấp pháp
Sau hơn mười kỷ nguyên tĩnh dưỡng, tứ thần thú lại hiện thân trên hồng hoang, phát tiết nỗi bất mãn của bọn chúng.
Tiếp đó, từng khí vận pháp tướng ngưng hiện tại hồng hoang. Hắc Thủy Huyền Xà, Thụ Linh huênh hoang, Kim Bằng giương cánh, Giao Nhân bay cao, Ngọc Thố sáng vằng vặc, Thần Hầu chống trời... Hồng hoang vạn tộc đua nhau gào thét.
"Không phục!"
"Chúng ta không phục!"
"Chỉ là chủng tộc hậu thiên mà thôi!"
"Nhân tộc chưa từng tiếp nhận khiêu chiến!"
...
Giọng nói vang dội của Nữ Oa nương nương cất lên: "Ai không phục thì đến Oa Hoàng Thiên tìm ta."
Hồng hoang lập tức yên tĩnh lại, tứ thần thú ẩn náu về thế giới của mình, vạn tộc khắp hồng hoang liên tục chìm xuống.
Trước Điểu Sào, Bạch Cẩm nhìn về phía đại lục với ánh mắt tràn đầy vui mừng. Nhân tộc được thiên địa bảo vệ, có vô số lợi ích, sau này hồng hoang lấy Nhân tộc làm đầu, Nữ Oa nương nương thành công rồi!
Bạch Cẩm cất tiếng gọi: "Triệu Công Minh sư đệ!"
Một đạo lưu quang bay từ đằng xa tới, lưu quang lướt qua biển cả, đáp xuống Tam Quang Tiên Đạo rồi hóa thành Triệu Công Minh.
Triệu Công Minh niềm nở nói: "Sư huynh, ngài tìm ta có chuyện gì thế?"
Bạch Cẩm khó nén tâm tình vui vẻ, hắn bảo: "Ta muốn nhờ sư đệ mời mấy người đến đây."
"Mời ai?"
"Khổng Tuyên, Vân Tiêu, Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên."
"Được, cứ giao cho ta!" Triệu Công Minh lập tức vọt lên trời bay đi xa.
Bạch Cẩm xoay người đi vào trong đạo cung.
Chốc lát sau, một đám tường vân khổng lồ bay tới, mấy bóng người đứng trên tường vân.
Ngoài Triệu Công Minh và Vân Tiêu quen thuộc ra còn có một người trẻ tuổi tuấn mỹ mặc trường bào màu xanh, ánh mắt dịu dàng như ngọc. Hắn là Khổng Tuyên, con Khổng Tước đầu tiên trong thiên địa.
Một người trẻ tuổi gầy gò mặc hắc y, mày kiếm mắt sáng, mỗi biểu cảm đều bễ nghễ thiên hạ. Hắn là Vân Trình Vạn Lý Bằng tên Vũ Dực Tiên.
Một người trung niên hói đầu mặc trường bào, nụ cười treo trên khóe môi trông rất chất phác. Hắn là Kim Ngao đắc đạo Ô Vân Tiên.
Một người trung niên đội kim cô, ánh mắt đờ đẫn đắm chìm trong suy nghĩ là Kim Cô Tiên.
Vũ Dực Tiên tò mò hỏi: "Triệu sư huynh, sao Bạch Cẩm sư huynh lại biết chúng ta?"
Triệu Công Minh lắc đầu, mỉm cười đáp: "Ta cũng không biết."
Khổng Tuyên ôn tồn hỏi: "Sư huynh có biết Bạch Cẩm sư huynh tìm chúng ta vì chuyện gì không?"
Triệu Công Minh lắc đầu: "Ta cũng không biết."
Vũ Dực Tiên hoài nghi nhìn Triệu Công Minh, cảm thấy hắn không thoát khỏi liên quan.
Triệu Công Minh bất đắc dĩ nói: "Ta không biết thật mà!"
Một lát sau, đám mây lướt qua mặt biển đáp xuống Tam Quang Tiên Đảo, mấy người băng qua một cánh rừng rậm rạp, không gian trước mắt bỗng trở nên sáng sủa. Một tòa kiến trúc kỳ lạ màu lam nằm trên bãi cỏ bằng phẳng phía trước, mây mù lượn lờ trên vách tường lam sắc tựa như bầu trời.
Kim Cô Tiên hoảng hồn sực tỉnh, lẩm bẩm nói: "Đây là thứ gì thế?"
Triệu Công Minh hắng giọng, nghiêm túc cất lời: "Đây không phải thứ gì, đây là đạo cung của sư huynh. Các ngươi có cảm nhận được khí thế bá đạo trên đạo cung này không?"
Ô Vân Tiên, Kim Cô Tiên lắc đầu theo bản năng: "Không hề!"
Khổng Tuyên và Vũ Dực Tiên đồng thời gật đầu, nhìn Điểu Sào với ánh mắt nóng bỏng: "Có chứ! Đẹp lắm, thật sự là quá đẹp!"
Trong mắt Triệu Công Minh lóe lên vẻ kinh ngạc lẫn khó hiểu, không ngờ vẫn có người thích đạo cung của sư huynh. Trong đầu hắn nảy ra một suy đoán: phải chăng là bởi vì bọn hắn đều là chim?
Hắn hắng giọng, nói rất hùng hồn: "Ô Vân Tiên sư đệ, Kim Cô Tiên sư đệ, các ngươi cần nâng cao gu thẩm mỹ. Đạo cung này của Bạch Cẩm sư huynh được thiết kế hoàn mỹ biết bao, có đất đai trù phú, có bầu trời linh động, có thiên nhiên hài hòa, có tạo vật tuyệt đẹp nhưng vẫn kém hơn đạo cung của sư phụ một tí."
Khổng Tuyên và Vũ Dực Tiên cùng gật đầu: "Đúng thế, thật sự quá hoàn mỹ!"
Bỗng nhiên Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên hơi chột dạ, lẽ nào gu thẩm mỹ của chúng ta thật sự có vấn đề?
Triệu Công Minh lên tiếng: "Đi nào, chúng ta vào thôi." Một nhóm mấy người đi về phía Điểu Sào.
Càng đến gần bọn hắn càng cảm nhận được sự tinh mỹ của đạo cung này. Vũ Dực Tiên nhỏ giọng thì thầm: "Huynh trưởng, ta muốn cải tạo đạo cung của ta một chút."
Khổng Tuyên khẽ gật đầu nói: "Ta cũng muốn cải tạo một chút."
Sau khi tới gần đạo cung, bọn hắn nhìn thấy tên của đạo cung: Điểu Sào!
Vũ Dực Tiên khen ngợi: "Tên rất hay, trực tiếp chỉ bản nguyên."
Khổng Tuyên cũng tán thưởng nói: "Đại đạo chí giản!"
Triệu Công Minh gật đầu hài lòng: "Hai vị sư đệ nói không sai, Bạch Cẩm sư huynh cũng nói vậy."
Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên càng ngây ngốc hơn. Thế này là đại đạo chí giản rồi hả? Hiện tại hai người bọn hắn bắt đầu nghi ngờ ngộ tính của mình, chẳng lẽ ngộ tính của mình thật sự quá kém? Sao lại nhìn ra cái tên này trực tiếp chỉ bản nguyên, đại đạo chí giản?
Mấy người đi qua một tấm bình phong vào trong Điểu Sào, hình ảnh lọt vào mắt là cây cối um tùm, trăm hoa như gấm, từng gốc cây ngọn cỏ đều là tiên thảo, mỗi bông hoa đều là thần hoa khó gặp ở ngoại giới.
Mọi người vừa nhìn ngang ngó dọc vừa đi vào trong đại sảnh.
Trong đại sảnh, Bạch Cẩm ngồi ghế chủ tọa trên cao, vẻ mặt nghiêm túc.
Đám người Triệu Công Minh đồng loạt chắp tay thi lễ, cung kính chào hỏi: "Bái kiến sư huynh!"
"Mời chư vị sư đệ ngồi."
Đám người Triệu Công Minh chia ra ngồi sang hai bên trái phải rồi nhìn Bạch Cẩm.
Chương 192: Đại đội chấn pháp xuất thế
Bạch Cẩm giơ tay thi lễ về phía Kim Ngao Đảo, dáng vẻ nghiêm túc và trang trọng: "Ta vốn là Thương Thiên Bạch Hạc ngao du trên đỉnh Vân Sơn, sống sót trong loạn thế, không cầu tiếng tăm lừng lẫy khắp hồng hoang. Sư phụ không chê ta tư chất kém cỏi, đích thân đến vân đỉnh nhận ta làm đồ đệ, cho ta làm ngoại môn thủ đồ. Bởi vì mang lòng cảm kích nên ta hay chạy đôn chạy đáo vì sư phụ. Sau này Tam Thanh phân đạo, huyền môn chia ba, Tiệt Giáo thiếu thốn nhân lực vật lực, sư phụ mở Thánh đạo, vạn tiên triều bái nhưng đệ tử vàng thau lẫn lộn, nhiều kẻ làm trái quy tắc, dã tính chưa mất. Đây là lúc đối mặt với nguy cơ tồn vong. Vì báo đáp sư phụ, người đệ tử này hết lòng với chức vụ thủ đồ. Sau khi cân nhắc thiệt hơn, ta ăn ngay nói thật, được sư phụ cho phép tuyển chọn người trung thành để lập đại đội chấp pháp Tiệt Giáo, hưng phục đạo thống."
Sáu người ngồi phía dưới quay sang nhìn nhau, mặc dù sư huynh nói hơi khó hiểu nhưng ai cũng hiểu rõ ý của hắn. Sư huynh muốn thành lập đại đội chấp pháp Tiệt Giáo ư?
Vũ Dực Tiên lên tiếng: "Sư huynh, ngươi nói hơi khoa trương thì phải? Cái gì mà lúc đối mặt với nguy cơ tồn vong? Hiện giờ Tiệt Giáo chúng ta vô cùng hưng thịnh mà! Vạn tiên triều bái oai phong khí phách nhường nào!"
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Không phải ta nói ngoa đâu, nguy cơ ẩn giấu dưới vỏ bọc phồn vinh. Sự phồn vinh của Tiệt Giáo do hàng vạn đệ tử gây dựng nên, nếu có một số đệ tử phẩm hạnh không tốt thì sẽ phá hủy căn cơ của Tiệt Giáo ta. Căn cơ bất ổn, chẳng may gặp bão táp mưa sa thì sự phồn vinh sẽ sụp đổ trong tích tắc."
Triệu Công Minh gật đầu tán thành: "Sư huynh nói rất đúng, ta cũng cảm thấy hiện giờ Tiệt Giáo chúng ta có một vài vấn đề nhưng vẫn luôn không nghĩ ra. Hôm nay nghe sư huynh nói chuyện, ta mới chợt hiểu ra."
Khổng Tuyên hỏi: "Sư huynh, ngươi muốn chúng ta làm thế nào?"
"Ta đã quan sát đệ tử Tiệt Giáo rất lâu, trong hàng vạn đệ tử chỉ có một bộ phận cực ít người được coi là tốt, cũng chỉ có sáu người các ngươi có thể gánh vác trọng trách của Tiệt Giáo ta."
Sắc mặt mấy người Khổng Tuyên chợt thay đổi, bên ngoài vẫn luôn đồn đại Bạch Cẩm sư huynh không can thiệp vào chuyện của ngoại môn Tiệt Giáo, hoàn toàn bị đám người Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên lấn quyền, Đa Bảo Đại sư huynh độc tôn.
Nhưng bây giờ xem ra không phải vậy, Bạch Cẩm sư huynh có thể chọn ra sáu người bọn hắn từ trong hàng vạn đệ tử chứng tỏ hắn rất tài giỏi. Bọn hắn là người hiểu rõ bản lĩnh của bản thân nhất, không hề kém cỏi hơn đám Trường Nhĩ Định Quang Tiên, chẳng qua bọn hắn hiếm khi thể hiện ra ngoài, vậy mà bây giờ bị Bạch Cẩm sư huynh nhìn thấu. Lẽ nào hắn vẫn luôn lặng lẽ chú ý tới sự phát triển của Tiệt Giáo? Kiểu người này còn đáng sợ hơn cả Đa Bảo sư huynh.
Triệu Công Minh lập tức đứng dậy chắp tay thi lễ, đồng thời trịnh trọng nói: "Mời sư huynh phân phó."
Đám người Vân Tiêu, Khổng Tuyên và Ô Vân Tiên cũng đứng dậy chắp tay thi lễ: "Mời sư huynh phân phó."
Bạch Cẩm đứng dậy, cất giọng uy nghiêm: "Hiện tại sư phụ cần các ngươi, Tiệt Giáo cần các ngươi, các ngươi có nguyện nghe theo lệnh của sư phụ, dốc sức vì Tiệt Giáo không?"
Trả lời thế nào bây giờ? Bọn hắn hoàn toàn không có sự lựa chọn! Cả sáu người đều bái thật sâu, đồng thanh hô: "Chúng ta nguyện nghe theo lệnh của sư phụ, dốc sức vì Tiệt Giáo.”
"Đứng lên đi!"
Sáu người đứng thẳng dậy nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm vung tay lên, sáu tia sáng bay ra hóa thành sáu bộ y phục được gấp gọn gàng xuất hiện trước mặt sáu người kia. Trên mỗi bộ y phục có một tấm lệnh bài màu vàng thẫm.
Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: "Ta theo lệnh sư phụ thành lập đại đội chấp pháp Tiệt Giáo, lấy tên Đội cảnh giới Đông Hải, Ti phán quyết Tiệt Giáo. Sáu người các ngươi là người chấp pháp mà ta chọn từ hàng vạn đệ tử.”
Sáu người đồng thanh trả lời: "Vâng! Cảm ơn sư huynh tin tưởng."
Sáu người cùng vươn tay cầm lấy lệnh bài, chủ thể lệnh bài có màu vàng thẫm toát ra vẻ trang nghiêm, ngoài rìa được vân văn bao quanh, chính giữa viết tên của bọn hắn, mặt sau là đồ án Bích Du Cung.
Sáu người tiếp tục chìa tay cầm đồng phục. Thân ảnh vừa chuyển động, sáu tia sáng lóe lên. Sau khi ánh sáng tắt, sáu người mặc đồng phục đứng trong đại sảnh. Trên trường bào màu đen thêu vân văn màu vàng, áo choàng sau lưng bay phấp phới, trông vừa khí phách vừa oai phong, ngay cả Vân Tiêu cũng toát lên mấy phần anh tuấn oai hùng.
Vũ Dực Tiên sờ y phục của mình, chất liệu này không tầm thường đâu, còn tốt hơn y phục của chính mình!
Bạch Cẩm lên tiếng: "Đồng phục này được luyện chế từ ô kim dung hợp với công đức. Lúc bình thường nó là đồng phục, lúc chiến đấu nó có thể biến đổi thành chiến giáp có tác dụng ngưng thần tĩnh tâm, ngoại tà bất xâm, đồng thời lực phòng thủ cũng rất mạnh, có thể so với Hậu Thiên Linh Bảo. Đây là đồ do Vô Đương Đại sư tỷ làm đó."
Bạch Cẩm vung tay ra đằng sau. Soạt! Một chiếc áo choàng tung bay, đạo bào màu trắng hóa thành đồng phục màu tím có cùng kiểu dáng. Trên áo choàng thêu một thanh thần kiếm, chính là Thanh Bình Kiếm. Bạch Cẩm nghiêm nghị nói: "Ta là đội trưởng của đại đội chấp pháp Tiệt Giáo!"
Chương 193: Các thành viên đại đội chấn pháp giao lưu
Cả sáu người đều cảm thấy kính nể. Đại đội chấp pháp do sư phụ thành lập, Đại sư tỷ luyện chế đồng phục, Đại sư huynh ngoại môn giữ chức đội trưởng. Từ đó có thể thấy tầm quan trọng của đại đội chấp pháp. Trong lòng ai nấy đều tràn đầy nhiệt huyết, tất cả cùng chắp tay thi lễ, đồng thanh hô: "Bái kiến Đại đội trưởng."
Bạch Cẩm gọi: "Triệu Công Minh!"
Triệu Công Minh bước lên một bước, chắp tay thi lễ nói: "Sư huynh!"
"Gọi đội trưởng!"
"Vâng, đội trưởng!"
"Ta bổ nhiệm ngươi làm Phó đội trưởng của đại đội chấp pháp Tiệt Giáo, quản lý phần lớn công việc của đại đội chấp pháp."
"Vâng!"
"Kim Cô Tiên!"
Kim Cô Tiên lập tức bước lên một bước, chắp tay thi lễ đáp: "Có ta!"
"Ta bổ nhiệm ngươi làm trưởng giám ngục của đại đội chấp pháp."
Kim Cô Tiên ngẩng đầu nhìn, ánh mắt mờ mịt. Trưởng giám ngục là cái gì? Làm những gì?
"Tất cả những đệ tử vi phạm quy tắc, phẩm hạnh không đoan chính đều do Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên và Vũ Dực Tiên phụ trách bắt giữ, sau đó giao cho Kim Cô Tiên trông coi và trừng phạt. Vừa hay kim cô của ngươi được phát huy tác dụng."
Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên, Vũ Dực Tiên và Kim Cô Tiên đồng thanh trả lời: "Vâng!"
Triệu Công Minh ngập ngừng giây lát rồi hỏi: "Sư huynh, nếu Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Cầu Thủ Tiên, Linh Nha Tiên, thậm chí đệ tử thân truyền nội môn ngăn cản thì phải làm sao?"
Những người còn lại cũng nhìn Bạch Cẩm. Hiện giờ bọn hắn đã hiểu đội chấp pháp, Đội cảnh giới Đông Hải, ti phán quyết Tiệt Giáo là gì, đó là nơi giám sát đệ tử Tiệt Giáo nhưng nếu như đệ tử nội môn có thể tùy ý nhúng tay thì đại đội chấp pháp chẳng khác nào trò cười.
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn về phương xa, nghiêm nghị cất lời: "Kẻ vi phạm quy tắc sẽ bị đội chấp pháp chúng ta xử lý. Kẻ vấy bẩn uy danh của Tiệt Giáo ta sẽ bị đội chấp pháp chúng ta xử lý. Chỉ một câu thôi: đệ tử ngoại môn thuộc quyền quản lý của chúng ta, đệ tử nội môn cũng thuộc quyền quản lý của chúng ta. Thanh tẩy Tiệt Giáo, Thánh mệnh đặc cách! Đây chính là đại đội chấp pháp, đã rõ chưa?"
Cả sáu người đều cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, ai nấy đều bái thật sâu, hô thật to: "Rõ!"
Bạch Cẩm gật đầu hài lòng: "Các ngươi đi đi! Hiện tại đại đội chấp pháp vừa được thành lập, Chấp Pháp Thần Điện do các ngươi xây dựng. Các ngươi phải nhớ là từ hôm nay trở đi các ngươi không phải đệ tử Tiệt Giáo bình thường mà là chiến sĩ thủ vệ Tiệt Giáo. Khi mặc bộ y phục này lên người, các ngươi phải khắc ghi sứ mệnh của mình, đừng để sư phụ thất vọng."
"Vâng! Ta nhất định sẽ làm hết sức mình!" Sáu người đồng thanh đáp to.
"Đương nhiên ta không để các ngươi làm không công. Là nhân viên chấp pháp, các ngươi phải hi sinh thời gian tu luyện cho nên mỗi ngày ta sẽ thưởng cho các ngươi mười Công Đức Kim Tiền, mỗi tháng tổng kết một lần."
Sáu người mừng rơn, còn được nhận công đức nữa hả? Thời buổi này không dễ kiếm công đức đâu. Tất cả đều kích động hô: "Cảm ơn sư huynh!"
"Triệu Công Minh, khi nào Thạch Cơ xuất quan, ngươi đến tìm nàng lĩnh lương nhé!"
"Vâng!"
"Các ngươi đi đi!"
Sáu nhân viên chấp pháp chắp tay thi lễ rồi xoay người đi ra ngoài với vẻ mặt hưng phấn, ánh mắt đong đầy kích động. Từ một đệ tử Tiệt Giáo im hơi lặng tiếng, bọn hắn đã trở thành nhân viên chấp pháp của Tiệt Giáo, hơn nữa còn được nhận công đức. Đúng là phất lên như diều gặp gió mà!
Sau khi sáu người ra khỏi Điểu Sào, Vũ Dực Tiên vừa vuốt ve bộ y phục trơn nhẵn trên người vừa đắc ý nói: "Vẫn là Bạch Cẩm sư huynh lợi hại! Hắn chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra chỗ siêu phàm ở chúng ta, lựa chọn chúng ta từ trong hàng vạn đồng môn."
Vân Tiêu gật đầu cười khẽ: "Sư huynh có thể làm Đại sư huynh ngoại môn, đương nhiên có bản lĩnh đặc biệt."
Triệu Công Minh cười ha hả: "Sau này chúng ta phải kề vai chiến đấu, chư vị sư đệ tới đạo tràng của ta tụ họp nhé?"
Khổng Tuyên nở nụ cười nhẹ: "Cảm ơn sư huynh."
Ô Vân Tiên gãi cái trán trọc lốc, thành thật hỏi: "Có rượu ngon không?"
Triệu Công Minh bật cười sang sảng: "Tất nhiên là có, đảm bảo đủ uống!"
Một đám người nói cười vui vẻ bay về phía biển cả, ai cũng có ý muốn gần gũi thân thiết nên bầu không khí giữa bọn hắn vô cùng hòa hợp.
Mấy người thong dong đi trên sóng biếc, mặt biển không chút gợn sóng.
Triệu Công Minh tò mò hỏi: "Mấy vị sư đệ có bản lĩnh gì vậy? Có thể nói ra không?"
Vũ Dực Tiên đắc ý khoe: "Ta giỏi điều khiển âm dương nhị khí, có thể sát phạt và vây khốn người khác."
Khổng Tuyên lên tiếng: "Ta có lực bản nguyên Hậu Thiên Ngũ Hành."
Ô Vân Tiên lắc đầu nói: "Ta không thạo pháp thuật gì, thường thì khi gặp kẻ địch, ta giáng một búa là xong."
Kim Cô Tiên chỉ vào kim cô trên đỉnh đầu mình: "Ta biết chế tạo kim cô. Khi gặp kẻ địch, ta toàn ném tròng lên người cho nó bao bọc ta ở trong."
Vân Tiêu mỉm cười nói: "Ta thích thuật trận pháp."
Triệu Công Minh cười ha ha: "Ta cũng đi theo con đường chém giết, chuyên dùng kim tiên. Nếu có thời gian rảnh thì mấy sư huynh đệ chúng ta có thể luận bàn một phen, sau này cũng tiện hỗ trợ lẫn nhau."
Khổng Tuyên gật đầu: "Được!"
Vũ Dực Tiên cười ha hả: "Ngươi là sư huynh, nhỡ đâu bị sư đệ ta đây đánh bại thì rất mất thể diện đó."
Khổng Tuyên nhíu mày quở trách: "Đừng nói bậy!"
Triệu Công Minh không để bụng mà vẫn mỉm cười bảo: "Không sao! Không sao! Nếu ngươi có thể đánh bại ta thì ta sẽ lấy rượu ngon cất giấu vạn năm ra."
Hai mắt Vũ Dực Tiên chợt sáng ngời: "Thật sao?"
"Đương nhiên là thật!"
"Đập tay thề!"
Bốp! Hai bàn tay chạm vào nhau, hai người nhìn nhau cười ha ha.
Chương 194: Đại đội chấp pháp ra mặt
Rầm!
Rầm!
Trận đấu kịch liệt gây nên cơn chấn động mơ hồ truyền tới, mặt biển dưới chân nhấp nhô dữ dội.
Mấy người dừng bước cùng lúc, lại có người đánh nhau. Đệ tử Tiệt Giáo vàng thau lẫn lộn, có nhiều kẻ kiêu ngạo ngông nghênh, rất nhiều người là kẻ thù không đội trời chung trước khi bái nhập giáo phái, ẩu đả đánh lộn là chuyện xảy ra như cơm bữa mỗi ngày. Mấy người không còn lạ gì chuyện này nữa nhưng hình như bây giờ bọn hắn đã là đại đội chấp pháp!
Mấy người Khổng Tuyên, Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên cùng nhìn Triệu Công Minh. Phó đội trưởng, làm sao bây giờ?
Triệu Công Minh nở nụ cười: "Cũng nên để đại đội chấp pháp chúng ta nổi danh rồi. Đi thôi, đi xem sao!"
Mấy người lập tức chuyển hướng, bay về phía phát ra sóng dao động chiến đấu.
Càng đến gần chiến trường, biển cả càng sôi trào mãnh liệt, mặt biển cuộn trào nhấp nhô dữ dội, từng đợt sóng biển ập tới làm phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Bốn thân ảnh đang đại chiến trên mặt biển. Thân ảnh di chuyển như thoi đưa, yêu khí dày đặc, mây đen cuồn cuộn.
"Hoàng Cường, ngươi chết đi cho ta!"
"Giết!"
"Giết!"
...
Tiếng gào thét vang lên từng hồi, bốn thân ảnh chém giết giữa không trung trên mặt biển với tốc độ cực nhanh, pháp thuật và pháp bảo bay vèo vèo, biển cả ầm ầm nổ tung thành cột nước.
Một đám đệ tử Tiệt Giáo vây xem ở đằng xa, dáng vẻ hóng chuyện không chê chuyện lớn, kích động hò hét cổ vũ cố lên.
Triệu Công Minh hỏi: "Trong các ngươi ai ra tay?"
"Để ta!" Vũ Dực Tiên bay thẳng ra ngoài, xông thẳng tới chiến trường, áo choàng sau lưng bay phấp phới.
Đám người vây xem đều chú ý tới Vũ Dực Tiên ăn mặc kỳ lạ, bọn hắn càng thêm hưng phấn. Lại thêm một người nữa, càng ngày càng thú vị!
Trên đường Vũ Dực Tiên bay tới chiến trường, đồng phục màu đen trên người hắn lóe lên một đạo lưu quang rồi tụ lại biến thành một bộ thần giáp lạnh lẽo màu vàng thẫm, mạo quan trên đầu cũng biến thành mũ giáp kim điêu.
Ầm! Vũ Dực Tiên bất chợt rơi xuống giữa bốn người đang đại chiến, khí thế mạnh mẽ càn quét, bốn người kia lập tức bị hất bay, lảo đảo lùi bước giữa không trung.
Một người trẻ tuổi gầy gò cầm tế kiếm tức giận quát: "Ngươi là ai?"
Vũ Dực Tiên vung tay, soạt... áo choàng bay lên. Hắn giơ lệnh bài màu vàng thẫm lên, ngạo nghễ nói: "Ta là Vũ Dực Tiên thuộc Đại đội chấp pháp Tiệt Giáo."
Một đại hán lưng cõng mai rùa giận dữ nói: "Đại đội chấp pháp? Là cái quỷ gì?"
Ánh mắt Vũ Dực Tiên trở nên lạnh lùng, hắn quát: "Tất cả đệ tử Tiệt Giáo phạm lỗi đều giao cho đại đội chấp pháp thẩm phán. Các ngươi làm trái môn quy ngoại môn, đồng môn tương tàn, tất cả theo ta về chịu phạt!"
Đại hán lưng đeo mai rùa gào lên: "Đại đội chấp pháp gì chứ, ta chưa từng nghe bao giờ. Gia gia Quy Tiên Nhân là người của Quy Linh sư tỷ, các ngươi ai dám phạt ta? Chán sống rồi à?"
Người trẻ tuổi gầy gò cũng giận dữ hét: "Giết!"
Bốn người cùng xông tới tấn công Vũ Dực Tiên.
Vũ Dực Tiên nghiêng đầu nhìn Triệu Công Minh với ánh mắt đắc ý. Sư huynh, xem kỹ thủ đoạn của ta đây!
Áo choàng vung lên. Grao... Gru... Hai con Âm Dương Giao Long một đen một trắng bay từ dưới áo choàng ra. Giao Long lướt qua, bịch... bốn người cùng kêu gào thảm thiết, ngửa mặt bay ngược ra rồi đập bồm bộp xuống mặt biển.
Vũ Dực Tiên tỏ thái độ khinh thường: "Có tí bản lĩnh này mà cũng dám rêu rao trước mặt đại đội chấp pháp hả? Không đỡ nổi một đòn! Đi ra cho ta!"
Âm Dương Giao Long bỗng lao xuống biển, biển cả ầm ầm chấn động. Ào ào ào ào, bốn thân ảnh sợ hãi kêu la bay ra khỏi mặt biển.
Vũ Dực Tiên vung tay, bốn cánh chim màu vàng bay ra 'vút, vút, vút, vút', đâm xuyên qua vai bốn người kia rồi kéo bọn hắn bay đi vun vút, băng qua một khe rãnh âm u sâu thẳm trên mặt biển, cuối cùng dừng lại trước mặt đám người Triệu Công Minh.
Nét mặt Kim Cô Tiên thoáng thay đổi, trong tay hắn xuất hiện bốn vòng kim cô. Hắn tiện tay tung kim cô ra ngoài, bốn vòng kim cô rơi vào đỉnh đầu bốn người kia.
Bốn người cựa mình vùng lên, cố sức nhổ ưng vũ trên bả vai ra.
Quy Tiên Nhân che vai, giận dữ quát: "Các ngươi đang đâm đầu vào chỗ chết đó! Ta là người của Quy Linh sư tỷ, sau này Tiệt Giáo không còn chỗ cho các ngươi dung thân đâu!"
Người trẻ tuổi gầy gò cũng tức giận gào thét: "Ta thường hay ngồi nghe đạo ở chỗ Đại sư huynh, Đại sư huynh tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi!"
Vũ Dực Tiên bay đến, giọng điệu khinh thường: "Chỉ biết phô trương thanh thế, đồ vô dụng!"
Kim Cô Tiên mấp máy môi.
"Á!"
"Á!"
"Siết ta đau quá!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi, bốn người vừa mới đứng dậy lại rơi tõm xuống mặt biển, vừa kêu gào thảm thiết không ngừng vừa xoay người lăn lộn.
"Tha... tha mạng!"
"Dừng lại, mau dừng lại!"
"Đau chết mất!"
...
Kim Cô Tiên dừng niệm chú, bốn tên đệ tử ngoại môn vẫn đang co quắp vì đau đớn, vừa thở hồng hộc vừa kêu rên không ngừng, hai mắt mơ hồ.
Kim Cô Tiên quát: "Đừng có giả chết, đứng lên theo ta đi chịu phạt!"
Bốn người hoa mắt váng đầu vội vàng giãy giụa đứng dậy, ánh mắt nhìn Kim Cô Tiên tràn đầy sợ hãi, chỉ sợ bản thân chậm một bước thì hắn lại muốn niệm chú tiếp, trong lòng dấy lên suy nghĩ oán hận: chờ khi nào sư huynh đến cứu ta, ta nhất định phải khiến ngươi sống không được mà chết cũng chẳng xong.