Sáu người thuộc đại đội chấp pháp đưa bốn đệ tử ngoại môn đeo kim cô bay đi.
"Phó đội trưởng, vừa rồi ta thể hiện thế nào? Có phải ta đã giúp đại đội chấp pháp chúng ta nở mày nở mặt không?"
"Tốt lắm, rất ngầu!"
"Ha ha... Ta sử dụng lực âm dương thế nào?"
"Hơi trúc trắc, nếu có thể hóa thành thần thông thì uy lực vô cùng."
"Ừm! Cảm ơn sư huynh chỉ dạy, thật ra ta cũng cảm thấy như vậy nhưng vẫn luôn không có manh mối!"
...
Đám người vây xem bỗng xôn xao.
"Đại đội chấp pháp là cái gì? Các ngươi có biết không?"
"Y phục ngầu thật đấy!"
"Các ngươi có ai biết bọn hắn không? Người kia mạnh ghê!"
"Ta biết, người ra tay là Vũ Dực Tiên, hình như hắn là đệ tử ngoại môn như chúng ta nhưng không ngờ hắn lại có thực lực như vậy."
"Đại đội chấp pháp bá đạo ghê nhưng dựa vào đâu mà bọn hắn quản chúng ta?"
...
Đột nhiên một giọng nói lớn vang lên trên bầu trời hải vực Tiệt Giáo: "Ta là Bạch Cẩm, ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo, theo lệnh sư phụ lập đại đội chấp pháp Tiệt Giáo, lấy tên Đội cảnh giới Đông Hải, Ti phán quyết Tiệt Giáo. Ta là Đại đội trưởng, Triệu Công Minh là Phó đội trưởng, Vân Tiêu, Khổng Tuyên, Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên là thành viên đội chấp pháp giám sát tất cả đệ tử Tiệt Giáo, thanh tẩy Tiệt Giáo."
Cả Tiệt Giáo lập tức yên tĩnh, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn bầu trời, các đệ tử Côn Luân theo tới thầm cảm thán trong lòng. Vị Đại sư huynh ngoại môn bá đạo kia đã trở lại, hắn không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã kinh người nhưng mà chẳng sao hết, cứ cụp đuôi yên phận, chăm chỉ tu luyện là được, bọn hắn quen rồi.
Các đệ tử Đông Hải mới nhập môn thì lại cảm thấy khó chịu. Bọn hắn đã quen tùy tâm sở dục, bây giờ đột nhiên lòi ra một đại đội chấp pháp gì đó, đương nhiên là bọn hắn cảm thấy như bị trói buộc, nảy sinh cảm giác bài xích mãnh liệt từ tận đáy lòng.
Trên Kim Ngao Đảo, Vô Đương thánh mẫu, Kim Linh thánh mẫu và Quy Linh thánh mẫu đứng cùng nhau.
Quy Linh thánh mẫu tò mò hỏi: "Sư tỷ, các ngươi có biết đại đội chấp pháp này không?"
Vô Đương thánh mẫu gật đầu mỉm cười: "Phục sức của đại đội chấp pháp do ta luyện chế đó! Đại đội chấp pháp được thành lập sau khi Bạch Cẩm sư đệ bẩm báo sư phụ, được Thánh dụ của sư phụ cho phép giám sát tất cả các đệ tử Tiệt Giáo và có quyền xử phạt."
Quy Linh thánh mẫu dửng dưng nói: "Bọn hắn có thể quản chúng ta chắc?"
Kim Linh thánh mẫu liếc nhìn nàng rồi khuyên nhủ: "Tốt nhất là ngươi hãy thu hồi ý nghĩ đó. Ngươi và Bạch Cẩm sư huynh không tiếp xúc nhiều nên ngươi không hiểu hắn. Thoạt nhìn Bạch Cẩm sư huynh có vẻ hòa nhã nhưng thật ra hắn rất có nguyên tắc, lại còn ra tay quả quyết. Lần trước sư phụ vất vả lắm mới thu được năm nghìn đệ tử, thế mà hắn bảo trục xuất là trục xuất luôn. Những người khác có ai dám làm vậy chứ? Vì vậy ngươi tuyệt đối đừng nghi ngờ lòng can đảm của Bạch Cẩm sư huynh, nếu ngươi làm thật thì hắn nhất định sẽ ra tay với ngươi."
Quy Linh thánh mẫu chợt biến sắc, giọng nói chất chứa nghi ngờ: "Không thể nào! Cho dù hắn có là ngoại môn thủ đồ thì cũng chỉ là đệ tử ngoại môn mà thôi. Chúng ta là đệ tử thân truyền của lão sư cơ mà?"
Kim Linh thánh mẫu chua xót nói: "Trước mặt Bạch Cẩm sư huynh đừng để ý tới thân phận đệ tử thân truyền của mình. Bạch Cẩm sư huynh mới là đệ tử được sư phụ cưng chiều nhất, chúng ta phải xếp sau. Sau này có gặp hắn thì phải cung kính gọi sư huynh."
Vô Đương thánh mẫu khẽ mỉm cười: "Nào có khoa trương đến vậy, Bạch Cẩm rất hòa đồng mà."
Kim Linh thánh mẫu lẩm bẩm: "Đó là đối với ngươi thôi."
Quy Linh thánh mẫu không phản bác được, bỗng dưng cảm thấy chua xót. Bản thân là đệ tử thân truyền mà lại không bằng một tên đệ tử ngoại môn sao? Cho dù hắn là ngoại môn thủ đồ đi chăng nữa.
...
Cách Đa Bảo Đảo không xa có một hòn đảo tên là Hoan Lạc Đảo, nơi này là đạo tràng của Trường Nhĩ Định Quang Tiên. Lúc này Trường Nhĩ Định Quang Tiên đang uống rượu trên đảo, bên cạnh là một bầy nữ yêu tiếp rượu. Các nàng ăn mặc hở hang, quyến rũ dụ người, giọng nói như chim oanh nhỏ nhẹ mềm mại.
Hai thân ảnh cấp tốc bay tới, đáp xuống trước đảo rồi cất tiếng gọi: "Cầu kiến sư huynh!"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên xua tay, mười mấy nữ yêu hờn dỗi đáp một tiếng rồi đứng dậy, lắc lư vòng eo thon rời đi.
"Vào đi!"
Hai tên đệ tử ngoại môn tiến vào đảo, quen đường quen lối đi tới một sơn cốc. Trường Nhĩ Định Quang Tiên đang tự rót rượu tự uống trên bãi cỏ.
Tên đệ tử ngoại môn mập mạp bên trái sốt sắng nói: "Sư huynh, người của chúng ta bị bắt rồi."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên đặt chén rượu xuống, nhíu mày hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Tên đệ tử ngoại môn mập mạp vội vàng trả lời: "Quy Tiên Nhân khiêu khích trước, Hoàng Cường không phục nên đại chiến với hắn. Kết quả là tất cả đều bị đại đội chấp pháp trấn áp, sau đó áp giải đi."
Vẻ mặt Trường Nhĩ Định Quang Tiên thoáng thay đổi. Vừa mới tuyên bố thành lập đại đội chấp pháp, bọn hắn đã bắt người của mình và người của Quy Linh thánh mẫu, Bạch Cẩm sư huynh muốn lập uy với chúng ta sao?
Hắn nói: "Các ngươi có biết bọn hắn đang ở đâu không?"
Tên đệ tử ngoại môn mập mạp gật đầu đáp: "Ta biết."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên đứng dậy: "Đi thôi, đi đòi người cùng ta."
Hai người kia đồng thanh hô: "Vâng!" Sau đó đi ra ngoài theo Trường Nhĩ Định Quang Tiên.
Chương 196: Đòi người
Sau khi ra khỏi đảo, ánh mắt của đại hán mọc răng nanh dài bỗng lóe lên tinh quang, hắn nói: "Sư huynh, hiện giờ tất cả các đệ tử ngoại môn đều đang kích động tập thể, ai ai cũng coi thường đại đội chấp pháp. Chúng ta có cần dẫn bọn hắn đến Tam Quang Tiên Đạo không?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên lạnh lùng cất lời: "Nếu bọn hắn dám đến Tam Quang Tiên Đạo gây sự, ngươi có tin Bạch Cẩm dám đuổi tất cả bọn hắn, thậm chí giết sạch không? Hơn nữa sư phụ sẽ không nói một câu."
Đại hán đầu hổ hoảng sợ như ve sầu sợ mùa đông, hắn chợt nhớ ra Bạch Cẩm sư huynh không phải là người biết cúi đầu, đôi khi ngay cả sư phụ cũng phải nghe theo Bạch Cẩm sư huynh.
"Ngươi đi cảnh cáo bọn hắn đây là Tiệt Giáo, bây giờ không phải là lúc bọn hắn hô mưa gọi gió ở Đông Hải như ngày trước, tất cả bớt phóng túng cho ta. Nếu ai muốn rời đi thì bảo hắn tự đi tìm Bạch Cẩm."
Đại hán đầu hổ cuống quít đáp lời: "Vâng! Ta đi cảnh cáo bọn hắn ngay đây." Sau đó hắn xoay người rời đi.
...
Trên Cửu Minh Đảo, nhóm Triệu Công Minh đang uống rượu, Vân Tiêu đích thân vào bếp nấu một bàn thức ăn ngon.
Triệu Công Minh cười ha hả nói: "Sau này chúng ta kề vai chiến đấu, nếu ta có chỗ nào không đúng thì các ngươi cứ nói thẳng, tuyệt đối đừng giấu trong lòng để tránh cho lâu ngày ảnh hưởng tới tình nghĩa giữa chúng ta."
Khổng Tuyên cũng nhã nhặn tiếp lời: "Phó đội trưởng nói không sai, thời gian chúng ta chung đụng trong tương lai còn dài, tốt nhất là mọi người cứ thẳng thắn với nhau!"
Vũ Dực Tiên cười sang sảng: "Được, ta thẳng thắn trước nhé, lần đầu tiên phó đội trưởng chủ động đến chơi, ta cảm thấy hắn không giống tiên tốt."
"Ha ha..." Ai nấy đều cười to.
Triệu Công Minh cũng cười gượng nói: "Đột nhiên đến chơi đúng là quá đột ngột, chẳng trách ngươi lại nghĩ như vậy. Thôi thì ta tự phạt một chén vậy!" Hắn vừa mới bưng chén rượu lên thì ánh mắt bỗng cứng đờ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Mấy người Khổng Tuyên cũng quay đầu nhìn sang, cảm ứng được một luồng khí tức mạnh mẽ bên ngoài đạo tràng mang theo uy áp đến gần.
Triệu Công Minh đặt chén rượu xuống: "Tạm thời các vị sư đệ cứ ngồi đây một lát, ta ra ngoài xem vị sư huynh đệ nào đến thăm."
Ô Vân Tiên cũng đứng dậy: "Cùng đi! Lai giả bất thiện!"
Những người khác cũng đứng lên, bọn hắn mới vừa uống rượu nên hào khí dâng trào, nhiệt huyết sôi trào.
Triệu Công Minh nhắc nhở: "Cùng đi cũng được nhưng chúng ta tuyệt đối không được ra tay trước kẻo đối phương có cớ bắt bí."
Khổng Tuyên gật đầu: "Phó đội trưởng nói rất đúng, đặc biệt là ngươi đấy Kim Bằng, dù có chuyện gì cũng đừng hành động xốc nổi. Bây giờ ngươi là nhân viên chấp pháp của Tiệt Giáo, thân phận không còn như trước."
Vũ Dực Tiên bất mãn nói: "Biết rồi biết rồi, cứ lải nhải mãi thôi."
Triệu Công Minh cất lời: "Đi thôi!" Mọi người đi ra ngoài.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên và một tên đệ tử ngoại môn mập mạp đứng trên mặt biển bên ngoài Cửu Minh Đảo.
Tên đệ tử ngoại môn mập mạp lên tiếng: "Sư huynh, để ta đi gọi cửa."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên chắp một tay sau lưng, nói: "Không cần, bọn hắn ra rồi."
Hắn vừa dứt lời, luồng gió bao phủ tiên đảo tản ra hai bên chừa ra một thông đạo, có mấy người đi ra từ trong thông đạo, tất cả đều mặc đồng phục màu đen cùng kiểu dáng, trên đồng phục thêu hoa văn bằng kim ti, áo choàng bay phấp phới, chỉ cần miêu tả bằng một chữ thôi: ngầu.
Ánh mắt Trường Nhĩ Định Quang Tiên lấp lóe, đây là đại đội chấp pháp ư? Ít người quá! Hắn chợt cười thầm trong lòng, đa phần đệ tử Tiệt Giáo đều thuộc môn hạ của Đại sư huynh, Bạch Cẩm tìm đâu ra nhân thủ? Thế này mới là bình thường.
Triệu Công Minh chắp tay thi lễ, cất tiếng chào hỏi: "Triệu Công Minh bái kiến sư huynh!"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên chắp tay đáp lễ, cười ha hả nói: "Chúc mừng Công Minh sư đệ vinh quang nhậm chức Phó đội trưởng đại đội chấp pháp."
Triệu Công Minh đứng thẳng người, mỉm cười đáp: "Làm việc cho sư tôn đương nhiên là không thể thoái thác."
Trường Nhĩ Định Quang Tiên vừa cười vừa nói: "Ta cũng thường nghe nhắc tới Công Minh sư đệ ở chỗ Đại sư huynh, Đại sư huynh nói Công Minh sư đệ khoan dung nhân nghĩa, coi trọng nhất là tình nghĩa, có thể thâm giao."
Triệu Công Minh khiêm tốn đáp: "Đại sư huynh quá khen."
Vũ Dực Tiên hô to: "Sư huynh, rốt cuộc ngươi đến đây làm gì? Có việc gì thì nói đi, chúng ta còn phải về uống rượu tiếp."
Trán Khổng Tuyên hiện đầy vạch đen, lúc nãy ta nói chuyện với heo à? Một câu cũng không nhớ!
Trường Nhĩ Định Quang Tiên liếc nhìn Vũ Dực Tiên, dã tiên từ đâu tới? Ở đây tới lượt ngươi nói chuyện hả? Chẳng có quy củ gì cả! Hắn cười ha hả nói với Triệu Công Minh: "Trước đó có mấy vị sư đệ đùa giỡn, do hiểu lầm nên bị Công Minh sư đệ bắt đi. Giờ có người tìm Đại sư huynh cầu tình, mong Công Minh sư đệ nể mặt thả bọn hắn ra!"
Triệu Công Minh lắc đầu: "Sư huynh, chuyện này không phải hiểu lầm gì cả, bọn hắn vi phạm môn quy, đồng môn tương tàn, nhất định phải chịu trừng phạt."
"Ta nghĩ bọn họ đã biết lỗi rồi, mong Công Minh sư đệ nể tình."
Triệu Công Minh vẫn lắc đầu: "Đây là chức trách của ta, sư huynh vẫn nên về đi!"
Nụ cười trên gương mặt Trường Nhĩ Định Quang Tiên tắt ngấm, hắn nhíu mày nói: "Sư đệ thật sự không màng tình cảm sao?"
"Xin lỗi!"
"Nếu ta nhất định phải đưa hắn rời khỏi đây thì sao?"
"Vậy thì thể hiện bản lĩnh của ngươi đi!" Vũ Dực Tiên hét to, sau đó xông thẳng ra ngoài, hất áo choàng giữa không trung. Vèo vèo vèo! Hàng nghìn hàng vạn thần vũ bay ra như mưa.
Chương 197: Hỗn chiến
Trường Nhĩ Định Quang Tiên đứng im tại chỗ không nhúc nhích, trên người tỏa ra Thượng Thanh Tiên Khí, tiên khí vờn quanh tạo thành một cột khí cao chọc trời, toàn bộ cánh chim bay đến đều bị tiên khí hút vào và bao vây bên trong.
"Ha ha, giỏi đấy!" Vũ Dực Tiên cười lớn, đồng phục chấp pháp trên người ngưng tụ rồi biến thành một bộ thần giáp. Sau đó hắn lao từ trên cao xuống.
Ầm! Hai tay giao nhau, một đợt sóng va đập khủng khiếp cuốn hết ra ngoài. Biển cả dậy sóng ầm ầm. Tên đệ tử ngoại môn mập mạp ở gần đó lập tức bị hất bay ra ngoài trăm dặm, hốt hoảng chạy trốn.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên chợt biến sắc, thực lực của hắn không thua kém mình ư? Hắn là ai? Vì sao trước giờ mình chưa từng nghe danh hiệu của hắn?
Khổng Tuyên tức giận siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi gằn lên: "Để mấy vị sư huynh sư tỷ chê cười rồi, sau này ta nhất định sẽ quản giáo hắn chặt chẽ."
Vân Tiêu nở nụ cười nhẹ nhàng: "Ta cảm thấy lệnh đệ rất thẳng thắn."
Ô Vân Tiên khen ngợi: "Đại đội chấp pháp muốn chính thức giám sát Tiệt Giáo thì chung quy vẫn phải lập uy. Ta cảm thấy Vũ Dực Tiên sư đệ làm rất tốt."
Một tiếng "ầm" vang lên, Vũ Dực Tiên phóng lên trời, chuyển hướng giữa không trung. Hắn vươn tay, hai con Giao Long một đen một trắng bay ra, gầm thét lao xuống dưới.
"Âm dương chi pháp? Ha ha, trò vặt thôi!" Mỗi tay Trường Nhĩ Định Quang Tiên xuất hiện một thanh đoản thích, hắn bật lên bay thẳng ra ngoài, thân ảnh hết bật lại nhảy trên không trung, song thích vạch ra hai vết tích rõ ràng, tức thì hai con Âm Dương Giao Long bị song thích tách rời.
"Hay lắm!" Vũ Dực Tiên hưng phấn hô to, tay cầm Phương Thiên Họa Kích đâm xuống. Keng keng keng keng! Hai đạo thân ảnh đang chiến đấu va vào nhau trên không trung, Âm Dương Kích Pháp và Thố Nha Kích Pháp tranh hùng, về mặt pháp lực thì bất phân thắng bại, mà võ nghệ cũng khó phân cao thấp.
Sau một hồi chiến đấu, càng lúc càng có nhiều người đến vây xem, vừa chỉ trỏ vừa hào hứng bàn tán sôi nổi.
"Sư huynh, ta tới giúp ngươi một tay!" Cầu Thủ Tiên hét lớn, sau đó cầm đại đao bay ra tấn công Vũ Dực Tiên.
Ô Vân Tiên cũng quát to: "To gan! Đường đường là đệ tử Tiệt Giáo mà lại học thói đánh lén!" Một cái búa lớn xuất hiện trong tay hắn. Hắn thình lình vung búa, trên bầu trời vang lên tiếng rít đinh tai. Ngay sau đó, một đạo ô quang bắn về phía Cầu Thủ Tiên.
Cầu Thủ Tiên vội vàng chém một đao. Keng! Búa lớn đập thủng đại đao, giáng 'bộp' vào ngực Cầu Thủ Tiên.
Phụt! Cầu Thủ Tiên phun ra một ngụm máu tươi, bắn ngược trở về, rơi tõm xuống biển.
"Đáng giận!" Một cái mũi dài đánh tới Vũ Dực Tiên.
Vân Tiêu giậm một chân về phía trước. Lấy vị trí dưới chân nàng làm trung tâm, đường vân trận pháp chằng chịt lập tức lan ra khắp mặt biển hình thành một đại trận. Nước biển ầm ầm dâng thẳng lên cao tạo thành một bức tường nước khổng lồ như muốn chia tách thiên địa.
Cái mũi dài đánh lên bức tường nước làm phát ra tiếng chấn động ầm ầm, trên tường nước nổi lên gợn sóng khổng lồ, hoàn toàn không có cách nào phá vỡ.
Khổng Tuyên khen ngợi: "Nhất niệm thành trận, sư tỷ tu hành tốt lắm!"
Vân Tiêu khẽ mỉm cười nói: "Ta nghe sư tôn giảng đạo nên mới có tiến bộ." Nàng vung tay, tường nước bỗng nổ tung hóa thành cơn mưa ngập trời. Sau khi mưa ngừng, Linh Nha Tiên đã biến mất không còn tăm hơi, trên mặt biển chỉ còn hơi nước lượn lờ.
Bộp! Tiếng va đập vang lên trên không trung, Trường Nhĩ Định Quang Tiên và Vũ Dực Tiên cùng bay ngược ra ngoài.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên xoay người giữa không trung, phẫn nộ quát: "Ta đã lĩnh giáo thủ đoạn của đại đội chấp pháp, chúng ta đi!"
Hắn đáp xuống bên cạnh Cầu Thủ Tiên, vươn tay túm lấy đối phương rồi bay ra ngoài.
Vân Tiêu cũng phất tay xóa đại trận, Linh Nha Tiên lao ra khỏi đại trận, theo sát phía sau.
Vũ Dực Tiên bay từ trên trời xuống, cười ha hả nói: "Đã, đã lắm! Từ lúc bái sư đến giờ, cuối cùng ta cũng gặp được một đối thủ ngang tầm."
Triệu Công Minh mỉm cười lên tiếng: "Quả nhiên người được sư huynh ưng ý chọn vào đội chấp pháp đều có chỗ hơn người. Thực lực của hai vị sư đệ thật sự khiến người ta tán thưởng, sư huynh cam bái hạ phong."
Ô Vân Tiên lắc đầu nói: "Sư huynh khiêm tốn, ta không có lòng tin có thể thắng được sư huynh."
Vũ Dực Tiên nghiêm túc nói: "Ta cũng không có!"
Vân Tiêu khẽ mỉm cười: "Các ngươi đừng tâng bốc nhau nữa, tất cả đều lợi hại là được chứ gì!"
Khổng Tuyên gật đầu, tươi cười bảo: "Sư tỷ nói rất đúng, quả thật có hiềm nghi bọn hắn tâng bốc lẫn nhau."
Triệu Công Minh bật cười ha hả: "Được được, chúng ta không khiêm tốn nữa. Có chư vị sư đệ giúp đỡ, ta tin rằng chúng ta chắc chắn sẽ không làm sư huynh thất vọng, sẽ thanh tẩy được Tiệt Giáo cho sư tôn."
Mấy người vừa nói vừa cười đi vào trong đảo.
Trận đại chiến này truyền khắp Tiệt Giáo suốt một thời gian dài, đại đội chấp pháp đánh một trận thành danh, đặc biệt là những người ra tay như Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên và Vân Tiêu có uy danh cực cao. Mà Triệu Công Minh và Kim Cô Tiên tuy không ra tay nhưng cũng không có ai dám coi thường. Bọn hắn có thể trở thành đội viên đại đội chấp pháp ngang hàng với Vũ Dực Tiên, Ô Vân Tiên và Vân Tiêu thì sao có thể là kẻ tầm thường?
Chương 198: Cuộc họp của các Thánh Nhân
Trên Hoan Lạc Đảo, Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên tụ tập một chỗ, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên cắn răng nói: "Bọn hắn chui từ đâu ra vậy?"
Sắc mặt Cầu Thủ Tiên tái nhợt, hắn trả lời: "Bọn hắn đều là sư đệ nhập môn nhưng toàn là kẻ vô danh, không biết Bạch Cẩm tìm ra bọn hắn bằng cách nào."
Linh Nha Tiên tức giận nói: "Không ngờ trong đám đệ tử ngoại môn hỗn tạp thu ở Đông Hải lại có người phi phàm. Sư huynh, bây giờ phải làm sao?"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên nói với ánh mắt tràn đầy kiên định: "Tra, điều tra kỹ từng đệ tử ngoại môn, tra rõ lai lịch của bọn hắn, sau đó lôi kéo tất cả các sư đệ có thực lực xuất sắc gia nhập vào môn hạ của Đại sư huynh. Tuy Bạch Cẩm chiếm được tiên cơ, song Đại sư huynh mới là đại diện đích truyền của Tiệt Giáo."
Hai người kia đồng thanh đáp: "Vâng!"
Mấy ngày kế tiếp đại đội chấp pháp hùng hổ xuất kích, bắt giữ rất nhiều đệ tử ngoại môn tùy ý làm xằng làm bậy, đeo vòng kim cô cho bọn hắn, phạt bọn hắn xây dựng Chấp Pháp Đại Điện.
Chỉ sau mấy ngày ngắn ngủi, bầu không khí trong Tiệt Giáo đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, danh tiếng của đại đội chấp pháp uy chấn đệ tử Tiệt Giáo khiến các đệ tử vừa nghe tên đã biến sắc, ai nấy đều đàng hoàng lại.
...
Ở bên ngoài ba mươi ba tầng trời hỗn độn có một tòa cung điện bay lơ lửng, trên tấm bảng của cung điện viết "Tử Tiêu Cung" theo kiểu chữ đầy huyền ảo.
Trong Tử Tiêu Cung, sáu vị Thánh Nhân ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, không ai nói chuyện. Hồng Quân đạo tổ ngồi trên ghế chủ vị.
Hồng Quân đạo tổ nhìn sáu người bên dưới và nói: "Bởi vì một vị Thánh Nhân cướp đoạt quyền hành của thiên địa, xác lập địa vị của nhân vật chính dẫn tới Vu, Yêu diệt vong, trụ trời sụp đổ, thiên khung rạn nứt, mặt đất nứt vỡ, thiên hà rò rỉ, địa hỏa chảy ra, gây hại nhiều không kể siết."
Nữ Oa cúi đầu, thành thật nhận lỗi: "Lão sư, đệ tử biết lỗi rồi. Vả lại ta đã vá thiên khung và sửa sang lại địa mạch."
Hồng Quân đạo tổ nhìn nàng: "Ngươi không được ra ngoài, thành tâm sám hối trong một lượng kiếp."
"Vâng!" Nữ Oa cung kính đáp lời.
Hồng Quân chìa tay, Hỗn Độn Chung xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Chúng Thánh đều nhìn Hỗn Độn Chung, ánh mắt của Thông Thiên và Chuẩn Đề nóng bỏng nhất.
Hồng Quân vờ như không thấy, hắn nói: "Ta sẽ thả Hỗn Độn Chung vào hư không, người có duyên ắt có được." Hắn tiện tay vỗ một phát, Hỗn Độn Chung lập tức biến mất dạng chỉ trong nháy mắt.
Sắc mặt các vị Thánh Nhân thoáng thay đổi, hư không vô tận, muốn tìm Hỗn Độn Chung là chuyện muôn vàn khó khăn song không phải là không có hi vọng.
Hồng Quân chậm rãi cất lời: "Dưới Thiên đạo vốn không có nhân vật chính vĩnh hằng. Long Phượng chi tranh, Vu Yêu chi đấu, vạn tộc tranh đua nhưng giờ đây Nhân tộc hoành không xuất thế, chiếm giữ vị trí nhân vật chính vĩnh hằng, thiên địa quy về trật tự. Thiên Đình quản lý toàn bộ sơn hà nên có Thiên Đế thống ngự vạn linh, ai trong các ngươi có nhân tuyển thích hợp?"
Mấy vị Thánh Nhân đều động lòng, chủ Thiên Đình quản lý toàn bộ hồng hoang ư?
Trong lòng Thông Thiên lập tức hiện ra thân ảnh của Đa Bảo, vị Đại đệ tử này tu luyện Duy Ngã Độc Tôn đạo, nếu có thể trở thành chủ thiên địa thì đạo của hắn cũng thành. Thông Thiên vội vàng đề cử: "Sư tôn, ta có một đệ tử tên là Đa Bảo, hắn theo Duy Ngã Độc Tôn đạo, tư chất siêu phàm, có thể làm chủ Thiên Đình."
Chuẩn Đề lắc đầu phản đối: "Sư huynh, chủ Thiên Đình quản lý toàn bộ sơn hà ắt phải là người nhân đức. Duy Ngã Độc Tôn đạo rất bá đạo, không thích hợp. Môn hạ của ta có một đệ tử là Di Lặc. Hắn khoan dung đôn hậu, nhân đức hậu thi, có thể làm chủ Thiên Đình."
Thông Thiên lạnh lùng hừ mũi: "Di Lặc? Là tên mập suốt ngày chỉ biết cười ngây ngốc đó hả? Hắn chẳng có tí uy nghiêm nào, sao có thể làm chủ Thiên Đình?"
Chuẩn Đề nhướng mày, tên mập ngốc? Nghĩ kỹ thì hình như hắn hơi ngốc thật! Chuẩn Đề vốn dự định sau này lập Phật môn sẽ cho hắn làm chủ Phật môn nhưng bây giờ lại thấy dường như không thích hợp cho lắm.
Thái Thượng chậm rãi cất lời: "Sư tôn, môn hạ của ta chỉ có một đệ tử duy nhất là Huyền Đô, hắn không thể làm chủ Thiên Đình nhưng ta đề cử Bạch Cẩm, môn hạ của Thông Thiên."
Nguyên Thủy gật đầu nói: "Ta đề cử môn hạ của ta là Quảng Thành Tử và môn hạ của Thông Thiên Bạch Cẩm."
Thông Thiên đắc ý ra mặt, bật cười ha hả: "Cả Đại huynh lẫn Nhị huynh đều đề cử Bạch Cẩm, nếu ta không đề cử hắn thì có vẻ hẹp hòi, không nỡ thả người. Thôi được, ta cũng đề cử Bạch Cẩm."
Nữ Oa nở nụ cười nhẹ nhàng: "Vậy thì ta cũng đề cử Bạch Cẩm!"
Nhất thời Bạch Cẩm nhận được sự ủng hộ của bốn vị Thánh Nhân.
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề không nói thêm nữa, bốn vị Thánh Nhân đã ủng hộ thì còn tranh cãi gì nữa? Bọn hắn sáng suốt lựa chọn từ bỏ, trong lòng càng thêm mong ngóng Bạch Cẩm, khi nào tiểu điệt nhi bảo bối mới đến Tây Giáo chúng ta!
Mấy vị Thánh Nhân cùng ngẩng đầu nhìn sư tôn trên ghế chủ vị.
Hồng Quân khẽ lắc đầu nói: "Bạch Cẩm tư chất không đủ, tâm tính không đủ, không thể đảm đương Thiên Đế tôn vị."
Chương 199: Nhân tuyển cho Thiên Đế chi vị
Nguyên Thủy hỏi: "Quảng Thành Tử thì sao?"
"Quảng Thành Tử quá hiếu thắng, tâm tính không đủ."
Tiếp Dẫn hỏi: "Sư tôn, môn hạ của ta có đệ tử tên là Dược Sư, đại từ đại bi."
Hồng Quân lắc đầu: "Không có lòng quả cảm, không đủ để làm Thiên Đế."
Ánh mắt Nữ Oa chợt sáng ngời, nàng đề cử: "Đại huynh Phục Hy của ta còn giữ lại một đạo chân linh, sau khi chuyển kiếp có thể làm Thiên Đế."
Hồng Quân vẫn lắc đầu: "Phục Hy nợ Nhân tộc đại nhân quả, không thể làm Thiên Đế."
Người này không được, người kia cũng không được, người còn bảo chúng ta tiến cử gì nữa? Toàn thể chúng Thánh Nhân đều nhìn ra tuy sư tôn bảo bọn hắn tiến cử Thiên Đế nhưng thật ra đối phương hoàn toàn không có ý định nghe theo ý kiến của bọn hắn, bọn hắn chỉ là phông nền mà thôi.
Các vị Thánh Nhân đều cung kính cúi đầu nói: "Thiên Đế chi vị là chuyện trọng đại, mời sư tôn định đoạt."
Hồng Quân nở nụ cười: "Cũng được! Nếu các ngươi không có nhân tuyển thích hợp, vậy thì Hạo Thiên và Dao Trì ra đây đi!"
Hai tiểu đạo đồng một nam một nữ từ phía sau đi ra, nam tuấn mỹ nữ đáng yêu. Hai người đi tới phía sau sáu vị Thánh Nhân, sau đó quỳ trên bồ đoàn cung kính hô: "Bái kiến lão gia!"
Hồng Quân mỉm cười hỏi: "Các ngươi có đồng ý làm chủ Thiên Đình, quản lý toàn bộ hồng hoang không?"
Hạo Thiên và Dao Trì sửng sốt, vội vã bái lạy: "Đệ tử nghe theo phân phó của lão gia." Ánh mắt không giấu được niềm vui mừng.
"Tất cả đứng lên đi."
Mấy vị Thánh Nhân cùng Hạo Thiên và Dao Trì đứng dậy. Mấy vị Thánh Nhân xoay người chăm chú quan sát Hạo Thiên và Dao Trì, không ngờ sư phụ lại chọn đạo đồng của mình. Như vậy cũng tốt, đủ thân phận mà lại trung lập.
Hồng Quân chỉ tay, thân ảnh của Hạo Thiên và Dao Trì biến lớn một cách nhanh chóng, nháy mắt đã biến từ hai tiểu đạo đồng thành người trẻ tuổi, nam nghiêm túc nữ hoa lệ.
Hạo Thiên và Dao Trì chắp tay thi lễ, mừng rỡ nói: "Tạ ơn lão gia!"
Hồng Quân vung tay, mấy đạo lưu quang bay ra, hóa thành một bảo tháp màu tím, một thần kính và một thanh thần kiếm xuất hiện ở chỗ Hạo Thiên.
Một cây đào nhỏ, một chiếc ngọc trâm, một lá cờ nhỏ màu xanh xuất hiện ở chỗ Dao Trì.
"Hạo Thiên, vi sư thưởng cho ngươi Hạo Thiên Tháp, Hạo Thiên Kính và Hạo Thiên Kiếm làm lập thân chi bản. Dao Trì, vi sư thưởng cho ngươi Tiên Thiên Linh Căn Bàn Đào Thụ, Diêu Quang Ngọc Bích Trâm và Thanh Liên Bảo Sắc Kỳ làm lập thân chi bản."
Cả Hạo Thiên lẫn Dao Trì đều kích động bái lạy: "Tạ ơn lão gia!"
Thân ảnh Hồng Quân mờ dần rồi biến mất, giọng nói vẫn văng vẳng trong đại điện: "Các ngươi đi cả đi!"
"Cung tiễn sư tôn!" Mọi người chắp tay thi lễ thật sâu.
Sau khi đứng thẳng dậy, Hạo Thiên và Dao Trì quay mặt về phía chúng Thánh.
Hạo Thiên chắp tay thi lễ, cung kính lên tiếng: "Bái kiến chư vị sư huynh sư tỷ."
Dao Trì cũng phúc thân thi lễ bên cạnh.
Mấy vị Thánh Nhân đều khẽ mỉm cười, gật đầu làm lễ.
Thái Thượng dịu giọng nói: "Không cần đa lễ, đứng dậy đi!"
"Cảm ơn sư huynh." Hạo Thiên và Dao Trì đứng dậy.
Chuẩn Đề cười ha ha: "Chúc mừng tiểu sư đệ và tiểu sư muội vinh đăng Thiên Đế chi vị, nhận được tôn vinh vô hạn."
Hạo Thiên vội vàng nói: "Ta và Dao Trì được sư tôn điểm hóa, vẫn luôn đi theo bên cạnh lão gia, không rõ thế sự bên ngoài, cũng không có chỗ dựa. Nay đột nhiên trở thành Thiên Đế, trong lòng thấp thỏm lo âu, chỉ sợ phụ lòng tin tưởng của lão gia, vì vậy mong sư huynh sư tỷ hỗ trợ thêm."
Chuẩn Đề cười ha hả: "Được thôi, nếu các ngươi có chuyện gì thì có thể đến phương Tây tìm ta, sư huynh nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."
Thông Thiên gật đầu: "Cũng có thể đến Kim Ngao Đảo tìm ta."
"Cảm ơn sư huynh!" Hạo Thiên ngượng ngùng nói: "Thật ra bây giờ ta có một chuyện muốn nhờ sư huynh sư tỷ giúp đỡ. Thiên Đình có rất nhiều việc đang chờ hoàn thành song không có ai hỗ trợ, chư vị sư huynh có thể cho ta mượn dùng một vài đệ tử không?"
Nét mặt Thông Thiên cứng đờ, lại có người thèm muốn đệ tử đáng yêu của ta?
Nụ cười trên gương mặt Chuẩn Đề cũng tắt ngấm, ta còn chê mình ít đệ tử đây này!
Thông Thiên chợt biến sắc, đột nhiên hắn giận dữ quát: "Bạch Cẩm, lại là ngươi tác oai tác quái, để xem ta trừng trị ngươi thế nào!" Sau đó hắn nổi giận đùng đùng bước nhanh ra ngoài. Sau khi hắn ra khỏi Tử Tiêu Cung, thân ảnh chợt lóe lên rồi biến mất.
Nguyên Thủy vội vàng hét lên: "Thông Thiên, ngươi bình tĩnh cho ta, Bạch Cẩm cũng là vì ngươi thôi." Hắn rảo bước đi theo, thân ảnh cũng chợt lóe lên rồi mất dạng.
Thái Thượng cảm thán: "Haizz, giỏi quá cũng không dễ quản lý, lão đạo vẫn nên về luyện đan thì hơn!" Hắn thảnh thơi đi ra ngoài, ta không có đệ tử thì sợ gì?
Hạo Thiên chỉ có thể nhìn Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề bằng ánh mắt mong đợi.
Sắc mặt Tiếp Dẫn lập tức suy sụp, giọng nói khô khốc: "Tây Giáo chúng ta nghèo khó, không có mấy đệ tử."
Chuẩn Đề cuống quít nói: "Sư huynh, ngài đánh rơi một thứ ở chỗ ta." Hắn lập tức bước nhanh ra ngoài đuổi theo Thái Thượng.
Tiếp Dẫn vội vã theo sau, rảo bước rời đi.
Chỉ trong chốc lát cả Tử Tiêu Cung chỉ còn lại hai người là Hạo Thiên và Dao Trì.
Hạo Thiên bất đắc dĩ nói: "Chúng ta vẫn phải dựa vào chính mình thôi."
Dao Trì dịu dàng cất lời: "Đi thôi! Rồi sẽ có cách, ta tin ngươi."
Hạo Thiên cười ha hả: "Được, chúng ta cùng nhau cố gắng."
Hai người hăm hở đi ra ngoài.