Hồng Mai Vẫn Rực Rỡ, Nhưng Người Xưa Còn Đâu

Chương 1



Sau khi đại chiến kết thúc, các quân kỹ tìm đủ mọi cách quyến rũ binh lính để được bọn họ đưa về nhà, tránh bị bán vào kỹ viện.

Khi tên Bách phu trưởng ít nói, da ngăm đen kia tìm đến ta, trong doanh kỹ chỉ còn lại ta và một lão kỹ nữ mắc bệnh nan y.

Bà ấy cười ta:

"Tiểu Hồng Liễu à, có người muốn đưa ngươi đi thì cứ đi đi, còn đợi ai nữa? Hay là đợi Bùi Tiểu Tướng quân đang phong quang vô hạn, sắp cưới Công chúa kia?"

Ta nói cần suy nghĩ thêm.

Đêm đó, Bùi Thanh Phong đè ta xuống giường.

Hắn ta nắm cằm ta, vừa dùng sức vừa ép ta ngước lên nhìn:

"Ta sắp cưới Công chúa, nàng ghen sao?"

Hắn ta cười khẩy:

"Tính khí không nhỏ. Sau khi ta cưới Công chúa, giữa chúng ta cũng sẽ không có gì thay đổi cả. Ta đã mua một viện t.ử ở ngoại thành, sau này ngươi cứ ở đó đợi ta."

Từ đầu đến cuối hắn ta chưa từng hỏi về chuyện ban ngày có người tìm đến ta. Như thể hắn ta tin chắc ta sẽ không đi với bất kỳ ai.

Nhưng hắn ta không biết, ta đã đồng ý với tên Bách phu trưởng tên Trịnh Uyên kia rồi. Ngày hắn ta cử hành đại hôn với Công chúa, cũng chính là ngày ta thành thân.

1.

Sau khi chiến tranh kết thúc, theo thông lệ, những quân kỹ như bọn ta sẽ bị bán vào kỹ viện. Nơi đó có đủ hạng người, già trẻ, biến thái ghê tởm, không phải chỗ để con người ở.

Vì thế từ ba ngày trước, những tỷ muội trẻ tuổi bắt đầu nghĩ đủ cách quyến rũ đám binh lính. Những người này là những kẻ sống sót sau chiến tranh, vừa chiến thắng trở về sẽ được thưởng theo công trạng. Dù trong nhà bọn họ đã có thê thất, được làm một ngoại thất không danh phận cũng là một nơi nương tựa không tồi.

Khi Trịnh Uyên xuất hiện, có một tên vô lại muốn đưa ta về làm thiếp, bị ta từ chối nên tức giận đè ta xuống giường trong doanh trại.

"Đồ tiện nhân! Ngươi là nữ nhi của tội thần, là quân kỹ mà còn tưởng mình là tiểu thư khuê các à? Bình thường có Tiểu Tướng quân che chở nên lão t.ử không được nếm mùi, hôm nay lão t.ử phải nếm thử hương vị..."

Hắn ta chưa dứt lời đã bị người ta túm cổ áo quăng ra ngoài.

Ta hoảng hốt bò dậy, nhìn thấy Trịnh Uyên. Hắn xách tên vô lại đi ra ngoài như xách một con gà con. Ban đầu bên ngoài còn có tiếng c.h.ử.i bới, sau đó im bặt.

Trịnh Uyên xử lý xong tên đó rồi quay lại, đứng ở cửa trại như ngọn núi che khuất hết ánh sáng. Làn da rám nắng màu lúa mạch săn chắc tràn đầy sức sống, mồ hôi chảy dọc theo cổ đọng lại ở hõm xương quai xanh, hắn thở dốc nhìn ta, nhưng không nói lời nào.

Không biết đã qua bao lâu, hắn mới chỉ nói một câu:

"Ta có thể."

Có chút khó hiểu, nhưng ta hiểu ý hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những ngày này không chỉ tên vô lại đó, có năm sáu người đã tìm đến ta, nói có thể đưa ta về nhà, thậm chí có người còn hứa cho ta vị trí chính thê. Dù sao ta từng là viên ngọc quý trên tay Hộ bộ Thượng thư, ta biết cầm kỳ thi họa, chỉ riêng nhan sắc cũng từng nổi danh Kinh thành.

Trước đây ta đều từ chối. Còn lần này, ta nhìn chằm chằm vào mắt Trịnh Uyên, nhưng hắn lại gượng gạo né tránh. Rõ ràng mặt hắn căng thẳng như thể ai đó nợ hắn tiền vậy, nhưng ta vẫn thấy vành tai hắn đã đỏ ửng.

"Ta cần suy nghĩ." Ta nói.

Sau khi Trịnh Uyên đi khỏi, từ góc phòng vang lên một giọng nói yếu ớt như sợi tơ:

"Có lẽ hắn là người cuối cùng rồi."

Đó là một lão kỹ nữ ngoài ta ra còn ở lại đây, đang mắc bệnh nặng không còn sống được bao lâu nữa.

Bà ấy cười ta:

"Tiểu Hồng Liễu à, hắn đã chịu đưa ngươi đi thì cứ đi với hắn đi, còn đợi ai nữa? Hay là đợi Bùi Tiểu Tướng quân đang phong quang vô hạn, sắp cưới Công chúa kia?"

Bà ấy biết ta có chút quan hệ với Bùi Thanh Phong. Nếu không ta đã không thể là quân kỹ mà không phải hầu hạ người khác. Chỉ là cứ hai ngày lại ôm đàn đi ra ngoài vào ban đêm. Người có đặc quyền như vậy, chỉ có thể là Bùi Thanh Phong - người hiện giờ đang lập chiến công hiển hách, phong quang vô hạn.

Bà ấy cho rằng Bùi Thanh Phong coi ta như món đồ chơi, ta không nên vấn vương một người cao không với tới. Nhưng bà ấy không biết, người không chịu buông tay từ trước đến nay chưa bao giờ là ta.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

2.

Đêm Trịnh Uyên tìm đến ta, Bùi Thanh Phong gọi ta qua.

Ta vừa ôm đàn bước vào doanh trại của hắn ta, lập tức bị người từ phía sau đè lên bàn. Bùi Thanh Phong một tay luồn vào áo ta, một tay véo cổ ta buộc ta phải ngước lên. Nụ hôn của hắn ta như mưa bão không hề dịu dàng.

Hôm nay không biết hắn ta làm sao mà đặc biệt thô bạo, từ trên bàn đến trên giường, từ đêm khuya đến tờ mờ sáng.

Ta kiệt sức, bất lực nằm sấp bên giường.

Bùi Thanh Phong từ phía sau ôm lấy ta, hỏi:

"Ta sắp cưới Công chúa, nàng ghen sao?"

Hắn ta dừng lại một chút rồi nói tiếp:

"Nàng có tư cách gì mà ghen với Công chúa? Kỳ Hồng Liễu, nàng không còn là Mẫu Đơn Kinh thành năm xưa nữa."

Danh hiệu này đã lâu không nghe thấy, vô tình gợi lên một số ký ức của ta.

Năm đó khi ta còn ở Kinh thành có chút danh tiếng. Không ít công t.ử nhà quan yêu mến ta, Bùi Thanh Phong chính là một trong số đó.

Trong đám công t.ử đó, cách theo đuổi của hắn ta đặc biệt khác người.