Hắn ta sẽ leo lên đầu tường nhà ta, liều mình bị cha ta đ.á.n.h để đặt một cành mai còn đọng sương dưới bậu cửa sổ của ta.
Vào đêm Thượng Nguyên, hắn ta đã hối lộ trước cho các cô nương kỹ viện, đợi ta và mấy tỷ muội đi ngang qua, những cô nương đó liền đứng trên lầu vẫy các khăn tay đủ màu sắc, ghép lại vừa vặn thành chữ "Liễu".
Cha mẹ và huynh trưởng mắng hắn ta không biết phép tắc. Nhưng bọn họ không biết, đêm đó ta ngước nhìn hắn ta, ánh sao lấp lánh, còn hắn ta tựa vào đám cô nương, nhe hàm răng trắng, cười đầy phong lưu tùy hứng. Tim ta chợt đập loạn nhịp.
Lúc đó Trần quốc và Đại Nghiêm vừa khai chiến, không ít công t.ử thế gia bị đưa ra chiến trường để lập công. Bùi Thanh Phong cũng nằm trong số đó.
Bọn họ vội vã lên đường ra trận, ta không kịp cũng không có tư cách tiễn hắn ta. Chỉ là sáng sớm hôm đó vẫn thấy một cành hồng mai tươi dưới bậu cửa sổ. Bên dưới đè một mảnh giấy, nét chữ bay bướm, giống như con người hắn ta.
— Đợi ta công thành danh toại, trở về cưới nàng.
Chưa kịp đợi hắn ta về, cha ta đã vì đứng sai phe mà phải chịu tội tịch biên. Cha và huynh trưởng đều chế-t, mẹ cũng tự vẫn, chỉ còn lại một mình ta bị ném vào quân doanh làm quân kỹ.
Đêm đầu tiên, hàng chục nam nhân xông vào, như bầy sói đói dồn ta vào góc tường.
"Đây chính là Mẫu Đơn Kinh thành, Kỳ Hồng Liễu cao không với tới đây sao."
"Nghe nói rất nhiều công t.ử Kinh thành đều muốn cầu hôn nàng ta, quả nhiên đẹp!"
"Hôm nay để mấy ca cho nàng ta mở mang..."
Nỗi tuyệt vọng chưa từng có bao trùm lấy ta. Toàn thân ta run rẩy không thể cử động, nghĩ rằng cứ như vậy đi, chế-t có lẽ cũng tốt. Đột nhiên, có người mặc áo giáp bạc xông vào, ngọn thương dính m.á.u trực tiếp chắn trước mặt ta, chặn đứng những ánh mắt ghê tởm kia.
"Người của ta các ngươi cũng dám động vào? Muốn chế-t!"
Sau ba năm, gặp lại Bùi Thanh Phong, hắn ta đen đi cũng gầy đi, một vết sẹo bên má khiến hắn ta trông có vẻ hung dữ. Nhưng đối diện với ta, hắn ta ôm ta vào lòng, như được báu vật:
"Thật tốt quá, nàng không sao."
Vì sợ hãi, tay hắn ta vẫn còn hơi run.
Sợ ta ở trong môi trường này sẽ sinh bệnh, Bùi Thanh Phong để ta chuyển đến doanh trại của hắn ta, hễ có thời gian là đưa ta đi dạo ở suối và đồng cỏ gần đó.
Hắn ta biết ta thích đàn, không biết tìm đâu ra một cây đàn ở vùng quê hẻo lánh này, như hiến báu vật đặt lên giường ta.
Ta đàn cho hắn ta một khúc, hắn ta cười như gió xuân:
"Được nghe Hồng Liễu đàn một khúc, chế-t cũng đáng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc đó ta thật sự nghĩ rằng ta có thể gửi gắm cả đời cho hắn ta.
Bùi Thanh Phong rất có năng lực, chỉ trong một năm ngắn ngủi đã lập được nhiều chiến công, thăng chức liên tục. Có hắn ta che chở, không ai dám động đến ta.
Hắn ta tiệc tùng với các tướng lĩnh càng ngày càng khuya, đôi khi, bọn họ sẽ gọi những quân kỹ trẻ đẹp, vui chơi thác loạn trong trướng chính.
Ta có thể nghe thấy những âm thanh không đứng đắn đó, lúc đầu còn tự lừa dối bản thân rằng, Bùi Thanh Phong tuyệt đối không phải một trong số đó. Cho đến khi trên giường, hắn ta đột nhiên thô bạo lật ta lại, cả người ta phải quỳ xuống giường trong tư thế nhục nhã.
Ta nhận ra hắn ta định làm gì, theo bản năng đẩy hắn ta ra.
Hắn ta nhíu mày:
"Cái này cũng không được sao? Bọn họ… Thôi, ngủ đi."
Hắn ta bực bội đi tắm, vẫn như thường lệ ôm ta ngủ. Nhưng trong đầu ta toàn là câu nói chưa nói hết của hắn ta.
Bọn họ đều được. Cùng là quân kỹ, sao riêng ngươi lại không được?
Tim ta rơi xuống đáy vực.
Chiến sự dồn dập, Bùi Thanh Phong ngày ngày bôn ba, thời gian đến tìm ta càng ngày càng ít. Có tên lính táo tợn tưởng ta đã bị chán ghét, nửa đêm lẻn vào doanh trại của ta bịt c.h.ặ.t miệng mũi ta, cái miệng hôi thối áp lên người ta, ta hoảng sợ vùng vẫy, bị hắn ta tát một cái vào mặt. Trong khoảnh khắc tai ta ù đi, đầu óc trống rỗng. May mà Bùi Thanh Phong kịp thời trở về, hắn ta đá văng tên kia ra rồi ôm ta vào lòng.
Ta tưởng hắn ta đã xử lý tên vô lại đó, nhưng không ngờ vài ngày sau, ta lại thấy tên đó. Hắn ta đứng trước con cừu nướng nói cười với người bên cạnh, không hề hấn gì:
"Sao Bùi Tướng quân có thể thật sự vì một kỹ nữ mà đối đầu với ta chứ, hắn ta còn mời ta uống rượu đấy, nói nữ nhân như quần áo, huynh đệ mới là tình nghĩa sinh t.ử. Nữ nhân đó thật mềm mại, đáng tiếc không được thưởng thức, đợi có cơ hội, ta nhất định phải làm nàng ta."
Đối diện với ánh mắt của ta, hắn l.i.ế.m môi, ghê tởm tột cùng.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Cảnh tượng như ác mộng lại hiện ra trước mắt ta. Ta sợ vô cùng, hỏi Bùi Thanh Phong về chuyện này. Lúc đó hắn ta đang đọc sách trước án, nghe vậy đôi mày đẹp khẽ nhíu lại. Một tay kéo ta ngồi lên đùi hắn ta, đưa tay vuốt ve gáy ta.
"Hồng Liễu, về tư, thúc thúc của hắn ta là Phó tướng của ta, đã cứu mạng ta một lần, ta không thể xử trí hắn ta. Về công... ta lấy lý do gì để xử hắn? Xúc phạm quân kỹ?"
Ta ngây người nhìn hắn ta.
Tay hắn ta đã luồn vào váy ta, khinh bạc lại tùy tiện.
Trong lúc ý loạn tình mê, hắn ta an ủi ta:
"Nàng là của ta, tuyệt đối không thể bị người khác bắt nạt, sau này ra khỏi doanh trại thì mặc nhiều quần áo vào..."