Trên đường về khóe miệng Trịnh Uyên cứ nhếch lên.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn:
"Đang vui cái gì thế?"
Hắn cứng miệng:
"Không có gì."
Chỉ là đêm đó, hắn từ phía sau ôm c.h.ặ.t ta, thử thăm dò bên tai ta:
"Có thể nói lại một lần nữa không, câu nàng yêu ta đó."
...
15.
Trịnh Uyên phái người tìm kiếm khắp Kinh thành suốt nửa tháng trời, cuối cùng cũng tìm thấy nữ nhân từng đi bán ngọc bội trong một ngôi miếu đổ nát ngoại thành.
Nàng ấy mặc áo quần rách rưới, đang cho một nữ nhân yếu ớt nằm trên đống rơm uống t.h.u.ố.c. Ta nhận ra ngay đó chính là tẩu tẩu - người ta đã không gặp suốt gần ba năm qua.
Nàng ấy long đong lưu lạc, chịu không ít khổ cực, mang trọng bệnh trong người đã phải chống chọi rất lâu.
Trước đây nàng ấy từng giúp đỡ người khác nên người đó mới luôn ở bên chăm sóc.
Trịnh Uyên nói ở Giang thành có t.h.u.ố.c hay, muốn đưa tẩu tẩu về ngay để chữa trị.
Trước khi rời Kinh thành, hắn vào cung một chuyến. Khi trở ra, hắn đưa cho ta một đạo chỉ đặc xá thân phận quân kỹ cho tẩu tẩu.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Đợi tẩu tẩu khỏi bệnh sẽ có thể đường đường chính chính ở lại Giang thành bên cạnh nàng."
Ta cầm tờ chiếu chỉ, mắt hơi ươn ướt:
"Chàng cầu xin được đạo chỉ này hẳn không dễ dàng gì phải không?"
Trịnh Uyên ngượng ngùng:
"Trịnh gia bọn ta... không có gì khác, chỉ có chút bạc, nay đại chiến vừa dứt, quốc khố đang thiếu hụt. Ngoài ra, ở Giang thành có một linh d.ư.ợ.c có thể chữa được bệnh của Thái t.ử, ta đã hứa sẽ định kỳ gửi về Kinh thành."
Thấy ta biến sắc trước cái giá lớn như vậy, Trịnh Uyên vội giải thích:
"Cũng không hoàn toàn vì tẩu tẩu đâu."
Hắn trầm giọng nói:
"Thái t.ử nhân từ anh minh, sau này ắt là một minh quân, nếu người có chuyện gì, đại quyền rơi vào tay Tuyên Hoa, nàng hiểu tính nàng ta mà, bạo ngược kiêu căng, trăm họ làm sao có ngày yên ổn."
Nghĩ như vậy cũng đúng.
Ta gật đầu, vội vàng chuẩn bị việc đưa tẩu tẩu về.
Điều ta không biết là, sau khi ta đi, Trịnh Uyên thở phào nhẹ nhõm, tâm phúc bên cạnh hắn lẩm bẩm:
"Ngài đâu phải loại người vì nước vì dân như thế, chẳng qua ngài nghĩ rằng có tẩu tẩu phu nhân ở Giang thành, nàng ấy có thêm người để vướng bận ắt sẽ không đi. Giữ cho Thái t.ử khỏe mạnh, Công chúa không lên ngôi được, Phò mã cũng không thể nắm quyền, có gì cản trở ngài đâu? Nói những lời nghĩa khí cao thượng."
Trịnh Uyên vỗ một cái vào đầu hắn ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Những lời này mà để phu nhân nghe được, ngươi cứ về quê mà cày ruộng đi."
…
16
Một năm sau ta mới lại nghe tin về Bùi Thanh Phong.
Tẩu tẩu đã khỏe hơn nhiều, nàng ấy cùng ta thêu thùa trong sân.
Quản gia vừa từ Kinh thành đưa t.h.u.ố.c về kể rằng Công chúa phủ xảy ra chuyện lớn. Vị Phò mã ngày ngày không ra khỏi cửa ấy đã gãy chân, có vẻ tinh thần cũng có vấn đề, ngày ngày điên điên dại dại.
Chuyện này không còn là bí mật nữa. Tuyên Hoa quá mức kiểm soát. Ban đầu là cho người theo sát Bùi Thanh Phong không rời nửa bước, sau đó không cho hắn ta ra ngoài, cũng không cho bất kỳ ai đến thăm. Tất cả nha hoàn xung quanh Bùi Thanh Phong đều bị thay bằng thị vệ của Công chúa nuôi.
Nhưng dù sao Bùi Thanh Phong cũng là người luyện võ, hắn ta trèo tường ra ngoài hai lần rồi cảm thấy thân thể ngày càng không khỏe.
Tuyên Hoa cười tươi nhìn hắn ta:
"Phò mã không cần lo lắng, trong cơm canh hàng ngày của ngươi chỉ có t.h.u.ố.c làm mất dần võ công thôi, cũng chẳng có hại gì nhiều đến thân thể đâu."
Bùi Thanh Phong không chịu nổi nữa, hắn ta tìm được cơ hội chạy đến Bùi phủ tìm người cha đã vào Nội các của mình, muốn hòa ly với Công chúa. Nhưng cha hắn ta lại khó xử nói rằng nhờ có Công chúa, Bùi gia mới có được vinh hoa như ngày nay, hôn nhân nào mà chẳng có lúc trắc trở, bảo Bùi Thanh Phong cứ nhẫn nhịn là được.
Thế nên cha hắn ta tự tay đưa hắn ta về Công chúa phủ, cười làm lành xin Công chúa thông cảm.
Sao lại gãy chân, còn điên điên dại dại thế?
Chẳng lẽ Tuyên Hoa thật sự đ.á.n.h gãy chân hắn ta?
Quản gia úp úp mở mở nói:
"Nghe các tỳ nữ trong Công chúa phủ nói, Phò mã từ trên cây ngã xuống gãy chân."
"Trên cây?"
"Phải, một cây mai đỏ rất cao, mùa đông năm nay mai đỏ ở Kinh thành nở đẹp lắm, Phò mã thừa lúc không ai để ý trèo lên cây nói muốn hái mai tặng ai đó. Sau khi ngã xuống thì vừa khóc vừa cười, tinh thần không được bình thường nữa."
…
Tẩu tẩu biết chuyện năm xưa hắn ta đặt hoa mai dưới cửa sổ của ta. Nàng ấy nhìn ta có chút xót xa.
Ta không ngẩng đầu lên, đưa đôi hài thêu đầu hổ cho nàng ấy xem:
"Tẩu tẩu xem, hoa này có đẹp không?"
"Đẹp."
Tẩu tẩu vuốt ve đôi hài nhỏ, ánh mắt dừng lại ở bụng ta:
"Không biết là trai hay gái, đã nghĩ tên chưa?"
Ta vuốt bụng, vẻ mặt dịu dàng:
"Dù trai hay gái, chỉ cần bình an là được. Cha nó nói đặt tên là Triêu Dương."
Chúng ta đều là người từng vùng vẫy trong bùn lầy. Nguyện cho đứa trẻ này, sinh ra tươi sáng, rực rỡ như ánh bình minh.
Hết