Bàn tay buông thõng một bên của Bùi Thanh Phong nắm c.h.ặ.t rồi lại buông ra, hắn mặt không cảm xúc quay người, cúi người đưa tay, đỡ Tuyên Hoa ung dung quý phái xuống xe.
Tuyên Hoa thấy bọn ta liền nhiệt tình nói:
"Trịnh Hầu và phu nhân cũng đến rồi sao? Vậy chúng ta cùng đi thôi."
Ta cũng cười cười, ngầm hiểu mà không nhắc đến những rắc rối trước đây.
Lúc thu hồi ánh mắt, chỉ thấy Bùi Thanh Phong đang chăm chú nhìn vào những dấu vết mập mờ trên cổ ta. Con ngươi hắn run rẩy, dường như có sự sốc và không cam tâm. Ngay cả lời sỉ nhục của ma ma vừa rồi cũng không làm hắn mất bình tĩnh, nhưng lúc này hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, không kiềm chế được bước về phía ta một bước.
Ngay lập tức, Trịnh Uyên nghiêng người chặn hắn lại. Tuy đang cười nhưng giọng nói không hề có ý cười mà toàn là cảnh cáo:
"Mặt trời gay gắt, Công chúa kim chi ngọc diệp chịu không nổi nắng, sao Phò mã không đi che quạt?"
Một bên Tuyên Hoa đã lạnh lùng cười một tiếng:
"Phò mã đang nhìn gì thế, như mất hồn vậy."
Lúc này Bùi Thanh Phong mới lùi lại, cười gượng giúp Tuyên Hoa che nắng:
"Là ta sơ suất rồi."
"Hừ, nói đến sự chu đáo thì Phò mã thậm chí còn không bằng Tiểu Đức Tử, quả thật nên tỉnh lại rồi."
Tiểu Đức T.ử là thái giám hầu hạ Tuyên Hoa trong cung. Nàng ta nói Bùi Thanh Phong thậm chí không bằng thái giám, đây là công khai sỉ nhục.
Gân xanh trên mu bàn tay Bùi Thanh Phong nổi lên, nhưng vẫn dịu dàng đáp: "Công chúa, không biết khi nào ta mới có thể phục chức?"
Tuyên Hoa che miệng cười:
"Đợi khi Phò mã biết điều hơn, bổn cung tự nhiên sẽ cho ngươi nhận lại chức vụ."
Thế nào mới gọi là biết điều. Tất cả đều do Tuyên Hoa quyết định.
Sắc mặt Bùi Thanh Phong có chút tái nhợt, đi theo sau như một cái xác không hồn.
Trong tiệc ta vô ý làm đổ rượu, khi đi thay áo thì một người từ xà nhà nhảy xuống, bịt miệng ta trước khi ta kịp hét lên.
Bùi Thanh Phong trừng mắt nhìn cổ ta, mắt đỏ ngầu:
"Hắn đã động vào nàng?!"
Ta cố gắng gỡ tay hắn ra mới thở được:
"Ta đã gả cho chàng ấy rồi, bọn ta làm những việc đó có gì là lạ sao?"
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào..."
Hắn lắc đầu:
"Không nói đến việc nàng vẫn luôn yêu ta, ngay cả tên Trịnh Uyên đó, xuất thân quý tộc, giàu có sánh ngang quốc gia, sao lại cưới nàng, một..."
"Quân kỹ?"
Ta lạnh lùng nhìn hắn ta:
"Ta chỉ vì gia đình gặp nạn mà biến thành quân kỹ, nhưng ta chưa từng hạ tiện, Bùi Tướng quân vừa đùa giỡn với tình cảm của ta, vừa vì quyền thế mà bám vào Công chúa, mới là hạ tiện."
Bùi Thanh Phong gấp gáp:
"Hồng Liễu! Rõ ràng nàng biết ta chỉ yêu một mình nàng, từ lần đầu gặp nàng lúc mười lăm tuổi, trong lòng ta chỉ có nàng. Ta cưới Công chúa cũng là vì tương lai của chúng ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nắm lấy tay ta: "Đến giờ ta mới biết, thứ ta thực sự muốn chỉ có nàng, ta còn một số thủ hạ trung thành, ta đưa nàng đi, đến một nơi không ai biết chúng ta để bắt đầu lại."
Ta rút tay ra:
"Bùi Tướng quân, ta không thể làm được như ngươi, sau khi thành thân lại vứt bỏ gia đình để trốn đi với người khác."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Nhưng nàng không yêu hắn!"
"Ta yêu chàng ấy."
"Nàng yêu hắn?"
Bùi Thanh Phong sững người, lại lặp lại một lần nữa:
"Nàng yêu hắn?"
Ta nhìn vào mắt hắn, kiên định gật đầu:
"Phải, người ta yêu bây giờ là chàng ấy."
"Vậy ta thì sao?" Bùi Thanh Phong đột nhiên cười, "Vậy trong lòng nàng ta là gì?"
"Bùi Tướng quân, hiện giờ ngươi không còn ở trong lòng ta nữa."
"Ta không tin, chúng ta đi thôi, ta đưa nàng đi!"
Bùi Thanh Phong như người điên nắm lấy vai ta. Ta đang nghĩ phải làm sao, sau bình phong đột nhiên vang lên tiếng cười lạnh quen thuộc.
Chỉ thấy Tuyên Hoa từ sau bình phong bước ra, nhìn Bùi Thanh Phong cười nhạt:
"Xem ra chỉ mất chức quan vẫn không thể khiến trái tim bồn chồn của Phò mã thu liễm nửa phần."
Còn Trịnh Uyên bên cạnh nàng ta, không biết vì câu nói nào của ta mà vành tai đỏ như muốn nhỏ m.á.u.
"Người đâu, đi tâu phụ hoàng mẫu hậu một tiếng, Phò mã mắc chứng thất tâm phong, chính thức từ quan, từ nay về sau ở trong Công chúa phủ dưỡng bệnh, không được ra khỏi cửa nửa bước."
Sắc mặt Bùi Thanh Phong trắng bệch.
Hắn ta lẩm bẩm:
"Công chúa! Ngươi muốn hủy hoại ta sao?"
"Sao lại thế được?"
Tuyên Hoa vuốt ve mặt hắn ta, nhẹ nhàng nói:
"Ta quá yêu ngươi rồi, chỉ có như vậy mới đảm bảo ngươi không bị người khác cướp mất, ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời mới tốt, nếu nghĩ đến chuyện chạy trốn thì ta chỉ có thể đ.á.n.h gãy tay chân ngươi, để ngươi không thể chạy được nữa."
Nàng ta lắc đầu:
"Nhưng ta không muốn như vậy, ta yêu vẻ ngoài này của ngươi, yêu khí phách hiên ngang của ngươi, bây giờ ngươi chỉ có thể dựa vào tình yêu của ta dành cho ngươi thôi, phải cẩn thận đừng làm ta tức giận nhé, nếu không, nếu ta chán ghét ngươi, thì mới thực sự là không còn gì cả."
Bùi Thanh Phong mất hồn. Trước khi bị thị vệ dẫn đi, hắn quay đầu nhìn chằm chằm ta.
Ta có chút không hiểu được ý nghĩa trong ánh mắt đó là gì.
Oán hận? Cầu xin?
Những điều đó đều không quan trọng nữa. Đây hẳn là lần cuối cùng bọn ta gặp nhau trong đời này.
Trịnh Uyên nói khi Công chúa mời hắn cùng xem kịch, chắc là muốn xem ta và Bùi Thanh Phong diễn vở kịch tình xưa bùng cháy trở lại. Chỉ là không ngờ, đó là sự bùng cháy đơn phương của hắn.