Hồng Mai Vẫn Rực Rỡ, Nhưng Người Xưa Còn Đâu

Chương 7



Bùi Thanh Phong nhận ra đó là kép hát mà hôm qua hắn ta đi ngang qua rạp hát đã khen giọng hay như chim hoàng oanh.

Lúc đó, kép hát trẻ tuổi chỉ liếc nhìn hắn ta một cái rồi cúi đầu đỏ mặt. Mới qua một ngày, nàng ta đã bị Công chúa bắt vào phủ hành hạ đến không còn hình dáng người.

Đây không phải là lần đầu tiên. Từ khi hắn ta về kinh, dù là vũ cơ được gọi đến khi tiếp khách ở t.ửu lâu, hay là những nha hoàn trẻ đẹp trong nhà, tất cả đều bị Tuyên Hoa xử lý trong âm thầm. Nữ nhân này có tính chiếm hữu quá mạnh.

Bùi Thanh Phong hơi nhíu mày.

Tuyên Hoa nhướng mày: "Ta xử trí ả, Phò mã đau lòng sao?"

"Sao có thể chứ." Bùi Thanh Phong mỉm cười, "Chỉ là một kép hát, đã làm Công chúa không vui tất nhiên phải xử trí."

Đây là lời thật lòng. Chỉ là một đào hát, Tuyên Hoa muốn xử trí thì cứ xử trí. Chỉ là trong lòng Bùi Thanh Phong vẫn hơi khó chịu.

Hắn ta quay đầu nhìn thấy mai đỏ ở góc sân đã nở nụ, không khỏi ngẩn người.

Những ngày này Tuyên Hoa càng mạnh mẽ, hắn ta càng thường xuyên nhớ đến Kỳ Hồng Liễu. Sự dịu dàng, chu đáo, e thẹn và ngoan ngoãn của nàng. Không biết bây giờ nàng có thu liễm tính tình chưa. Ở nơi lao tù tệ hại đó, bọn lưu manh địa phương ra vào, chắc đã làm nàng sợ hãi lắm, đợi khi đón nàng về có lẽ sẽ càng ngoan ngoãn, phụ thuộc vào hắn ta hơn. Hắn ta phải dỗ dành cho tốt mới được.

Nghĩ đến đây Bùi Thanh Phong có chút tâm viên ý mã. Vẫn nên sớm đón nàng về thôi. Chỉ cần giấu nàng ở viện ngoại ô, cẩn thận hành sự chắc Công chúa sẽ không phát hiện. Hắn ta thực sự có chút nhớ nàng.

Ta chính là lúc này vào Kinh thành. Trịnh Uyên đi gặp chưởng quỹ tiệm cầm đồ, ta ở trên phố thấy bóng dáng một nữ t.ử rất giống tẩu tẩu, theo bản năng đuổi theo, nhưng bất ngờ bị người ta nắm lấy cổ tay.

Ta quay đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Bùi Thanh Phong.

"Hồng Liễu?"

Ta cũng sững người. Ta nghĩ tìm được tẩu tẩu là đi ngay, việc có thể gặp lại Bùi Thanh Phong là điều ta không hề nghĩ tới.

"Bọn họ đón nàng về nhanh vậy sao?"

"Ta..."

Niềm vui trong mắt hắn ta vụt qua rất nhanh.

Tiếp đó hắn ta nhíu mày:

"Nhưng nàng không nên xuất hiện ở đây, nếu bị Công chúa thấy, cả hai bọn ta đều sẽ gặp rắc rối." Hắn ta không do dự kéo ta vào t.ửu lâu, "Theo ta."

Không ngờ bọn ta vừa vào phòng riêng, dưới lầu đã có tiếng ồn ào.

Có người đá văng cửa, thị vệ xếp thành hai hàng, một nữ t.ử ăn mặc sang trọng ung dung bước vào, nhìn bọn ta cười lạnh:

"Ta còn đang thắc mắc những ngày gần đây Phò mã bận rộn việc gì, hóa ra đều ở đây gặp riêng mỹ nhân."

10.

Tuyên Hoa không nói nhiều, sai người áp giải ta vào Công chúa phủ.

"Phò mã đã thích khuôn mặt của ả, vậy ta sẽ lột da mặt ả xuống, ngày ngày treo ở đầu giường Phò mã được chăng?"

"Công chúa!"

Bùi Thanh Phong chắn trước mặt ta. Nhưng hiệu quả lại hoàn toàn ngược lại.

Công chúa Tuyên Hoa sắc mặt lạnh lùng: "Ngươi bảo vệ ả? Phò mã, có phải ngươi đã quên thân phận của mình rồi không?"

Nàng ta nhìn ta rồi lại nhìn Bùi Thanh Phong, đột nhiên cười: "Vậy thì thế này, ngươi tự tay hủy hoại khuôn mặt của ả, ta sẽ tha cho ả."

Bùi Thanh Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn ta biết Tuyên Hoa tuyệt đối không dọa hắn ta. Hắn ta run rẩy đón lấy con d.a.o găm Tuyên Hoa đưa tới, trong mắt lóe lên nỗi đau đớn giằng xé, rrồi từ từ tiến về phía ta.

"Hồng Liễu, để bảo vệ tính mạng cho nàng, ta chỉ có thể..."

"Công chúa." Ta vượt qua hắn ta, nhìn về phía Công chúa: "Nếu ta có thể giải quyết nan đề trong lòng Công chúa, có thể cứu mạng mình chăng?"

Tuyên Hoa bất ngờ nhìn ta.

"Ngươi nói thử xem."

Ta từ từ tiến lại gần, thì thầm vào tai Tuyên Hoa.

Nàng ta càng lúc càng kinh ngạc, cuối cùng bật cười lớn: "Kỳ Hồng Liễu, ngươi có chút thú vị đấy."

Nàng ta còn định nói gì nữa, quản gia vội vàng đến báo:

"Thái t.ử điện hạ đến!"

Tuyên Hoa vội vàng chỉnh trang y phục ra nghênh đón, ra lệnh nhốt ta vào phòng nhỏ.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Không lâu sau, Bùi Thanh Phong nhảy qua cửa sổ vào.

"Hồng Liễu, để nàng chịu ấm ức rồi."

Hắn ta định nắm tay ta, bị ta nghiêng người tránh đi.

Bùi Thanh Phong có chút không vui:

"Lúc này đừng giận dỗi với ta nữa, nếu không phải nàng tự ý xuất hiện, cũng không để Công chúa phát hiện."

"Ý Tướng quân là, ta phải mãi mãi co ro trong một góc sân nhỏ, không được ra ngoài, không thấy ánh sáng."

"Hồng Liễu, ta không có ý đó, ta cũng rất nhớ nàng."

Ánh mắt Bùi Thanh Phong dừng lại ở cổ áo ta, yết hầu chuyển động, một tay kéo ta vào lòng, theo bản năng định hôn tới, bị ta tát một cái vào mặt.

Tiếng "chát" vang lên. Khiến hắn ta kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ.

"Nàng điên rồi!"

"Bùi Tướng quân, đã thành thân, xin hãy tự trọng."

Hắn ta bóp trán có chút không kiên nhẫn: "Ta đã nói rồi, dù ta cưới Công chúa, giữa chúng ta cũng không có thay đổi gì lớn.”

"Ta không giống Tướng quân."

Ta lại lùi thêm một bước, Bùi Thanh Phong suy ngẫm lời ta, nghi hoặc:

"Nàng dường như đã thay đổi..."

Đúng lúc này, quản gia vội vàng đẩy cửa vào, thấy Bùi Thanh Phong cũng ở trong phòng, mặt đầy kinh ngạc.

Bùi Thanh Phong trầm mặt nói:

"Là Công chúa sai ngươi đến tìm ta? Biết rồi, ta sẽ qua ngay."

Quản gia nhìn hắn ta rồi lại nhìn ta, mặt đầy phức tạp: "Phò mã... ta đến mời vị phu nhân này."