Hồng Mai Vẫn Rực Rỡ, Nhưng Người Xưa Còn Đâu

Chương 6



Ngày đại hôn, tám cỗ kiệu xa hoa tột cùng, từ phố giữa đi qua. Hai bên đường đều là dân chúng được mời dự tiệc, bọn họ ồn ào hò reo chúc phúc trăm năm hạnh phúc cho bọn ta.

Không ít người tò mò về thân phận của ta nên không tránh khỏi bàn tán.

"Tân nương này là hòn ngọc quý của Nhạc gia kia sao?"

"Không phải! Nghe nói là một vị tiên nữ giáng trần, là người mà gia chủ Trịnh gia phải khổ công cầu xin mới được."

"Ôi, để ta xem thử là tiên nữ như thế nào, chiến trận thế này, ngay cả Hoàng đế gả Công chúa cũng không bằng."

"Nghe nói ở Kinh thành thật sự có Công chúa xuất giá, gả cho Bùi Tướng quân trẻ tuổi lập nhiều chiến công, nhưng chắc chắn không náo nhiệt bằng chỗ chúng ta..."

...

Không ngờ cách xa ngàn dặm vẫn có thể nghe được tin tức của Bùi Thanh Phong. Tính ra ngày tháng, giờ này hắn ta hẳn cũng đã cưới được Công chúa, đang bận rộn chu toàn trong quan trường, đắc ý xuân phong.

Không ngờ lại có người nói:

"Nói đến chuyện Công chúa thành thân, lúc đó ta đang ở Kinh thành, Công chúa kia lại bắt Bùi Tướng quân quỳ đón nàng ta xuống kiệu, nhiều người nhìn thế nào Bùi Tướng quân cũng không chịu, nghe nói Công chúa ngay giữa phố đã lạnh mặt, chậc chậc, cảnh tượng đó."

"Thật vậy sao..."

Nhất thời thất thần, khi xuống kiệu không cẩn thận bị trẹo chân, ta chưa kịp kêu lên tiếng, một bàn tay mạnh mẽ đã đỡ lấy eo ta.

"Phu nhân, cẩn thận."

Trịnh Uyên giọng trầm thấp, ta nhìn hắn qua tấm che mặt, hắn mặc một thân áo đỏ, diện mạo tuấn lãng, làn da ngăm đen có chút ửng hồng.

Ta vịn cánh tay hắn nói nhỏ:

"Trẹo chân rồi."

Ngay lập tức hắn bế bổng ta lên.

"Đang nghĩ gì vậy?"

"Ta..."

"Ngày vui như thế này, đừng nghĩ đến những kẻ không may mắn."

Trịnh Uyên siết c.h.ặ.t cánh tay, mơ hồ có chút bá đạo.

Xung quanh vang lên một tràng trêu chọc.

Hỷ bà theo sau lo lắng: "Tân lang ơi! Thế này không đúng quy củ!"

Hắn nói:

"Từ nay về sau, sở thích của phu nhân chính là quy củ của Trịnh phủ."

8.

Cánh tay hắn vừa nóng vừa vững vàng, bế ta bước những bước lớn về Trịnh phủ.

Xung quanh là tiếng chiêng trống ầm ĩ, một mảnh ồn ào, nhưng ta chỉ nghe thấy tiếng tim đập của hắn rõ ràng mạnh mẽ như tiếng trống.

Đối với ta đây chỉ là một đám cưới làm cho có. Sao lại chân thật đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tối đó hắn tiếp khách xong, mang theo mùi rượu vào tân phòng.

Hắn có vẻ hơi mơ hồ, vào phòng thấy ta ngồi bên giường, sững người rồi quay người đi ra:

"Xin lỗi, vào nhầm phòng."

Một lúc sau lại lùi vào.

Trịnh Uyên đôi mắt không tỉnh táo nhìn chằm chằm ta đột nhiên cười ngốc nghếch, nằm xuống chiếc ghế nhỏ bên giường.

"Không còn sớm nữa, ngủ đi."

Ta thấy áo ngoài của hắn dính vết rượu, định giúp hắn cởi ra, vừa chạm vào người hắn, Trịnh Uyên đột ngột mở mắt theo bản năng giữ c.h.ặ.t cổ áo.

Ta có chút lúng túng buông tay. Hắn rất mệt nên nhanh ch.óng ngủ thiếp đi.

Ta nhìn chằm chằm ngọn nến hỷ, không hề buồn ngủ.

Hắn từ chối ta chạm vào... hẳn là cũng giống như Bùi Thanh Phong để ý đến thân phận của ta, huống chi ta còn từng có một đoạn tình với Bùi Thanh Phong. Ban ngày ta suýt nữa đã coi hôn sự này là thật, bây giờ thì đã tỉnh táo rồi. Chỉ là các bên có lợi mà thôi.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hôm sau Trịnh Uyên đi sớm, hắn vừa về nhà có nhiều việc lớn nhỏ phải xử lý. Ta thức dậy, nhất thời có chút mơ hồ. Ta nên làm gì đây...

Đang thất thần thì nha hoàn bưng vài cái hộp vào:

"Phu nhân, trước khi đi gia chủ nói nếu phu nhân thức dậy thấy chán thì giúp quản lý việc nhà."

Ta không muốn dính líu quá sâu với Trịnh gia. Đang định từ chối, lại thấy một nha hoàn khác ôm một cây đàn tì bà thượng hạng.

"Nếu không muốn, thì tiệm đàn ở phố Tây, phu nhân có hứng thú đến dạy không?"

Mỗi ngày Trịnh Uyên đều tìm việc cho ta làm, không phải dạy thư họa thì là dạy đàn, hoặc là đến cổng thành nấu cháo cứu tế người nghèo.

Mỗi lần ta định nghỉ ngơi để suy nghĩ sau này nên đi đâu thì luôn có việc tìm đến. Ta có chút nghi ngờ hắn cố ý. Đáng tiếc hắn ngày ngày bận rộn, tuy mỗi tối đều về ngủ kiềm chế trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh ta, nhưng hắn ngủ quá nhanh ta cũng không tìm được cơ hội trò chuyện.

Hôm nay hắn hiếm khi về sớm, ta đang định tìm hắn nói chuyện, hắn lại mở miệng trước:

"Chưởng quỹ tiệm cầm đồ của Trịnh gia ở Kinh thành gửi thư đến, có một nữ t.ử cầm một miếng ngọc, giống hệt miếng ngọc nàng cầm trước đây, như là đồ của Kỳ gia nàng."

Ta sững người. Miếng ngọc này là mẫu thân cho ta và huynh trưởng mỗi người một nửa, sau khi huynh trưởng thành thân đã tặng cho tẩu tẩu. Phụ huynh, mẫu thân qua đời, tẩu tẩu cũng như ta trở thành quân kỹ.

Sau khi được Bùi Thanh Phong che chở, ta nhờ hắn tìm tẩu tẩu, hắn ta nói đã nghe ngóng được là không còn nữa, chỉ là không thấy t.h.i t.h.ể. Vậy có phải là... tẩu tẩu vẫn còn sống!

Nếu thật sự là nàng ấy, giờ ta đã thoát khỏi cảnh khốn cùng, nhất định phải kéo nàng ấy một tay.

Dường như nhìn ra ta đang nghĩ gì, Trịnh Uyên vỗ nhẹ tay ta an ủi:

"Ta cùng nàng đi."

9.

Bùi Thanh Phong vừa về đến Công chúa phủ thì thấy trong sân rộng lớn, Tuyên Hoa đang ngồi trên xích đu để cung nữ bôi móng tay.

Một nữ t.ử nằm dưới đất, má sưng vù, đang khóc lóc van xin:

"Công chúa! Ta không dám hát nữa, không bao giờ dám hát nữa đâu, xin Công chúa tha mạng!"