Hồng Mai Vẫn Rực Rỡ, Nhưng Người Xưa Còn Đâu

Chương 9



Như vậy, ta lại nợ Trịnh Uyên thêm nhiều.

Có lẽ hắn nhìn ra sự lo lắng của ta, lập tức lên tiếng:

"Ta giúp nàng tìm tẩu tẩu, nàng cũng giúp ta một việc được không?"

13.

Trong cung phái người đến mời Trịnh Uyên tham dự tiệc Trung thu, đặc biệt yêu cầu hắn mang theo người nhà.

"Phiền Hồng Liễu cùng ta đi một chuyến."

Đây không phải lần đầu tiên. Hắn lại dùng những việc nhỏ nhặt không đáng kể để đền đáp những ân tình mà ta chưa thể trả.

Tối đó hắn múa kiếm trong sân, không để ý thấy ta dựa cửa ngắm hắn.

Hắn cao hơn Bùi Thanh Phong rất nhiều, thân hình cao lớn, cơ bắp căng cứng như dây cung đã giương, sức mạnh bùng nổ chực chờ tuôn trào dưới làn da. Nơi kiếm phong đi qua, hoa lê rơi rụng xào xạc.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hắn đ.â.m một kiếm, ánh mắt theo lưỡi kiếm nhìn thấy ta. Ta mỉm cười duyên dáng, tấm lụa mỏng khoác trên người như vô tình bị gió thổi rơi, để lộ nửa bờ vai thơm.

Tay cầm kiếm của Trịnh Uyên run lên, lập tức quay người định bước đi, bị ta gọi lại.

"Chàng chê ta?"

Hắn đột ngột dừng bước, trầm giọng nói: "Sao lại thế được."

Ta bước đến trước mặt hắn, bắt hắn nhìn ta.

"Chàng thích ta?"

Hắn sững người, đột nhiên đỏ mặt.

Hồi lâu sau, hắn mới lên tiếng: "Nàng còn nhớ mùa đông hai năm trước, Đại Nghiêm nhân buổi đêm vượt sông tập kích, chúng ta tổn thất nặng nề không?"

Đương nhiên ta nhớ.

Lúc đó thiếu y sĩ, lại không có t.h.u.ố.c men, Bùi Thanh Phong và các tướng lĩnh đành ra lệnh từ bỏ những người bị thương nặng.

Mỗi đêm ta đều nghe tiếng rên rỉ của một số người càng lúc càng nhỏ dần. Ngày hôm sau những t.h.i t.h.ể phủ vải trắng càng lúc càng nhiều.

Ta hiểu chút y lý, vậy nên cố gắng hết sức giúp tìm ít thảo d.ư.ợ.c. Hôm đó khi ta phơi t.h.u.ố.c thì thấy đống t.h.i t.h.ể đột nhiên động đậy, ta sợ ngã nhào xuống đất, bỗng bị một bàn tay đầy vết thương nắm lấy mắt cá chân.

Một người mặt đầy m.á.u me nằm đó, như đã chế-t vậy, nhưng bàn tay đó không chịu buông ra.

Ta thấy hắn còn sống, vội vàng kéo hắn ra. Y sĩ quân y nói hắn bị thương quá nặng không cứu được, cứ đưa về đống t.ử thi đi.

Ta cứ cảm thấy hắn có thể sống. Vì vậy ta đặt hắn dưới mái hiên, dùng những thảo d.ư.ợ.c ta tìm được một cách bừa bãi để chữa trị.

Ta không phải người tốt bụng gì, chỉ là con người sống phải có chút hy vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta từ tầng mây rơi xuống vực sâu, đối mặt với chiến loạn, không biết có thua hay không, không biết Bùi Thanh Phong có xảy ra chuyện gì không, nếu hắn có chuyện thì ta sẽ phải đối mặt với cảnh ngộ đáng sợ nào. Lúc đó đã gần như tuyệt vọng. Người này chính là hy vọng của ta. Nếu ta có thể cứu sống, có phải điều đó có nghĩa là ta sống còn có ích?

Lúc đó lương thực khan hiếm, nhờ Bùi Thanh Phong mà một ngày ta có được một cái bánh bao, ta bẻ nửa hòa với nước cho hắn ăn. Những vết thương ghê rợn đó ta chỉ có thể bôi tro cây cỏ để đối phó.

Cứ chữa trị bừa bãi như vậy, hắn vẫn cố chống chọi. Không biết là ngày thứ mấy, khi ta thức dậy thì thấy đống t.h.i t.h.ể đã bị thiêu rụi, người đó cũng không thấy đâu.

Lúc đó ta còn tưởng cuối cùng hắn vẫn không qua khỏi.

"Sau khi vết thương lành, ta thường đến xem nàng. Nếu nàng không vướng bận gì, ta hẳn đã sớm bày tỏ tâm ý, nhưng lúc đó nàng đang có tình ý với Bùi Thanh Phong, khi ở bên hắn nàng cười rất vui vẻ. Đến giờ ta cũng không chắc trái tim của nàng đã quay về chưa, nên ta đang chờ đợi."

...

Ta ngẩn người rất lâu.

Những lời hắn nói, chưa từng xem ta như một kỹ nữ hạ tiện. Việc từ chối sự chủ động tiếp xúc của ta cũng chỉ vì hắn nghĩ ta vẫn còn thích Bùi Thanh Phong. Hắn đang kiềm chế giữ khoảng cách với một nữ nhân có tình ý với người khác. Hắn là một người tốt như vậy đấy...

Trịnh Uyên giúp ta kéo áo lên, kiềm chế thu tay lại: "Gió lạnh, đừng..."

Ngay lập tức, ta nắm lấy tay hắn đặt lên trái tim. Trái tim qua làn da đập trong lòng bàn tay hắn.

"Có cảm nhận được không, nó đã trở về rồi, giờ đang đập vì chàng đấy."

Trịnh Uyên nhìn sâu vào mắt ta.

Ta tiến thêm một bước, dựa vào làn da nóng bỏng của hắn.

"Đã tốn công sức cưới ta về, sao có thể cứ để lỡ mãi được."

Ta ghé vào tai hắn, khẽ gọi một tiếng:

"Phu quân."

Trịnh Uyên ném kiếm đi, bế bổng ta lên, bước nhanh về phòng.

Ta vẫn tính toán sai. Ta tưởng chọn đúng thời điểm, Trịnh Uyên vừa luyện kiếm xong hẳn không còn nhiều sức. Nhưng ta không ngờ người với người là khác nhau, hắn như có sức không bao giờ cạn, từ bàn học đến giường. Từ chiều tối đến rạng sáng.

Lúc đẫm mồ hôi ta chợt nhớ ra, kiếm pháp của hắn quả thực rất giỏi. Hoa lê run rẩy trong mưa, thanh kiếm đó dùng vừa vững vừa độc, khiến ta nhìn một lần không thể quên.

14.

Ba ngày sau là tiệc Trung thu trong cung.

Xe ngựa dừng lại trước cổng cung, từ xa xe của Công chúa phủ cũng vừa đến. Trịnh Uyên nắm tay ta xuống xe, ta vừa ngẩng đầu lên đã thấy Bùi Thanh Phong với đôi mắt thâm quầng bước ra từ xe.

Nghe nói Công chúa phủ đã xin phép cho hắn, nói là Phò mã thân thể không khỏe cần nghỉ ngơi, chức Thống lĩnh Ngự Lâm quân đang đảm nhiệm tạm thời để người khác thay thế. Hoàng đế đã đồng ý. Hiện giờ Bùi Thanh Phong không có chức vị gì, chỉ là Phò mã của Công chúa.

Trong lúc Bùi Thanh Phong đang ngẩn người nhìn ta, từ trong xe vọng ra tiếng quở trách của ma ma: "Sao Phò mã không đỡ Công chúa xuống xe?"