Liên Nhi gây náo loạn rất lâu, cuối cùng ép Phủ Tịch phải cúi đầu nhận lỗi, dẫn nàng về biệt trang ở, cấm ta lại gần cho đến khi nàng sinh xong.
Coi như hai bên hoàn toàn xé toang mặt.
Ta chẳng buồn quan tâm, quay đầu báo chuyện này cho phụ thân ta.
Phụ thân ta liền dâng tấu lên hoàng đế, tố cáo một trận.
Thế là lời đồn về việc thiếp thất khiến Tiểu Hầu Gia và chính thê ly thân nhanh chóng lan khắp kinh thành.
Ồ, mà Liên Nhi thậm chí còn chưa phải thiếp, nàng chỉ là một tỳ nữ, nhiều nhất chỉ tính là thông phòng.
Trong cung hạ chỉ trách phạt, lão Hầu Gia ở biên cương cũng gửi thư về hỏi tội.
Phủ Tịch chịu áp lực tứ phía, muốn lấy lòng ta, nhưng ta chẳng buồn đối phó, chỉ giả bệnh.
Lúc này trong đầu ta chỉ nghĩ đến một việc lớn: làm sao để tiêu diệt hệ thống.
Hệ thống quan tâm sống c.h.ế.t của Phủ Tịch như vậy, hay là ta thử hạ độc hắn xem sao.
Thế là ta gọi Phủ Tịch về, cùng hắn đối ẩm, bỏ Hạc Đỉnh Hồng vào chén rượu của hắn.
Phủ Tịch cúi đầu uống cạn, cả bình rượu pha độc cũng không chừa giọt nào.
Hắn chỉ đỏ bừng mặt, không có chút dấu hiệu gì khác.
Thực ra, Phủ Tịch nhìn rất đẹp.
Dưới ánh trăng, lông mày, ánh mắt của hắn như được phủ lên một tầng sáng mềm mại, tràn đầy tình ý, khiến lòng người cũng say theo.
Hắn nói, ta yêu hắn như vậy, nên phải tha thứ cho hắn, và đối tốt hơn với Liên Nhi.
Ta không phải kẻ mê nhan sắc, liền vỗ mặt hắn mà hỏi sao hắn có thể không biết xấu hổ như vậy.
Phủ Tịch say đến mức cười ha hả, chẳng nghe rõ ta nói gì, còn ta thì nghĩ:
Hắn như vậy cũng không chết, vậy tại sao lần trước hệ thống lại cuống cuồng như vậy?
Ồ, là do điểm mấu chốt trong cốt truyện.
Trùng hợp, điểm tiếp theo trong kịch bản chính là lão Hầu Gia thất bại ở chiến trường, còn Phủ Tịch trên đường chi viện thì chín phần c.h.ế.t một phần sống.
Nhưng vì ta thay đổi cốt truyện, lúc đó Liên Nhi lại đúng vào kỳ sinh, Phủ Tịch chắc chắn phải ở cạnh nàng.
Đợi nàng sinh xong, e rằng ta cũng chẳng còn sống nữa.
Vậy nên ta khích Phủ Tịch đi tòng quân ngay bây giờ.
“Tiểu Hầu Gia tài hoa xuất chúng, vì sao không tự lập nên sự nghiệp?
Có công danh trong tay, chàng mới có thể cho Liên Nhi cô nương một danh phận chính đáng.”
Hắn liền mạnh mẽ đáp.
“Được!”
11
Phủ Tịch tòng quân, bắt đầu từ vị trí một tiểu binh thấp nhất.
Thật đáng tiếc cho những tính toán của lão Hầu Gia, bởi vì Liên Nhi, Phủ Tịch đã bị hoàng thượng chán ghét, con đường làm quan không còn, chỉ có thể tìm kiếm tiền đồ trong quân ngũ.
Hắn mang trong mình võ nghệ xuất chúng, lại là hậu duệ của gia tộc công thần, đầy bụng binh thư.
Theo quân đánh vài toán giặc cỏ liền thăng quan liên tục.