Hồng Nhan Họa Thủy

Chương 18



Khi Phủ Tịch không chìm trong “tình yêu”, hắn cũng coi như người bình thường.

 Một thân áo giáp bạc, một cây trường thương, lướt qua trên lưng ngựa, khiến bao thiếu nữ chốn khuê phòng mơ mộng.

Ta bên này chỉ nghe tiếng khí vận tăng lên, từng cái mười điểm, khiến ta cả đêm nằm ác mộng.

Vào tháng thứ tám khi Liên Nhi mang thai, trời đã sang thu, đây cũng là lúc người man rợ chuẩn bị lương thực cho mùa đông, dễ dàng khởi binh loạn nhất.

Biên ải truyền tin, lão Hầu Gia xin tăng cường phòng thủ, hoàng đế đã phê chuẩn.

Khi ta đem tin này nói cho Phủ Tịch, ánh mắt hắn thoáng lóe lên nhưng không nói gì.

Xem ra, so với việc bảo vệ biên cương, hắn càng muốn ở bên Liên Nhi trong lúc nàng sinh con.

Ta thay lão Hầu Gia cảm thấy lạnh lòng, chỉ phất tay bảo hắn cút đi.

Hôm nay, hệ thống lại xuất hiện bên tai ta, hung hăng tuyên bố rằng nửa tháng nữa sẽ có người thay thế ta, bảo ta chờ chết.

Điểm khí vận tăng liên tục đã làm nó say mê, đến mức không thèm kiểm tra cốt truyện đã đến đâu, vội vã đi đón người mới.

Nghe xong, ta quay người tìm phụ thân, cầu ông xin hoàng đế đặc ân để Phủ Tịch đi làm tiền quân, dẫn binh chi viện.

Theo cốt truyện, người man sẽ vòng ra sau phục kích lão Hầu Gia, khiến ông tử trận.

 Phủ Tịch sẽ phá vây trở về, trải qua chín phần c.h.ế.t một phần sống, phong quang cưới Liên Nhi làm kế thất, lại được phong tước.

Thời gian vừa đúng nửa tháng.

Vậy nên, trong nửa tháng này, Phủ Tịch nhất định phải chết.

Ta bận rộn sắp đặt ngày tử của Phủ Tịch, nhưng không dám để phụ thân phái người khiêu khích người man tấn công trước, vì dân chúng vùng biên vẫn chưa di tản hết.

Ta không thể vì mục đích cá nhân mà hại người vô tội, nếu không, có khác gì Phủ Tịch và Liên Nhi?

Nhưng trong việc này, ta luôn chậm hơn một bước.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hệ thống lại quay về sớm hơn dự kiến.

 Nó vừa trở lại liền định lấy mạng ta.

Bên cạnh nó là một hồn thể mờ ảo, lại là một cô nương. 

Thật không hiểu vì sao nó luôn nhắm vào nữ phụ, chẳng lẽ nam phụ không dùng được?

Hệ thống gầm lên: “Ngươi chịu c.h.ế.t đi!”

Ta lập tức phun một ngụm máu, ngã xuống đất, mất hết sức lực.

Hệ thống cười lạnh lùng.

“Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đã gặp mặt Vương cô nương?

 Ta là hệ thống toàn năng, có thể khiến các ngươi sống, cũng có thể khiến các ngươi chết. 

Ta muốn xóa vai của các ngươi, các ngươi lập tức phải c.h.ế.t để làm bàn đạp cho nhân vật chính.”

Dường như nó thao tác gì đó, chỉ nghe tiếng “tít”, Vương cô nương xuất hiện từ hư không, ngã xuống bên cạnh ta.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com