Nhưng mới thành thân ba ngày, nhà họ Phủ đã rước thiếp.
Nếu ta viết một tờ hòa ly, tìm người ở rể khác, hoàng đế sẽ mất ăn mất ngủ.
Thế nên, ngài trách phạt tiểu hầu gia Phủ Tịch, ra lệnh đuổi bạch nguyệt quang ra khỏi phủ.
Hạ triều xong, Phủ Tịch giận dữ bước vào phòng ta, não tàn hệ thống cũng ở bên tai ta gào thét, chuẩn bị dùng sét đánh ta.
Ta canh đúng thời điểm, ngay khi Phủ Tịch xông vào liền ném dải lụa trắng lên xà nhà, bắt đầu khóc lóc om sòm.
Tỳ nữ Anh Đào rất hiểu ý, lập tức ôm chặt lấy chân ta.
“Tiểu thư! Tiểu thư chớ nghĩ quẩn mà làm chuyện dại dột!”
“Phụ thân vì cớ gì lại làm ra chuyện như thế này, nếu Phủ lang vì ta mà không vui, ta còn sống làm gì nữa!”
Thấy ta làm loạn đến mức sống chết, Phủ Tịch giận dữ cũng chuyển thành ngượng ngập.
“Nàng đây là làm gì vậy, chuyện phụ thân nàng làm thì liên quan gì đến nàng, mau xuống đi, không cần phải như thế.”
Ta lập tức bước xuống khỏi ghế.
“Phủ lang, chàng thực sự không trách ta sao?”
“Sao lại trách nàng được, nàng là một nữ tử hiếm có khó tìm, dù phụ thân nàng không dung nạp Liên Nhi, ta tin nàng nhất định có thể dung nạp nàng ấy, đúng không?”
Phủ Tịch nắm tay ta, lời lẽ đầy chân tình.
Ta kìm nén ý định tát hắn tám cái bạt tai, gạt đi nước mắt.
“Đúng vậy, ta sao có thể để Phủ lang đau lòng, chỉ là thánh chỉ đã ban, không bằng trước tiên đưa Liên Nương Tử tới trang viên.”
Phủ Tịch nhíu mày.
“Phu nhân, trang viên ngoài thành khí hậu lạnh lẽo, chẳng phải sẽ khiến Liên Nhi chịu ấm ức sao?”
“Phủ lang, đợi sóng gió qua đi, ta sẽ đích thân đưa nàng ấy về, giữ lại trong phủ làm tỳ nữ.
Như vậy phụ thân ta sẽ không nói gì, mà thánh thượng cũng sẽ chẳng để tâm nhà họ Phủ nhiều thêm một tỳ nữ, có đúng không?”
Ta thấy hắn còn muốn nói tiếp, liền bắt đầu lau nước mắt.
“Phủ lang vẫn thấy Liên Nhi chịu thiệt thòi đúng không?
Tất cả là do ta, là ta khăng khăng đòi gả cho chàng, phụ thân ta cớ gì lại gây khó dễ cho chàng.
Phủ lang, chàng bỏ ta đi, coi như hả giận vậy!”
“Sao có thể như vậy được, nàng chân tình như thế, ta không thể phụ lòng nàng.
Ta nhất định phải giữ thể diện cho chính thê.
Nhưng ta cùng Liên Nhi hai lòng tương ái, thật khó lòng phụ ý nàng ấy.”
“Được làm thê tử của Phủ lang, ta c.h.ế.t cũng không hối tiếc, chẳng dám cầu gì hơn.
Ta cùng Phủ lang là phu thê một thể, đương nhiên sẽ đối đãi Liên Nhi thật tốt!”
Ọe ọe ọe!
Lời này nói ra chính ta cũng buồn nôn!
Ta dùng khăn tay che miệng, cố gắng tỏ vẻ cảm kích.
Phủ Tịch cũng bị lời nịnh nọt của ta làm chấn động, vừa cảm khái thiên hạ khó có cách vẹn đôi đường, vừa đi tiễn Liên Nhi.
Lại nghe thấy một tiếng thông báo: “Khí vận nam nữ chính +10”, ta mơ hồ phát hiện một số bí mật nhỏ.