Hồng Nhan Họa Thủy

Chương 4



3

Phủ Tiểu Hầu Gia còn chưa tiễn được người đến cửa, đã bị đưa thẳng vào từ đường.

Hóa ra Liên Nhi trước khi đi khăng khăng muốn quỳ ở cửa phủ dập đầu, tạ ơn chính thê đã khoan dung. 

Phủ Tịch xót xa nâng nàng dậy, nàng nhất quyết không chịu, cứ quỳ đến mức trán đỏ bầm, miệng nói trở về sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của ta.

Việc này ta ở hậu viện không hay biết, nhưng đã truyền đến tai lão Hầu Gia ở tiền thính.

Vị Hầu Gia cả đời sát phạt quyết đoán, vì độc tử mà vắt óc suy tính, cố gắng để Phủ Tiểu Hầu Gia tránh đi vết xe đổ “tướng quân trăm trận c.h.ế.t nơi sa trường”, đã hao tâm tổn trí để giữ hắn làm nhàn quan ở kinh thành.

Liên Nhi ở cửa phủ làm trò như vậy, nếu thánh thượng biết nhà họ Phủ bề ngoài nghe lời, bên trong trái lệnh, mọi công sức của lão Hầu Gia đều sẽ đổ sông đổ biển.

Nhất là dáng vẻ Phủ Tịch như muốn lấy thân thay thế của hắn, ai nhìn mà không thốt lên một câu “si tình nam tử” chứ.

Cuối cùng, ta đến trước mặt thánh thượng khóc lóc, nói mình thể chất yếu kém, không thể sinh con, nên muốn giữ Liên Nương Tử lại. 

Thánh thượng thấy phụ thân ta rốt cuộc cũng tuyệt vọng, khóe miệng không giấu được nụ cười, liền không truy cứu thêm.

Mẫu thân của phu quân hay chuyện, gọi ta đến khóc cùng một hồi, lại cho ta rất nhiều hồi môn cũ của bà, còn hứa hẹn bất luận thế nào, chính thê Hầu phủ mãi mãi là ta.

Phủ Tịch hiếm hoi nhìn ta nghiêm túc, an ủi rằng con cái Liên Nhi sinh ra đều là con ta.

Ta dùng điểm nữ phụ đổi với hệ thống lấy một thân thể khỏe mạnh, rốt cuộc thoát khỏi vai diễn tiểu thư yếu ớt, ba bước ho một trận, hai bước lại thở dốc.

Nhờ vào mệnh khắc phu của Bạch Nguyệt Quang, nàng chỉ cần dập đầu vài cái, ta đã cứu được cả nhà họ Lâm, lại dễ dàng làm mẫu thân mà không cần mang thai.

Từ đó Liên Nhi trong mắt ta không còn là nữ nhân Bạch Nguyệt Quang tranh sủng, mà là công cụ cày điểm của ta.

Để giữ vững vai diễn chủ mẫu rộng lượng của mình, ta sợ công cụ không đủ ăn mặc, thỉnh thoảng sẽ bảo Phủ Tịch thuận tiện mang cho nàng rất nhiều đồ tốt.

Ai ngờ, Liên Nhi vừa quay đầu đã đem tất cả đồ ta đưa vứt đi.

Việc này do Anh Đào lúc mang chăn đệm đến, vì bận rộn ghé qua nhà xí, mới thấy thị nữ thân cận của Liên Nhi là Thanh Thanh, ném hết chăn đệm vào bếp lò thiêu cháy.

Anh Đào tức giận không chịu được, lén thêm củi, đốt sạch cả hậu viện cùng dãy phòng bên cạnh.

Khi lửa cháy đúng lúc trời tối, trước mắt bao người, Phủ Tịch cùng Liên Nhi lúc ấy áo quần xộc xệch chạy ra, bị nhìn thấy trọn vẹn.

Phủ Tịch nghe Liên Nhi xúi giục nên đến chất vấn ta, ta chỉ phe phẩy quạt, giả bộ kinh ngạc.

“Hôm đó ta đưa tới là chăn gấm, chẳng lẽ Liên Nhi cô nương không thích, cố tình ném vào bếp lò để thiêu đốt, mới dẫn đến việc nhà cháy?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com