Hồng Nhan Họa Thủy

Chương 5



Phủ Tịch á khẩu không đáp, nhưng não tàn hệ thống quyết không buông tha ta.

Đợi Phủ Tịch đi khỏi, nó liền the thé trách mắng.

“Ngươi có phải cố ý sai tỳ nữ làm vậy, muốn thiêu c.h.ế.t nhân vật chính đúng không?”

“Ta là nữ phụ, làm sao dám? 

Huống hồ bọn họ là nam nữ chính, có ngươi bảo vệ, họ làm sao c.h.ế.t được?”

“Ta có quyền xóa sổ nhân vật phụ! 

Nhưng lại không thể đảm bảo họ không c.h.ế.t được…”

Hệ thống vừa dứt lời, như thể nhận ra mình lỡ miệng, nhưng nó có lẽ nghĩ rằng sống c.h.ế.t của ta chỉ trong một ý niệm của nó, liền hung hăng đe dọa.

“Lần sau để ta phát hiện ngươi làm chuyện này, ta sẽ lập tức khiến ngươi biến mất!”

Nói rồi nó lại giật ta một trận, khiến ta nằm liệt giường mấy ngày không dậy nổi, cũng dứt khoát không gửi thêm đồ đến biệt trang.

Ba tháng sau, ta đích thân cùng Phủ Tịch đi đón người trở về.

Liên Nhi vận y phục trắng tinh, thanh nhã cúi mình bái lạy, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nhìn ta, tràn đầy lòng cảm kích chân thành.

“Liên Nhi cảm tạ phu nhân đã chiếu cố.”

“Liên muội nặng lời rồi, lễ này ta không dám nhận.

 Ta là kẻ khiếm khuyết, Phủ lang chịu để ta ở lại trong phủ đã là đại ân, chỉ mong muội và Phủ lang phu thê tình thâm, sớm sinh quý tử.”

“Sao nàng lại nói vậy?

 Nàng là thê tử của ta, ngoại trừ phụ mẫu, trong phủ địa vị của nàng là cao nhất. 

Ai dám bất kính với nương tử của ta, ta nhất định đánh đuổi ra ngoài.”

Phủ Tịch thấy chúng ta hoà hợp, liền hân hoan đắc ý, vẹn cả đôi đường.

“Liên Nhi, nàng cũng nên cảm tạ đại nương tử, nàng có thể ở lại đều nhờ nàng ấy thu xếp. 

Đợi nàng sinh trưởng tử, để đại nương tử nuôi dưỡng, sau đó chúng ta lại sinh thêm một người, như vậy sẽ không phụ sự an bài của nàng ấy.”

Nghe đến đây, sắc mặt Liên Nhi thoáng cứng lại, ta giật mình, vội vàng từ chối.

“Ta kiếp này vô duyên với con cái, sao có thể khiến muội muội cũng chịu cảnh mẫu tử chia lìa. 

Phủ lang, lần sau xin đừng nhắc lại chuyện này.”

Liên Nhi nghe vậy, sắc mặt mới dãn ra một chút. 

Trong nguyên tác, nàng từng mang thai bỏ trốn, nếu nàng bỏ đi, hệ thống chắc chắn lại nhân cơ hội hại ta.

Ta lén lườm Phủ Tịch vài cái.

Đồ nam nhân khắc thê khắc tử, khắc hết tất cả mọi người!


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com