Tôi đã bỏ lỡ chính đám cưới của mình.
Khi tỉnh dậy, đầu đau như b.úa bổ. Phải mất một lúc lâu tôi mới nhớ ra, đêm qua mình uống rượu say bí tỉ.
Lý do uống rượu là để chúc mừng ngày tốt lành hôm nay.
Sau đám cưới hôm nay, Kỳ Kỳ sẽ trở thành vợ tôi.
Hôn lễ được tổ chức vào trưa nay.
Mà bây giờ là…
Tôi nhìn về phía chiếc đồng hồ trên tường.
13 giờ 10 phút.
Tôi trợn to mắt, xác nhận đi xác nhận lại thời gian mấy lần.
Không sai.
Chính là mấy con số ấy.
Mồ hôi lạnh trong nháy mắt cuốn sạch chút men rượu còn sót lại trong người tôi.
Tôi bỏ lỡ đám cưới của mình rồi?
Sao không ai gọi tôi?
—
Tôi nhìn quanh bốn phía.
Đúng là phòng ngủ quen thuộc. Tấm chăn đang đắp trên người vẫn là chiếc chăn lụa đỏ mẹ tôi đặc biệt chuẩn bị, bên trên thêu hoa mẫu đơn nở rộ.
Thế nhưng trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi định xuống giường, lúc này mới phát hiện trên người mình chỉ mặc đúng một chiếc quần lót. Bên cạnh giường cũng chẳng thấy quần áo đâu.
Từ lúc uống rượu với bạn bè tối qua cho đến bây giờ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tôi cố sức hồi tưởng, nhưng những gì nhớ được thật sự rất ít.
Nhớ rõ nhất là đám người kia liên tục khen tôi tìm được một người vợ xinh đẹp như vậy, chúc mừng tôi sắp thoát kiếp độc thân.
Sau đó là uống nhiều.
Rồi bất tỉnh nhân sự.
Tôi run rẩy gọi một tiếng:
“Bố, mẹ?”
Không ai đáp.
Tôi lại gọi:
“Kỳ Kỳ?”
Đương nhiên cũng chẳng có ai đáp lại.
Lúc này chẳng còn tâm trạng đâu mà xấu hổ nữa. Tôi gần như trần truồng bước xuống đất, đặt tay lên tay nắm cửa phòng ngủ. Do dự rất lâu, cuối cùng tôi hít sâu một hơi rồi mở cửa ra.
Phòng khách không một bóng người.
Cả căn nhà không có lấy một ai.
Việc cấp bách nhất bây giờ là tìm một bộ quần áo, để tôi có thể ra ngoài đến hiện trường hôn lễ, xem bên đó rốt cuộc đã loạn thành dạng gì rồi.
Nhưng khách sạn tổ chức đám cưới cách nhà gần hai mươi cây số. Trong chốc lát tuyệt đối không thể tới nơi ngay được.
Tôi đã có thể tưởng tượng ra vẻ thất vọng và đau lòng của Kỳ Kỳ.
Chú rể lại vắng mặt ngay trong ngày cưới.
Chuyện này sẽ gây tổn thương cho cô ấy đến mức nào?
Nhưng sau khi lục tung cả nhà, tôi lại không tìm thấy dù chỉ một bộ quần áo.
Tủ quần áo trống không.
Kỳ lạ thật.
Suy nghĩ một lát, trong lòng tôi lập tức hiểu ra.
Nhất định là đám phù rể tối qua chuốc rượu tôi. Cái đám bạn xấu xa ấy nhân lúc tôi ngủ say đã lấy hết quần áo đi, muốn khiến tôi sốt ruột.
Nhưng bọn họ không ngờ lần này đùa quá trớn rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tìm thêm một vòng nữa.
Không quần áo.
Không chìa khóa.
Không ví tiền.
Thậm chí ngay cả điện thoại cũng không thấy đâu.
Trong nhà sạch sẽ đến mức có phần quỷ dị.
Không kịp nữa rồi.
Tôi nghiến răng, khoác chiếc chăn hoa đỏ rực lên người rồi lao ra cửa.
Cửa lớn bị khóa mấy lượt.
May mà từ bên trong vẫn có thể mở được.
Tôi vừa đi ra ngoài vừa nghĩ, rốt cuộc tất cả chuyện trời đ.á.n.h này là sao?
Giữa mùa hè, mặt trời buổi trưa ngoài đường ch.ói chang bỏng rát.
Còn dáng vẻ trần truồng khoác chăn của tôi thì càng khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Người qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ về phía tôi.
Tôi đỏ mặt giả vờ như không thấy, chỉ không ngừng vẫy tay, hy vọng có thể chặn được một chiếc taxi.
Nhưng xe cộ qua lại, chẳng ai thèm để ý.
Phải một lúc lâu sau, một chiếc taxi màu vàng nhạt mới dừng trước mặt tôi.
Từ cửa sổ xe ló ra cái đầu của một chàng trai trẻ. Cậu ta đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới, giọng đầy trêu chọc:
“Sao thế anh bạn? Bị bắt gian tại trận à?”
Tôi cúi đầu định kéo cửa xe chui vào, cậu ta vội ngăn lại:
“Ấy, khoan đã. Anh trả tiền kiểu gì?”
“Tôi…”
Tôi nghẹn một chút rồi khẩn thiết cầu xin:
“Làm ơn chở tôi một đoạn. Đến nơi tôi sẽ trả tiền cho cậu. Hôm nay… hôm nay là đám cưới của tôi. Tôi xin cậu đấy!”
Tôi khổ sở cầu xin, nước mắt gần như sắp trào ra.
Tài xế nhướng mày:
“Thảm vậy cơ à? Thú vị đấy.”
Dường như ý thức được mình nói vậy không ổn, cậu ta vội bổ sung:
“Ý tôi là, tôi rất thông cảm với anh.”
“Vậy cậu giúp tôi đi!”
“Xin lỗi, không được. Lỡ anh lừa tôi thì sao?”
“Sao tôi có thể lấy chuyện này ra lừa cậu được!”
Cậu ta do dự một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu.
Tôi cúi gằm mặt, chán nản nói:
“Nếu vậy, tôi lại tìm người khác.”
Chiếc xe chạy xa.
Tôi khoác chăn, trông chẳng khác gì một gã hề, chậm rãi đi dọc theo con đường.
Còn phải đi đâu?
Đã chẳng còn quan trọng nữa.
Không lâu sau, một chiếc xe dừng lại bên cạnh.
Tôi quay đầu nhìn.
Vẫn là chiếc taxi kia.
Chàng trai đầu đinh lại ló đầu ra:
“Anh bạn, lên xe đi!”