Chiếc xe chạy thẳng về phía khách sạn ở vùng ngoại ô.
Trên đường đi, tài xế vẫn luôn quan sát tôi qua gương chiếu hậu trong xe.
Đột nhiên cậu ta bật cười:
“Anh bạn, tôi phát hiện anh khá thông minh đấy.”
Tôi quấn c.h.ặ.t chăn quanh người, tâm trạng u ám, liếc cậu ta một cái rồi không nói.
“Anh biết tôi sẽ quay lại, đúng không?”
Thấy tôi không đáp, cậu ta không nhịn được nói tiếp:
“Tôi chính là kiểu người thích xem náo nhiệt. Nếu chuyện thật sự giống như anh nói thì… hê hê, anh bạn đừng để bụng, tôi không có ý xem trò cười của anh đâu, nhưng đúng là cũng khá buồn cười…”
“Tôi không để bụng.”
Tôi nhàn nhạt nói:
“Dù sao tôi cũng không quản được cái miệng của cậu. Cho dù trước mặt tôi cậu không nói, về nhà chắc chắn cũng đem chuyện này đi khoe khắp nơi, đúng không?”
Cậu ta cười “hê hê”, xem như đáp lại.
Tôi nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ, suy nghĩ rối như tơ vò.
Có quá nhiều chuyện tôi nghĩ mãi không ra.
Những mảnh ký ức vụn vặt của tối qua dần dần ghép lại.
Tôi nhớ đám họ hàng đến chuẩn bị cho hôn lễ bày một bàn thức ăn, còn có người anh em thân nhất của tôi, A Lập.
Có một người anh họ xa cứ liên tục khuyên tôi uống nhiều một chút, nói sau khi kết hôn sẽ không còn tự do như vậy nữa.
Tôi vốn uống không giỏi.
Bố mẹ ngồi bên cạnh cũng khuyên:
“Vậy thì uống thêm chút đi.”
Uống rồi lại uống.
Cuối cùng thành ra dáng vẻ này.
Bây giờ nghĩ lại, chuyện ấy có gì đó không đúng.
Bình thường bố mẹ tôi vẫn luôn không cho tôi động vào rượu.
Tối qua là thời điểm quan trọng như vậy, bọn họ lại không quản thúc nữa.
Hơn nữa hôm nay cho dù người khác quên gọi tôi, con trai ruột kết hôn, bọn họ sao có thể quên được?
Xe chạy đến khách sạn đã đặt.
Tim tôi đập nhanh bất thường.
Trên tấm poster đặt ở cửa khách sạn, nổi bật là Kỳ Kỳ mặc váy cưới trắng.
Người đứng bên cạnh cô ấy…
Là tôi.
“Đúng là anh thật à?”
Tài xế trợn to mắt nhìn kỹ, sau đó nghi hoặc nhìn tôi:
“Nhưng hình như đám cưới này đâu có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?”
Tôi đẩy cửa định xuống xe.
Tài xế vội nói:
“Anh cứ thế này mà xuống à?”
Tôi khựng lại, nhìn tình trạng hiện tại của mình.
Trước mắt tôi chỉ có hai lựa chọn.
Hoặc là trần truồng đi vào.
Hoặc là khoác chiếc chăn đỏ rực này.
Bất kể lựa chọn nào, tôi tuyệt đối còn chưa kịp đến gần cửa lớn đã bị người ta xem là bệnh tâm thần rồi đuổi đi.
Tài xế nói một câu:
“Đợi chút.”
Cậu ta xuống xe, mở cốp sau.
Lúc quay lại, cậu ta ném cho tôi một bộ quần áo.
Tôi lật bộ đồng phục màu vàng kia lên, khó hiểu hỏi:
“Nhân viên giao đồ ăn?”
“Sao? Giờ này còn kén chọn à?”
Cậu ta nói:
“Kiếm tiền khó lắm. Ban ngày tôi lái taxi, buổi tối đi giao đồ ăn. Trên xe lúc nào cũng chuẩn bị sẵn.”
Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt cảm kích, vội vàng luống cuống mặc bộ đồ lên người.
Không ngờ lại khá vừa vặn.
Tôi sờ túi, bên trong còn có một xấp danh thiếp:
[Taxi, giao đồ ăn, chuyển phát nhanh, vận chuyển hàng hóa.
Tiểu ca Phi Tử, phục vụ tận tâm, hoan nghênh liên hệ!]
Phạm vi kinh doanh cũng rộng thật đấy.
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này.
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa xe, hít sâu một hơi.
Mở cửa.
Xuống xe.
“Này, anh bạn, cố lên.”
Phi T.ử nói một câu.
Nhưng trên mặt cậu ta rõ ràng đầy vẻ mong chờ được “xem kịch hay”.
Trong lòng tôi chỉ có thể cười khổ.
Tôi bước về phía cửa lớn.
Càng đến gần, tim càng đập nhanh.
Tôi cúi đầu, nhìn trái nhìn phải.
Ở cửa không có nhiều người đón khách.
Nếu hôn lễ vẫn diễn ra bình thường, vậy lúc này chú rể đang tham gia tiệc cưới bên trong là…
Nghĩ đến đây, tim tôi như bị kim đ.â.m một nhát.
“Giao đồ ăn không được vào.”
Bảo vệ nhanh tay lẹ mắt chặn tôi lại.
“Cậu có thể liên hệ khách, đứng ngoài chờ.”
“Tôi đến tìm người.”
Tôi đè thấp giọng nói.
“Tìm ai?”
Tôi há miệng, đầu óc xoay chuyển rất nhanh:
“Tôi tìm Tạ Kỳ. Chính là cô dâu tổ chức hôn lễ ở đây hôm nay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cậu là gì của cô ấy?”
“Bạn học. Tôi đi giao đồ ăn nên bị trễ giờ.”
Tuy tôi không nhìn rõ sắc mặt bảo vệ, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ trong giọng nói của anh ta có một tia thương hại:
“Đừng vào nữa. Hôn lễ sắp kết thúc rồi. Cậu đi giao đồ ăn cũng không dễ dàng gì. Hai nhà này nhìn qua đã biết rất có tiền, cũng chẳng thiếu chút tiền mừng của cậu đâu.”
“Sắp kết thúc rồi? Với ai?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Bảo vệ bị khuôn mặt tôi làm cho sững một chút. Anh ta đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới:
“Sao tôi thấy cậu hơi quen mắt…”
Tôi không muốn nói thêm nữa, nhấc chân liền muốn xông vào trong.
Chưa đợi bảo vệ phản ứng, vai trái tôi bỗng có một bàn tay đặt lên.
Giọng nói từ phía sau truyền đến:
“Đừng vội, đi với tôi.”
Tôi quay đầu nhìn.
Không kìm được mà bật thốt lên:
“A Lập!”
Cậu ta gật đầu, dường như khẽ thở dài, nói:
“Cậu đừng vào. Tôi sẽ giải thích cho cậu.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta, nghiến răng nói:
“Được!”
Tôi theo cậu ta đến quán cà phê bên cạnh khách sạn.
Trước khi đi, bảo vệ đã bắt đầu nhìn poster hôn lễ rồi lại nhìn mặt tôi, so sánh qua lại.
Biểu cảm trên mặt anh ta dường như đã hiểu ra điều gì đó, lại dường như càng thêm mờ mịt.
“Tóm lại là chuyện gì đang xảy ra? Tối qua các cậu cố ý chuốc say tôi!”
Tôi vừa ngồi xuống đã giận dữ chất vấn.
A Lập tránh ánh mắt tôi, không trả lời.
Nhưng hành động của cậu ta đã chứng thực suy đoán của tôi.
“A Lập, chúng ta là bạn thân nhất. Cậu nói thật với tôi đi, người đang tổ chức hôn lễ bên trong là ai?”
“Tôi và cậu không phải bạn thân nhất. Chúng ta chỉ mới quen nhau hai năm. Bạn thân nhất của tôi là Hứa Tuấn Vĩ.”
Tôi ngây người, sau đó trợn trắng mắt nhìn cậu ta:
“Cậu có muốn nghe lại mình đang nói cái gì không? Tôi chính là Tuấn Vĩ đây.”
“Không, cậu không phải…”
Cậu ta dừng lại một chút rồi nói:
“Cậu chỉ là bản sao của cậu ấy.”
“Một bản sao hoàn mỹ, nhưng giả dối của Tuấn Vĩ.”
“Tuấn Vĩ là người bạn lớn lên từ nhỏ với tôi. Cậu ấy từng giống như cậu, có một tương lai xán lạn.”
Khi A Lập nói chuyện, ánh mắt cậu ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng tôi lại cảm thấy cậu ta chẳng nhìn gì cả.
Tôi có cảm giác mình đã quen cậu ta rất lâu, lâu đến mức đã quên mất ban đầu chúng tôi quen nhau như thế nào.
Vậy mà bây giờ cậu ta lại nói với tôi, tất cả đều là giả.
“Cậu ấy là người thông minh nhất trong đám bạn chúng tôi. Thứ gì cũng học một lần là biết, lúc đi học cũng là học sinh ưu tú. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cậu ấy sẽ trở thành cậu của hiện tại - một thanh niên tài tuấn trong một công ty công nghệ niêm yết.”
Tôi trừng mắt nhìn cậu ta, chờ cậu ta nói tiếp.
“Năm cậu ấy tốt nghiệp, cậu ấy ký hợp đồng với công ty hiện giờ cậu đang làm. Vốn tiền đồ rộng mở, nhưng đúng lúc ấy, cậu ấy lại dính vào c.ờ b.ạ.c trực tuyến.”
“Kết quả tôi không muốn nói nhiều. Tóm lại một câu - nát bét.”
“Cậu ấy nợ một khoản tiền khổng lồ, hơn nữa không thể dứt khỏi c.ờ b.ạ.c. Vì tiền mà nói dối hết lần này đến lần khác, cả người sống mơ mơ hồ hồ.”
“Tuy tôi không muốn nói như vậy, nhưng cậu ấy thật sự… phế rồi.”
A Lập thở ra một hơi.
Thấy tôi không nói gì, cậu ta tiếp tục:
“Tiền đồ của cậu ấy mắt thấy sắp hủy hoại hoàn toàn. Gia đình bỏ ra một khoản tiền lớn giúp cậu ấy trả một phần vay nặng lãi. Số tiền tích góp còn lại không tiếp tục ném vào cái hố không đáy ấy nữa. Cho nên…”
Tôi nhướng mày.
“Cho nên, bọn họ chọn cách nhân bản một Tuấn Vĩ khác không nghiện c.ờ b.ạ.c.”
“Thậm chí còn ưu tú hơn cậu ấy trước kia.”
“Chính là cậu.”
“Cậu sở hữu ký ức của Tuấn Vĩ, vào công ty mà cậu ấy đã ký hợp đồng, biểu hiện càng ngày càng xuất sắc. Cậu không biết chân tướng. Rất nhiều lúc, ngay cả tôi cũng tưởng cậu chính là cậu ấy.”
Nghe quá sức hoang đường.
Bố mẹ vẫn luôn thân thiết với tôi, còn cả A Lập trước mặt này, vậy mà chỉ xem tôi là vật thay thế cho một người khác?
Tôi chỉ là một người nhân bản?
Một món hàng giả?
Không.
Không nên là như vậy.
“Chuyện đi đến bước này, tôi rất xin lỗi.”
A Lập nói:
“Kỹ thuật nhân bản thật ra đã rất thành thục, nhưng vì hạn chế về đạo đức nên không thể công khai. Đây là do bố Hứa chạy vạy khắp nơi, tốn rất nhiều tiền mới làm được.”
“Tuy tôi không quá tán thành, nhưng dù sao cũng là người ngoài. Hơn nữa bố mẹ cậu cứ cầu xin tôi. Tôi mềm lòng. Tôi cũng không nỡ nhìn Tuấn Vĩ thành ra như vậy…”
Cuối cùng tôi cũng mở miệng:
“Cậu ấy thành ra dạng gì, liên quan gì đến tôi của hiện tại?”
A Lập muốn nói lại thôi.
Mãi lâu sau mới nói:
“Cậu cũng đoán được mà. Với tình trạng hiện tại của Tuấn Vĩ, rất khó tìm được đối tượng kết hôn…”
“Các người!”
Tôi đột ngột đứng bật dậy.
“Ý cậu là nếu tất cả đều là thật, tác dụng của tôi chỉ là để giúp hắn ta cưới được vợ? À, chính là chú rể bên trong khách sạn kia!”
Tôi không thể tin lời cậu ta.
Nhưng từ lúc tỉnh lại đến bây giờ, mọi thứ đều vượt khỏi hiện thực, trái với lẽ thường.
Tôi không phân biệt nổi đây rốt cuộc có phải một giấc mơ hay không.
“Tuấn Vĩ, cậu đừng kích động…”
“Không, sai rồi. Cậu không phải…”
A Lập ôm đầu, đau khổ nói:
“Tôi thật sự hy vọng cậu chính là cậu ấy…”