CHƯƠNG 9: TÌNH YÊU DƯỚI TẦNG MÂY ĐẾM NGƯỢC
Vút!
Tiếng gió rít lên ch.ói tai ở độ cao bốn ngàn mét như muốn x.é to.ạc màng nhĩ của tôi. Giây phút tôi dứt khoát lao mình ra khỏi cửa khoang máy bay trực thăng, cả thế giới bỗng chốc đảo lộn. Trọng lực kéo tuột cơ thể gầy gò của tôi xuống dưới với vận tốc kinh hoàng, mây mù trắng xóa quất mạnh vào da thịt mỏng manh, lạnh buốt và đau rát.
Tôi không nhắm mắt. Tôi mở to hai mắt, nhìn ngắm bầu trời xanh thẳm đang bao trọn lấy mình, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng hít thở một bầu không khí tự do, phóng khoáng tột cùng.
Phía sau lưng tôi, một vòng tay to lớn, rắn rỏi đang siết c.h.ặ.t lấy thắt lưng tôi qua dây đai bảo hộ. Thẩm Dạ áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của anh vào lưng tôi, cùng tôi lao điên cuồng trong khoảng không vô tận. Khi chiếc dù lớn bung ra với một tiếng pực mạnh mẽ, tốc độ rơi giảm xuống đột ngột, hai chúng tôi như những cánh chim hải âu chao lượn thong dong giữa tầng mây đếm ngược của định mệnh.
"Hứa Du, nhìn xuống dưới đi!" Tiếng Thẩm Dạ trầm thấp vang lên qua bộ đàm tai nghe, mang theo một thứ tần số ấm áp, vững chãi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi cúi đầu nhìn xuống. Dưới chân chúng tôi là một dải lụa xanh thẳm của biển Nam Hải, những con sóng bạc đầu vỗ bờ tung bọt trắng xóa, cát vàng trải dài như một sa mạc nhỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời rực rỡ. Hả hê biết bao, sảng khoái biết bao! Khi cả thế giới còn đang bận rộn chen chúc trong những chiếc hộp bê tông ngột ngạt để tính toán mưu sinh, thì tôi – một kẻ mang án t.ử hình ba tháng – lại đang cùng người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thành ngạo nghễ bay lượn giữa trời và biển.
Sau ngày đại náo ở sảnh khách sạn Peninsula, Thẩm Dạ chính thức trở thành "bảo kẻ" cho chuỗi ngày điên rồ cuối cùng của tôi. Anh không hỏi tôi về căn bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày, không khuyên tôi nhập viện, cũng không dùng ánh mắt thương hại rác rưởi để nhìn tôi. Anh chỉ im lặng đi bên cạnh, dùng quyền lực và tiền tài vô biên của mình để thỏa mãn mọi tâm nguyện quái đản của một đứa con gái chán đời.
Tôi muốn đi biển ngắm hoàng hôn, anh liền bao trọn cả một vùng bờ biển hoang sơ, đuổi sạch bóng dáng của những gã thợ săn ảnh. Tôi muốn trải nghiệm cảm giác mạnh, anh liền tự tay thắt dây bảo hiểm, cùng tôi nhảy dù từ độ cao bốn vạn mét.
Nhưng có những thói quen tội nghiệp của quá khứ, dù tôi có mặc váy hiệu chín mươi tám nghìn tệ, có bay cao đến đâu, cũng không cách nào rũ bỏ được.
Buổi tối hôm đó, Thẩm Dạ bao trọn một rạp chiếu phim sang trọng nhất thành phố biển. Anh không bật phim, mà sai người set up một nồi lẩu Uyên Ương nghi ngút khói ngay giữa hàng ghế VIP bọc da mềm mại. Mùi thơm của thảo mộc, vị cay nồng của ớt Tứ Xuyên và những lát thịt bò Wagyu vân mỡ đều tăm tắp được dọn ra, lấp đầy không gian tối tăm, yên tĩnh của rạp phim.
Tôi ngồi khoanh chân trên chiếc ghế da, cầm đôi đũa bạc, mắt sáng lên một thứ ánh sáng đói khát. Khi nồi nước dùng vừa sôi sùng sục, bọt trắng nổi lên, tôi lập tức lao vào ăn.
Tôi gắp liên tục, gắp đầy một bát thịt bò, lòng bò, rau cải rồi cúi gục đầu xuống, nhai ngấu nghiến. Tôi không kịp thổi cho bớt nóng, miếng thịt vừa vớt ra khỏi nồi nước sôi đã được tôi nhét tọt vào miệng, nóng đến mức khoang miệng bỏng rát, hai bên má phồng lên phập phồng. Tôi ăn rất nhanh, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy đôi đũa đến mức các khớp xương trắng bệch, hai mắt trừng trừng nhìn vào nồi lẩu như thể chỉ cần tôi dừng lại một giây, toàn bộ thức ăn trên bàn sẽ biến mất sạch sành sanh.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên. Bàn tay to lớn của Thẩm Dạ đột ngột vươn tới, nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay đang run rẩy gắp thịt của tôi.
Tôi giật mình một cái kịch liệt, cả cơ thể co rúm lại theo phản xạ, đầu cúi gục xuống n.g.ự.c, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cái bát sứ như một con thú hoang sợ người ta cướp mất miếng mồi cuối cùng. Ánh mắt tôi nhìn anh tràn ngập một sự cảnh giác và hoảng loạn tột cùng.
Thẩm Dạ nhìn cái bát đầy ắp thức ăn của tôi, nhìn đôi môi bị bỏng đến đỏ rộp đang phập phồng thở dốc, rồi lại nhìn vào tư thế phòng thủ tội nghiệp của tôi. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh bỗng chốc trầm xuống một màu u tối, sâu trong con ngươi co thắt lại một cơn chấn động đau lòng xé tâm can.
Anh thấu suốt tất cả. Anh biết cái thói quen ăn uống bốc vét, nhai ngấu nghiến như kẻ c.h.ế.t đói này của tôi từ đâu mà có.
Tôi nhớ năm tôi mười tuổi, có một mùa đông thị trấn nhỏ bị bao vây bởi một trận bão tuyết lớn, điện cúp liên miên, lương thực trong nhà cạn kiệt. Cả tuần liền, bữa cơm của gia đình chỉ vỏn vẹn là một đĩa khoai lang luộc nhỏ xíu đặt giữa bàn.
Bố mẹ tôi ngồi hai bên, liên tục gắp những củ khoai to nhất, ngon nhất bỏ vào bát của Hứa Bảo. Thằng bé ăn không hết, c.ắ.n dở một miếng rồi vứt lăn lóc trên bàn, mẹ tôi lại nhặt lên ăn nốt. Còn tôi? Tôi ngồi ở góc bàn xa nhất, nhìn đĩa khoai vơi dần với cái bụng đói cồn cào phát ra những tiếng kêu ùng ục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi đĩa khoai chỉ còn sót lại một củ nhỏ xíu, khẳng khiu và bám đầy sơ đen, tôi run rẩy giơ đôi bàn tay gầy gò định gắp lấy. Nhưng tôi chưa kịp chạm vào, mẹ tôi đã thẳng tay dùng đôi đũa vụt mạnh một phát vào mu bàn tay tôi.
Chát!
Mu bàn tay tôi đỏ ửng lên, đau rát. Bà ta nhanh như cắt gắp củ khoai cuối cùng bỏ vào bát của Hứa Bảo, rồi quay sang lườm tôi bằng ánh mắt chán ghét: "Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn! Mày là con lợn đấy à? Em mày nó đi học mệt mỏi, cần ăn để lấy sức, mày ở nhà chơi không mà cũng đòi tranh ăn với em? Mau cút vào nhà kho dọn dẹp đi, nhìn cái mặt mày là tao nuốt không trôi cơm rồi!"
Đêm đó, tôi đói đến mức bao t.ử co thắt dữ dội, đau đến mức phải dùng hai tay ép c.h.ặ.t vào bụng, nằm co quắp trên chiếc chiếu tre lạnh ngắt trong nhà kho. Tôi nghe thấy tiếng Hứa Bảo ngoài phòng khách đang vòi vĩnh mẹ đòi ăn bánh quy, nghe thấy tiếng mẹ dịu dàng dỗ dành nó. Nước mắt tôi chảy tràn qua hốc mắt, mặn chát.
Kể từ ngày hôm đó, tôi luyện được một thói quen: Mỗi khi được ăn đồ ngon, hoặc mỗi khi có cơ hội được ăn, tôi sẽ ăn rất nhanh, gắp thật nhiều, bốc vét mọi thứ vào bát mình như một kẻ điên. Bởi vì trong tiềm thức của một đứa trẻ mười tuổi bị bỏ đói, tôi luôn sợ rằng nếu mình không ăn nhanh, người mẹ của mình sẽ xuất hiện, giật phắt cái bát trên tay tôi để đưa cho em trai. Tôi đã mang theo cái bóng ma tâm lý đó suốt mười bốn năm trời, biến bản thân thành một kẻ nhếch nhác, tội nghiệp trên bàn ăn trước mặt tất cả mọi người.
"Hứa Du, ăn từ từ thôi. Không ai giành của em cả."
Giọng nói của Thẩm Dạ vang lên trong rạp chiếu phim tối tăm, không có sự khinh bỉ, không có sự chê bai. Giọng anh run lên một nhịp rất nhỏ, chứa đựng một sự đau lòng dồn nén đến mức nghẹt thở. Anh nhẹ nhàng gỡ đôi đũa bạc ra khỏi những ngón tay đang siết c.h.ặ.t của tôi, đặt xuống bàn.
Sau đó, anh rút một tờ khăn giấy, rướn người tới, cử động vô cùng chậm rãi và dịu dàng, nhẹ nhàng lau đi vết nước sốt lẩu đang dính trên khóe môi bị bỏng rộp của tôi.
Hơi ấm từ ngón tay anh xuyên qua lớp khăn giấy mỏng, chạm vào da thịt tôi. Nó ấm áp và an ổn đến mức khiến lớp vỏ bọc điên cuồng, bất cần đời mà tôi dày công xây dựng suốt mấy ngày qua bỗng chốc rạn nứt thành từng mảnh vụn.
Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Dạ. Người đàn ông quyền lực, sắt đá, người từng dẫm nát bao gia tộc hào môn ở Kinh Thành không chớp mắt, lúc này lại đang nhìn tôi bằng một ánh mắt đỏ quạnh, nồng đượm một sự xót xa, che chở tột cùng. Anh nhìn vào vết sẹo tâm lý của tôi, nhìn vào cái thói quen nhếch nhác của tôi, không quay lưng bỏ đi, mà lại lựa chọn dang tay ôm lấy toàn bộ đống đổ nát đó vào lòng.
"Sau này, tất cả những thứ tốt nhất trên đời này đều là của em." Thẩm Dạ nắm lấy đôi bàn tay gầy gò, thô ráp của tôi, siết nhẹ, "Em muốn ăn bao nhiêu cũng được, muốn quậy bao nhiêu cũng có tôi bảo kê. Đừng sợ, Hứa Du."
Tí tách.
Một giọt nước mắt nóng hổi đột ngột rơi xuống, làm loang lổ mu bàn tay to lớn của Thẩm Dạ.
Tôi khựng lại. Tôi đưa tay lên chạm vào má mình, hóa ra tôi đã khóc. Kể từ ngày nhận bản án t.ử hình, tôi tát sếp, bóc phốt đồng nghiệp, ép em trai ăn mì muối tiêu, đứng trước bản di chúc hiến xác của chính mình, tôi chưa từng rơi một giọt nước mắt nào. Tôi tưởng tim mình đã c.h.ế.t, tưởng mình đã trở thành một chiến thần sắt đá không biết đau thương là gì.
Nhưng câu nói của Thẩm Dạ giống như một dòng nước ấm, lũ lượt lao vào thiêu rụi hoàn toàn sự kiên cường giả tạo của tôi. Sự uất ức, đau đớn, tủi thân tích tụ suốt hai mươi bốn năm qua bỗng chốc vỡ òa ra như một con đê sụp đổ.
Tôi buông bát sứ xuống, lao thẳng vào lòng Thẩm Dạ, ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh mà bật khóc nức nở. Tôi khóc như một đứa trẻ mười tuổi bị bỏ rơi trong đêm mưa bão, khóc cho chiếc áo len sờn chỉ, khóc cho căn phòng kho không có cửa sổ, và khóc cho cái mạng sống ngắn ngủi chỉ còn lại mấy chục ngày đếm ngược của chính mình.
Thẩm Dạ ôm c.h.ặ.t lấy tôi, để mặc cho nước mắt của tôi thấm đẫm chiếc áo sơ mi thủ công đắt giá của anh. Bàn tay to lớn của anh liên tục vuốt tóc tôi, vỗ về tấm lưng đang run rẩy lên từng hồi của tôi.
Tôi vùi mặt vào hõm cổ nồng nặc mùi gỗ tuyết tùng của anh, nghẹn ngào thốt ra những tiếng nấc cụt rách nát, tột cùng bi thương:
"Có phải... Tôi gặp anh quá muộn rồi không?"
Tôi khóc, một nỗi tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy rạp phim tối tăm. Tại sao? Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với Hứa Du này đến thế? Khi tôi chịu đựng bất công, cả thế giới ruồng rẫy tôi. Đến khi tôi tìm thấy người đàn ông sẵn sàng yêu thương, bảo vệ mọi vết sẹo của mình, thì thời gian của tôi lại chỉ còn tính bằng ngày.
Thẩm Dạ không trả lời. Anh chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay hơn, c.h.ặ.t đến mức như muốn khảm cả cơ thể gầy gò của tôi vào da thịt anh, đôi mắt đen nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt, đỏ quạnh một màu bi thương tột đỉnh.