CHƯƠNG 10: ĐÊM THỨ 89
Một ngụm m.á.u tươi quạnh đặc đột ngột trào ra từ cuống họng, nhuộm đỏ rực cả chiếc khăn tay bằng lụa bạch. Tôi nhìn đóa hoa m.á.u ch.ói mắt nở rộ trên nền vải trắng, cảm giác rệu rã tột cùng như một làn sóng lạnh lẽo chầm chậm tràn qua từng mạch m.á.u.
Cơ thể này của tôi thực sự đã đi đến giới hạn cuối cùng rồi.
Hai đầu gối tôi bỗng nhũn ra, mất hết lực lực, cả thân người đổ ụp về phía trước. Nhưng tôi không ngã xuống sàn đá lạnh ngắt. Một vòng tay to lớn, vững chãi đã chuẩn xác lao đến, ôm trọn lấy bả vai gầy gộc của tôi vào lòng. Thẩm Dạ bế bổng tôi lên, bước chân của anh vội vã dồn dập, gót giày nện xuống sàn nhà nghe như những tiếng đập của một chiếc đồng hồ đếm ngược t.ử thần.
"Hứa Du, gắng lên một chút. Tôi gọi bác sĩ, bọn họ đang đến rồi..." Giọng Thẩm Dạ khản đặc, trầm thấp vang lên bên tai tôi, mang theo một sự hoảng loạn tột cùng mà người đàn ông hô mưa gọi gió này chưa bao giờ để lộ trước mặt thiên hạ.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, ngập tràn mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc của anh, khẽ lắc đầu. Môi tôi bám đầy vệt m.á.u đỏ quạnh, nhưng khóe môi lại cố nở một nụ cười nhợt nhạt: "Đừng gọi... Phiền lắm. Để tôi yên tĩnh một chút đi."
Anh không gầm rú, không cãi lời tôi. Thẩm Dạ nhẹ nhàng đặt tôi nằm xuống chiếc giường lớn đặt cạnh ban công của căn biệt thự hướng biển tại Nam Hải. Cánh cửa kính sát đất được mở toang, tiếng sóng biển ban đêm dội vào nghe rầm rì, rầm rì như một bản nhạc chiêu hồn cô độc. Gió biển thổi tung bức rèm lụa mỏng, mang theo cái vị mặn chát của đại dương tràn vào phòng, dát lên gương mặt xám xịt, không còn chút huyết sắc nào của tôi một tầng hơi ẩm lạnh ngắt.
Hôm nay là đêm thứ tám mươi chín kể từ ngày tôi cầm tờ giấy chẩn đoán bước ra khỏi bệnh viện trung ương Kinh Thành. Thời hạn ba tháng của t.ử thần, chỉ còn vẹn vẹn một ngày cuối cùng.
Cơ thể tôi suy yếu một cách kinh hoàng trong vòng một tuần trở lại đây. Những cơn đau dạ dày không còn âm ỉ nữa, nó biến thành những nhát d.a.o vặn vẹo, băm vằm lấy bao t.ử tôi mỗi đêm. Thức ăn nuốt vào chưa kịp xuống đến ruột đã bị một luồng khí ngược đẩy ra ngoài, tôi nôn thốc nôn tháo, nôn ra toàn dịch chua pha lẫn những cục m.á.u bầm đen ngòm, hôi thối.
Cả người tôi gầy rộc đi, mười đầu ngón tay khẳng khiu như nhánh củi khô, làn da mỏng dính bọc lấy xương quai xanh trơ trọi. Mỗi lần tôi nhìn vào gương, nhìn cái xác không hồn bám đầy t.ử khí của chính mình, tôi lại thấy xót xa vô ngần.
Tôi nhớ đến mùa đông năm tôi hai mươi tuổi, khi tôi còn là sinh viên năm hai đại học. Đợt đó trường tổ chức đợt kiểm tra sức khỏe định kỳ cho sinh viên tỉnh lẻ được nhận học bổng. Khi tôi cầm phiếu xét nghiệm m.á.u đứng xếp hàng ở hành lang, một người bạn cùng phòng đi qua, liếc nhìn chỉ số huyết sắc tố thấp t.h.ả.m hại của tôi rồi chép miệng: "Hứa Du, cậu bị thiếu m.á.u nặng thế này mà không lo mua t.h.u.ố.c bổ uống à? Trông da cậu xanh xao như x.á.c c.h.ế.t ấy."
Lúc đó, tôi chỉ cúi đầu, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy tờ giấy xét nghiệm đến mức nhăn nhúm, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Tớ không sao, chắc do dạo này thức đêm ôn thi nhiều thôi."
Thực chất, trong túi áo của tôi lúc đó chỉ còn vẹn vẹn năm tệ lẻ – số tiền ăn cho cả ngày hôm sau. Mỗi tháng đi làm gia sư, làm thêm ở quán tinh được bao nhiêu tiền lương, tôi đều phải ra bưu điện chuyển sạch sành sanh về quê vì mẹ tôi dọa: "Thằng Bảo đi học trung tâm tiếng Anh thiếu tiền, mày làm chị mà giữ tiền khư khư để hưởng lạc à? Đồ ích kỷ!". Để có tiền mua cho em trai một cái áo khoác phao hàng hiệu mặc đi chơi Noel, tôi đã phải nhịn ăn sáng suốt hai tháng trời, mỗi buổi trưa chỉ dám ăn một cái bánh bao chay nguội ngắt với nước lọc.
Tôi đã dùng cả tuổi trẻ của mình, dùng cả sức khỏe của mình để cung phụng lòng tham của họ. Khi cơ thể tôi lên tiếng cảnh báo bằng những cơn đau bao t.ử co thắt, tôi lại lôi những viên t.h.u.ố.c giảm đau ba tệ một vỉ ra nuốt chửng để tiếp tục cày cuốc.
Hứa Du của năm hai mươi tuổi, gầy gò, xanh xao, đáng thương đến mức không một ai thèm ngó ngàng tới. Cho đến tận giây phút sắp c.h.ế.t này, khi tôi được nằm trên chiếc giường đắt giá nhất, được mặc chiếc váy lụa trắng sang trọng nhất, thì cái cơ thể rách nát này lại không chịu nổi nữa rồi.
Cái phao cứu sinh của tôi, thực sự đã chìm hẳn xuống đáy biển sâu.
"Thẩm Dạ." Tôi thều thào gọi tên anh, giọng nói yếu ớt, mỏng manh như một hơi thở nhẹ có thể tan biến vào gió biển bất cứ lúc nào.
Thẩm Dạ lập tức quỳ sụp xuống bên cạnh mép giường. Người đàn ông cao lớn sừng sững, người từng dùng một tay dẫm nát cả phòng kinh doanh của công ty cũ để bảo vệ tôi, lúc này lại đang run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, trơ xương của tôi. Anh áp mu bàn tay tôi vào gò má góc cạnh, ấm áp của mình, đôi mắt đen sâu hoắm đỏ quạnh một màu m.á.u, chăm chú nhìn tôi hệt như sợ chỉ cần anh chớp mắt một cái, tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh mãi mãi.
"Tôi ở đây. Hứa Du, em muốn nói gì? Tôi nghe đây." Giọng anh nghẹn lại, chứa đựng một sự bất lực tột cùng của một kẻ nắm giữ giang sơn nhưng lại không cách nào giật lại mạng sống của người con gái mình yêu từ tay t.ử thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nghe tôi dặn này..." Tôi dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, ngón tay khẽ cựa quậy trong lòng bàn tay anh, "Sau khi tôi đi rồi... bản di chúc hiến xác đã có hiệu lực. Anh đừng cho người nhà tôi biết tôi c.h.ế.t ở đâu, cũng đừng cho họ một xu nào... Họ không xứng đáng nhận được bất cứ thứ gì từ cái c.h.ế.t của tôi."
Tôi ho khằn khặc vài tiếng, một vệt m.á.u lại rỉ ra nơi khóe môi, Thẩm Dạ vội vàng dùng ngón tay cái lau đi cho tôi, động tác nhẹ nhàng đến mức run rẩy.
"Còn số quần áo hiệu tôi mua, chiếc váy lụa trắng này nữa... Anh mang đi đốt sạch đi nhé. Đừng để lại cho ai cả. Tôi muốn mang theo tất cả sự kiêu ngạo và rực rỡ của ba tháng qua xuống suối vàng." Tôi thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, "Và còn... Thẩm Dạ..."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy nước mắt của người đàn ông trước mặt.
"Sau này, anh phải sống thật tốt. Đừng cô độc một mình nữa. Hãy tìm một cô gái khỏe mạnh, dịu dàng, một cô gái có thể đi bên anh suốt cả cuộc đời dài rộng ngoài kia... chứ không phải một kẻ mang án t.ử hình ngắn ngủi như tôi."
Tí tách. Tí tách.
Những giọt nước mắt nóng hổi, to lớn đột ngột rơi xuống, làm loang lổ cả mu bàn tay gầy gò của tôi, rồi chảy tràn qua làn da lạnh ngắt.
Tôi khựng lại. Thẩm Dạ khóc rồi.
Người đàn ông sắt đá, độc tài khét tiếng của giới kinh doanh Kinh Thành, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ một thế lực nào, lúc này lại đang gục đầu vào đầu gối tôi, bả vai rộng lớn run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào, bất lực. Nước mắt của anh nóng bỏng, như muốn thiêu rụi cả lớp da thịt đóng băng của tôi. Anh khóc không thành tiếng, nhưng sự bi thương, đau đớn tỏa ra từ người anh khiến cả không gian căn phòng bỗng chốc nghẹt thở, nhuốm một màu t.ử biệt ly sinh tột cùng tàn nhẫn.
"Tôi không cần ai khác." Thẩm Dạ ngửa mặt lên, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen nhìn tôi tràn ngập một sự điên cuồng và chấp niệm sâu sắc, "Hứa Du, em bắt tôi nếm trải thế nào là ấm áp, thế nào là tự do, giờ em lại muốn vứt tôi lại một mình trong bóng tối sao? Em ích kỷ lắm. Tôi nói cho em biết, em c.h.ế.t rồi, tôi cũng không thèm sống một mình nữa."
Nhìn anh đau đớn đến mức vặn vẹo cả tâm can vì mình, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nát, đau đớn hơn cả cơn co thắt của tế bào u.n.g t.h.ư. Hả hê biết bao khi tôi dẫm nát gia đình cực phẩm, vả mặt gã sếp hãm lờ, nhưng đau đớn biết bao khi tôi phải bỏ lại người đàn ông duy nhất trân trọng mạng sống của mình.
Cảm giác hối hận dâng lên ngập ngụa trong lòng. Tại sao? Tại sao tôi không gặp anh sớm hơn? Tại sao khi tôi chịu đựng bất công suốt hai mươi bốn năm, anh không xuất hiện? Đến khi tôi sắp phải tan biến vào hư vô, ông trời mới đem anh đến ban tặng cho tôi một thứ tình yêu rực rỡ, để rồi bắt chúng tôi phải tự tay băm vằm nó ra trước ngưỡng cửa t.ử thần?
Một cơn đau nhói tột đỉnh đột ngột từ dạ dày lao thẳng lên đại não, mắt tôi bỗng chốc tối sầm lại. Tiếng sóng biển ngoài ban công bỗng trở nên xa xăm, mờ mịt, hơi thở của tôi đứt quãng, lịm dần đi. Tôi biết, thời gian của tôi đã hết rồi. Thần c.h.ế.t đã đứng ở ngay đầu giường, giơ chiếc hái sắc lạnh xuống cổ tôi.
Tôi dùng hết chút tàn lực cuối cùng trong cơ thể, siết nhẹ ngón tay Thẩm Dạ, hai mắt từ từ nhắm lại, để mặc cho màn đêm đen kịt nuốt chửng lấy ý thức của mình.
Hứa Du nhắm mắt.
Một giọt nước mắt cuối cùng lăn qua khóe mắt nhợt nhạt, tan biến vào vạt áo lụa trắng:
"Thẩm Dạ..."
Hơi thở của tôi tắt ngấm giữa gió biển đêm lạnh giá:
"Kiếp sau gặp lại."