CHƯƠNG 11: CUỘC GỌI LÚC 2 GIỜ SÁNG
Reng rrrrr... Reng rrrrr...
Tiếng chuông điện thoại nện vào không gian tĩnh mịch của phòng ngủ, ch.ói lót và dồn dập đến mức như muốn x.é to.ạc màn đêm.
Tôi giật mình mở phắt mắt ra. Một ngụm khí lạnh tràn xộc vào buồng phổi khiến tôi ho sặc sụa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Ý thức mê muội vừa kéo về, đập vào mắt tôi không phải là thiên đường hay địa ngục, mà vẫn là trần nhà cao hoa lệ của căn biệt thự biển tại Nam Hải. Gió đêm ngoài ban công vẫn thổi l.ồ.ng lộng, hắt những hạt nước mặn chát vào rèm cửa nhung.
Tôi chưa c.h.ế.t.
Thẩm Dạ đang quỳ bên mép giường, cả người anh run lên một cái kịch liệt khi thấy tôi bật dậy. Đôi mắt anh đỏ quạnh, quầng thâm hằn sâu trên gương mặt góc cạnh. Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập một sự kinh hoàng xen lẫn thống khổ tột cùng, hệt như vừa thấy một cái xác biết đi sống lại. Anh lao đến, hai tay siết c.h.ặ.t lấy bờ vai gầy của tôi, giọng khản đặc, run rẩy: "Hứa Du... Em chưa c.h.ế.t... Em tỉnh rồi!"
Reng rrrrr... Reng rrrrr...
Chiếc điện thoại đặt trên bàn trang điểm vẫn điên cuồng gào rú. Màn hình lấp lánh hiển thị một dãy số máy bàn lạ hoắc của Kinh Thành.
Tôi nhìn vệt m.á.u khô khốc đã chuyển sang màu nâu sẫm trên tay áo chiếc váy lụa trắng, rồi lại nhìn sang chiếc đồng hồ điện t.ử treo tường.
Đúng hai giờ sáng.
Một cơn đau nhói quặn thắt từ dạ dày bỗng chốc cuộn lên, xé rách bao t.ử tôi thành từng mảnh. Tôi ôm lấy bụng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn đau này quen thuộc lắm, đau đớn và tàn nhẫn hệt như cái ngày tôi bị dồn vào đường cùng vậy.
Tôi nhớ đến hai năm trước, vào đúng cái đêm giao thừa rét mướt ở Kinh Thành. Khi cả thành phố đang rộn rã tiếng pháo hoa, người người nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên ấm áp, thì tôi phải đứng xếp hàng hai tiếng đồng hồ dưới trời tuyết rơi ngập mắt cá chân chỉ để chờ một chuyến xe buýt cuối cùng về phòng trọ ngoại ô.
Bao t.ử tôi lúc đó co thắt dữ dội, đau đến mức tôi phải khuỵu hai đầu gối xuống nền tuyết lạnh ngắt, một tay bám c.h.ặ.t vào cột đèn đường, tay kia run rẩy lôi vỉ t.h.u.ố.c giảm đau ba tệ mua ở cổng chợ ra nuốt chửng.
Đúng lúc đó, mẹ tôi gọi điện đến. Bà ta không hỏi tôi một câu xem tôi đã có xe về chưa, có lạnh không, có đói không. Bà ta chỉ gầm lên qua điện thoại, tiếng pháo hoa nổ vang trời ở đầu dây bên kia lọt vào tai tôi, ch.ói lót và tàn nhẫn: "Hứa Du! Sao tài khoản của tao chưa nhận được tiền thưởng cuối năm của mày? Thằng Bảo nó nhìn trúng cái máy tính bảng hai mươi triệu rồi! Mày không gửi tiền về, ngày mai tao cho bố mày lên tận phòng trọ lột da mày ra! Cái loại con gái ích kỷ, chỉ biết giữ tiền khư khư cho bản thân!"
Đêm đó, tôi ngồi trên chuyến xe buýt trống rỗng, một mình ôm cái bụng đau quặn thắt, nước mắt rơi lã chã làm nhòe cả ánh đèn đường nhấp nháy ngoài cửa sổ. Tôi không dám đi bệnh viện khám, tôi sợ tốn tiền, sợ nếu tiêu một xu vào tiền t.h.u.ố.c men thì tháng sau sẽ không đủ tiền gửi về quê cho em trai đổi điện thoại mới.
Tôi đã nhịn nhục, đã chịu đựng cơn đau bao t.ử suốt hai năm trời, biến bản thân thành một cái bao cát cho họ trút giận và hút m.á.u. Tôi luôn tự trách mình, luôn nghĩ rằng do mình chưa đủ tốt, chưa đủ bao dung nên mới bị gia đình ghét bỏ.
Cho đến tận ba tháng trước, khi cầm tờ giấy chẩn đoán u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, tôi mới nhận ra mọi sự nhẫn nhịn của mình chỉ đổi lại một bản án t.ử hình. Tôi bắt đầu điên cuồng nổi loạn, bắt đầu tiêu tiền như rác, bắt đầu vả mặt tất cả những kẻ từng giẫm đạp lên mình. Tôi đã sẵn sàng nhắm mắt đón nhận cái c.h.ế.t vào đêm thứ tám mươi chín này, sẵn sàng chấm dứt cuộc đời đầy rẫy vết thương của chính mình.
Nhưng tại sao... tiếng chuông điện thoại lúc hai giờ sáng này lại vang lên?
Thẩm Dạ hầm hầm đằng đằng sát khí bước lại gần, anh giật phắt chiếc điện thoại trên bàn, nhấn nút nghe, giọng nói lạnh lùng như băng đá muốn đóng băng cả đầu dây bên kia: "Ai? Tìm c.h.ế.t à?"
"Xin... xin hỏi đây có phải là số điện thoại của cô Hứa Du không ạ?"
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói già nua, run rẩy tột cùng. Tiếng thở dốc hốt hoảng, tiếng lật giấy tờ loành xoành và cả tiếng khóc nấc nghẹn của vài người xung quanh lọt qua loa thoại rõ mồn một.
Thẩm Dạ nhíu mày, hơi thở nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g: "Tôi là người nhà của cô ấy. Có chuyện gì nói mau, không tôi gạt phăng cái tổng đài nhà ông bây giờ!"
"Tôi... tôi là Viện trưởng Bệnh viện Trung ương Kinh Thành..." Ông già ở đầu dây bên kia bỗng bật khóc nức nở, giọng điệu tràn đầy một sự sợ hãi và hối hận tột cùng, "Cầu xin các vị... thành thật cầu xin cô Hứa Du và ngài tha lỗi cho bệnh viện chúng tôi! Lỗi do chúng tôi! Đều do gã bác sĩ thực tập khốn nạn kia!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngồi trên giường, nghe thấy hai chữ "Viện trưởng" và "Bệnh viện Trung ương", cả người bỗng chốc cứng đờ tại chỗ. Cơn đau dạ dày như có một luồng điện xẹt qua, bỗng chốc lặng đi.
"Mẹ kiếp, ông nói cái gì?" Thẩm Dạ siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại đến mức vỏ máy kêu lên những tiếng rắc rắc ghê người, đôi mắt đen sâu hoắm b.ắ.n ra những tia nhìn sắc lẹm.
"Ba tháng trước... vào cái ngày cô Hứa Du đến khám khoa ung bướu..." Viện trưởng khóc không thành tiếng, vừa nói vừa thở dốc như sắp đứt hơi, "Gã bác sĩ thực tập trực ca hôm đó đã vô ý làm đổ nước trà lên xấp hồ sơ bệnh án. Trong lúc hoảng loạn, hắn đã dán nhầm nhãn tên của cô Hứa Du... dán nhầm vào hồ sơ bệnh án u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối, di căn phúc mạc rộng của một cụ già chín mươi tuổi!"
Oanh!
Một tiếng nổ lớn hệt như sấm sét giữa đêm hè đột ngột đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu tôi. Tai tôi ù đi, toàn bộ không gian phòng ngủ hoa lệ bỗng chốc quay cuồng, điên đảo.
"Dán... dán nhầm?" Tôi thều thào thốt ra hai chữ, giọng nói run rẩy đến mức không ra hơi.
"Vâng... vâng ạ!" Viện trưởng vội vàng dập đầu sùng sục ở đầu dây bên kia, tiếng trán đập xuống mặt bàn nghe bộp bộp rõ mồn một, "Hôm nay cụ già chín mươi tuổi kia nhập viện cấp cứu, chúng tôi kiểm tra lại hệ thống mới phát hiện ra sự cố kinh hoàng này! Kết quả kiểm tra chính xác của cô Hứa Du... kết quả gốc của cô chỉ là viêm dạ dày nhẹ và suy nhược cơ thể do bỏ bữa lâu ngày thôi ạ! Cô hoàn toàn khỏe mạnh! Cô không bị u.n.g t.h.ư! Cô có thể sống thọ đến một trăm tuổi ạ!"
Tạch.
Chiếc điện thoại trên tay Thẩm Dạ đột ngột rơi xuống, đập mạnh vào tấm t.h.ả.m lông cừu mềm mại dưới chân giường. Đoạn hội thoại bị ngắt quãng, chỉ còn lại tiếng tút tút kéo dài dằng dặc, vô tri vô giác.
Cả căn phòng ngủ hướng biển bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tột cùng, đáng sợ. Tiếng sóng biển ban đêm dội vào ban công nghe càng thêm rõ mồn một, rầm rì, rầm rì như đang bỡn cợt số phận của hai con người đang đứng trên giường.
Tôi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt.
Không bị u.n.g t.h.ư. Hoàn toàn khỏe mạnh. Viêm dạ dày nhẹ. Sống thọ một trăm tuổi.
Những từ ngữ ấy hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái linh hồn đang rực cháy sự điên cuồng của tôi. Một cảm giác sang chấn tâm lý tột độ, nực cười và hoang đường dâng lên ngập ngụa trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hả hê biết bao khi tôi tát sếp hãm lờ, bóc phốt ả trà xanh Lâm San San, ép em trai ăn mì muối tiêu và ép bố mẹ ký bản di chúc hiến xác công chứng? Lúc đó tôi nghĩ mình sắp c.h.ế.t, tôi là một kẻ điên không còn gì để mất, pháp luật và dư luận không quản được tôi. Tôi đã phá nát toàn bộ các mối quan hệ xã hội, đập vỡ bộ mặt giả tạo của công ty cũ, c.h.ặ.t đứt hoàn toàn quan hệ huyết thống với gia đình cực phẩm.
Nhưng bây giờ... Ông trời lại nói với tôi rằng tôi không c.h.ế.t?
Tôi nhìn xuống chiếc thùng các-tông nhỏ chứa vài món đồ văn phòng rách nát đặt ở góc phòng, rồi nhìn sang chiếc túi xách hiệu da lộn chứa cái tài khoản ngân hàng đã về mức 0,0 tệ tròn trĩnh. Tiền tiết kiệm hai trăm triệu tích góp suốt ba năm qua để mua nhà trả góp... tôi đã tiêu sạch sành sanh cho phòng Tổng thống và chuyến bay trực thăng xa xỉ rồi.
Tôi không c.h.ế.t, nghĩa là ngày mai, ngày kia, và những năm tháng dài rộng sau này, tôi phải tiếp tục sống. Nhưng sống thế nào đây khi tôi đã tự tay đốt sạch vương quốc cũ của mình, biến bản thân thành một "chiến thần điên loạn" trong mắt năm trăm đồng nghiệp và cả cái thị trấn quê cũ? Bố mẹ tôi nếu biết tôi không c.h.ế.t, họ chắc chắn sẽ cầm d.a.o lao đến lột da tôi vì trận mì muối tiêu kia. Công ty cũ nếu biết tôi khỏe mạnh, gã sếp Vương hói chắc chắn sẽ dùng đống giấy tờ bám vệt cà phê để kiện tôi tội hủy hoại tài sản công ty.
Tôi từ một kẻ đáng thương mang án t.ử hình, bỗng chốc trở thành một kẻ tội đồ đối diện với một bãi chiến trường chằng chịt do chính mình bày ra. Một cú đảo chiều cảm xúc quá mạnh, quá tàn nhẫn khiến đại não tôi như muốn nổ tung.
Tôi chậm rãi quay đầu lại, nhìn sang Thẩm Dạ.
Người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thành lúc này đang đứng trân trân tại chỗ hệt như một bức tượng đá bọc trong chiếc áo măng tô đen. Gương mặt anh ngơ ngác, đôi mắt đen sâu hoắm chứa đầy những giọt nước mắt chưa kịp lau khô của sự ly biệt, giờ đây lại đờ đẫn nhìn tôi. Anh đã chuẩn bị tâm lý BE, đã khóc cạn cả nước mắt để tiễn biệt người con gái mình yêu vào suối vàng, thậm chí đã nghĩ đến việc sẽ sống cô độc cả đời để ôm lấy tro cốt của tôi.
Thế mà bây giờ... bệnh viện bảo dán nhầm nhãn tên.
Bốn mắt nhìn nhau giữa không gian rộng lớn của căn phòng ngập tràn gió biển Nam Hải. Sự bi thương tột cùng của một giây trước bỗng chốc biến thành một sự gượng gạo, đứng hình tột đỉnh của một vở hài kịch đen tối.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hứa Du và Thẩm Dạ nhìn nhau.
Không ai nói được lời nào.