CHƯƠNG 3: KẺ ĐIÊN THÌ KHÔNG SỢ ĐI TÙ
Không khí ngoài phòng làm việc của Giám đốc Vương đặc quánh lại, tưởng chừng như chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể làm bùng nổ cả dãy văn phòng năm trăm con người. Tôi thản nhiên bước ra từ vũng chiến trường nồng nặc mùi cà phê nóng và tiếng rên rỉ nghẹn họng của lão Vương, gót giày cao gót vẫn gõ xuống sàn những nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng.
Đám đông đồng nghiệp đứng nghẹt ở lối đi lập tức rẽ ra làm đôi, nhìn tôi bằng ánh mắt run rẩy như nhìn một phạm nhân vừa trốn khỏi trại tâm thần.
"Hứa Du, cậu điên thật rồi sao?" Lâm San San chen qua đám đông, gương mặt ả dặm một lớp phấn dày, nỗ lực nặn ra một vẻ mặt tràn đầy sự thấu hiểu và xót xa, "Dù Giám đốc Vương có nghiêm khắc một chút, nhưng ông ấy cũng là vì đại cục của công ty. Cậu áp lực quá thì có thể xin nghỉ phép, sao lại ra tay tàn nhẫn như vậy? Mau vào xin lỗi ông ấy đi, nếu không tôi cũng không giúp cậu giấu chuyện này lên ban lãnh đạo được đâu!"
Ả vừa nói vừa tiến lại gần, bàn tay sơn móng đỏ ch.ót định nắm lấy khuỷu tay tôi, cố tình nói thật to để tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy sự "bao dung" của một người đồng nghiệp tốt.
Tôi nhìn bàn tay của ả đang tiến lại gần chiếc váy lụa trắng chín mươi tám nghìn tệ của mình, khẽ nhấc chân lùi lại nửa bước. Ánh mắt tôi khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt ngụy tạo của ả, khóe môi khẽ nhếch: "Giúp tôi sao? Lâm San San, cái lưỡi không xương của cô bẻ đường nào cũng dẻo nhỉ?"
Ả khựng lại, nụ cười giả tạo trên mặt hơi cứng nhắc: "Tôi nói thế hoàn toàn là vì nghĩ cho tiền đồ của cậu..."
Tiền đồ? Hai chữ đó thốt ra từ miệng ả nghe mới châm biếm làm sao.
Tôi nhìn vào đôi mắt chứa đầy những tính toán hiểm độc của Lâm San San, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nghẹn lại bởi một ký ức mục nát dội về từ mùa hè năm ngoái. Hôm đó là hạn cuối nộp hồ sơ xét duyệt nâng bậc lương của phòng kinh doanh. Suốt ba tháng trước đó, tôi làm việc như một con thiêu thân, một mình gánh ba dự án lớn của công ty, mỗi tuần chỉ ngủ mười mấy tiếng đồng hồ. Toàn bộ hồ sơ thành tích do chính tay tôi thức đêm làm, kẹp gọn gàng trong một chiếc cặp da màu xanh.
Chiều hôm đó, tôi có việc phải chạy ra ngoài gặp khách hàng gấp dưới trời nắng gắt gần bốn mươi độ, chiếc áo sơ mi sau lưng ướt đẫm mồ hôi. Trước khi đi, tôi cẩn thận nhờ Lâm San San: "San San, tập hồ sơ xét tăng lương tôi để trên bàn, bốn giờ chiều họ chốt danh sách, cô nộp giúp tôi lên phòng nhân sự với nhé."
Lâm San San lúc đó đang dũa móng tay, cười híp cả mắt: "Yên tâm đi, chuyện của Du Du cũng là chuyện của tôi mà."
Nhưng khi tôi quay lại công ty vào lúc năm giờ chiều, căn phòng nhân sự đã khóa cửa. Trên bàn làm việc của tôi, tập hồ sơ màu xanh vẫn nằm im lìm dưới đáy thùng rác, bị một vũng nước trà đổ lên loang lổ, chữ nghĩa nhòe nhoẹt không nhìn rõ hình thù. Lâm San San đứng ở hành lang hớt hải chạy lại, mắt đỏ hoe, miệng mếu máo: "Du Du ơi, tôi xin lỗi! Lúc nãy tôi bận quá, lúc cầm hồ sơ đi nộp thì lỡ tay làm đổ trà lên, tôi sợ quá nên... nên quên mất giờ chốt. Tôi không cố ý đâu, cậu đừng giận tôi nhé."
Lúc đó, tôi nhìn tập hồ sơ chứa đựng bao nhiêu m.á.u và nước mắt của mình bị vứt bỏ như một đống rác rưởi, hai tay run lên bần bật, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như có ai cầm d.a.o đ.â.m vào. Nhưng khi nhìn thấy mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt về phía mình, và cả câu nói lạnh lùng của Giám đốc Vương bước ra từ phòng làm việc: "Có việc nhỏ thế cũng làm không xong, khóc lóc cái gì? Năm sau nộp lại!", tôi chỉ biết c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, cúi đầu nhặt đống giấy rách nách lên, nuốt nghẹn ngào vào lòng và lí nhí nói một câu: "Không sao, lần sau tôi tự nộp."
Tôi sợ nếu mình làm to chuyện, Lâm San San sẽ khóc lóc nói tôi bắt nạt ả, sếp sẽ ghét tôi vì gây mất đoàn kết nội bộ. Tôi nhẫn nhịn vì tôi cần công việc này, tôi cần tiền gửi về quê, cần tiền để nuôi hy vọng về một cuộc sống tự do sau này.
Nhưng bây giờ, tôi sắp c.h.ế.t rồi. Tôi chẳng cần tiền đồ, chẳng cần nâng lương, lại càng không cần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của ả.
"Lâm San San," tôi chậm rãi lôi điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình cảm ứng, "Bao dung của cô, tôi gánh không nổi. Nhưng có mấy món quà này, tôi nghĩ cả công ty năm trăm con người này đều muốn thưởng thức cùng cô."
Ả nhíu mày, có một chút dự cảm bất an lóe lên trong ánh mắt: "Cậu muốn làm cái gì?"
Tôi không trả lời. Tôi mở ứng dụng trò chuyện chung của toàn công ty – một nhóm chat có tên "Đại gia đình Kinh Doanh" gồm đúng năm trăm nhân viên từ cấp thấp nhất đến các vị giám đốc điều hành của các chi nhánh.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ngón tay tôi dứt khoát nhấn vào nút gửi một tệp tài liệu tổng hợp dung lượng lớn.
Đó là toàn bộ bằng chứng mà tôi đã âm thầm thu thập được trong những đêm ở lại tăng ca một mình. Tôi không ngốc, mỗi lần Lâm San San ép tôi làm báo cáo tài chính rồi khai khống hóa đơn tiếp khách, mua sắm cá nhân để đút túi riêng, tôi đều chụp lại màn hình hệ thống và lưu trữ file gốc trong một thư mục bảo mật.
Một file PDF dài sáu mươi trang, bao gồm ảnh chụp màn hình các cuộc trò chuyện của Lâm San San với các bên cung cấp dịch vụ để ăn chia phần trăm, các hóa đơn khống trị giá hàng trăm nghìn tệ từ các nhà hàng, khách sạn năm sao được khai thành "chi phí tiếp khách", kèm theo một danh sách ghi rõ những lần ả sử dụng quỹ công ty để mua túi xách hiệu, mỹ phẩm đắt tiền cho bản thân.
Tít, tít, tít, tít...
Trong vòng ba giây sau khi nút gửi được nhấn, không gian văn phòng bỗng vang lên chuỗi âm thanh thông báo tin nhắn mới đồng loạt một cách điên cuồng. Từ các dãy bàn làm việc phía xa, tiếng chuông điện thoại, tiếng rung máy tính dội lên liên hồi như một hiệu ứng domino.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Năm trăm con người, năm trăm cái điện thoại đồng thời sáng đèn.
Mọi người lập tức cúi đầu nhìn vào màn hình. Ban đầu là những tiếng lầm bầm kinh ngạc, sau đó là những tiếng hít khí lạnh dồn dập, và cuối cùng là một làn sóng xôn xao kinh hoàng lan rộng ra khắp các phòng ban.
"Trời đất ơi... Lâm San San khai khống hơn ba trăm nghìn tệ trong vòng nửa năm qua sao?"
"Nhìn cái hóa đơn này đi, tháng trước cô ta bảo đi gặp khách hàng ở đảo Hải Nam, hóa ra là đi du lịch với nhân tình, tiền vé máy bay và khách sạn đều tính vào chi phí dự án của phòng mình!"
"Không chỉ thế đâu, nhìn phần sau kìa! Cô ta nói xấu Giám đốc nhân sự là 'con mụ già cuồng mãn kinh', bảo Phó tổng giám đốc là 'thằng lùn bất tài dựa hơi nhà vợ' kìa! Ôi mẹ ơi, ảnh chụp màn hình tin nhắn rõ mồn một!"
Gương mặt Lâm San San lập tức mất đi giọt m.á.u cuối cùng. Ả vội vàng lôi điện thoại từ trong túi áo ra, khi nhìn thấy file tài liệu đang chễm chệ ở trung tâm nhóm chat năm trăm người, hai tay ả run rẩy đến mức suýt chút nữa làm rơi điện thoại xuống đất.
"Hứa Du! Mày... mày hãm hại tao!" Lâm San San không còn giữ nổi vẻ mặt trà xanh dịu dàng nữa, ả gầm lên, giọng nói trở nên ch.ói lót và vặn vẹo, "Đống giấy tờ giả mạo này ở đâu ra? Mày ăn cắp tài khoản hệ thống của tao để làm giả bằng chứng đúng không? Tao sẽ kiện mày! Tao sẽ báo cảnh sát bắt mày tội vu khống và xâm phạm bí mật thương mại! Mày tiêu đời rồi con khốn ạ!"
Ả lao lên định túm lấy tóc tôi, bộ dạng giống như một con mụ điên ngoài chợ.
Tôi không lùi lại. Tôi đứng im tại chỗ, khi năm ngón tay sơn móng đỏ ch.ót của ả chỉ còn cách mặt tôi vài centimet, tôi đột ngột giơ tay lên, bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay ả.
Rắc.
Một tiếng động nhỏ vang lên do tôi dùng lực quá mạnh. Tôi vốn là đứa làm việc chân tay từ nhỏ, sức lực không hề nhỏ như vẻ bề ngoài gầy guộc của mình. Bàn tay tôi giống như một chiếc gọng kìm bằng sắt, siết c.h.ặ.t đến mức các đầu ngón tay của Lâm San San chuyển sang màu tím tái.
"Á! Buông ra! Đau quá..." Ả khóc thét lên, người cúi rạp xuống theo chiều bóp của tay tôi.
Tôi ghé sát khuôn mặt mình lại gần mặt ả, ánh mắt lạnh lẽo không một chút hơi người: "Kiện tôi? Lâm San San, cô đi mà kiện. Tôi nói cho cô biết, tôi sắp c.h.ế.t rồi. Trên tờ giấy chẩn đoán của tôi ghi rõ tôi chỉ còn sống được ba tháng. Tôi một không cần tiền, hai không cần mặt mũi, ba lại càng không sợ đi tù. Người sắp c.h.ế.t như tôi, một ngày sống ngoài đời hay một ngày ngồi trong phòng giam thì có gì khác nhau?"
Tôi nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng rộng ra, nhưng ánh mắt lại như một cái giếng cổ không đáy, âm u và rợn người: "Có giỏi thì cô cứ để cảnh sát đến bắt tôi ngay bây giờ đi. Nhưng trước khi tôi vào tù, tôi thề sẽ kéo cô và lão sếp Vương của cô xuống địa ngục cùng bò với tôi. Muốn thử xem bản lĩnh của một kẻ điên không?"
Lâm San San nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm của tôi, cả người ả run b.ắ.n lên như cầy sấy. Ả nhìn thấy sự điên cuồng thật sự trong ánh mắt đó, sự điên cuồng của một kẻ đã bước một chân qua cửa t.ử và sẵn sàng kéo theo bất cứ ai cản đường. Sự hung hãn của ả sụp đổ hoàn toàn trong vòng một nốt nhạc, thay vào đó là một sự sợ hãi tột cùng dâng lên từ đáy mắt.
"Tôi... tôi không kiện nữa... buông tôi ra..." Ả lí nhí van xin, nước mắt nước mũi chảy dài làm lem luốc lớp mascara đắt tiền trên mặt.
Tôi hất mạnh tay một cái, khiến cả người Lâm San San loạng choạng ngã nhào xuống đất, làm đổ rạp chiếc ghế xoay bên cạnh. Ả ngồi bệt trên sàn nhà, ôm lấy cổ tay sưng đỏ, vừa khóc vừa run rẩy nhìn tôi, không dám nói thêm một lời nào.
Cả văn phòng năm trăm người im phăng phắc, không một tiếng động. Tiếng thở của Lâm San San và tiếng rên rỉ vọng ra từ phòng Giám đốc Vương trở thành những âm thanh duy nhất tồn tại. Những đồng nghiệp trước đây từng hùa theo Lâm San San nói xấu tôi, những kẻ từng đẩy việc cho tôi, tất cả đều cúi gục đầu xuống bàn làm việc, giả vờ như đang bận rộn vô cùng, không một ai dám ho he nửa lời. Họ sợ ánh mắt của tôi quét trúng, sợ cái điên của một kẻ sắp c.h.ế.t vạ lây sang họ.
Tôi đứng giữa hành lang, chỉnh lại nếp áo của chiếc váy lụa trắng, cúi xuống nhặt chiếc túi xách của mình lên. Sau đó, tôi đi đến bàn làm việc cũ, lấy ra một chiếc thùng giấy các-tông nhỏ, chậm rãi gom vài món đồ cá nhân ít ỏi của mình vào trong: một chiếc cốc sứ bị sứt quai, một cuốn sổ ghi chép đã dùng hết nửa, và một cây b.út bi sắp hết mực.
Hai mươi tư năm qua, tôi đã sống quá mệt mỏi rồi. Hôm nay, tôi trả lại sự nhẫn nhục cho cái công ty rác rưởi này, trả lại sự cam chịu cho thế giới này.
Tôi ôm chiếc thùng các-tông trước n.g.ự.c, quay lưng bước đi.
Chiếc váy lụa trắng lướt qua những dãy bàn làm việc im lìm như tờ. Mỗi bước chân tôi bước đi là một sự đoạn tuyệt mạnh mẽ với quá khứ nhơ nhuốc và đau khổ.
Hứa Du ôm thùng đồ đi ngang qua văn phòng.
Không một ai dám nhìn thẳng vào mắt cô.