CHƯƠNG 4: BÁT MÌ TRƯỜNG THỌ MUỐI TIÊU
Điện thoại trong túi xách của tôi run lên bần bật ngay khi tôi vừa bước xuống bậc thềm của tòa nhà văn phòng. Dù tôi đã chặn số của mẹ, bố và Hứa Bảo, nhưng bà ta vẫn có cách dùng một số điện thoại lạ khác để lùng sục bằng được tôi. Tôi bấm nút nghe, không mở miệng, chỉ lẳng lặng nghe tiếng gió rít qua những tán cây bên đường.
"Con khốn kia! Mày dám chặn số của tao? Mày tưởng mày trốn ở cái thành phố đó thì tao không tìm được mày chắc? Tao nói cho mày biết, bố mày đang lên tăng xông, nằm thở dốc ở giường kìa! Thằng Bảo mà không có tiền cọc xe trong ngày hôm nay, người ta bán chiếc xe đó cho người khác thì mày liệu thần hồn với tao! Nửa tiếng nữa mà tao không thấy một trăm nghìn tệ tinh tinh vào tài khoản, tao liền mua vé tàu lao thẳng đến Kinh Thành, lột da cái loại bất hiếu như mày trước mặt thiên hạ!"
Giọng mẹ tôi gầm rú qua loa thoại, điên cuồng và bén ngót như muốn băm vằn tôi ra thành từng mảnh. Tôi đứng dưới bóng râm của tòa nhà, nhìn chiếc bóng gầy guộc của mình đổ dài trên nền xi măng. Nắng chiều hắt vào mặt kính chiếc túi hiệu tôi vừa mua, phản quang một thứ ánh sáng ch.ói mắt.
"Tôi đang ở ga tàu rồi." Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, phẳng lặng không một chút gợn sóng, "Không cần mẹ phải cất công lên đây đâu. Tôi về quê."
Đầu dây bên kia bỗng khựng lại một nhịp, có lẽ bà ta không ngờ tôi lại thỏa hiệp nhanh đến thế. Ngay sau đó, giọng bà ta dịu xuống một chút nhưng vẫn đầy sự đắc ý và tham lam: "Biết điều thế là tốt. Mang theo cả thẻ ngân hàng về đây, đừng có mà nuốt riêng một xu nào."
Tôi cúp máy, không để bà ta nói nốt câu tiếp theo.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Đêm hôm đó, tôi bắt chuyến tàu muộn nhất để rời Kinh Thành. Toàn bộ hành lý của tôi chỉ vỏn vẹn một chiếc thùng các-tông nhỏ chứa vài món đồ văn phòng rách nát và chiếc váy lụa trắng chín mươi tám nghìn tệ được xếp gọn gàng dưới đáy. Ngồi trên toa tàu xập xình, nhìn những ánh đèn thành phố lùi dần vào bóng tối, lòng tôi không có một chút quyến luyến, chỉ có một sự lạnh lẽo vô tri.
Ba tiếng sau, tôi đứng trước cửa căn nhà gạch cũ kỹ ở thị trấn nhỏ ngoại ô Kinh Bắc. Căn nhà này là nơi tôi sinh ra, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy nó thuộc về mình.
Tôi đẩy cửa bước vào. Mùi không khí ẩm mốc trộn lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c lá nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Trong phòng khách, bố tôi đang vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa xem tivi, miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c nhả khói mù mịt. Mẹ tôi thì đang ngồi gọt hoa quả, còn Hứa Bảo – thằng em trai hai mươi mốt tuổi của tôi – đang nằm ườn trên t.h.ả.m chơi game, miệng c.h.ử.i bới om sòm vì thua trận.
Nhìn thấy tôi bước vào ôm theo một thùng đồ, mẹ tôi lập tức đứng bật dậy, hai mắt sáng lên như cú đêm thấy mồi. Bà ta lao thẳng đến, không thèm nhìn sắc mặt nhợt nhạt của con gái, bàn tay thô ráp thọc thẳng vào túi xách của tôi để lục lọi: "Thẻ đâu? Tiền đâu? Mày rút tiền mặt hay chuyển khoản? Mau đưa đây cho em mày đi đặt cọc!"
Tôi né người sang một bên, khiến bà ta chụp hụt, suýt chút nữa ngã nhào vào đống đồ chơi của Hứa Bảo.
"Hứa Du! Mày làm cái trò gì đấy?" Bố tôi đập mạnh chén trà xuống bàn, quắc mắt nhìn tôi, "Vừa về đến nhà đã làm cái mặt như đưa đám cho ai xem? Mẹ mày hỏi thì mau trả lời!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Bảo cũng buông điện thoại xuống, lườm tôi một cái rồi càu nhàu: "Chị nhanh lên đi, người ta hẹn em đúng mười hai giờ đêm nay phải chốt tiền cọc đấy. Vì chờ tiền của chị mà em lỡ mất buổi hẹn với đám bạn rồi, mất mặt c.h.ế.t đi được!"
Tôi nhìn ba gương mặt đang vây quanh mình. Họ nhìn tôi không phải nhìn một người con gái, một người chị vừa đi đường xa mệt mỏi trở về. Ánh mắt của họ giống như những chiếc móc sắt, chỉ muốn bới móc, cào xé xem trên người tôi còn miếng thịt nào có thể rỉ ra tiền hay không.
Một cơn đau nhói từ dạ dày đột ngột cuộn lên, khiến tôi phải c.ắ.n c.h.ặ.t răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Tôi ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c gầy gò của mình, ký ức của sáu năm trước bỗng chốc vỡ òa, giống như một xô nước đá dội thẳng vào đỉnh đầu giữa đêm đông lạnh giá.
Hôm đó là ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi của tôi, cũng là ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Chiều hôm đó, cả nhà đi ăn lẩu ở nhà hàng lớn để ăn mừng Hứa Bảo được học sinh tiên tiến của trường cấp hai. Họ đi mà không một ai gọi tôi, họ nghiễm nhiên quên mất rằng ngày hôm đó cũng là ngày sinh nhật của đứa con gái lớn.
Tôi ở nhà một mình, nhìn căn phòng kho chật chội không có cửa sổ của mình tối dần đi. Đến chín giờ đêm, bụng đói cồn cào, tôi lục lọi khắp gian bếp ẩm mốc mới tìm thấy một gói mì tôm bọc trong túi nilon. Tôi nâng niu gói mì đó như báu vật, tự nấu cho mình một bát mì trường thọ, còn lén thả vào một quả trứng gà duy nhất còn sót lại trong tủ lạnh – quả trứng mà tôi đã phải nhịn ăn sáng một ngày để có tiền mua.
Khi làn khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm ít ỏi của gói gia vị rẻ tiền, tôi cầm đôi đũa, thầm ước trong lòng: “Hứa Du, mười tám tuổi rồi, hãy cố gắng học tập để rời khỏi nơi này nhé.”
Nhưng tôi chưa kịp đưa sợi mì đầu tiên vào miệng, cửa nhà bỗng rầm một cái mở ra. Cả nhà đi ăn lẩu về, Hứa Bảo vừa chạy vào vừa hét lên: "Mẹ ơi, con thèm ăn mì! Nhà hàng kia chẳng có gì ngon cả, con vẫn đói!"
Mẹ tôi vừa đổi giày vừa đi thẳng vào bếp. Nhìn thấy bát mì trên tay tôi, bà ta không một lời hỏi han, thẳng tay giật lấy đôi đũa từ tay tôi, múc toàn bộ phần mì và quả trứng gà duy nhất sang một chiếc bát lớn rồi đẩy về phía Hứa Bảo: "Nó đang tuổi lớn, cần ăn nhiều chất để phát triển trí não. Mày là con gái ăn lắm làm gì cho béo thây ra, đêm rồi ăn ít thôi."
Tôi nhìn cái bát trống rỗng trước mặt, chỉ còn sót lại chút nước dùng loang lổ vài vệt mỡ, nước mắt không kiềm nổi rơi lã chã xuống mặt bàn gỗ mục. Tôi vừa khóc vừa uất ức nghẹn ngào: "Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của con mà... Con cả ngày chưa ăn gì rồi..."
Chát!
Mẹ tôi thẳng tay giật một cái tát nảy lửa vào mặt tôi, khiến tôi ngã nhào xuống đất, góc trán đập vào cạnh bàn chảy m.á.u tươi. Bà ta đứng trên cao, chỉ tay vào mặt tôi c.h.ử.i rủa: "Khóc cái gì mà khóc? Đồ ích kỷ! Có miếng ăn cũng tị nạnh với em trai! Nuôi mày tốn cơm tốn gạo, có mỗi bát mì cũng tiếc với em! Thằng Bảo sau này là người nối dõi tông đường, còn mày sau này chỉ là bát nước đổ đi thôi!"
Đêm đó, tôi nằm trong căn phòng kho tối tăm, một tay ôm cái trán sưng tấy đau nhức, một tay ôm cái bụng đói cồn cào, nghe tiếng Hứa Bảo húp mì sùm sụp ngoài phòng khách và tiếng cười đùa vui vẻ của bố mẹ. Nước mắt tôi chảy tràn qua thái dương, mặn chát và lạnh ngắt.
Từ ngày hôm đó, tôi hiểu rằng, trong cái nhà này, tôi không phải là con, tôi là một vật hiến tế.
"Hứa Du! Mày đứng đực mặt ra đấy làm gì? Tiền đâu?!" Tiếng gầm của mẹ tôi kéo tôi ra khỏi vũng bùn ký ức. Bà ta đã mất kiên nhẫn, lao vào định giật lấy chiếc túi xách trên tay tôi.