Tôi dùng lực đẩy mạnh một cái. Lần này, tôi không nể nang. Bà ta ngã bịch xuống đất, đập m.ô.n.g xuống sàn nhà, mặt biến sắc vì kinh ngạc.
"Mày... mày dám đ.á.n.h tao?!" Bà ta lu loa lên, định bò dậy cào xé tôi.
"Đứng im." Tôi lạnh lùng thốt ra hai chữ. Giọng nói của tôi không to, nhưng chứa đựng một sự điên cuồng và lạnh lẽo đến mức cả căn phòng bỗng chốc im bặt. Bố tôi định đứng dậy c.h.ử.i bới cũng phải khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt đen ngòm, không một chút độ ấm của tôi.
Tôi đặt chiếc thùng các-tông xuống bàn, chậm rãi cởi chiếc áo khoác ngoài ra, để lộ chiếc váy lụa trắng lộng lẫy trị giá chín mươi tư nghìn tệ bên trong. Chiếc váy sang trọng, quý phái tương phản gay gắt với căn phòng khách bừa bãi, ngập ngụa mùi khói t.h.u.ố.c và bụi bặm.
"Bố, mẹ, Hứa Bảo." Tôi nhìn lướt qua ba người họ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười rợn người, "Hôm nay tôi về đây, không mang theo tiền. Nhưng tôi muốn nấu cho Hứa Bảo một bữa ăn."
Tôi không đợi họ phản ứng, quay người đi thẳng vào bếp.
Tôi lôi chiếc nồi lớn nhất trong tủ ra, đổ đầy nước rồi vặn lửa lớn hết cỡ. Tôi mở tủ bếp, gom toàn bộ năm gói mì tôm còn lại trong nhà thả vào nồi. Khi nước sôi sùng sục, bọt trắng xóa nổi lên, tôi mở hũ muối ăn và hũ tiêu bột bên cạnh.
Tôi xúc từng thìa muối lớn, tổng cộng năm thìa muối đầy, đổ thẳng vào nồi nước mì. Chưa dừng lại ở đó, tôi cầm cả lọ tiêu bột, dốc ngược xuống, đổ nửa lọ tiêu vào trong. Nước mì trắng xóa lập tức chuyển sang một màu nâu xám đục ngầu, nồng nặc mùi tiêu nồng và mùi muối mặn chát đến mức đứng từ xa cũng thấy cay xè cả mắt.
Tôi múc toàn bộ đống mì tôm vón cục và thứ nước dùng độc địa đó vào một cái tô lớn bằng sứ, bưng thẳng ra phòng khách, đặt rầm một cái xuống trước mặt Hứa Bảo.
"Ăn đi." Tôi nhìn thằng em trai, giọng điệu dịu dàng đến mức rùng rợn.
Mùi tiêu nồng nặc sộc lên khiến Hứa Bảo phải ho sặc sụa, nó nhìn tô mì đen ngòm, đầy bọt bẩn thỉu kia liền nhảy dựng lên: "Mày bị điên à Hứa Du? Cái loại này mà là mì à? Mặn với cay thế này ai mà nuốt nổi? Tao không ăn! Mày mang tiền ra đây cho tao!"
Bố tôi cũng đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi: "Hứa Du! Con khốn này, mày ra ngoài làm việc vài năm rồi về nhà làm loạn đúng không? Hôm nay tao không dạy dỗ mày thì tao không phải là bố mày!"
Lão ta giơ bàn tay thô bạo lên, định giáng một cái tát xuống mặt tôi giống như lão vẫn thường làm mười mấy năm qua.
Nhưng lần này, tôi không né tránh, cũng không cúi đầu chịu đựng. Tôi giơ tay lên, chuẩn xác bắt lấy cổ tay lão ta giữa không trung. Lực tay của một kẻ biết mình sắp c.h.ế.t mạnh mẽ đến kinh người, tôi siết c.h.ặ.t đến mức xương cốt của lão kêu lên những tiếng rắc rắc.
"Mày..." Bố tôi trợn mắt, gương mặt già nua vặn vẹo vì đau đớn.
Tôi giật lấy chiếc d.a.o gọt hoa quả sắc lẹm bằng inox mạ bạc đang đặt trên đĩa táo của mẹ tôi, thẳng tay cắm phập một phát xuống mặt bàn gỗ ngay sát cạnh bàn tay của Hứa Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phập!
Lưỡi d.a.o ngập sâu vào mặt gỗ hơn ba centimet, chuôi d.a.o vẫn còn rung lên bần bật, phát ra những tiếng ong ong ghê người.
Cả ba người bọn họ hoảng sợ hét lên một tiếng, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Mẹ tôi ngã nhào ra đất, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, lắp bắp không thành tiếng. Hứa Bảo thì sợ đến mức đại tiểu tiện suýt ra quần, nó run rẩy co rúm người lại trên ghế, hai mắt nhìn trân trân vào con d.a.o sắc lạnh.
"Tôi nói lại một lần nữa." Tôi buông cổ tay bố tôi ra, lão ta loạng choạng lùi lại, ngã ngồi xuống ghế sofa. Tôi chống hai tay xuống bàn, cúi người nhìn thẳng vào mắt Hứa Bảo, khoảng cách gần đến mức nó có thể nhìn thấy tia m.á.u đỏ quạnh trong con ngươi của tôi: "Hứa Bảo, ăn hết tô mì này cho tao. Ăn sạch cả nước lẫn cái, thiếu một sợi, tao dùng con d.a.o này rạch một đường trên mặt mày. Muốn thử xem một kẻ sắp c.h.ế.t có dám g.i.ế.c người không?"
"Chị... chị... em ăn... em ăn mà..." Hứa Bảo khóc nấc lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. Nó biết tôi không đùa. Sự điên cuồng tỏa ra từ người tôi lúc này là thật, con d.a.o cắm trên bàn kia là thật.
Nó run rẩy cầm đôi đũa, múc một miếng mì đầy muối tiêu cho vào miệng.
Ngay khi sợi mì chạm vào lưỡi, vị mặn chát của muối như muốn làm rộp cả niêm mạc miệng, vị cay nồng của tiêu xộc thẳng lên mũi khiến nó sặc sụa, ho khằn khặc, mặt mũi đỏ gai lên vì nghẹn. Nó định nôn ra, nhưng tôi lập tức cầm chuôi d.a.o, khẽ lay một cái.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hứa Bảo sợ hãi nuốt ực miếng mì mặn chát đó vào bụng, nước mắt sinh lý trào ra ròng ròng. Nó vừa khóc vừa nghẹn ngào, vừa ra sức nuốt từng sợi mì độc địa, cổ họng đau rát như bị lửa đốt. Mỗi một miếng mì nuốt xuống đối với nó giống như một cực hình t.r.a t.ấ.n tàn nhẫn nhất trần đời.
Mẹ tôi bò lại gần, định van xin: "Du Du ơi, mẹ xin con... em nó biết lỗi rồi, đừng bắt nó ăn nữa..."
"Cút!" Tôi không quay đầu lại, chỉ gầm lên một tiếng. Bà ta sợ hãi rụt cổ lại, ôm mặt khóc thút thít ở góc nhà.
Bố tôi ngồi trên sofa, hai tay ôm đầu, run rẩy không dám nói một câu nào. Người đàn ông gia trưởng, độc tài suốt năm mươi năm qua, giờ đây trước sự nổi loạn điên cuồng của đứa con gái vốn ngoan ngoãn, lão ta bỗng chốc trở nên hèn nhát và bất lực hơn bao giờ hết.
Tôi đứng khoanh tay trước n.g.ự.c, lạnh lùng đứng nhìn Hứa Bảo vừa khóc vừa húp sạch từng giọt nước dùng mặn đắng, cay nồng cuối cùng trong tô sứ. Cái bụng của nó trương phềnh lên, cổ họng đỏ rực, hai mắt sưng húp vì khóc và vì kích ứng của tiêu bột.
Khi chiếc tô sứ trống rỗng được đặt xuống bàn với một tiếng cộc run rẩy, Hứa Bảo ngã quỵ xuống sàn nhà, ôm lấy bụng mình mà ho quằn quại, rên rỉ như một con ch.ó sắp c.h.ế.t.
Tôi nhìn đống đổ nát trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một sự trống rỗng vô tận. Hóa ra, vả mặt kẻ ác lại dễ dàng đến thế. Chỉ cần bạn bỏ đi cái gọi là lương thiện và sự nhẫn nhục, họ liền trở thành những bộ xương khô hèn nhát dưới chân bạn.
Tôi cầm lấy chiếc thùng các-tông của mình, quay người bước ra cửa. Chiếc váy lụa trắng chín mươi tám nghìn tệ của tôi vẫn sạch sẽ, không vướng một hạt bụi bẩn nào của căn nhà này.
Trước khi bước qua ngưỡng cửa để lao vào màn đêm đen kịt của thị trấn nhỏ, tôi dừng bước, không quay đầu lại, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gió vang lên giữa gian phòng đầy tiếng khóc:
"Ăn đi. Ăn nốt cả tuổi trẻ của chị mày luôn đi."