Hứa Ngôn Từ của tôi

Chương 4



Cả ngày hôm đó tôi đều không tập trung nổi.

Trong đầu chỉ quanh quẩn một câu nói của Hứa Ngôn Từ.

“Có rồi.”

Anh có người mình thích rồi.

Không biết là ai.

Có thể là Hạ Vi.

Có thể là một cô gái rất xinh đẹp, rất ưu tú.

Dù thế nào cũng không thể là tôi.

Nghĩ đến đây, lòng tôi bỗng chua xót đến khó chịu.

Tan học chiều hôm ấy, tôi cố tình nán lại lớp thật lâu.

Tôi không muốn đi cùng Hứa Ngôn Từ.

Càng không muốn đối diện với cảm giác tự mình đa tình này nữa.

Nhưng lúc ôm cặp ra khỏi cửa lớp, tôi vẫn nhìn thấy anh đứng ở cuối hành lang.

Dường như đã đợi rất lâu.

“Hôm nay sao ra muộn vậy?”

Tôi cúi đầu tránh ánh mắt anh.

“Làm bài.”

“Ừ.”

Anh đi cạnh tôi như thường lệ.

Tôi lại thấy khó chịu hơn cả lúc ở một mình.

Bởi vì càng gần anh, tôi càng nhận ra mình thích anh nhiều đến mức nào.

Mà thích một người không thích mình…

Là chuyện đau nhất tuổi thanh xuân.

Đi được một đoạn, Hứa Ngôn Từ bỗng lên tiếng:

“Tri Ý.”

“Hả?”

“Hôm nay cậu lạ lắm.”

Tôi siết c.h.ặ.t quai cặp.

“Không có.”

“Có.”

Anh dừng bước nhìn tôi.

“Cậu đang tránh tôi.”

Gió đêm thổi tung tà áo đồng phục của anh.

Ánh mắt ấy quá sắc bén.

Sắc bén đến mức tôi có cảm giác mọi suy nghĩ đều bị anh nhìn thấu.

Tôi cố cười:

“Tôi chỉ hơi mệt thôi.”

Hứa Ngôn Từ im lặng vài giây.

“Là vì chuyện sáng nay?”

Tim tôi run lên.

“… Chuyện gì?”

“Chuyện tôi có người thích.”

Tôi lập tức cúi đầu.

“Không liên quan đến tôi.”

“Tri Ý.”

Anh gọi tên tôi rất khẽ.

“Cậu muốn biết là ai không?”

Tôi muốn.

hằng nguyễn

Muốn phát điên.

Nhưng tôi càng sợ.

Sợ người đó thật sự không phải mình.

Tôi c.ắ.n môi:

“Không muốn.”

Hứa Ngôn Từ nhìn tôi rất lâu.

Sau đó bỗng bật cười.

“Đồ nhát gan.”

Tai tôi nóng bừng.

“Tôi đâu có!”

“Không có sao không dám nghe?”

“Tôi… tôi chỉ không tò mò thôi.”

“Ừm.”

Anh gật đầu rất chậm.

“Vậy tôi nói nhé.”

Tim tôi lập tức đập loạn.

Hứa Ngôn Từ cúi xuống nhìn tôi.

Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn thấy bóng mình trong mắt anh.

“Người tôi thích....”

“Ngôn Từ!”

Một giọng nữ bỗng vang lên từ phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi giật mình quay lại.

Là Hạ Vi.

Cô ấy mặc váy len màu kem, tóc dài xoăn nhẹ, đứng dưới ánh đèn đẹp đến mức giống nữ chính phim thanh xuân.

Hạ Vi chạy tới cạnh Hứa Ngôn Từ, rất tự nhiên kéo tay áo anh.

“Cuối cùng cũng tìm được cậu.”

Sắc mặt Hứa Ngôn Từ lạnh đi rõ rệt.

“Sao cậu ở đây?”

“Bác Hứa bảo mình mang tài liệu cho cậu.”

Hạ Vi đưa túi giấy trong tay lên rồi mới quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt cô ấy dừng trên bộ đồng phục cũ của tôi vài giây.

Sau đó mỉm cười lịch sự:

“Bạn học của cậu à?”

“… Ừ.”

“Tớ là Hạ Vi.”

“Tôi là Lâm Tri Ý.”

“À.” Cô ấy cong môi. “Mình biết cậu.”

Tôi ngẩn người.

Biết tôi?

Hạ Vi nghiêng đầu cười:

“Ngôn Từ nhắc về cậu nhiều lắm.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã quay sang Hứa Ngôn Từ:

“Đi thôi, bác Hứa đang chờ.”

“Tôi không đi.”

“Nếu cậu không về, bác ấy sẽ tự đến trường đấy.”

Không khí lập tức trầm xuống.

Tôi thấy bàn tay Hứa Ngôn Từ siết c.h.ặ.t.

Cuối cùng anh quay sang tôi:

“Tôi đưa cậu về trước.”

“Không cần đâu.”

Tôi lùi lại một bước.

“Hai người đi đi.”

“Tri Ý.”

“Tôi tự về được.”

Nói xong, tôi gần như chạy trốn.

Tối hôm ấy, tôi nhận được tin nhắn từ Hứa Ngôn Từ.

“Giận à?”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng vẫn trả lời:

“Không.”

Anh gần như nhắn lại ngay lập tức:

“Nói dối.”

Tôi mím môi.

“Thật mà.”

“Vậy sao không nhìn tôi?”

Tôi cứng họng.

Qua một lúc lâu, tôi mới gõ:

“Hứa Ngôn Từ.”

“Ừ?”

“Người cậu thích… là Hạ Vi sao?”

Tin nhắn bên kia im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tim tôi lạnh dần.

Ngay lúc tôi định tắt điện thoại, màn hình bỗng sáng lên.

Chỉ có ba chữ.

“Không phải cô ấy.”

Tôi ngẩn người.

Còn chưa kịp hỏi tiếp, anh đã nhắn thêm:

“Tri Ý.”

“Có vài chuyện.”

“Tôi muốn đợi thêm chút nữa mới nói với cậu.”

Tôi ôm điện thoại nằm trên giường, tim đập hỗn loạn.

Không phải Hạ Vi.

Vậy là ai?

Một ý nghĩ điên rồ chậm rãi mọc lên trong lòng tôi.

Nhưng tôi không dám tin.

Bởi vì ánh trăng quá đẹp.

Đẹp đến mức người ta luôn sợ nó sẽ không thuộc về mình.