Từ sau đêm nhắn tin ấy, tôi và Hứa Ngôn Từ bước vào một trạng thái cực kỳ mập mờ.
Không ai nói thích.
Nhưng cũng chẳng còn giống bạn bè bình thường.
Anh vẫn đưa tôi về mỗi ngày.
Vẫn mua bữa sáng cho tôi.
Thậm chí còn bắt đầu công khai chiếm chỗ cạnh tôi trong lớp phụ đạo, khiến cả khối nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Có lần bạn cùng bàn không nhịn nổi nữa, ghé sát tai tôi hỏi:
“Rốt cuộc hai người đang yêu hả?”
Tôi đỏ mặt phản bác:
“Không có.”
“Không có mà ánh mắt Hứa thần nhìn cậu như muốn dính luôn lên người cậu thế?”
Tôi nghẹn họng.
Bởi vì chính tôi cũng cảm nhận được.
Ánh mắt Hứa Ngôn Từ nhìn tôi ngày càng không che giấu nữa.
Rất dịu dàng.
Cũng rất chiếm hữu.
Cuối tháng Mười Một, trường tổ chức cắm trại ngoại khóa hai ngày một đêm.
Cả lớp gần như phát điên vì vui sướng.
Chỉ riêng tôi là đau đầu.
Bởi vì nhà tôi không khá giả.
Tiền phí chuyến đi với người khác có thể chẳng đáng bao nhiêu, nhưng với tôi lại là cả một khoản lớn.
Tôi do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn quyết định không đi.
Chiều hôm ấy, giáo viên vừa phát phiếu đăng ký xong thì Hứa Ngôn Từ quay xuống nhìn tôi.
“Sao cậu chưa nộp?”
“Tôi không muốn đi.”
Anh nhìn tôi vài giây.
“Hay là không có tiền?”
Tôi cứng người.
Lòng tự trọng bị chọc trúng khiến mặt tôi nóng bừng.
“Tôi bảo không thích đi mà.”
Hứa Ngôn Từ im lặng.
Sau đó không nói gì nữa.
Tôi tưởng chuyện đã qua.
Ai ngờ sáng hôm sau, giáo viên chủ nhiệm bỗng gọi tôi lên văn phòng.
“Tri Ý.”
“Dạ?”
“Tiền cắm trại của em đã có người đóng rồi.”
Tôi sửng sốt.
“Ai đóng ạ?”
Giáo viên cười đầy ẩn ý:
“Em tự hỏi người ta đi.”
Tim tôi đập mạnh.
Tan học, tôi chặn Hứa Ngôn Từ ở hành lang.
“Cậu đóng tiền cho tôi?”
Anh rất bình tĩnh.
“Ừ.”
“Ai bảo cậu làm vậy?”
“Không ai cả.”
“Tôi sẽ trả lại.”
“Không cần.”
“Tôi cần.”
Tôi nhìn anh chằm chằm.
“Tôi không thích nợ người khác.”
Ánh mắt Hứa Ngôn Từ khẽ thay đổi.
“Người khác?”
Tôi mím môi không nói.
Không khí bỗng im lặng.
Một lúc lâu sau, anh bật cười rất khẽ.
Nhưng nụ cười ấy không còn dịu dàng như mọi khi.
“Lâm Tri Ý.”
“…”
“Trong mắt cậu, tôi chỉ là người khác thôi à?”
Tim tôi run lên.
Tôi chưa kịp trả lời thì anh đã quay người bỏ đi.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy Hứa Ngôn Từ giận.
Tối hôm ấy trời đổ mưa rất lớn.
Tôi vừa học thêm xong thì phát hiện mình quên mang ô.
Đang định chạy về thì nhìn thấy Hứa Ngôn Từ đứng dưới mái hiên đối diện.
Anh mặc áo hoodie đen, tay cầm ô, sắc mặt lạnh nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rõ ràng vẫn đang giận tôi.
Tôi do dự vài giây rồi bước tới.
“… Cậu chưa về à?”
“Đợi người.”
“Ai?”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Một người rất vô lương tâm.”
Tai tôi nóng bừng.
“Tôi đâu có…”
“Không có gì?”
“Tôi không cố ý nói cậu là người ngoài.”
“Ừ.”
“Thật đấy.”
“Ừ.”
Tôi bị anh trả lời cụt lủn đến nghẹn họng.
Cuối cùng chỉ có thể lí nhí:
“Cậu đừng giận nữa.”
Mưa rơi lộp bộp ngoài mái hiên.
Hứa Ngôn Từ nhìn tôi rất lâu.
Rồi đột nhiên hỏi:
“Lâm Tri Ý.”
“Hả?”
“Nếu hôm nay người đóng tiền cho cậu là người khác…”
“Cậu cũng sẽ tức giận đi trả lại như thế sao?”
Tôi sửng sốt.
“… Không giống.”
“Khác chỗ nào?”
“Vì…”
Tôi nghẹn lời.
Vì người đó là anh.
Vì tôi sợ nợ anh quá nhiều.
Sợ đến lúc không trả nổi nữa thì ngay cả tư cách đứng cạnh anh cũng không còn.
Hứa Ngôn Từ khẽ thở dài.
Sau đó anh bước tới trước mặt tôi.
Khoảng cách gần đến mức tôi nghe rõ cả nhịp thở anh.
“Tri Ý.”
“Ừm?”
“Sau này đừng nói tôi là người khác nữa.”
Tim tôi mềm nhũn.
“… Vậy là gì?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức gần như khiến người ta chìm c.h.ế.t bên trong.
“Là người đứng về phía cậu.”
Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn.
Còn tôi đứng dưới chiếc ô của Hứa Ngôn Từ, nghe tim mình rung lên từng nhịp rõ ràng.
Chuyến cắm trại diễn ra vào cuối tuần.
Đêm hôm ấy, cả lớp đốt lửa trại bên bờ hồ.
Mọi người chơi trò thật lòng hay mạo hiểm đến điên cuồng.
Đến lượt Hứa Ngôn Từ.
Đám con trai bắt đầu hú hét:
“Hứa thần chọn thật lòng!”
“Đúng đúng!”
“Không được né!”
Một nam sinh cười nham hiểm hỏi:
“Trong lớp này có người cậu thích không?”
Không khí lập tức nổ tung.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Hứa Ngôn Từ.
Còn tôi thì căng thẳng đến mức suýt bóp nát lon nước trong tay.
Ánh lửa phản chiếu lên gương mặt anh.
Hứa Ngôn Từ im lặng vài giây.
Sau đó rất khẽ đáp:
“Có.”
“Là ai?!”
hằng nguyễn
Cả đám đồng thanh hét lên.
Hứa Ngôn Từ cong môi.
Ánh mắt anh xuyên qua biển người, dừng lại trên người tôi.
Tim tôi gần như ngừng đập.
Rồi tôi nghe anh nói.
“Bí mật.”