Hứa Ngôn Từ của tôi

Chương 6



Đêm đó, trời Bắc Kinh đổ mưa rất lớn.

Từng tia chớp xé ngang bầu trời, ánh sáng trắng lạnh lẽo phản chiếu lên cửa kính sát đất trong căn hộ của Hứa Ngôn Từ.

Anh ngồi một mình trong phòng khách tối om, cà vạt bị kéo lệch sang một bên, áo sơ mi nhăn nhúm sau cuộc họp kéo dài mười tiếng đồng hồ.

Điện thoại đặt trên bàn vẫn sáng màn hình.

Là đoạn video hot search hôm nay.

“Bạn Gái Bí Ẩn Của Hứa Ngôn Từ”

Trong video, anh đang đứng ở cửa khách sạn, cúi đầu dịu dàng khoác áo cho một cô gái mặc váy trắng.

Góc quay mờ nhòe, nhưng khuôn mặt người đàn ông lại rõ đến đáng c.h.ế.t.

Mà cô gái kia… không phải Lâm Tri Ý

Cửa căn hộ bị mở ra.

Lâm Tri Ý bước vào.

Trên người cô vẫn còn mùi mưa lạnh, tóc hơi ướt, gương mặt trắng nhợt nhưng cực kỳ bình tĩnh.

Hứa Ngôn Từ lập tức đứng dậy.

“ Ý Nhi....”

“Đừng gọi em như thế.”

Giọng cô rất nhẹ.

Nhẹ đến mức khiến tim anh chùng xuống.

Anh tiến lên một bước.

“Anh có thể giải thích.”

“Giải thích gì?”. Cô cười nhạt, tháo túi xách đặt lên sofa. “Giải thích vì sao anh ôm cô ta? Hay giải thích vì sao cả Bắc Kinh đều biết chuyện trước em?”

“Không phải như em nghĩ.”

“Vậy là như thế nào?”

Không khí trong phòng gần như đóng băng.

Mưa ngoài cửa kính càng lúc càng dữ dội.

Hứa Ngôn Từ nhìn cô rất lâu, cuối cùng thấp giọng:

“Cô ấy là con gái đối tác. Hôm nay uống say, anh chỉ tiện đường đưa cô ấy về.”

Tống Dư bật cười.

Nụ cười ấy khiến lòng anh đau nhói.

“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”

Cô nhìn anh.

“Là em tin anh.”

“Ý Nhi...”

“Em tin đến mức thấy hot search còn tự đi thuê h.a.c.ker xóa bài giúp anh.”

Cổ họng Hứa Ngôn Từ nghẹn lại.

Anh chưa từng thấy cô thất vọng như vậy.

Không phải ghen tuông.

Không phải làm loạn.

Mà là thất vọng.

Giống như một người vừa phát hiện thứ mình nâng niu bao lâu nay hóa ra cũng chẳng khác người khác.

Cô bước tới trước mặt anh.

Khoảng cách rất gần.

Gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa xa lạ còn sót lại trên cổ áo anh.

Ánh mắt cô khựng lại.

Sau đó chậm rãi lùi về sau.

“Anh còn dùng loại nước hoa em ghét nhất.”

Sắc mặt Hứa Ngôn Từ lập tức thay đổi.

“Không phải của anh.”

“Ừ.”

Lâm Tri Ý gật đầu.

“Là của cô ấy.”

Tim anh như bị bóp nghẹt.

Anh vội vàng nắm lấy cổ tay cô.

“Nghe anh nói.”

“Buông ra.”

“Anh với cô ta không có gì.”

“Nhưng cô ta thích anh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Câu nói ấy khiến anh cứng người.

Lâm Tri Ý ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi giọt nước mắt nào.

“Anh biết không, em không sợ người khác thích anh.”

“Em sợ anh hưởng thụ cảm giác được người khác thích.”

Cả căn phòng im lặng.

Mỗi một chữ cô nói đều như d.a.o cứa vào tim anh.

Bởi vì cô nói đúng.

Hứa Ngôn Từ từ nhỏ đã quen đứng ở vị trí cao nhất.

Anh quen được theo đuổi.

Quen được yêu thích.

Quen với việc tất cả mọi người đều xoay quanh mình.

Anh chưa từng thật sự nghĩ cảm giác mập mờ của mình sẽ làm cô đau.

Cho đến khoảnh khắc này.

Lâm Tri Ý gỡ tay anh ra.

“Chúng ta tạm thời đừng gặp nhau nữa.”

Sắc mặt Hứa Ngôn Từ tái đi.

“Không được.”

“Em mệt rồi.”

“Anh không đồng ý.”

“Anh lấy tư cách gì để không đồng ý?”

Một câu nói khiến anh c.h.ế.t lặng.

Cô quay người đi về phía phòng ngủ.

Nhưng vừa bước được vài bước, cô đã bị anh kéo mạnh trở lại.

Hứa Ngôn Từ ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.

Cánh tay siết đến phát đau.

Giọng anh khàn đặc:

“Đừng bỏ anh.”

Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông luôn kiêu ngạo ấy lại hạ mình đến vậy.

Lâm Tri Ý nhắm mắt.

Cô nghe thấy nhịp tim anh rất loạn.

Nghe thấy cả sự hoảng sợ trong hơi thở anh.

“Anh sẽ xử lý sạch sẽ.”

“Anh sẽ không gặp cô ta nữa.”

“Anh xin lỗi.”

“Đừng rời khỏi anh được không?”

Giọng anh thấp đến đáng thương.

Lâm Tri Ý im lặng rất lâu.

Sau đó cô nhẹ nhàng đẩy anh ra.

“Hứa Ngôn Từ.”

hằng nguyễn

“Em từng nghĩ anh khác những người đó.”

“Nhưng hóa ra… đàn ông đứng trên cao quá lâu đều sẽ quên cảm giác của người dưới đất.”

Sắc mặt anh trắng bệch.

Lâm Tri Ý kéo vali từ trong phòng ngủ ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc vali, đồng t.ử Hứa Ngôn Từ co rút dữ dội.

“Em muốn đi đâu?”

“Ra ngoài ở vài hôm.”

“Không được.”

Anh gần như mất kiểm soát.

“Em không được đi.”

Tống Dư nhìn anh thật lâu.

Sau đó bật cười nhạt.

“Anh định nhốt em lại sao?”

Hứa Ngôn Từ cứng người.

Bởi vì trong một khoảnh khắc…

Anh thật sự đã nghĩ như vậy.