Tiền chưởng quầy có lẽ chưa từng thấy hai người ăn ý đến vậy, cuối cùng móc ra bốn mươi văn, mặt đen sì rời đi.
Hắn vừa đi, trong cửa hiệu chỉ còn tiếng nồi nước kho sôi ùng ục.
Ta cúi đầu chỉnh lại sọt ớt, không nhìn Tống Quân Nghiêu.
Tống Quân Nghiêu cũng không thúc giục, chỉ bỏ bốn mươi văn kia vào hòm tiền, ghi vào sổ sách.
Qua một lúc lâu, ta mới mở miệng: “Ai là nương t.ử nhà ngươi?”
Ngòi b.út Tống Quân Nghiêu khựng lại: “Nói sớm quá rồi?”
“Ngươi còn biết là sớm?”
“Biết.” Hắn khép sổ sách lại, ngẩng đầu nhìn ta, “Nhưng nếu không nói như vậy, e là Tiền chưởng quầy nghe không hiểu.”
Ta trừng hắn: “Vậy ngươi có thể nói đông gia.”
“Đông gia không hay bằng nương t.ử.”
Mặt ta lại đỏ lên: “Tống Quân Nghiêu, bây giờ ngươi càng ngày càng biết nói bừa rồi.”
Tống Quân Nghiêu lấy từ trong quầy ra một tờ giấy, mở ra.
Hắn đi đến trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Không phải nói bừa.”
Trên giấy không phải sổ sách, cũng không phải công thức, mà là một bản thảo hôn thư viết ngay ngắn chỉnh tề.
Ta nhìn thấy dòng đầu tiên, hốc mắt bỗng nóng lên.
“Tống Quân Nghiêu, nguyện lấy quãng đời còn lại làm sính lễ, cầu cưới Chu thị Chiêu Đệ. Không cao đường lễ hậu, không vàng ngọc đầy rương, chỉ có một đôi tay biết bóc tỏi, một quyển sổ có thể ghi rõ củi gạo dầu muối, một tấm lòng nguyện cùng nàng giữ nồi giữ tiệm, sớm tối cùng ăn.”
Chữ viết quá đẹp, lời cũng quá êm tai.
Ta nhìn hồi lâu, cố ý bắt bẻ: “Sính lễ của ngươi cũng quá keo kiệt rồi.”
Tống Quân Nghiêu gật đầu: “Cho nên vẫn đang tích cóp.”
“Tích cóp cái gì?”
“Tích cóp bạc, tích cóp đùi gà, tích cóp khí thế để Chu cô nương gật đầu.”
Sống mũi ta cay cay, nhưng vẫn cố cười: “Chút sính lễ này cưới không nổi ta đâu, ngươi phải ở rể.”
“Được.”
Ta không giả vờ được nữa, xoay người nhìn nồi nước kho, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống một giọt.
Tống Quân Nghiêu hoảng lên: “Chiêu Đệ?”
Đây là lần đầu tiên hắn không gọi ta là Chu cô nương.
Ta nghe tên mình từ miệng hắn thốt ra, lòng lập tức mềm như móng giò ninh nhừ.
Ta lau bừa khóe mắt: “Gọi thân thiết như vậy làm gì? Ta còn chưa đồng ý cho ngươi ở rể đâu.”
Tống Quân Nghiêu đứng sau lưng ta, giọng rất khẽ: “Vậy ta tiếp tục chờ.”
“Chờ bao lâu?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Chờ đến khi nàng bằng lòng.”
“Nếu ta mãi không bằng lòng?”
“Vậy ta mãi bóc tỏi.”
Ta vừa khóc vừa cười: “Đồ ngốc.”
“Ừm.”
“Nào có ai lấy bóc tỏi để cầu thân?”
“Ta.”
“Không chê mất mặt?”
Tống Quân Nghiêu cười thấp: “Trước khi cưới nàng, ta giúp nàng bóc tỏi trước, đây gọi là gần nước hưởng trăng.”
Ta xoay người, đỏ mắt trừng hắn.
Hắn cũng nhìn ta, ánh mắt dịu dàng lại kiên định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta bỗng nhớ đến ngày hắn vừa dọn tới, mặc áo xanh giặt đến bạc màu, đứng ở cửa viện, bụng kêu còn thành thật hơn người. Khi ấy ta chỉ thấy vị tú tài nghèo này thú vị, nào ngờ có một ngày hắn sẽ đứng trong cửa hiệu đồ kho của ta, nói muốn lấy quãng đời còn lại làm sính lễ.
Ta hít hít mũi, vươn tay vớt từ trong nồi ra một cái cánh vịt, nhét vào tay hắn.
Tống Quân Nghiêu sững ra: “Đây là?”
Ta quay mặt đi, giọng nhỏ đến mức suýt bị tiếng nồi sôi át mất: “Trước hết nhận một chút sính lễ.”
Đôi mắt Tống Quân Nghiêu từng chút từng chút sáng lên.
“Chiêu Đệ.”
“Đừng gọi.”
“Chiêu Đệ.”
“Đã nói đừng gọi rồi.”
“Ta rất vui.”
Mặt ta đỏ như ớt.
Ta cầm một nắm tỏi ném vào lòng hắn: “Vui thì đi bóc tỏi!”
Tống Quân Nghiêu ôm tỏi, cười như thể vừa có được cả thành vàng.
10
Sau khi Tống Quân Nghiêu cầu thân, bầu không khí trong cửa hiệu Chu Ký càng trở nên ngọt ngào hơn.
Ít nhất, hàng xóm láng giềng đều nói như vậy.
Bởi vì trước kia Tống tiên sinh đã dịu dàng, nay lại càng dịu dàng hơn. Trước kia miệng ta đã ngọt, nay miệng càng cứng hơn, nhưng số lần đỏ mặt rõ ràng nhiều hẳn lên.
Có người mua cánh vịt, cố ý hỏi: “Chiêu Đệ, khi nào Tống tiên sinh làm tiệc mừng đây?”
Ta mí mắt cũng không nâng: “Đợi ngươi trả tám văn tiền lần trước đã ghi nợ.”
Người kia lập tức móc tiền: “Trả ngay, trả ngay! Có thể sớm uống một chén không?”
Tống Quân Nghiêu ở bên cạnh cười ghi sổ: “Mượn lời tốt lành của ngài.”
Ta lại đá hắn một cái.
Nhưng chuyện này rốt cuộc không thể chỉ dựa vào đùa giỡn.
Một khi Tống Quân Nghiêu nghiêm túc, còn nghiêm túc hơn cả lúc ghi sổ.
Trước tiên, hắn đi bái kiến mẫu thân ta.
Mẫu thân là một phụ nhân dịu dàng, thân thể yếu ớt, nhưng mắt sáng lòng tỏ. Những ngày này người nhìn Tống Quân Nghiêu đối đãi với ta thế nào, trong lòng sớm đã hiểu rõ. Chỉ là người thương ta, không muốn ta dễ dàng gả cho một người không gốc không nền.
Đêm ấy, mẫu thân ngồi dưới đèn hỏi hắn: “Quân Nghiêu, nay công danh của con chưa hiển, gia sản cũng mỏng. Con lấy gì che chở Chiêu Đệ?”
Tống Quân Nghiêu quỳ rất ngay ngắn.
“Bá mẫu, con không dám nói lời khoác lác. Hiện giờ con không có nhà cao cửa rộng, cũng không có lễ hậu. Nhưng con có đôi tay, có thể nấu cơm, có thể ghi sổ, có thể bê nồi bổ củi; con có tấm lòng, có thể kính nàng, che chở nàng, nghe lời nàng; con còn có một mạng này, có thể cùng nàng sống những ngày tháng yên ổn.”
Mẫu thân nhìn hắn: “Tính Chiêu Đệ mạnh mẽ, miệng cũng cứng.”
Trong mắt Tống Quân Nghiêu có ý cười: “Con biết.”
“Nó chịu khổ từ nhỏ, sợ nhất là người khác bắt nó lui bước.”
“Vậy con sẽ không để nàng lui. Con đứng sau nàng, cũng đứng bên cạnh nàng. Cửa hiệu họ Chu, nồi nước kho thuộc về nàng, con chỉ thay nàng thêm củi.”
Ta trốn ngoài cửa nghe, lòng như được ngâm trong canh nóng, vừa chua vừa ngọt, nước mắt suýt nữa rơi xuống.
Từ nhỏ ta đã nghe quá nhiều lời.
Có người nói cô nương gia đừng quá mạnh mẽ, sau này khó gả.
Có người nói bán đồ kho không lên được mặt bàn.
Có người nói cái tên Chiêu Đệ này chính là một nha đầu khổ mệnh.
Nhưng Tống Quân Nghiêu chưa từng nói những lời ấy.
Hắn nói cửa hiệu họ Chu, nồi nước kho thuộc về ta.