Hương Kho Vấn Vít Cành Xuân

Chương 11



Hắn nói hắn chỉ thay ta thêm củi.

 

Điều này nặng hơn bất kỳ vàng bạc nào.

 

Cuối cùng mẫu thân gật đầu.

 

“Nếu con phụ nó, lão bà bệnh tật này cũng sẽ cầm gậy đ.á.n.h con.”

 

Tống Quân Nghiêu trịnh trọng dập đầu: “Sẽ không có ngày đó.”

 

Ngày hôm sau, Tống Quân Nghiêu lại đi tìm đệ đệ ta, Chu Tiểu Bảo.

 

Tiểu Bảo năm nay mười tuổi, đúng tuổi ham ăn ham nghịch. Nó ôm một gói ngó sen kho mật, cảnh giác nhìn Tống Quân Nghiêu: “Huynh muốn cưới tỷ tỷ ta?”

 

Tống Quân Nghiêu gật đầu: “Nếu nàng ấy bằng lòng.”

 

“Vậy sau này huynh có để tỷ tỷ ta ngày ngày làm việc, còn huynh thì ngồi đọc sách không?”

 

“Không.”

 

“Có cướp đùi gà của ta không?”

 

“Không.”

 

Tiểu Bảo nghĩ một lát: “Vậy huynh có làm cơm chiên nước kho cho ta không?”

 

“Có.”

 

“Thêm cánh vịt?”

 

“Thêm.”

 

“Thêm móng giò?”

 

Tống Quân Nghiêu im lặng một lát: “Lễ tết thì thêm.”

 

Tiểu Bảo rất hài lòng với đáp án này, lập tức chìa tay ra: “Thành giao. Sau này huynh chính là tỷ phu của ta.”

 

Tống Quân Nghiêu vỗ tay với nó.

 

Ta đứng ở cửa, dở khóc dở cười: “Chu Tiểu Bảo! Một cái móng giò đã bán tỷ tỷ ngươi rồi sao?”

 

Tiểu Bảo hùng hồn đầy lý lẽ: “Không phải một cái, là lễ tết đều có!”

 

Tống Quân Nghiêu cúi đầu cười, ta giơ tay muốn nhéo tai đệ đệ, Tiểu Bảo chạy vòng quanh sân, trong viện lập tức náo nhiệt thành một đoàn.

 

Ngày cầu thân định vào mùng sáu tháng bảy.

 

Tống Quân Nghiêu không còn phụ mẫu, liền mời bạn cũ ở thư viện và trưởng bối láng giềng làm chứng. Sính lễ của hắn không tính là phong phú, nhưng món nào cũng dụng tâm.

 

Một đôi khuyên bạc, là hắn chép sách tích cóp tiền mua.

 

Một xấp vải bông mịn, là để may tạp dề mới cho ta.

 

Một bộ d.a.o mới, là thứ trong cửa hiệu dùng được.

 

Một hộp giấy đỏ, là thiệp lễ tiết Chu Ký do chính tay hắn viết.

 

Còn có một chiếc hộp gỗ nhỏ.

 

Ta mở hộp gỗ ra, bên trong là một con dấu nhỏ khắc bằng gỗ, mặt ấn khắc hai chữ: Chiêu Đệ.

 

Ta sững lại.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tống Quân Nghiêu nói: “Dấu đỏ trên giấy dầu trước kia của nàng là chữ Chu ta tạm thời khắc. Sau này nếu nàng bằng lòng, có thể dùng cái này. Không phải nữ nhi nhà ai, cũng không phải nương t.ử nhà ai, trước hết là chính nàng.”

 

Ta nắm con dấu nhỏ kia, hốc mắt lập tức đỏ lên.

 

Tên của ta từ nhỏ đã bị người ta cười nhạo.

 

Chiêu Đệ, chiêu đệ, giống như một tiếng thở dài chưa từng được mong đợi.

 

Nhưng Tống Quân Nghiêu lại khắc hai chữ ấy ngay ngắn chỉnh tề, như trân trọng một khối ngọc.

 

Ta cúi đầu nhìn con dấu, hồi lâu không nói.

 

Tống Quân Nghiêu có chút căng thẳng: “Không thích sao?”

 

Ta ngẩng đầu trừng hắn, nhưng trong mắt toàn là ánh nước: “Có phải chàng cố ý không?”

 

“Cố ý gì?”

 

“Cố ý làm ta khóc.”

 

Tống Quân Nghiêu ngẩn ra một thoáng, sau đó cười: “Không có. Ta chỉ muốn để nàng biết, cái tên này rất hay.”

 

“Hay ở đâu?”

 

“Chiêu tài, chiêu phúc, chiêu cả ta.”

 

Nước mắt của ta lập tức bị nụ cười nghẹn ngược trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tống Quân Nghiêu, chàng thật không biết xấu hổ.”

 

“Ừm.” Chàng thừa nhận rất nhanh, “Biết xấu hổ thì không cưới được nàng.”

 

Hàng xóm vây xem đều bật cười.

 

Lưu thẩm cười lớn nhất: “Chiêu Đệ à, người như vậy mà con không gả, thẩm cũng sốt ruột thay con đấy!”

 

Mẫu thân cũng cười lau khóe mắt.

 

Mặt ta đỏ đến không chịu nổi, cúi đầu nắm c.h.ặ.t con dấu nhỏ kia, nhỏ giọng nói: “Gả thì gả.”

 

Trong viện bỗng yên tĩnh trong chớp mắt, ngay sau đó bùng lên một trận hoan hô.

 

Tống Quân Nghiêu nhìn ta, như bị niềm vui lớn bằng trời đập trúng, nhất thời không nói nên lời.

 

Hiếm khi thấy hắn ngẩn người, ta không nhịn được đắc ý: “Sao vậy, không muốn cưới nữa à?”

 

“Muốn.” Giọng hắn hơi khàn, “Rất muốn.”

 

“Vậy còn không mau đứng dậy? Dưới đất không lạnh sao?”

 

Khi Tống Quân Nghiêu đứng dậy, tay còn hơi run.

 

Ta nhìn thấy, trong lòng vừa ngọt vừa mềm. Ta lặng lẽ vươn tay qua, móc lấy đầu ngón tay hắn.

 

Tống Quân Nghiêu cúi đầu nhìn ta.

 

Ta nhỏ giọng nói: “Tống Quân Nghiêu, sau này tỏi vẫn do ngươi bóc.”

 

Hắn trở tay nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp.

 

“Được. Bóc cả đời.”

 

11

 

Ngày ta thành thân, nửa con phố thành nam đều phảng phất hương đồ kho.

 

Ban đầu ta không muốn làm lớn, cảm thấy tốn tiền, chi bằng giữ bạc lại nhập hàng. Nhưng Lưu thẩm là người đầu tiên không đồng ý.

 

“Chu Ký nhà con bây giờ cũng là số một thành nam rồi, thành thân sao có thể lạnh lẽo cho được? Không cần con tốn nhiều bạc, thẩm dán chữ hỷ cho con!”

 

Trương đồ tể nói: “Thịt heo để ta lo.”

 

Lý thợ mộc nói: “Bàn ghế mới để ta làm.”

 

Triệu tiểu nương t.ử bán hoa nói: “Hoa hỷ để ta kết.”

 

Ngay cả mấy vị đại thúc trước kia thường ghi nợ cũng góp phần t.ử, nói nợ ân tình của Chu Ký, hôm nay cùng nhau trả.

 

Phúc Mãn lâu không tới.

 

Nhưng hậu trù Phúc Mãn lâu lén đưa tới một vò rượu ngon, trên vò dán một tờ giấy, viết: Chu cô nương, Tống tiên sinh, tân hôn đại hỷ. Tiền chưởng quầy không biết.

 

Ta cười hồi lâu, rồi nhận vò rượu ấy.

 

Sáng sớm hôm sau, trước cửa hiệu Chu Ký treo đầy lụa đỏ.

 

Tống Quân Nghiêu mặc hỷ phục tân lang, màu đỏ càng tôn lên mày mắt thanh tuấn của chàng Khi đứng ngoài cửa viện, lòng bàn tay chàng vậy mà đổ mồ hôi.

 

Bạn cũ thư viện trêu chọc: “Tống huynh, năm xưa thi viện huynh cũng không căng thẳng như vậy.”

 

Tống Quân Nghiêu nhìn vào trong cửa, thấp giọng nói: “Không giống nhau.”

 

“Không giống ở đâu?”

 

“Khi ấy thi là tiền đồ.” chàng cười cười, “Hôm nay đón là cả đời.”

 

Cửa mở ra.

 

Ta được Triệu tiểu nương t.ử dìu ra, khăn voan đỏ che mặt, chỉ lộ ra một đoạn cằm và bàn tay đang nắm dải lụa đỏ.

 

Tống Quân Nghiêu bước lên đón ta.

 

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, ta khẽ nhéo chàng một cái.

 

Tống Quân Nghiêu nhịn cười, cũng nắm lại một cái.

 

Bên cạnh lập tức có người ồn ào: “Thấy chưa? Còn chưa bái đường đã nắm tay rồi!”

 

Ta dưới khăn voan nhỏ giọng nói: “Tống Quân Nghiêu, ai cho chàng nắm?”

 

Tống Quân Nghiêu cũng nhỏ giọng đáp: “Bổn phận của tân lang.”

 

“Miệng lưỡi trơn tru.”

 

“Chỉ với nàng thôi.”

 

Mặt ta lại đỏ lên, may mà có khăn voan che lại.