Ngay sau đó, bụng nàng kêu một tiếng.
Ta không nhịn được cười.
Nàng không cho ta cười.
Ta nói là vui.
Trong bát phủ đậu phụ khô, cánh vịt, còn có một cái đùi gà nhỏ. Nàng gắp đùi gà đưa đến bên môi ta, bảo tân lang quan cũng ăn đi.
Ta cúi đầu c.ắ.n một miếng.
Miếng ấy còn thơm hơn tất cả những thứ ta từng ăn trong đời này.
Về sau nàng hỏi ta, thật sự không thấy tên nàng khó nghe sao.
Ta nói dễ nghe.
Nàng bảo ta đừng dỗ nàng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nắm tay nàng, từng chữ từng câu nói cho nàng biết: “Chiêu Đệ, chiêu đến ngày lành, chiêu đến hương thơm đầy phố, chiêu đến chốn về cho cả đời ta.”
Nàng vùi vào lòng ta, bảo ta sau này phải luôn gọi, chỉ có ta được gọi như vậy.
Ta nói được.
Nàng nói tỏi vẫn là ta bóc, sổ sách ta ghi, cơm ta nấu.
Ta đều nói được.
Nàng hỏi ta sao cái gì cũng được hết vậy.
Ta nhìn nàng, trong lòng đầy như nồi nước kho vừa sôi.
“Cưới được nàng rồi, đương nhiên cái gì cũng được.”
09
Ngày tháng sau khi thành thân không bỗng nhiên kinh thiên động địa.
Ta vẫn dậy sớm đun nước, vo gạo, bổ củi, bóc tỏi.
Nàng vẫn cứng miệng, vẫn thích tính sổ, vẫn sẽ cười đến mắt sáng lấp lánh khi khách khen nàng, cũng vẫn sẽ giả vờ không mệt mỗi khi mệt.
Chỉ khác là, cuối cùng ta cũng có thể quang minh chính đại quản nàng.
Nàng thức khuya liên tục hai ngày, ta liền giữ chậu gỗ lại, không cho nàng bê.
Nàng trừng ta, nói ta dám quản nàng.
Ta nói ừm.
Nàng hỏi có phải gan ta lớn rồi không.
Ta nghĩ, thành thân cũng đã thành rồi, gan đương nhiên nên lớn hơn một chút.
Về sau Chu Ký ngày càng tốt hơn.
Mấy năm sau, Chu Ký trở thành cửa hiệu lâu năm mà người người thành nam đều biết. Khách ngoại địa mộ danh tìm tới, hỏi đồ kho nhà ta có phải có bí phương không.
Chiêu Đệ đứng sau quầy, cười híp mắt chỉ vào hậu trù.
Khi ấy ta đang bóc tỏi.
Nàng nói: “Bí phương chính là, tỏi do tiên sinh nhà ta bóc đặc biệt thơm.”
Khách tưởng nàng nói đùa.
Ta lại nghiêm túc đặt tỏi xuống, bước ra chỉnh tay áo cho nàng.
Hôm ấy gió lớn, nàng lại đứng ở cửa chào khách, tay áo xắn quá cao.
Nàng nhỏ giọng nói khách đang nhìn đấy.
Ta nói nhìn thì nhìn.
Nàng hỏi ta có ngại không.
Ta nói lão phu lão thê rồi.
Nàng đỏ mặt, nói ai già với ta.
Ta liền thấp giọng đổi lời: “Vậy thì tiểu phu thê.”
Nàng trừng ta, nhưng không đẩy tay ta ra.
Trong lòng ta rất đắc ý.
Chu Chiêu Đệ bây giờ vẫn sẽ cứng miệng, nhưng nàng đã không còn lúc nào cũng dựng gai lên nữa.
Nàng sẽ tựa vào quầy chợp mắt một lát khi buổi chiều buồn ngủ, tỉnh dậy phát hiện trên người phủ áo ngoài của ta, cũng sẽ không còn nói ta nhiều chuyện.
Nàng sẽ đưa tay tới trước mặt ta khi cổ tay đau, nói: “Tống Quân Nghiêu, xoa xoa.”
Nàng sẽ vào đêm trước khi ta thi Hương, ngoài miệng nói nếu thi không đỗ thì đừng lãng phí cơm chan nước kho của nàng, quay đầu lại lại nấu cho ta một bát canh nóng, trong canh có hai quả trứng.
Về sau ta đỗ cử nhân.
Người báo tin đến trước cửa Chu Ký, khi ấy nàng đang thái cổ vịt. Nghe thấy mấy chữ “Tống lão gia thi đỗ”, con d.a.o trong tay nàng suýt nữa rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người cả phố đều tới chúc mừng.
Nàng ngẩn ra hồi lâu, bỗng cởi tạp dề, xông vào hậu trù, kéo ta từ bên bếp ra.
“Tống Quân Nghiêu, chàng đỗ rồi!”
Ta nhìn dáng vẻ còn vui hơn cả ta của nàng, không nhịn được cười.
“Ừm, sau này nương t.ử chính là nương t.ử cử nhân rồi.”
Hốc mắt nàng đỏ lên, ngoài miệng lại nói: “Ai thèm? Đỗ cử nhân cũng phải bóc tỏi.”
Ta gật đầu: “Đương nhiên.”
Về sau có người khuyên ta đến nơi lớn hơn mưu chức, nói với công danh hiện giờ của ta, còn giữ một cửa hiệu đồ kho thì quá uổng tài.
Ta chỉ hỏi hắn: “Nhà ngươi có cơm chiên nước kho Chu Ký không?”
Người kia sững ra.
Ta lại hỏi: “Nhà ngươi có người vừa mắng ta là tú tài nghèo, vừa chừa đùi gà cho ta không?”
Hắn càng ngẩn ra.
Ta cười: “Vậy thì không đi.”
Công danh rất tốt.
Nhưng công danh không phải để ta bỏ nàng lại.
Nó chỉ để cuối cùng ta có thể càng có khí thế đứng bên cạnh nàng, nói với người khác rằng, nương t.ử của Tống Quân Nghiêu ta không hề trèo cao ta.
Là ta có phúc, mới trèo lên được nồi nước kho lâu năm của nàng.
Chiều hôm ấy, Chu Ký đóng cửa.
Chiêu Đệ ngồi trên bậc cửa đếm tiền đồng, ta ngồi bên cạnh bóc tỏi. Hoàng hôn trải trên đường đá xanh, bóng cây liễu đổ dài một mảng, rất giống ngày chúng ta mới gặp nhau.
Nàng bỗng hỏi ta: “Tống Quân Nghiêu, nếu ban đầu chàng không chuyển đến hậu viện nhà ta, sẽ thế nào?”
Ta nghĩ một lát: “Đại khái sẽ tiếp tục đói bụng.”
Nàng truy hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó bỏ lỡ món đồ kho ngon nhất thành nam.”
“Còn nữa?”
Ta dừng tay bóc tỏi, nhìn nàng.
“Bỏ lỡ nương t.ử của ta.”
Nàng cúi đầu đếm tiền, vành tai đỏ lên, vẫn cố ý nói ta miệng lưỡi trơn tru.
Ta cười: “Nương t.ử dạy giỏi.”
Nàng ném cho ta một đồng tiền: “Thưởng cho chàng.”
Ta nhận lấy, hỏi: “Chỉ một văn?”
Nàng nhướng mày: “Chê ít?”
Ta cất đồng tiền ấy vào tay áo, trịnh trọng nói: “Không chê. Đây là nương t.ử cho, nặng hơn vàng.”
Cuối cùng nàng cũng cười.
Ta nhìn nụ cười của nàng, bỗng nhớ đến ngày đầu gặp nhau.
Khi ấy ta nghèo đến mức chỉ còn năm văn, ngồi bên sạp nàng bóc một sọt tỏi, chỉ để trừ ba văn tiền đồ kho.
Ta cứ tưởng mình đến thuê phòng.
Về sau mới biết, ta là đến tìm nhà.
Nhà không phải cao môn đại viện, không phải vàng ngọc đầy rương.
Nhà là một nồi nóng buổi sớm, là một chén nước ấm bên án, là có người mắng ngươi ăn vụng nhưng vẫn chừa cơm cho ngươi, là có người dời rương sách cũ kỹ của ngươi vào trong nhà, nói sau này tỏi vẫn là ngươi bóc.
Ta cúi đầu tiếp tục bóc tỏi.
Dù sao đời này còn dài, tỏi cũng bóc không hết, sổ sách cũng ghi không xong, hương thơm trong nồi nước kho ngày lại ngày bay ra ngoài.
Mà ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng.
Làm tiên sinh quản sổ của nàng, tiên sinh viết biển của nàng, tiên sinh bóc tỏi của nàng.
Cũng làm phu quân của nàng.
Nếu có người lại hỏi ta, bí phương của đồ kho Chu Ký là gì.
Đại khái ta vẫn sẽ nói:
“Đồ kho của nương t.ử nhà ta, thơm hơn vàng.”
-HẾT-