Cho đến khi nhìn thấy chai sữa tắm xa lạ trong thùng rác.
Tôi mới muộn màng nhận ra mà xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.
Nửa tiếng trước, cuộc điện thoại gọi đến bảo anh đi tăng ca.
Lúc chuẩn bị ra khỏi nhà, anh còn đặc biệt đi tắm.
Và cả cái ngữ điệu bất giác v.út cao toát lên sự vui vẻ khi anh chào tạm biệt tôi.
…
Tôi siết c.h.ặ.t chai sữa tắm đã dùng cạn trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.
Hóa ra mọi chuyện đều có dấu vết để lại.
01
11 giờ rưỡi đêm, tôi đặt điện thoại xuống, cuộn tròn người trên ghế sofa.
Trong khung chat là một bức ảnh chụp màn hình máy tính của Thẩm Tự, hình nền là ảnh nghệ thuật của tôi.
[Vi Vi, việc bên anh có chút rắc rối, e là đêm nay phải thức thâu đêm rồi.]
[Em ngủ sớm đi, đừng đợi anh nhé.]
Tin nhắn văn bản nhanh ch.óng gửi đến, tôi liếc nhìn một cái, chẳng buồn trả lời.
Nhưng rốt cuộc lòng vẫn không yên, tôi lại đứng dậy đi vào phòng tắm, ngửi mùi hương từ chai sữa tắm kia, cố gắng nhớ lại xem mình đã bỏ sót chi tiết nào.
Trong một thoáng suy nghĩ xẹt qua, tôi sực nhớ ra.
Khoảng một tuần trước, tôi và Thẩm Tự đi siêu thị mua sắm đồ dùng hàng ngày.
Khi đi ngang qua khu hóa mỹ phẩm, anh đã cầm một chai sữa tắm lên, ghé sát vào ngửi thử.
"Ở nhà vẫn còn mấy chai liền, tạm thời chưa cần mua mới đâu." Tôi tiến lên phía trước nhắc nhở.
Thẩm Tự "Ồ" một tiếng, lại hít một hơi thật sâu rồi mới đặt chai sữa tắm trở lại chỗ cũ.
"Mùi này thơm thật đấy."
Anh bước theo sau, mỉm cười đón lấy chiếc xe đẩy từ tay tôi.
Bây giờ nghĩ lại, chai sữa tắm anh cầm ngày hôm đó chính là nhãn hiệu này.
Ánh mắt tôi một lần nữa dời về phía thùng rác.
Thân chai và miệng chai sữa tắm đã để lại một vài vệt hằn, rõ ràng không phải chỉ dùng một lần là hết.
Trước ngày hôm nay, chủ nhân của nó là ai?
Tôi ngước lên nhìn mình trong gương, gương mặt tinh tế, vóc dáng thon thả.
Là một họa sĩ minh họa chuyên nghiệp, tôi có một gia cảnh vững vàng làm chỗ dựa, lại có tài năng sáng tác xuất chúng.
Tự do thời gian, tự do tài chính, đầu óc đầy ắp những ý tưởng bay bổng, tính cách lại dịu dàng, mềm mỏng.
Tôi chính là cô bạn gái cực phẩm mà đám anh em, bạn bè của Thẩm Tự ai nấy đều hâm mộ đỏ mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Yêu nhau sáu năm, tôi đồng hành cùng Thẩm Tự từ một người mới tốt nghiệp vô danh tiểu tốt, trưởng thành thành giám đốc kỹ thuật trẻ tuổi nhất công ty.
Anh cũng ở bên tôi, cùng tôi chịu đựng áp lực để kiên trì với ước mơ, đi từ lúc mơ hồ đến khi định hình được hướng đi, dần dần đứng vững chân trong ngành.
Biết bao khoảnh khắc cùng khóc cùng cười, đều là tôi và anh cùng nhau trải qua.
Chúng tôi là chiến hữu kề vai sát cánh, và càng là người chữa lành cho nhau.
Tôi vốn ngỡ tình cảm như vậy đã đủ để chống lại sự bào mòn của thời gian, càng trải qua năm tháng càng thêm sâu đậm.
Ở nhà cũng đã bắt đầu bàn chuyện cưới xin.
Từ những chi tiết nhỏ nhặt chuẩn bị cho hôn lễ, đến kế hoạch sự nghiệp năm năm tới, khi nào chuẩn bị sinh con, sẽ mua thêm bất động sản ở đâu, danh sách những địa điểm du lịch muốn check-in...
Lòng tôi ngập tràn niềm vui, mong đợi vào tương lai thuộc về hai đứa.
Cho đến đêm nay, giấc mộng của tôi tan vỡ.
02
Ngày hôm sau là cuối tuần.
Khi Thẩm Tự về, tôi vẫn chưa ngủ dậy.
Anh cười khẽ thành tiếng, cúi người hôn lên trán tôi.
Mùi sữa tắm hòa lẫn với mùi dầu gội đầu lập tức ập vào mũi.
Tôi không nhịn được mà nhíu mày, mở mắt ra.
"Vi Vi, đêm qua lại thức khuya à?"
Ánh nắng buông dài trên sống mũi cao thẳng của anh, như thể được phủ một lớp bộ lọc thời gian.
Tôi ngẩn người, có chút thẫn thờ.
Sáu năm trước, khi tôi học năm hai đại học, vừa mới khai phá niềm đam mê với tranh minh họa, đã lập chí phải tạo được tiếng vang trong ngành.
Nhưng bố mẹ tôi lại không tán thành.
"Tri Vi, mẹ biết con là đứa tinh tế, ý tưởng cũng nhiều. Mẹ và bố con ủng hộ con coi nó như một sở thích, nhưng công việc dù sao cũng là công việc."
"Bố mẹ đã nhờ vả trước rồi, với thành tích của con, việc tốt nghiệp rồi ở lại trường làm việc cơ bản không thành vấn đề."
"Con việc gì phải tự mình ra ngoài lăn lộn chịu khổ làm gì?"
Bố mẹ tôi đều là giáo sư đại học, cả đời ngay thẳng, chính trực, vì công việc của tôi mà lần đầu tiên phải cúi đầu nhờ vả người khác.
Nhưng tôi không thích làm giáo viên, cũng không muốn mang danh con ông cháu cha để ở lại trường, có một dạo tôi đã rơi vào sự giằng xé đầy đau khổ.
Chính Thẩm Tự đã luôn ở bên cạnh tôi, kịp thời tháo gỡ những cảm giác tội lỗi trong lòng tôi, khích lệ tôi theo đuổi ước mơ.
"Em còn trẻ thế này, cho dù thất bại thì vẫn còn kịp, đừng để bản thân phải tiếc nuối.
"Vi Vi, anh mãi mãi là người hâm mộ trung thành nhất của em."
Khi đó anh sắp tốt nghiệp, gia cảnh lại bình thường, áp lực phải đối mặt nhiều hơn tôi rất nhiều.
Chính trong khoảng thời gian chật vật ấy, cuối cùng tôi đã chấp nhận lời theo đuổi kéo dài suốt hai năm của anh.