Tôi thản nhiên đi đến bên chiếc ghế giám đốc rồi ngồi xuống, phát hiện màn hình máy tính đang tối đen.
"Ơ, sao màn hình lại tắt ngóm thế này?" Tôi giả vờ tò mò.
"Hả?"
Thẩm Tự nhanh ch.óng nhìn quanh văn phòng một lượt, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Thấy tôi chỉ vào máy tính, anh ta mới sực tỉnh: "Vừa nãy anh mải bận xử lý tài liệu giấy, vẫn chưa kịp mở máy."
Tôi "Ồ" một tiếng, lần lượt mở các hộp đồ ăn đã đóng gói ra, bắt đầu tán gẫu với anh ta về mấy tin tức giải trí mới nhất.
Thẩm Tự dần dần buông lỏng cảnh giác, nương theo chủ đề đó mà thao thao bất tuyệt.
Còn tôi lại cảm thấy mỗi một giây trôi qua dài như một năm, không nhịn được mà liên tục nhắc nhở: "Mau ăn đi anh, ăn no rồi còn phải tăng ca tiếp đấy."
Lúc đi ra từ công ty của anh ta, Thẩm Tự gọi xe cho tôi, không quên dặn dò về đến nhà nhất định phải báo cho anh ta một tiếng.
"Muộn thế này rồi, để em về một mình anh thật sự không yên tâm."
Tôi gật đầu, nhanh ch.óng đóng cửa xe lại.
Nhìn theo bóng dáng Thẩm Tự ngày một nhỏ dần, tôi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho chị họ:
[Chị ơi, giúp em điều tra một người trong công ty.]
[Chiều cao thấp hơn em nửa cái đầu, mặt tròn, mắt rất to, da ngăm, khung xương nhỏ, tóc thẳng dài màu nâu nhạt quá vai, thích mặc đồng phục công sở và đi giày cao gót.]
Do thói quen nghề nghiệp của một họa sĩ, tôi cực kỳ giỏi ghi nhớ các đặc điểm ngoại hình của một người.
Trong văn phòng của Thẩm Tự cũng có mùi hương thoang thoảng đó.
Trên ghế làm việc còn vương lại một sợi tóc dài màu nâu nhạt.
Trực giác mách bảo tôi, đó là sợi tóc của chủ nhân chai sữa tắm kia.
Về đến nhà, tôi bước vào phòng tắm, lấy cái chai rỗng đó ra khỏi thùng rác, rửa sạch sẽ rồi đặt ngay ngắn trên chiếc tủ đầu giường của Thẩm Tự.
Sau đó, tôi chụp một bức ảnh, cài đặt làm hình nền ghi chú cho tài khoản WeChat của anh ta.
Làm xong tất cả những việc này, tôi pha cho mình một ly cà phê, lặng lẽ tựa vào đầu giường đọc sách.
Lúc Thẩm Tự về, tôi vừa vặn nhận được tin nhắn của chị họ:
[Lâm Lam bên bộ phận kỹ thuật, là một chuyên viên, vừa mới nghỉ việc.]
[Em điều tra cô ta làm gì thế? Chẳng lẽ...]
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ "nghỉ việc", chậm rãi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Thẩm Tự.
08
"Vi Vi, em chưa ngủ…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nụ cười trên mặt Thẩm Tự bỗng chốc đóng băng khi nhìn thấy chai sữa tắm trên tủ đầu giường.
"Vợ ơi em đừng hiểu lầm, anh chỉ là, chỉ là...
"Có cô đồng nghiệp dùng gần hết chai này, anh thấy mùi thơm quá nên cầm cái chai không này về định bụng mua một chai y hệt tặng em."
Thẩm Tự nhanh ch.óng thoát khỏi cơn hoảng loạn, tự thêu dệt nên một cái cớ mà anh ta tự cho là kín kẽ không một kẽ hở.
Tôi quan sát sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt anh ta, chỉ cảm thấy thật tẻ nhạt.
"Đúng là rất thơm, nhìn một cái là biết gu của mấy cô nàng tinh tế rồi."
Tôi gật đầu, ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra: "Đúng rồi, cô đồng nghiệp cùng tăng ca với anh vừa nãy dùng chính là loại này phải không? Ngửi mùi thấy giống lắm."
Nụ cười của Thẩm Tự hoàn toàn biến mất, anh ta đặt ba lô xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Ý em là gì?"
Trong giọng điệu của anh ta mang theo sự khó chịu rõ rệt: "Mỗi ngày anh làm việc quần quật vất vả, tăng ca đến mức đầu óc muốn nổ tung, em quan tâm anh như thế này đấy à?
"Nghi ngờ anh, điều tra anh?"
Giọng của Thẩm Tự ngày càng cao lên, mang theo một cảm giác tổn thương sâu sắc như thể vừa phải chịu một nỗi sỉ nhục ghê gớm.
Anh ta sải bước lao đến, chộp lấy chai sữa tắm giơ lên trước mặt tôi:
"Uổng công anh lúc nào cũng nghĩ đến em, thế em nói xem, anh vô tâm cũng là sai, mà tâm lý cũng là sai, rốt cuộc em muốn anh phải làm thế nào hả?"
Căn phòng ban đêm đặc biệt yên tĩnh, lời biện bạch giận dữ hóa thẹn của Thẩm Tự khiến sau gáy tôi dấy lên một cơn đau nhói nhẹ.
Tôi gấp cuốn sách lại, đặt gối nằm ngay ngắn, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.
Thẩm Tự vẫn ở bên tai tôi lải nhải không ngừng.
Anh ta trút giận xong, tự thấy chột dạ, liền không ngừng nói lời xin lỗi tôi.
Sau đó nữa, anh ta bắt đầu trở nên hoảng loạn.
"... Vi Vi, em nói một câu đi chứ, đừng dọa anh."
Tôi ngáp một cái, đầu óc bận rộn vạch ra kế hoạch cắt đứt mối quan hệ với anh ta, thực sự không rảnh để đôi co.
Bằng một cách kỳ lạ, tôi bỗng nhớ lại cuộc điện thoại ở nhà hàng lúc tối.
Đầu dây bên kia kiên trì không buông, khóc lóc thút thít như thể đang cãi nhau.
Mà Thẩm Tự có lẽ vì e ngại có tôi ở đó, nên mới cố gắng đè nén ngọn lửa giận và sự phiền muộn xuống.
Rốt cuộc cô ta muốn làm gì, mới có thể khiến Thẩm Tự phải gầm lên câu "Không được làm càn" kia chứ?
09
Ngày hôm sau, tôi dậy thật sớm, bắt tay vào vẽ kỳ mới cho loạt tranh minh họa của mình.
Thẩm Tự sầm mặt đi ra khỏi nhà, không thèm nói với tôi một câu nào, trông như thể đang oán trách tôi là kẻ không biết điều.