Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 1



Đau.

Một cơn đau xé rách tâm can, như thể hàng vạn mũi kim tẩm độc đang điên cuồng đ.â.m chọc vào từng tấc da thịt, từng đoạn kinh mạch.

Thanh Nguyệt Vũ mơ màng nhận thức được sự tồn tại của cơ thể, nhưng cảm giác đầu tiên ập đến lại là mùi m.á.u tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi nấm mốc ẩm ướt, mục nát của thứ gỗ lâu năm không thấy ánh mặt trời. Bên tai nàng là những âm thanh hỗn tạp: tiếng gậy gộc vụt xuống da thịt chan chát, tiếng khóc nức nở bi thương của một nữ nhân, và tiếng gào thét khản đặc của một đứa trẻ.

"Đánh c.h.ế.t đồ sao chổi này đi! Nuôi phí cơm phí gạo, chi bằng bán quách cho nha bà t.ử ở trấn trên, đổi lấy hai mươi cân báng ngô về cho nhị phòng, tam phòng lót dạ! Khóc lóc cái gì? Lão nương đ.á.n.h c.h.ế.t tiện nhân nhà ngươi bây giờ!"

Một giọng nói già nua, the thé và the thé vang lên, rít qua kẽ răng đầy vẻ cay độc và tàn nhẫn.

Thanh Nguyệt Vũ cố gắng chớp mắt, xua đi tầng sương mù mờ mịt đang bao phủ tầm nhìn. Ký ức xa lạ nhưng vô cùng rõ ràng ồ ạt tràn vào trong đầu nàng như một cơn lũ vỡ bờ.

Nàng xuyên không rồi.

Đường đường là một Mộc Tiên Linh tu vi Hóa Thần Cảnh uy chấn Tiên Giới, nàng lại vẫn lạc trong một hồi thiên kiếp dị thường, linh hồn vượt qua không gian vô tận, nhập vào thể xác của một tiểu nông nữ mười bốn tuổi tên là Lạc Khinh Xu ở Hồng Câu Thôn, thuộc Ngạo Lâm Quốc.

Thế giới này đang chìm trong t.h.ả.m họa. Man Hoang đại lục gánh chịu nạn hạn hán, bão tuyết và nạn châu chấu trăm năm hiếm gặp. Bách tính lầm than, rễ cây vỏ cây đều bị tước sạch để ăn, mạng người rẻ rúng như cỏ rác, x.á.c c.h.ế.t đói phơi đầy đường. Triều đình hủ bại, hoàng đế u mê, không một ai màng đến sống c.h.ế.t của dân đen.

Nhưng điều đáng sợ nhất lúc này không phải là thiên tai, mà là nhân họa.

Gia đình Lạc Khinh Xu thuộc đại phòng của Lạc gia. Kể từ khi phụ thân Lạc Dạ Lan bị bắt đi lính không rõ sống c.h.ế.t, mẫu thân Vu Mạn Liễu cùng ba tỷ đệ nàng trở thành cái gai trong mắt Lão Vương thị – bà nội ruột của thân xác này. Lão Vương thị vốn cực kỳ thiên vị nhị phòng và tam phòng, coi đại phòng như trâu ngựa để bóc lột. Khi nạn đói lên đến đỉnh điểm, lương thực trong nhà cạn kiệt, mụ ta liền nảy sinh ác ý, quyết định đ.á.n.h ngất Lạc Khinh Xu, trói lại để bán cho bọn buôn người đổi lấy lương thực nuôi những đứa cháu trai cưng của mụ.

Nguyên chủ Lạc Khinh Xu vì phản kháng đã bị Lão Vương thị dùng gậy trúc đập vỡ đầu, m.á.u chảy lênh láng, uất ức mà tắt thở ngay trong sài phòng tăm tối này, nhường chỗ cho linh hồn Hóa Thần Cảnh giáng lâm.

"Bốp! Bốp!"

Tiếng gậy trúc lại tàn nhẫn giáng xuống.

"Nương! Đừng đ.á.n.h nương của ta! Lão vu bà, ta c.ắ.n c.h.ế.t ngươi!"

Một bóng dáng nhỏ bé gầy gò như bộ xương khô lao tới, há miệng c.ắ.n ngập răng vào bắp chân của Lạc Nhị Hòe – kẻ đang giữ c.h.ặ.t Vu Mạn Liễu. Đó là Lạc Thiên Mạc, đệ đệ mới tám tuổi của nàng. Thằng bé gào khóc, ánh mắt quật cường chứa đầy tơ m.á.u và sự hận thù tột độ.

"Á à! Thằng ranh con này dám c.ắ.n ta!" Lạc Nhị Hòe gầm lên đau đớn, vung chân đá mạnh một cú vào n.g.ự.c Lạc Thiên Mạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phịch một tiếng, cơ thể nhỏ bé của thằng bé bay văng ra xa, đập mạnh vào đống củi khô mục nát trong góc tường, ho ra một ngụm m.á.u tươi rồi cuộn tròn lại, run rẩy không đứng lên nổi.

"Mạc Nhi!" Vu Mạn Liễu thét lên thê lương, giọng nói vỡ nát như chim quyên rỉ m.á.u. Bà lê lết thân thể tàn tạ, cố gắng bò về phía con trai nhưng lại bị Lão Vương thị giẫm một chân lên lưng.

"Kêu gào cái gì! Mạng của đại phòng các người đều là do Lạc gia ta ban cho. Cha nó đã c.h.ế.t mất xác ngoài sa trường, để lại một lũ ăn bám các người. Hôm nay ta bán con ranh Lạc Khinh Xu này đi, chính là tích đức cho nó có chỗ ăn cơm, các ngươi còn dám cản trở? Đánh! Đánh cho ta! Đánh tàn phế cũng không sao, chỉ cần con ranh kia còn thở là bán được tiền!" Lão Vương thị chống nạnh, khuôn mặt già nua nhăn nheo dúm dó lại vì ác độc, ánh mắt lóe lên tia tham lam tột độ.

Vu Mạn Liễu không màng đến sống c.h.ế.t, bà xoay người, dùng chút sức tàn cuối cùng ôm chầm lấy cơ thể đang nằm bất động của Lạc Khinh Xu dưới đất, lấy lưng mình hứng chịu những trận mưa gậy trúc đang điên cuồng giáng xuống.

"Nương cầu xin bà... Bà nội, nương cầu xin bà... Xu Nhi là cháu gái ruột của bà mà! Xin bà tha cho nó, bán ta đi, bán ta đi cũng được... Đừng bán Xu Nhi... Nó còn nhỏ lắm..." Vu Mạn Liễu khóc cạn nước mắt, m.á.u từ trán bà chảy ròng ròng, nhỏ từng giọt nóng hổi lên khuôn mặt lạnh lẽo của Lạc Khinh Xu.

Từng giọt m.á.u nóng rực ấy như một mồi lửa, triệt để đ.á.n.h thức linh hồn đang ngủ say trong cõi u minh của Thanh Nguyệt Vũ.

Sự phẫn nộ bùng lên như hỏa diệm sơn.

Đường đường là tiên nhân Hóa Thần Cảnh, từng hô mưa gọi gió, một niệm vạn vật sinh, một niệm chúng sinh diệt, nay lại phải chứng kiến cảnh tượng mẫu thân và đệ đệ của thân xác này bị một đám phàm phu tục t.ử, kiến hôi cặn bã chà đạp đến mức sống không bằng c.h.ế.t.

Cái gọi là tình thân huyết thống ở Lạc gia này, quả thực còn thối nát hơn cả đống rác rưởi ngoài bãi tha ma!

"Khóc lóc ồn ào muốn c.h.ế.t! Lạc Nhị Hòe, kéo con tiện nhân này ra, trói con ranh kia lại, xe bò của nha bà t.ử sắp đến đầu thôn rồi!" Lão Vương thị mất kiên nhẫn, chỉ cây gậy trúc dính m.á.u thẳng vào mặt Vu Mạn Liễu, ra lệnh.

Lạc Nhị Hòe xoa xoa bắp chân rớm m.á.u, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, tiến bước hùng hổ về phía Vu Mạn Liễu. Gã đưa bàn tay thô kệch, bẩn thỉu định túm lấy tóc bà kéo lê đi.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc những ngón tay của gã sắp chạm vào Vu Mạn Liễu, một luồng hàn khí thấu xương đột ngột bùng nổ từ trung tâm sài phòng.

Không khí trong căn phòng vốn bức bối, ngột ngạt bỗng chốc giảm mạnh xuống mức đóng băng. Khói bụi lơ lửng trong không trung dường như ngừng trệ. Một áp lực vô hình, nặng nề tựa ngọn núi Thái Sơn bất thần giáng xuống đỉnh đầu của tất cả những kẻ đang đứng đó.

Uy áp Hóa Thần Cảnh!

Dù thân xác hiện tại chỉ là một phàm nhân yếu ớt không có nửa điểm linh lực, nhưng thần thức và linh hồn của Thanh Nguyệt Vũ – nay đã là Lạc Khinh Xu – vẫn nguyên vẹn sự cường đại của một vị đại năng. Nàng cố nén cơn đau xé rách linh hồn do thân thể không kham nổi uy áp, chỉ phóng ra một phần vạn khí tràng của kiếp trước, nhưng chừng đó đã đủ để nghiền nát tâm trí của đám dân quê ngu muội này.

"Phịch!"