Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 2



Lạc Nhị Hòe đang hùng hổ bước tới bỗng dưng hai đầu gối nhũn ra, quỳ sập xuống nền đất cứng ngắc. Sắc mặt gã trắng bệch, tròng mắt trợn ngược, há hốc mồm thở dốc như một con cá mắc cạn, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Gã cảm thấy có một bàn tay vô hình đang bóp c.h.ặ.t lấy trái tim mình, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.

Lão Vương thị cũng không khá hơn. Cây gậy trúc trên tay mụ rơi cạch xuống đất. Mụ ta lùi lại vài bước, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ mục, hàm răng đ.á.n.h vào nhau lập cập. Cái lạnh thấu xương xâm nhập vào tận tủy não khiến mụ hoang mang tột độ, không hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.

Giữa sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc và kinh hoàng ấy, cơ thể nhuốm m.á.u tưởng chừng đã c.h.ế.t của Lạc Khinh Xu từ từ cử động.

Bàn tay nhỏ bé, gầy trơ xương của nàng chống xuống mặt đất ẩm ướt. Từng đốt ngón tay tái nhợt bám c.h.ặ.t lấy lớp bùn đất, chậm rãi nhưng vững vàng, nàng đẩy cơ thể mình ngồi dậy.

Vu Mạn Liễu bàng hoàng mở to đôi mắt sưng húp, quên cả khóc. "Xu... Xu Nhi? Con còn sống?"

Lạc Khinh Xu không quay đầu lại. Nàng từ từ nâng mí mắt. Đôi con ngươi vốn luôn rụt rè, sợ sệt của nguyên chủ giờ đây đen láy, sâu thẳm và lạnh lẽo tựa hầm băng vạn trượng. Trong đáy mắt ấy, sát ý ngập tràn, cuồn cuộn như cuồng phong bạo vũ, lạnh lùng khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng Lão Vương thị.

"Lão thái bà..." Giọng nói của Lạc Khinh Xu vang lên, khàn đặc do cổ họng bị tổn thương, nhưng lại mang theo âm hưởng lạnh lẽo của t.ử thần vọng về từ cõi âm. "Bà muốn bán ta?"

Bị đôi mắt ác quỷ ấy nhìn chằm chằm, Lão Vương thị rùng mình một cái, sống lưng lạnh toát. Nhưng bản tính điêu ngoa, hống hách bao năm qua ở Lạc gia khiến mụ cố gắng gượng ép dằn lại nỗi sợ vô cớ. Mụ nhặt cây gậy trúc lên, chỉ thẳng vào mặt Lạc Khinh Xu, giọng run run nhưng vẫn cố tỏ ra hung dữ:

"Tiện nhân! Mạng lớn đấy, đập vỡ đầu mà vẫn chưa c.h.ế.t! Ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem cái nhà này còn hạt gạo nào không? Không bán ngươi đi, cả nhà này cùng c.h.ế.t đói sao? Ngươi là cháu gái của ta, cái mạng này của ngươi là do Lạc gia cho, ta muốn bán thì bán, muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c! Trói nó lại cho ta!"

Mụ ta gào lên, nhưng Lạc Nhị Hòe và mấy kẻ khác của Lạc gia đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy, hoàn toàn không thể cử động nổi dưới uy áp vô hình kia.

Lạc Khinh Xu nhếch mép, một nụ cười tàn độc nở rộ trên khuôn mặt dính đầy m.á.u tươi, trông quỷ dị và diễm lệ đến rợn người.

Thân xác này thực sự quá yếu. Chỉ phóng ra uy áp trong vài giây mà lục phủ ngũ tạng đã đau đớn như bị lửa đốt, trước mắt bắt đầu tối sầm. Nàng biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Đối phó với lũ cặn bã, phải dùng thủ đoạn nhanh nhất, tàn nhẫn nhất để khắc sâu nỗi khiếp sợ vào tận xương tủy chúng, khiến chúng vĩnh viễn không dám sinh lòng phản kháng.

Ánh mắt nàng lướt nhanh qua nền đất và dừng lại ở một góc tối. Ngay cạnh đống củi, có một mảnh ngói vỡ. Rìa ngói sứt mẻ vô cùng sắc lẹm, phản chiếu chút ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khe cửa.

Đó là v.ũ k.h.í của nàng.

"Muốn bán ta? Vậy để ta xem, mạng của ngươi và mạng của ta, mạng nào cứng hơn!"

Dứt lời, Lạc Khinh Xu gượng ép điều động chút sức lực cuối cùng được bóp nặn từ ý chí Hóa Thần. Cơ thể gầy gò của nàng bất ngờ bật dậy như một mũi tên rời cung. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường của đám phàm nhân không thể nắm bắt, hoàn toàn vượt qua giới hạn vật lý của một cơ thể đang trọng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vút!"

Lão Vương thị chỉ kịp thấy một bóng đen xẹt qua trước mắt. Giây tiếp theo, một lực đạo mạnh mẽ, tàn bạo túm c.h.ặ.t lấy cổ áo mụ, đập mạnh cơ thể già nua của mụ vào vách tường sài phòng.

"Rầm!"

"Á hự!" Lão Vương thị hét lên một tiếng đau đớn, xương cốt toàn thân như muốn vỡ vụn.

Chưa kịp để mụ ta định thần, một vật thể lạnh lẽo, sắc bén đã kề sát vào động mạch cổ của mụ.

Là mảnh ngói vỡ!

Lạc Khinh Xu đứng đối diện Lão Vương thị, tay phải nắm c.h.ặ.t mảnh ngói, ấn sâu vào lớp da nhăn nheo của mụ già. Máu tươi rỉ ra, chảy dọc theo mảnh ngói, nhỏ tong tong xuống lớp áo vải thô kệch. Chỉ cần Lạc Khinh Xu dùng thêm nửa phần lực, động mạch của Lão Vương thị sẽ đứt lìa, m.á.u sẽ phun trào như suối.

Toàn bộ sài phòng chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Vu Mạn Liễu bụm miệng, hai mắt trợn trừng, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Đứa con gái luôn ngoan ngoãn, yếu đuối, hễ thấy Lão Vương thị là run rẩy trốn sau lưng bà, giờ đây lại đang cầm hung khí, một chiêu khống chế cục diện, tỏa ra sát khí khiến người ta nghẹt thở.

Lạc Thiên Mạc ôm n.g.ự.c ho khan, nhưng đôi mắt trẻ thơ lại sáng rực lên một thứ ánh sáng sùng bái mãnh liệt. Tỷ tỷ của nó... thật lợi hại!

Về phần Lão Vương thị, lúc này hồn xiêu phách lạc. Cảm giác sắc bén ở cổ cùng chất lỏng ấm nóng đang chảy ròng ròng nói cho mụ biết, con ranh này không hề dọa dẫm. Ánh mắt Lạc Khinh Xu nhìn mụ không có một chút nhiệt độ của con người, đó là ánh mắt của kẻ g.i.ế.c lợn nhìn con vật chuẩn bị lên thớt.

"Ngươi... ngươi... tiện nhân, ngươi dám thí nghịch? Ngươi dám g.i.ế.c bà nội ngươi? Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, sẽ bị thiên lôi chẻ xác!" Lão Vương thị run rẩy lắp bắp, giọng the thé thường ngày giờ đã nhão nhoét vì sợ hãi, một dòng chất lỏng khai ngấy vô thức chảy ra từ đũng quần mụ, làm ướt sũng mặt đất. Mụ ta sợ đến mức tè ra quần.

Lạc Khinh Xu nghe vậy, không những không sợ hãi mà nụ cười trên môi càng thêm sâu hoắm, tà ác. Tay nàng hơi siết lại, mảnh ngói cắt sâu thêm một ly.

"Aaa! Đau! Đau quá! Cứu mạng! G.i.ế.c người rồi!" Lão Vương thị thét lên t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết.

"Câm mồm!"