Dạ Tư Thần chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh xẹt qua bên tai. Giây tiếp theo, một mảnh cành cây vót nhọn tẩm đầy m.á.u đen của sát thủ đã kề sát động mạch cổ hắn. Đứng ở phía sau lưng hắn, Lạc Khinh Xu lạnh nhạt lên tiếng:
"Ta khuyên điện hạ nên thu lại cái sát tâm vô vị đó đi. Ta vừa dùng cấm thuật kéo ngài từ Quỷ Môn Quan về. Độc trong người ngài là Phệ Huyết Cổ kịch độc, hiện tại chỉ mới bị áp chế, chưa được giải trừ. Ngài động chân động tay thêm một lần nữa, độc khí công tâm, đến lúc đó thần tiên cũng khó cứu."
Động tác của Dạ Tư Thần triệt để cứng đờ. Thân thủ thoắt ẩn thoắt hiện vừa rồi... quả thực quá mức quỷ dị. Ngay cả những cao thủ ám vệ bậc nhất bên cạnh hắn cũng không thể có tốc độ quỷ mị đến thế. Hắn cúi rũ mi mắt, che giấu sự chấn động trong lòng, nhếch môi cười tà mị:
"Tiểu nha đầu, ngươi rốt cuộc là ai? Một thân y thuật tuyệt đỉnh, thủ đoạn g.i.ế.c người tàn nhẫn lưu loát, lại ẩn mình trong lốt một tiểu nông nữ bần hàn. Ngươi cứu bổn vương, rốt cuộc có mục đích gì?"
Lạc Khinh Xu thu lại cành cây, thong thả bước vòng ra phía trước mặt hắn. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt phẳng lặng không gợn sóng: "Ngài không cần phải nghi ngờ. Ta tên Lạc Khinh Xu, chỉ là một nông nữ vừa đoạn tuyệt quan hệ với đám thân thích cực phẩm để tìm đường sống. Vô tình đi ngang qua, thấy ngài bị truy sát, tiện tay cứu giúp mà thôi. Còn mục đích ư? Đương nhiên là có."
Nàng hơi cúi người, đôi mắt phượng hẹp dài của Dạ Tư Thần phản chiếu dung nhan thanh tú của nàng. Lạc Khinh Xu gằn từng chữ, rõ ràng và kiên định:
"Ngài là Dạ Vương, quyền khuynh triều dã. Ta cứu ngài một mạng, đổi lại, ta cần một ô dù bảo hộ. Độc trong người ngài, thiên hạ này ngoại trừ ta ra, không ai có thể nhổ tận gốc. Ta sẽ giữ bí mật về tung tích của ngài, định kỳ trị độc cho ngài. Đổi lại, ngài cho ta một tín vật. Từ nay về sau, nếu ta gặp rắc rối không thể dùng bạo lực giải quyết, Dạ Vương điện hạ phải ra mặt chống lưng cho ta."
Một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy không gian. Dạ Tư Thần nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trước mặt. Hắn từng thấy vô số kẻ cầu xin hắn, nịnh nọt hắn, sợ hãi hắn. Nhưng đây là lần đầu tiên, có người dám dùng thái độ ngang hàng, thậm chí là uy h.i.ế.p để đàm phán điều kiện với hắn. Sự can đảm, trí tuệ và thủ đoạn tàn nhẫn của nàng khiến hắn sinh ra một tia hứng thú mãnh liệt.
Đột nhiên, Dạ Tư Thần bật cười. Tiếng cười trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo sự sảng khoái kỳ lạ.
"Được. Bổn vương đồng ý với giao dịch này."
Hắn đưa tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra một miếng ngọc bội đen tuyền. Miếng ngọc được chạm trổ tinh xảo hình một con rồng đang cuộn mình, chất ngọc trong suốt nhưng lại mang màu đen của hắc diện thạch, bề mặt tản ra từng luồng hàn khí nhè nhẹ. Đây chính là Ngọc bội Dạ Vương, tín vật tối cao của Hộ Quốc Vương Phủ, thấy ngọc như thấy người.
Dạ Tư Thần ném miếng ngọc về phía Lạc Khinh Xu. Nàng đưa tay bắt gọn, cảm nhận được sự mát lạnh truyền từ lòng bàn tay.
"Cầm lấy vật này. Ở Ngạo Lâm Quốc, thấy ngọc bội này như thấy bổn vương. Bất luận là kẻ nào dám động đến ngươi, chỉ cần đưa ngọc bội ra, Dạ Gia Quân sẽ lập tức san bằng kẻ đó." Dạ Tư Thần chống tay đứng lên, thân hình cao lớn che khuất một khoảng ánh sáng. Hắn híp mắt nhìn nàng: "Nhưng nhớ kỹ, Lạc Khinh Xu. Nếu ngươi dám giở trò phản trắc, bổn vương dù có tan xương nát thịt cũng sẽ kéo ngươi chôn cùng."
Lạc Khinh Xu cẩn thận cất ngọc bội vào trong áo, ánh mắt không chút d.a.o động: "Ngài yên tâm. Ta là người làm ăn, luôn sòng phẳng. Một tháng sau, đến Trấn Viễn huyện tìm ta, ta sẽ bắt đầu đợt trị liệu tiếp theo cho ngài."
Dạ Tư Thần gật đầu. Hắn vung tay áo, xoay người bước đi. Bóng lưng cao ngạo, hắc y tung bay trong gió, chẳng mấy chốc đã dung nhập vào bóng tối sâu thẳm của Thúy Tùng Sơn. Ám vệ của hắn chắc chắn đang tìm kiếm hắn ở quanh đây, hắn cần phải quay về để xử lý tàn cuộc của trận ám sát này.
Nhìn Dạ Tư Thần rời đi, Lạc Khinh Xu mới khẽ thở phào một hơi. Uy áp của Hóa Thần Cảnh bạo phát liên tục khiến cơ thể gầy yếu này bắt đầu biểu tình, từng cơn đau nhức từ lục phủ ngũ tạng truyền đến. Nhưng trong lòng nàng lúc này lại dâng lên một cỗ sảng khoái tột độ.
Ngọc bội Dạ Vương!
Có thứ này trong tay, hành trình xây dựng thế lực sắp tới của nàng sẽ bớt đi vô số phiền toái. Ở cái thời đại vương quyền chí thượng này, bạo lực không thể giải quyết mọi thứ, nhưng quyền lực tuyệt đối thì có thể. Dạ Tư Thần chính là thanh đao sắc bén nhất mà nàng vừa mượn được.
Lạc Khinh Xu thu liễm tâm thần. Nàng ý niệm khẽ động, mở ra Nghịch Thiên Không Gian. Từ trong không gian, nàng điều động một tia Tinh thần lực, dò xét xung quanh. Rất nhanh, nàng phát hiện một bầy gà rừng đang trốn trong bụi rậm cách đó không xa.
Không cần dùng đến v.ũ k.h.í, Lạc Khinh Xu chỉ nhặt vài viên đá cuội dưới đất. Nàng truyền một chút nội tức mỏng manh vào đá, vung tay ném ra.
"Phập! Phập!"
Hai viên đá xé gió bay đi, chuẩn xác đ.á.n.h trúng vào đầu hai con gà rừng to béo. Chúng giãy giụa vài cái rồi nằm im bất động. Lạc Khinh Xu bước tới, xách hai con gà lên, khóe môi hiện lên một nụ cười ấm áp hiếm hoi. Đã đến lúc quay về với mẫu thân và đệ đệ rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong hang đá nhỏ ẩn khuất trên Thúy Tùng Sơn.
Vu Mạn Liễu từ từ mở mắt. Cơn đau nhức nhối trên cơ thể dường như đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, khoan khoái mà đã rất nhiều năm rồi bà chưa từng cảm nhận được. Bà hốt hoảng ngồi dậy, nhìn sang bên cạnh. Lạc Thiên Mạc cũng đang chớp chớp đôi mắt to tròn, hô hấp đều đặn, sắc mặt không còn trắng bệch như tờ giấy nữa mà đã hồng hào trở lại.
"Mạc nhi, con không sao chứ?" Vu Mạn Liễu ôm chầm lấy nhi t.ử, nước mắt trào ra.
"Nương, con không sao. Tỷ tỷ đâu rồi?" Lạc Thiên Mạc ngơ ngác nhìn quanh hang đá trống vắng. Ký ức cuối cùng của cậu bé là tỷ tỷ cho uống một thứ nước vô cùng ngọt ngào, sau đó cậu chìm vào giấc ngủ sâu.
Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa hang.
Lạc Khinh Xu bước vào, trên tay xách theo hai con gà rừng đã được vặt lông, làm sạch sẽ từ ngoài suối, cùng một vài nhánh cây khô rụng. Ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh xuyên qua kẽ lá, hắt lên khuôn mặt gầy gò nhưng kiên cường của nàng.
"Xu nhi! Con đi đâu vậy? Làm nương lo c.h.ế.t đi được!" Vu Mạn Liễu vội vàng nhào tới, cẩn thận kiểm tra trên dưới người nữ nhi, sợ nàng lại gặp phải nguy hiểm.
Lạc Khinh Xu mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng vô hạn. Nàng đặt hai con gà xuống, nhẹ giọng nói: "Nương, con đi tìm chút thức ăn. Người xem, chúng ta có thịt để ăn rồi."
Lạc Thiên Mạc nhìn hai con gà rừng béo ngậy, nuốt nước bọt cái "ực". Đã bao lâu rồi cậu bé không được ngửi thấy mùi thịt? Ở Lạc gia, mỗi lần có chút thịt vụn, đều bị Lão Vương thị nhét hết vào miệng đám con cháu của nhị phòng, tam phòng. Đại phòng bọn họ quanh năm suốt tháng chỉ được ăn bát cháo loãng dính đáy nồi.
Lạc Khinh Xu thuần thục nhóm lửa. Ngọn lửa bùng lên sưởi ấm không gian lạnh lẽo của hang đá. Nàng xiên hai con gà vào cành cây, bắt đầu nướng. Chẳng mấy chốc, mỡ gà chảy xuống đống lửa xèo xèo, mùi thịt nướng thơm lừng tỏa ra, đ.á.n.h thức mọi giác quan đang kêu gào vì đói khát.
Vu Mạn Liễu nhìn nữ nhi đang chăm chú nướng thịt, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc hỗn độn. Từ khoảnh khắc vùng lên trong sài phòng tăm tối, ép Lão Vương thị viết Đoạn Tuyệt Thư, cho đến lúc dẫn bà và Mạc nhi chạy trốn lên núi, nữ nhi của bà dường như đã lột xác thành một người hoàn toàn khác. Quyết đoán, tàn nhẫn, cường đại, giống như một thân cây khô cằn đột nhiên vươn mình hóa thành đại thụ che trời.
Bà không biết vì sao nữ nhi lại thay đổi, nhưng bà biết một điều: Từ nay về sau, không một ai có thể ức h.i.ế.p gia đình bà nữa.
"Nương, Mạc nhi, ăn đi."
Lạc Khinh Xu xé một chiếc đùi gà lớn nhất đưa cho Vu Mạn Liễu, chiếc còn lại đưa cho Lạc Thiên Mạc. Bản thân nàng chỉ cầm lấy phần ức.
Thịt gà rừng dai ngọt, quyện với mùi thơm của khói củi, đối với ba mẹ con lúc này, nó còn ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào trên thế gian. Lạc Thiên Mạc ăn đến mức mặt mũi lem luốc mỡ, luôn miệng cười khúc khích. Vu Mạn Liễu vừa ăn vừa rơi nước mắt, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và giải thoát.
Lạc Khinh Xu c.ắ.n một miếng thịt, tay trái vô thức chạm vào miếng ngọc bội lạnh lẽo giấu trong vạt áo.
Nàng ngước mắt nhìn ra ngoài cửa hang. Mặt trời đã bắt đầu nhô lên khỏi rặng Thúy Tùng Sơn, xua tan đi màn đêm đen tối và lạnh lẽo. Ánh ban mai vàng rực rỡ chiếu rọi khắp vạn vật, mang theo sức sống bừng bừng của một ngày mới.
Hành trình của Thanh Nguyệt Vũ tại Man Hoang đại lục này, khởi đầu từ một cái sài phòng tăm tối, đầy rẫy sự nhục nhã và cái c.h.ế.t cận kề. Bằng sự sát phạt quả đoán, nàng đã đập tan xiềng xích của cực phẩm thân thích, tự tay cắt đứt mọi ân oán với Lạc gia.
Giờ đây, nàng có Nghịch Thiên Không Gian làm vốn liếng vô tận, có Linh Tuyền Thủy để cứu mạng cường thân, có mảnh Đoạn Tuyệt Thư làm lá chắn pháp lý, và có Ngọc bội Dạ Vương làm ô dù quyền lực bậc nhất thiên hạ. Mọi nền móng vững chắc nhất đều đã được thiết lập xong xuôi.
Khóe môi Lạc Khinh Xu phác họa một nụ cười tuyệt mỹ, tràn đầy tự tin và ngạo nghễ.
Sóng gió của hoàng quyền, mưu mô của thế gia, hay sự tàn khốc của nạn đói trăm năm... tất cả đều không thể cản bước nàng nữa. Từ hôm nay, nàng sẽ dùng đôi bàn tay này, bảo vệ những người nàng yêu thương, gầy dựng nên một đế chế thương nghiệp khổng lồ, và bước lên đỉnh cao vinh quang của thế giới này.
Một trang sử mới của Hộ Quốc An Thế Công chúa Lạc Khinh Xu, chính thức bắt đầu từ vạt nắng bình minh rực rỡ này!
(KẾT THÚC)