Nàng cẩn thận nâng đầu Dạ Tư Thần lên, kề tay vào môi hắn. Nhưng nam nhân này ý chí phòng bị quá lớn, dù đang hôn mê sâu, hàm răng hắn vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t, không chịu há miệng.
"Đã sắp xuống Hoàng tuyền rồi còn bướng bỉnh." Lạc Khinh Xu hừ lạnh một tiếng. Nàng không chút thương hoa tiếc ngọc, dùng ngón tay cái ấn mạnh vào hai huyệt đạo ở quai hàm hắn. Cơn đau nhói khiến khớp hàm Dạ Tư Thần vô thức buông lỏng.
Lạc Khinh Xu lập tức đổ trọn luồng Linh Tuyền Thủy vào miệng hắn, cẩn thận dùng nội tức yếu ớt vỗ nhẹ lên n.g.ự.c để dòng nước tâm linh trôi tuột xuống cổ họng.
Chỉ trong chốc lát, kỳ tích xuất hiện.
Linh Tuyền Thủy vừa vào cơ thể, tựa như một trận mưa rào tưới xuống mảnh đất khô cằn nứt nẻ. Sương mù nhàn nhạt tỏa ra quanh thân Dạ Tư Thần. Hắc khí bao phủ trên ấn đường hắn bắt đầu mờ dần, nhường chỗ cho sắc da tái nhợt nhưng đã có chút huyết sắc. Đôi môi tím đen từ từ chuyển sang màu đỏ nhạt. Hơi thở vốn dĩ đứt quãng giờ đây đã trở nên đều đặn và có lực hơn. Vết thương sâu hoắm trước n.g.ự.c cũng ngừng rỉ m.á.u, phần thịt thối rữa xung quanh miệng vết thương đang có dấu hiệu được thanh lọc.
Lạc Khinh Xu quan sát sự biến hóa của hắn, khẽ gật đầu hài lòng. Lượng Linh Tuyền Thủy này chưa đủ để giải trừ hoàn toàn tận gốc kịch độc đã ngấm vào tâm mạch, nhưng dư sức áp chế độc tính, cứu vớt cái mạng nhỏ của hắn khỏi tay Diêm Vương.
Nàng rút tay lại, định đứng lên xem xét chiến lợi phẩm từ hai tên sát thủ kia, gom góp chút đỉnh bạc vụn đặng lo cho mẫu thân và đệ đệ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Lạc Khinh Xu vừa định xoay người, một biến cố kinh hoàng ập đến.
Một bàn tay to lớn, lạnh ngắt và cứng như sắt thép đột ngột vươn ra từ dưới mặt đất. Tốc độ nhanh như chớp giật, mang theo sát ý điên cuồng và tàn bạo, bàn tay ấy vung lên, gông c.h.ặ.t lấy chiếc cổ nhỏ bé của Lạc Khinh Xu, hung hăng ấn mạnh nàng ngã ngửa ra phía sau, đập lưng xuống lớp lá tùng thô ráp.
"Ngươi... là ai?"
Một giọng nói khàn đặc, trầm thấp mang theo sự khát m.á.u vang lên. Đôi mắt Dạ Tư Thần đã mở ra từ lúc nào. Sâu trong con ngươi đen láy như hắc diện thạch ấy, không có lấy một tia cảm kích của kẻ vừa được cứu sống, mà chỉ tràn ngập cảnh giác tột độ và sát cơ sắc lẹm tựa lưỡi d.a.o. Bản năng của một dã thú bị dồn vào đường cùng khiến hắn sẵn sàng bóp nát cổ họng bất cứ kẻ nào dám tiếp cận mình. Cảm giác nghẹt thở ập đến, t.ử thần một lần nữa mỉm cười với Lạc Khinh Xu.
Bàn tay lạnh ngắt như sắt thép siết c.h.ặ.t lấy yết hầu, lực đạo tàn nhẫn đến mức dường như muốn bóp nát từng đốt sống cổ. Đổi lại là một thiếu nữ mười bốn tuổi bình thường, e rằng lúc này đã hoảng loạn giãy giụa, khóc lóc van xin, thậm chí là sợ hãi đến mức ngất lịm.
Thế nhưng, Lạc Khinh Xu không phải là một tiểu nông nữ bình thường.
Đối diện với đôi mắt đen láy hừng hực sát khí và sự cuồng bạo của một con thú dữ vừa tỉnh mộng, ánh mắt nàng lại tĩnh lặng và lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Không một tia hoảng loạn, không một tiếng nấc nghẹn. Nàng cứ thế ngước nhìn thẳng vào sâu trong con ngươi của Dạ Tư Thần, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hóa Thần Cảnh uy áp từ linh hồn kiếp trước của nàng, dù thân xác này vô cùng yếu ớt, vẫn lặng lẽ tuôn ra. Một luồng hàn khí vô hình sắc bén như gươm đao lập tức bao trùm lấy không gian nhỏ bé giữa hai người, hung hăng va chạm với khí tràng vương giả đang dồn nén của nam nhân trước mặt.
Dạ Tư Thần khẽ biến sắc. Hắn là Dạ Vương uy chấn thiên hạ, từng xông pha trong núi thây biển m.á.u, sát khí trên người đủ để khiến trẻ con khóc thét, bá tánh quỳ rạp. Vậy mà giờ phút này, từ trên người một tiểu nha đầu gầy gò, rách nát, hắn lại cảm nhận được một luồng uy áp thượng cổ mang tính hủy diệt. Nó không đến từ nội lực, mà đến từ một cõi tinh thần sâu thẳm, cao ngạo và không thể xâm phạm.
Lợi dụng khoảnh khắc Dạ Tư Thần hơi thất thần vì kinh ngạc, tay phải Lạc Khinh Xu thoắt cái vung lên. Nàng không dùng sức lực thô bạo để gỡ bàn tay hắn ra, mà linh hoạt như một con mãng xà, điểm chuẩn xác vào hai huyệt đạo "Khúc Trì" và "Thiếu Hải" trên cánh tay hắn.
"Tê..."
Dạ Tư Thần nhíu mày, cánh tay đang siết c.h.ặ.t cổ nàng bỗng chốc tê rần, lực đạo trút đi quá nửa. Lạc Khinh Xu nhân cơ hội lách người thoái lui, trượt ra khỏi tầm kiểm soát của hắn, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá cách đó ba bước chân. Toàn bộ động tác liền mạch, phiêu dật, tuyệt đối không mang theo nửa điểm dưa thừa.
"Bóp c.h.ế.t ân nhân cứu mạng, đây là tác phong tạ ơn của Dạ Vương điện hạ sao?" Giọng nói thanh lãnh, trong trẻo nhưng mang theo hàn băng thấu xương của Lạc Khinh Xu vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Thúy Tùng Sơn.
Dạ Tư Thần từ từ chống tay ngồi dậy. Độc tố trong cơ thể tuy đã được áp chế, nhưng thân thể hắn vẫn còn vô cùng suy nhược. Hắn nheo đôi mắt phượng hẹp dài, đ.á.n.h giá thiếu nữ trước mặt. Y phục trên người nàng chắp vá, nhuốm đầy bụi đất và những vết m.á.u đã khô đen. Khuôn mặt gầy gò ốm yếu, nhưng ngũ quan lại thanh tú lạ thường, đặc biệt là đôi mắt sáng rực, kiêu ngạo tựa như vì sao lạnh lẽo nhất trên chín tầng trời.
"Ngươi biết thân phận của ta?" Dạ Tư Thần trầm giọng, sát cơ trong mắt không hề giảm bớt mà càng thêm sắc bén. Ở Ngạo Lâm Quốc này, kẻ biết rõ thân phận của hắn trong lúc hắn trọng thương, nếu không phải tâm phúc, thì chỉ có thể là t.ử tù.
Lạc Khinh Xu phủi nhẹ lớp lá tùng dính trên vạt áo, hờ hững liếc nhìn những cái xác hắc y nhân nằm la liệt xung quanh. Nàng thản nhiên đáp: "Hoa văn thêu chìm ngũ trảo kim long trên vạt áo trong của ngài, chất liệu tơ tằm thượng hạng lưu quang cẩm, cộng thêm đám sát thủ triều đình liều mạng truy sát. Ở cái đất Ngạo Lâm Quốc này, ngoài vị Dạ Vương điện hạ tay nắm trọng binh, khiến hoàng thất kiêng dè ra, còn ai có tư cách tận hưởng sự 'săn sóc' chu đáo đến mức này?"
Lời lẽ sắc sảo, logic c.h.ặ.t chẽ, hoàn toàn không giống khẩu khí của một nha đầu thôn quê.
Dạ Tư Thần khẽ cười lạnh, sát ý đột ngột bạo phát. Hắn vung tay, một luồng nội lực dù yếu ớt nhưng vô cùng hiểm hóc hóa thành chưởng phong, xé gió lao thẳng về phía yết hầu Lạc Khinh Xu. Hắn muốn thử xem, rốt cuộc nha đầu quỷ dị này có bản lĩnh gì.
Thế nhưng, chưởng phong của hắn chưa kịp chạm vào tà áo Lạc Khinh Xu, thân ảnh nàng đã mờ đi như một làn khói.
"Vèo!"