Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 3



Giọng nói của Lạc Khinh Xu không lớn, nhưng uy áp vô hình giáng xuống khiến Lão Vương thị lập tức im bặt, chỉ dám phát ra những tiếng nấc nghẹn trong cổ họng.

Nàng ghé sát mặt vào khuôn mặt rúm ró vì sợ hãi của mụ già, hơi thở lạnh buốt phả vào tai mụ: "Lão thái bà, ngươi mở to mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn. Ta vừa bước một chân vào Quỷ Môn Quan, Diêm Vương chê ta mạng cứng không thèm thu nhận, còn tặng ta một thân lệ khí để đòi mạng kẻ thù. Ngươi nói xem, một kẻ đã c.h.ế.t một lần như ta, còn sợ cái danh thí nghịch, sợ thiên lôi chẻ xác sao?"

Ánh mắt nàng quét qua Lạc Nhị Hòe cùng mấy kẻ của Lạc gia đang lóp ngóp định bò dậy. Sát khí bùng phát, mảnh ngói vỡ trong tay nàng lại rạch thêm một đường mỏng.

"Kẻ nào dám nhúc nhích nửa bước, ta lập tức tiễn lão thái bà này xuống suối vàng làm quỷ c.h.ế.t đói! Dù sao hôm nay thân xác này cũng nát rồi, kéo theo một cái đệm lưng là bà nội ruột, quả thật không lỗ!"

Giọng nói dứt khoát, tàn độc, không một tia do dự.

Lạc Nhị Hòe sợ đến mức cứng đờ người, hai tay giơ lên trời, không dám thở mạnh. Gã biết, con nhóc Lạc Khinh Xu trước mắt đã phát điên rồi. Một kẻ điên không màng sống c.h.ế.t thì chuyện gì cũng dám làm!

Lão Vương thị lúc này triệt để sụp đổ. Sự ngang ngược, tham lam hoàn toàn bị thay thế bởi nỗi sợ cái c.h.ế.t tột cùng. Nước mắt, nước mũi mụ tèm lem, giọng run rẩy cầu xin: "Xu Nhi... Xu Nhi ngoan... Ta là bà nội ngươi... Ta không bán ngươi nữa... Ngươi bỏ cái đó xuống đi... Chảy m.á.u rồi... Cứu ta với..."

"Bây giờ mới biết sợ sao?" Lạc Khinh Xu cười lạnh, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, tỏa ra hàn quang bức người.

Gia đình này đã mục nát từ trong gốc rễ. Ở lại đây, sớm muộn gì Vu Mạn Liễu và Lạc Thiên Mạc cũng bị chúng bòn rút đến c.h.ế.t. Nhân cơ hội này, nàng phải nhổ cỏ tận gốc mọi rắc rối, hoàn toàn thoát ly khỏi cái l.ồ.ng giam thối hoắc này.

"Muốn sống cũng được." Lạc Khinh Xu chậm rãi nhả từng chữ, âm thanh vang vọng trong sài phòng như một phán quyết của t.ử thần. "Lấy giấy b.út ra đây. Hôm nay, ngay tại sài phòng này, đại phòng chúng ta và Lạc gia các ngươi, viết Đoạn Tuyệt Thư! Từ nay về sau, ân đoạn nghĩa tuyệt, sống c.h.ế.t không can hệ!"

Nghe đến ba chữ "Đoạn Tuyệt Thư", không khí trong phòng lại một lần nữa đông cứng. Lão Vương thị trừng lớn đôi mắt già nua, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

Nhưng lưỡi d.a.o sắc lẹm kề ngay yết hầu, cùng với sát khí cuồn cuộn từ thân ảnh nhỏ bé của Lạc Khinh Xu đã chứng minh một sự thật tàn khốc: Nàng không nói đùa. Từ giây phút này trở đi, tiểu nông nữ yếu đuối chờ c.h.ế.t đã không còn, thay vào đó là một ác thần nắm giữ quyền sinh sát, sẵn sàng huyết tẩy Lạc gia nếu chúng dám cản đường!

Máu tươi tí tách rơi xuống nền đất bẩn thỉu, từng giọt từng giọt như tiếng đếm ngược của t.ử thần.

Trong sài phòng chật hẹp, không khí đặc quánh lại vì sợ hãi. Uy áp vô hình từ linh hồn Hóa Thần Cảnh của Lạc Khinh Xu dù chỉ rò rỉ ra một tia mỏng manh cũng đủ khiến những kẻ phàm phu tục t.ử ở Lạc gia cảm thấy hô hấp khó khăn, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị cối xay đá đè nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lạc Nhị Hòe lảo đảo lùi lại, hai chân mềm nhũn. Gã nhìn vết cắt ngày một sâu trên cổ Lão Vương thị, nhìn đôi mắt phượng đen láy không chút độ ấm của đứa cháu gái mà gã từng coi như cỏ rác, yết hầu trượt lên trượt xuống ùng ục.

"Đi! Còn đứng ngu ra đó làm gì? Đi lấy giấy b.út lại đây!" Lão Vương thị thét lên một tiếng ch.ói tai, giọng nói đã khản đặc vì hoảng loạn. Mụ ta thực sự cảm nhận được hơi lạnh của cái c.h.ế.t đang cọ xát ngay động mạch. Con nhóc này điên rồi, nó không hề dọa dẫm, nó thực sự dám g.i.ế.c người!

Lạc Nhị Hòe vấp phải bậc cửa, ngã lăn quay ra đất nhưng vội vàng lồm cồm bò dậy, co giò chạy về phía đông sương phòng. Lạc Tam Hòe và đám nữ quyến họ Lạc đứng nép sát vào vách tường, không một ai dám ho he nửa lời. Bọn họ vốn là những kẻ quen thói bắt nạt kẻ yếu, nhưng một khi đối diện với kẻ tàn nhẫn hơn, bản tính hèn nhát tột độ lập tức bộc lộ.

Lạc Khinh Xu đứng thẳng lưng, bàn tay gầy gò ốm yếu vẫn nắm c.h.ặ.t mảnh ngói vỡ không hề run rẩy. Nàng liếc mắt nhìn sang Vu Mạn Liễu và Lạc Thiên Mạc đang ôm nhau ở góc phòng.

Vu Mạn Liễu sắc mặt trắng bệch, cả người đầy vết lằn roi rướm m.á.u. Bà nhìn nữ nhi xa lạ mà kiên cường trước mắt, trong lòng dâng lên một cỗ chua xót xen lẫn chấn động. Xu Nhi của bà, đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện luôn nhẫn nhịn chịu đựng, hôm nay lại vì bảo vệ nương và đệ đệ mà hóa thành ác quỷ. Vu Mạn Liễu c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, bà tự nhủ với bản thân, dù hôm nay có phải đền mạng ở cái sài phòng này, bà cũng tuyệt đối không để ai động đến một sợi tóc của con mình nữa.

"Tỷ tỷ..." Lạc Thiên Mạc thều thào gọi, đôi mắt to tròn ngấn nước nhưng lại ánh lên sự sùng bái. Thằng bé gầy trơ xương, trên cánh tay vẫn còn in hằn dấu móng tay rướm m.á.u của Lão Vương thị.

Lạc Khinh Xu thu lại một phần sát khí, dịu giọng: "Nương, đệ đệ, đừng sợ. Từ hôm nay trở đi, sẽ không còn kẻ nào dám chà đạp chúng ta nữa."

Chưa đầy nửa nén nhang, Lạc Nhị Hòe đã thở hồng hộc chạy vào, trên tay cầm theo một tờ giấy thô ố vàng và một cây b.út lông tòe ngòi. Giữa thời buổi nạn đói hoành hành, lương thực còn chẳng có mà ăn, thứ văn phòng tứ bảo này ở nông thôn quả thực là đồ hiếm.

"Giấy... giấy b.út đây..." Lạc Nhị Hòe ném vội xuống nền đất cách chỗ Lạc Khinh Xu ba bước chân, không dám lại gần.

"Viết đi." Lạc Khinh Xu ra lệnh, mũi ngói vỡ vẫn ghim c.h.ặ.t vào da thịt Lão Vương thị. "Ngươi, Lạc Nhị Hòe, ngươi là kẻ biết chữ duy nhất trong cái nhà này. Cầm b.út lên, viết Đoạn Tuyệt Thư cho ta."

Lạc Nhị Hòe run lẩy bẩy nhặt cây b.út lên, ngập ngừng nhìn Lão Vương thị: "Nương... chuyện này..."

"Viết! Nó bảo ngươi viết cái gì thì ngươi viết cái đó! Mày muốn bà già này c.h.ế.t phải không?" Lão Vương thị gào lên, nước mắt nước mũi tèm lem hòa cùng vết m.á.u trên cổ trông cực kỳ nhếch nhác.

Lạc Khinh Xu hừ lạnh một tiếng, thanh âm trong trẻo nhưng thấu xương: "Ghi rõ ràng từng chữ. Kể từ ngày hôm nay, đại phòng Lạc Dạ Lan và Lạc gia hoàn toàn ân đoạn nghĩa tuyệt. Sinh lão bệnh t.ử, họa phúc sang hèn, vĩnh viễn không can hệ! Lạc gia không có quyền can thiệp vào hôn sự, tài sản hay mạng sống của ba mẹ con Vu Mạn Liễu. Dù sau này đại phòng có c.h.ế.t đói ngoài đường, cũng không cần Lạc gia nhặt xác. Ngược lại, Lạc gia có phát tài hay lụi bại, cũng đừng hòng tìm chúng ta đòi nửa văn tiền phụng dưỡng!"