Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 5



"Xu Nhi..." Vu Mạn Liễu hoảng hốt bám c.h.ặ.t t.a.y nữ nhi. Thể lực của bà đã cạn kiệt, mỗi bước đi đều đau đớn như bị xé rách da thịt. "Chúng ta... chúng ta đi đâu bây giờ? Ngoài kia nạn đói, không có lương thực, không có nước..."

"Nương, tin con." Lạc Khinh Xu nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, giọng nói trầm ổn, kiên định lạ thường, mang theo một sức mạnh trấn an lòng người. "Trời cao không tuyệt đường người. Cùng lắm là c.h.ế.t đói ngoài đường, còn hơn là bị chính ruột thịt lăng nhục, bán làm nô lệ. Con tuyệt đối sẽ không để nương và đệ đệ phải chịu khổ nữa."

Lạc Thiên Mạc nắm c.h.ặ.t góc áo của tỷ tỷ, đôi môi khô nứt nẻ mím lại: "Tỷ, đệ không sợ. Đệ thà đi theo tỷ ăn đất, cũng không muốn về cái nhà đó nữa."

Khóe môi Lạc Khinh Xu khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Nàng đưa mắt nhìn về phía xa xa. Đằng sau Hồng Câu Thôn, cách đó không xa là một dãy núi đen ngòm, sừng sững chọc trời, mây mù lảng vảng quanh năm. Đó là Thúy Tùng Sơn. Ngọn núi này địa hình hiểm trở, thú dữ hoành hành, dân làng dù đói khát đến mấy cũng ít ai dám đi sâu vào trong. Nhưng đối với Lạc Khinh Xu, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất.

"Chúng ta lên Thúy Tùng Sơn." Lạc Khinh Xu quyết định. "Trong núi chắc chắn còn rễ cây, dã thú. Con có cách tìm được thức ăn."

Vu Mạn Liễu rùng mình khi nghe đến ba chữ Thúy Tùng Sơn, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của nữ nhi, bà gật đầu. Bây giờ, mọi hy vọng sống của bà đều đặt cả vào đứa con gái này.

Ba bóng người rách rưới, yếu ớt tựa như những chiếc lá khô trước gió bão, lảo đảo đỡ nhau rời khỏi khu dân cư, hướng thẳng về phía chân núi.

Trên đường đi, ánh nắng gay gắt như thiêu như đốt rút cạn chút sinh lực cuối cùng của họ. Mồ hôi túa ra, xót xa thấm vào những vết roi chằng chịt trên lưng Vu Mạn Liễu và Lạc Khinh Xu.

Thực chất, thân thể này của Lạc Khinh Xu đã đạt đến cực hạn. Vừa trọng thương, vừa suy dinh dưỡng trầm trọng, lại phải cưỡng ép thi triển uy áp của Hóa Thần Cảnh để đe dọa Lạc gia, linh hồn nàng đang chịu sự phản phệ dữ dội. Đầu đau như b.úa bổ, l.ồ.ng n.g.ự.c bỏng rát, mỗi một hơi thở đều mang theo mùi m.á.u tanh ngọt nơi cổ họng. Nhưng nàng không cho phép mình gục ngã. Nếu nàng ngã xuống lúc này, nương và đệ đệ chắc chắn sẽ bỏ mạng ở chốn hoang vu này.

"Cố lên... chỉ một chút nữa thôi..." Lạc Khinh Xu c.ắ.n ch.óp lưỡi, dùng cơn đau để giữ cho thần trí tỉnh táo.

Đá sỏi dưới chân rạch nát lớp giày rơm mỏng tang, rỉ m.á.u. Từng dốc núi cheo leo bắt đầu hiện ra trước mắt. Không khí xung quanh dần trở nên tĩnh lặng, hoang vu, âm u hơn, hoàn toàn tách biệt khỏi cái thế giới ồn ào, dơ bẩn của Lạc gia.

Nhưng khi vừa đặt chân lên đến sườn dốc đầu tiên của Thúy Tùng Sơn, Vu Mạn Liễu đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn. Đôi chân bà mềm nhũn, cả người như bị rút cạn gân cốt, gục ngã cắm đầu xuống nền đất khô cằn.

"Nương!" Lạc Thiên Mạc hoảng loạn hét lên, nhào tới ôm lấy thân thể đang dần lạnh ngắt của bà.

Lạc Khinh Xu chấn động, vội vàng quỳ xuống kiểm tra. Sắc mặt Vu Mạn Liễu trắng dã, hơi thở mong manh như tơ nhện. Vết thương cũ tái phát, cộng thêm sự kinh hãi và mất nước tột độ đã đ.á.n.h gục người phụ nữ đáng thương này.

Cơn hoảng loạn chưa kịp lắng xuống, Lạc Thiên Mạc cũng hoa mắt ch.óng mặt. Thằng bé vốn đã bị đói suốt ba ngày, nay lại kinh sợ quá độ, hai mắt lật ngược, thân hình nhỏ xíu ngã oạch xuống bên cạnh mẫu thân, bất tỉnh nhân sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong khoảnh khắc đó, giữa dốc núi hoang vu không bóng người, Lạc Khinh Xu quỳ giữa mẫu thân và đệ đệ. Bầu trời trên đỉnh đầu như xoay mòng mòng. Thể lực của nàng cũng đã cạn kiệt đến giọt cuối cùng. Nàng vươn bàn tay đầy m.á.u me của mình ra, định lay gọi nương tỉnh dậy.

Nhưng ngay lúc giọt m.á.u từ lòng bàn tay nàng vô tình rơi xuống cổ tay trái – nơi có một vết bớt hình bọt nước mờ nhạt – một luồng ánh sáng hắc ám chợt lóe lên. Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí và mang đầy sinh cơ từ nơi vết bớt bắt đầu d.a.o động dữ dội.

Lạc Khinh Xu sững người, đôi mắt phượng vốn đang mờ đi vì kiệt sức bỗng trợn tròn.

Cảm giác quen thuộc này... Không lẽ, dị bảo từ Tiên Giới đã theo linh hồn nàng xuyên không tới đây?

Luồng ánh sáng hắc ám từ cổ tay trái bùng lên, ban đầu chỉ bằng hạt đậu, nhưng ngay khi giọt m.á.u đỏ tươi của Lạc Khinh Xu dung nhập vào vết bớt hình bọt nước, ánh sáng ấy đột ngột bạo phát, c.ắ.n nuốt toàn bộ không gian xung quanh.

Lạc Khinh Xu cảm thấy một trận choáng váng ập đến. Cơn đau xé rách linh hồn tưởng chừng như muốn nghiền nát cỗ thân thể phàm t.h.a.i nhục thể yếu ớt này. Bầu trời xám xịt của Thúy Tùng Sơn, tiếng gió rít gào qua những cành cây khô khốc, và cả thân ảnh tiều tụy đang ngất lịm của nương cùng đệ đệ, tất cả đều bị bóp méo, mờ dần rồi biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một lực hút cuồng bạo, lôi tuột thần thức của nàng rơi vào một hố sâu vô tận.

"Rầm!"

Lạc Khinh Xu lảo đảo nện bước chân xuống một nền đất mềm xốp. Nàng hít một ngụm khí lạnh, đôi mắt phượng sắc bén lập tức quét qua xung quanh. Thay vì cảnh tượng hoang vu, tiêu điều của nạn đói ngoài kia, đập vào mắt nàng lúc này là một cõi càn khôn hoàn toàn khác biệt.

Sương mù lảng bảng trôi lơ lửng trên không trung, mang theo nồng đậm linh khí thuần khiết đến mức khiến từng lỗ chân lông trên người nàng như muốn mở tung ra để điên cuồng hấp thụ. Dưới chân nàng là những luống đất đen nhánh, màu mỡ, tỏa ra thứ sinh cơ bừng bừng mà Man Hoang đại lục hiện tại có tìm mỏi mắt cũng không thấy. Ở trung tâm của bãi đất là một đài sen tạc từ ngọc thạch trắng muốt, bên trên trũng xuống tạo thành một hồ nước nhỏ gọn chừng vành nôi. Dòng nước bên trong trong vắt, lấp lánh thứ ánh sáng bàng bạc, thỉnh thoảng sủi lên vài bọt khí mang theo dị hương ngào ngạt.

Càn Khôn Thạch! Nghịch Thiên Không Gian!

Khóe môi nứt nẻ, rỉ m.á.u của Lạc Khinh Xu khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười vừa cuồng ngạo lại vừa chua xót.

"Thì ra, dị bảo của Tiên Giới thực sự đã theo thần hồn Hóa Thần Cảnh của ta vượt qua ranh giới luân hồi, giáng xuống cái thế giới tàn tạ này," nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng chất chứa uy áp vô hình.

Kiếp trước, nàng là Thanh Nguyệt Vũ, Mộc Tiên Linh uy chấn cửu châu. Càn Khôn Thạch này chính là thần vật bổn mạng mà nàng phải đ.á.n.h đổi bằng vô số m.á.u tươi mới đoạt được. Không ngờ, khi mượn xác trọng sinh vào thân thể tiểu nông nữ đói rách này, Càn Khôn Thạch lại ẩn nấp dưới dạng một vết bớt, chờ đợi huyết mạch tương dung để thức tỉnh.